Vở tuồng cuối cùng của Năm Châu
- Thứ sáu - 05/10/2012 03:47
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Nghệ sĩ tiền phong Năm Châu từ lúc mới bước vào con đường nghệ thuật sân khấu, kịch, cải lương là bắt đầu soạn tuồng, và đã cho ra đời nhiều vở hát có giá trị.
Ðào
Nguyệt
Thu,
ái
nữ
của
nghệ
sĩ
tiền
phong
Năm
Châu.
(Hình:
Bộ
sưu
tập
của
Ngành
Mai)
Thế
nhưng,
có
một
khoảng
thời
gian
suốt
10
năm
ông
không
viết
một
tuồng
nào
cả,
đó
là
thời
gian
Ban
Việt
Kịch
Năm
Châu
rã
gánh,
ông
hợp
tác
với
hãng
phim
Mỹ
Vân,
viết
kịch
bản
để
hãng
này
quay
các
cuốn
phim
Quan
Âm
Thị
Kính,
Người
Ðẹp
Bình
Dương,
v.v...
Và
đồng
thời
Ban
Năm
Châu
cũng
lãnh
chuyển
âm
tiếng
Việt
cho
các
phim
Ấn
Ðộ,
Nhựt,
Philippines,
v.v...
Ðến
khoảng
1966,
Năm
Châu
lập
gánh
hát
trở
lại
lấy
bảng
hiệu
“Ánh
Chiêu
Dương,”
khai
trương
ở
rạp
Thống
Nhứt.
Sau
vở
hát
khai
trương
“Nước
Biển
Mưa
Nguồn”
thành
công,
ông
viết
tiếp
vở
“Khi
Ðào
Hát
Trả
Ơn,”
phóng
tác
theo
danh
phẩm
Angelo
của
đại
văn
hào
Victor
Hugo,
với
sự
có
mặt
của
Ba
Vân,
nghệ
sĩ
lão
thành
già
dặn
nghệ
thuật.
Vở
hát
này
người
con
gái
của
ông
là
đào
trẻ
Nguyệt
Thu
đóng
vai
Cách
Lan.
Lần
đầu
tiên
bước
ra
sân
khấu
trong
một
vai
quan
trọng,
đào
Nguyệt
Thu
đã
tỏ
ra
khá
vững.
Cô
ca
diễn
chững
chạc,
tạo
đúng
nét
thuần
hậu
nhưng
bi
thương
sầu
hận
của
vai
Cách
Lan,
một
người
đàn
bà
sống
trong
cung
vàng
mà
như
sống
giữa
địa
ngục,
bởi
nàng
đã
bị
trước
đoạt
tình
yêu,
bị
giam
hãm
trái
tim
trong
đôi
tay
tàn
bạo
của
Ân
Giã
Lộ
Vương
(Angelo).
Nguyệt
Thu
đã
làm
tròn
vai
trò
đáng
khen
như
những
nghệ
sĩ
quen
nghề.
Ðiều
ấy
cũng
không
lạ,
vì
cô
đã
có
được
sự
rèn
luyện
của
thân
phụ
Năm
Châu,
thân
mẫu
Kim
Cúc,
và
dì
ba
Kim
Lan.
Bên
cạnh
còn
có
nghệ
sĩ
lão
thành
Ba
Vân
chỉ
dẫn
nữa,
làm
gì
Nguyệt
Thu
chẳng
mau
tiến
bộ.
Trong
đêm
khai
trương
tuồng
“Khi
Ðào
Hát
Trả
Ơn”
trên
sân
khấu
Ánh
Chiêu
Dương
năm
1966,
Nguyệt
Thu
đã
đọc
một
bài
“diễn
văn”
ngắn,
nhưng
ý
nghĩa
và
cảm
động,
ý
nói
vì
cha
mẹ
làm
nghề
nên
cô
thấy
mến
yêu
nghề.
Sau
đây
là
sơ
lược
cốt
truyện:
Trong
buổi
dạ
hội
tổ
chức
long
trọng
tại
thị
sảnh
thành
Ba
Ðộ,
cô
đào
hát
Dương
Thiểu
Ý
đã
làm
cho
Dạ
Vương
Ân
Giã
Lộ
say
mê
và
hết
sức
chiều
chuộng.
Thuở
bé,
Thiểu
Ý
là
con
một
người
đàn
bà
ăn
mày.
Một
hôm
mẹ
nàng
bị
bắt
sắp
đem
đi
xử
giảo,
nhờ
một
cô
bé
gái
cứu
thoát.
Ðể
đền
ơn
cứu
tử,
mẹ
nàng
có
tặng
cô
bé
gái
ấy
một
cây
thánh
giá
có
khắc
tên
nàng.
Mười
năm
trôi
qua,
Thiểu
Ý
đã
trở
nên
một
danh
kỹ
được
các
bực
vương
hầu
yêu
quí.
Nàng
đến
Ba
Ðộ
Thành
với
một
thanh
niên
tên
Ðức
Thủy,
người
yêu
duy
nhứt
của
nàng.
Tình
cờ
Thiểu
Ý
biết
được
bảy
năm
trước
Ðức
Thủy
có
yêu
một
người
đàn
bà
và
vẫn
còn
yêu
đến
ngày
nay.
Máu
ghen
sôi
lên,
nàng
nhứt
định
giết
cho
được
người
đàn
bà
ấy.
Theo
lời
chỉ
dẫn
của
một
thám
tử,
Thiểu
Ý
phải
chui
qua
nhiều
địa
đạo
bí
mật
để
đến
gian
phòng
tuy
tráng
lệ
nhưng
sầu
muộn
của
người
đàn
bà
ấy.
Mà,
khốn
nạn
thay,
người
đàn
bà
ấy
là
vợ
của
Ân
Giã
Lộ!
Nhiều
chứng
tích
tố
cáo
sự
có
mặt
của
Ðức
Thủy
trong
phòng.
Thiểu
ý
giận
run
lên,
gào
thét
ầm
ĩ.
Nhưng,
nhìn
lên
tường,
nàng
thấy
cây
thánh
giá
của
mẹ
nàng.
Vợ
Ân
Giã
Lộ
là
cô
bé
đã
cứu
mạng
mẹ
nàng
ngày
trước.
Lửa
thù
hận
bỗng
tắt
nguội
đi
để
nhường
chỗ
cho
sự
biết
ơn
nồng
hậu.
Nàng
liền
lập
kế
cứu
ân
nhân
thoát
khỏi
vút
sắt
của
Giã
Lộ
Vương
rồi
hy
sinh
đời
mình
cho
người
yêu
được
hưởng
hạnh
phúc.
Ðây
là
vở
hát
mà
nghe
nói
là
vở
cuối
cùng
trong
đời
viết
tuồng
của
Năm
Châu,
bởi
sau
đó
chẳng
bao
lâu
thì
đoàn
Ánh
Chiêu
Dương
rã
gánh,
mà
không
thấy
thành
lập
gánh
hát
trở
lại.
Riêng
đào
Nguyệt
Thu
thì
người
ta
cũng
không
thấy
hát
ở
đoàn
nào.