Internet đa thay đổi cải lương ra sao?
- Thứ tư - 14/10/2015 23:17
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Tạo điều kiện tìm tài năng mới trong sáng tác ca diễn, khắp ngõ ngách mọi miền đất nước và ở những nơi có người Việt nhưng không có điều kiện hay không muốn tham gia thi cử theo chủ đề cứng nhắc
Đưa những bài viết những ca khúc của những tài năng mới-ngoài giới nghệ thuật, không con nhà nòi, nhà tông đến khán giả một cách hiệu quả nhất
Tiếng nói phê bình đích thực của khán giả được ghi nhận, những phê bình khen chê thật " thuốc đắng dã tật " sẽ làm thước đo sự thành công của những nhà làm nghệ thuật, sự phê bình đa chiều sẽ không bao giờ thấy trên các phưong tiện truyền thông của hệ thống công lập trong nước, vốn đưa cải lương ngày càng lạ lẫm với khán giả
Tuy nhiên, những tuồng, ca cổ tràn lan trên mạng cũng khiến cho khán giả ít đi xem cải lương hơn...người ca đôi khi vô hồn vô cảm...ai cũng làm ca sĩ soạn giả được cả nếu chịu khó bỏ một chút thời gian đầu tư. Cải lương thượng vàng hạ cám, trong đó "cám" quá nhiều
Nhiều khán giả cải lương bị bỏ lại phía sau vì không có điều kiện hay biết xài mạng, điện thoại thông minh...
Giúp dân ca tài tử nhẹ nhàng, cầm phone thôn minh nhìn lời ca mà không sợ quên lời hay không thuộc bài
Vi tính kỹ thuật số, kỹ thuật cao đưa vào kỹ thuật phòng thu làm người ca không đúng nhịp thành đúng nhịp như chuyên nghiệp
khangianhandan
Internet và hát nhép đã giết chết cải lương !
Sân khấu cải lương mất dần sức sống bởi 4 lý do: Thứ nhất, chúng ta đang sống ở thời đại internet, truyền hình, băng đĩa...nên mọi thông tin, giải trí đều có thể thưởng thức trên mạng, trên tivi và ngay tại nhà. Chính vì sự tiện lợi do công nghệ thông tin phát triển vượt bậc mang lại cho mọi tầng lớp có thể nói có thể nói là quá đầy đủ!
Tính độc quyền của sân khấu không còn như xưa, nên động cơ thôi thúc người mê cải lương đến rạp dần dần bị phai nhạt. Theo tôi, đây là nguyên nhân chính, vì cung đã đáp ứng quá đủ cho cầu.

Cái réo rắt, chân chất của câu vọng cổ đã nuôi lớn biết bao tâm hồn người dân đồng bằng sông Cửu Long
Thứ
hai,
không
có
những
vở
tuồng
mới
gây
ấn
tượng,
mang
tính
tâm
lý
xã
hội
sâu
sắc
hay
ca
ngợi
anh
hùng,
quân
tướng,
sự
tích...truyền
tải
những
nếp
sống
thanh
cao,
tinh
thần
bất
khuất,
ý
chí
quật
cường...cho
xã
hội
nhân
bản.
Điều
này
một
phần
do
thiếu
soạn
giả
cải
lương
có
tài,
có
kiến
thức
uyên
bác.
Phần
khác,
đề
tài
mỗi
ngày
một
ít
đi
vì
người
đi
trước
đã
khai
thác
hết
rồi.
Thứ
ba,
lớp
nghệ
sĩ
cải
lương
vừa
có
nhan
sắc,
ngoại
hình
lý
tưởng,
có
chất
giọng
đặc
biệt
trời
phú
quá
ít.
Đa
số
đều
hát
giông
giống
nhau;
nam
cũng
như
nữ
nghệ
sĩ
hiện
nay
hình
như
có
khuynh
hướng
hát
giọng
kim
hơn
là
giọng
thổ
như
lớp
nghệ
sĩ
của
thế
hệ
trước
nên
chưa
gây
được
dấu
ấn
như
Thành
Được,
Thanh
Sang,
Tấn
Tài,
Út
Trà
Ôn,
Út
Bạch
Lan,
Thanh
Nga,
Phượng
Liên...
Cuối
cùng,
tình
trạng
"hát
nhép"
cũng
góp
phần
làm
suy
giảm
sự
yêu
thương
của
khán
giả
với
nghệ
sĩ.
Nhiều
lần
đi
du
lịch
sông
nước
tôi
đều
được
nghe
hát
cải
lương
không
micro,
không
amply,
nghệ
sĩ
không
phải
là
những
người
nổi
tiếng,
nhưng
cái
chất
mộc
mạc
đó,
cái
chân
thật
đó
mang
tính
lao
động
nghệ
thuật
thật
sự,
khiến
cho
du
khách
cho
dù
không
mê
cải
lương
nhưng
vẫn
phải
chú
ý
lắng
nghe
để
rồi
ngồi
thưởng
thức
lời
ca
tiếng
hát,
cái
réo
rắc
của
tiếng
đàn
lúc
nào
không
hay.
Đến
khi
ra
về
không
thể
nào
không
móc
hầu
bao
“boa”
cho
anh
chị
em
nghệ
sĩ
miệt
vườn.
Và
trên
đường
về,
vẫn
thấy
đâu
đây
đọng
lại
dư
âm
của
những
bài
ca
vọng
cổ,
khiến
cho
du
khách
bồi
hồi
lưu
luyến
không
thể
nào
quên!