NHẬT HÀO – ANH Ở ĐÂY ! – LIVE SHOW CHO 1 NGƯỜI
- Thứ ba - 26/05/2015 04:46
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Trời
buồn
ngày
chủ
nhật
đã
khiến
xui
.Cơn
mưa
tầm
tả
như
trút
nước
xuống
sân
khấu
.Nơi
anh
sẽ
xuất
hiện
trước
sự
trông
đợi
của
mọi
người
.Những
cái
thở
dài
.Cô
bé
thầm
trách
ông
trời
tại
sao
sớm
không
mưa
muộn
không
mưa
mà
mưa
vào
ngày
định
mệnh
ấy
.Sáng
ra
đường
cô
bé
có
thầm
khấn
“
Ông
trời
thương
con
,cho
con
hôm
nay
được
nghe
anh
hát
“
.
Cơn
mưa
càng
nặng
hạt
,cô
bé
đi
tới
đi
lui
buồn
bã
.Tay
cầm
điện
thoại
lên
rồi
đặt
xuống
.Nhìn
giờ
đồng
hồ
mà
lòng
như
lửa
đốt
.Ông
trời
vẫn
không
ngớt
những
cơn
mưa
cô
bé
cầm
điện
thoại
lên
lấy
hết
dũng
khí
bấm
nút
gọi
,
không
biết
cô
bé
đã
nói
gì
,bên
kia
nói
gì
,hầu
như
cô
bé
lúc
nào
cũng
rơi
vào
trạng
thái
bị
thôi
miên
khi
nghe
giọng
nói
ấy
.Trong
đầu
cô
bé
chỉ
còn
đọng
lại
một
câu
“
mưa
quá
,hủy
show
rồi
cưng
“
.
Buông chiếc điện thoại ,cô bé nằm lăn ra giường .Hành trình hơn một trăm cây số bị cơn mưa vùi dập hết .Cô bé gom đồ đạc chuẩn bị đi luôn trong đêm ,quyết định trở về .Cô bé có vẻ không cam tâm,một ý nghĩ lóe lên trong đầucô .Cô gom đồ đạc cùng bạn lên taxi đến thẳng căn nhà ấy .
Cô bé vừa đến nơi . cơn mưa đã nhẹ hạt,cô và bạn vào nhà . Anh đã xuất hiện nở một nụ cười và một ánh mắt cảm động về phía cô .cô tay ôm bó hoa mè nheo :
- Em bắt đền anh , hôm nay không nghe anh hát là em không có về đâu.
- Tại ông trời chứ có phải tại anh đâu – anh cười lớn .
Anh sắm ống tay quá nữa cùi chõ , Hất mái tóc xoăn dài ra phía sau .Ôm cây đàn ghi ta khảy vài điệu .Anh quay ra hỏi :
- Em muốn nghe bài gì nào ?
Cô bé vui quá ,trong đầu ngổn ngang bao nhiêu bài đang chen lấn nhau.Mà bài nào cô cũng thích cả , bối rối trước lời đề nghị mà đôi khi cô bé cứ tưởng mình đang nằm mơ giữa ban trưa .cô buột miệng :
- Tình nhạt phai ...
Anh hát thật ,tiếng anh lẫn trong tiếng đàn ghi ta miên man da diết .Vẫn chất giọng rất riêng khó lẫn vào đâu được , từng lời từng chữ ,từng cảm xúc .Giọng live mạnh mẽ như ru hồn người vào một câu chuyện tình yêu ,như những cánh chim trời đang lạc giữa đại dương mênh mông ...có thể nói chất giọng thật ấy hay mà không cần hỗ trợ phòng thu hay hòa âm phối khí ,chỉ với cây đàn ghi ta thôi cũng đủ chân thành .Rồi bài như vẫn còn đây ,mưa tuyệt vọng ,khúc biệt xa , linh hồn tượng đá , đời về đâu ,thu phai ... Mỗi bài là một câu chuyện ,một cảm xúc ...Tất cả được sâu chuổi như một live show đặc biệt dành cho một người .Một không gian nhỏ để anh tự nhiên ,thoải mái hát bằng cảm xúc âm nhạc .Một trái tim cảm nhận ,thấu hiểu ,chia sẻ bằng cả tâm hồn tạo thành món quà tình thần vô giá cho ai cảm được nó .
Thời gian cũng trôi qua .Lúc này có lẻ cô bé sẽ cám ơn ông trời nhiều hơn .Vì ông đã ban tặng cho cô nhiều hơn lời khấn nguyện .Tiễn cô ra đường ,Trong lâng lâng cảm xúc cô kêu lên :
- Nhật hào – anh ở đâu ? - câu hỏi mà trước kia cô bé lục tung cộng đồng mạng để tìm anh.
- Anh ở đây – anh đáp một cách dí dỏm
Không ngờ điều kì diệu lại đến cho cuộc sống thêm màu hồng .Cho bạn thêm niềm tin vào cuộc sống .Hãy tin vì đời là những giai điệu đẹp .Cô bé sẽ còn gặp lại anh ,ủng hộ anh trong tương lai. Anh cũng vậy rất chân thành trước tình cảm của một khán giả ,một cô em gái nhỏ dành cho anh .
22/05/2015 - Ngọc Bảo Linh
P/S : Cô bé không phải là phóng viên ,chỉ là tâm tình của một khán giả chân thành.
ngọc bảo linh
Buông chiếc điện thoại ,cô bé nằm lăn ra giường .Hành trình hơn một trăm cây số bị cơn mưa vùi dập hết .Cô bé gom đồ đạc chuẩn bị đi luôn trong đêm ,quyết định trở về .Cô bé có vẻ không cam tâm,một ý nghĩ lóe lên trong đầucô .Cô gom đồ đạc cùng bạn lên taxi đến thẳng căn nhà ấy .
Cô bé vừa đến nơi . cơn mưa đã nhẹ hạt,cô và bạn vào nhà . Anh đã xuất hiện nở một nụ cười và một ánh mắt cảm động về phía cô .cô tay ôm bó hoa mè nheo :
- Em bắt đền anh , hôm nay không nghe anh hát là em không có về đâu.
- Tại ông trời chứ có phải tại anh đâu – anh cười lớn .
Anh sắm ống tay quá nữa cùi chõ , Hất mái tóc xoăn dài ra phía sau .Ôm cây đàn ghi ta khảy vài điệu .Anh quay ra hỏi :
- Em muốn nghe bài gì nào ?
Cô bé vui quá ,trong đầu ngổn ngang bao nhiêu bài đang chen lấn nhau.Mà bài nào cô cũng thích cả , bối rối trước lời đề nghị mà đôi khi cô bé cứ tưởng mình đang nằm mơ giữa ban trưa .cô buột miệng :
- Tình nhạt phai ...
Anh hát thật ,tiếng anh lẫn trong tiếng đàn ghi ta miên man da diết .Vẫn chất giọng rất riêng khó lẫn vào đâu được , từng lời từng chữ ,từng cảm xúc .Giọng live mạnh mẽ như ru hồn người vào một câu chuyện tình yêu ,như những cánh chim trời đang lạc giữa đại dương mênh mông ...có thể nói chất giọng thật ấy hay mà không cần hỗ trợ phòng thu hay hòa âm phối khí ,chỉ với cây đàn ghi ta thôi cũng đủ chân thành .Rồi bài như vẫn còn đây ,mưa tuyệt vọng ,khúc biệt xa , linh hồn tượng đá , đời về đâu ,thu phai ... Mỗi bài là một câu chuyện ,một cảm xúc ...Tất cả được sâu chuổi như một live show đặc biệt dành cho một người .Một không gian nhỏ để anh tự nhiên ,thoải mái hát bằng cảm xúc âm nhạc .Một trái tim cảm nhận ,thấu hiểu ,chia sẻ bằng cả tâm hồn tạo thành món quà tình thần vô giá cho ai cảm được nó .
Thời gian cũng trôi qua .Lúc này có lẻ cô bé sẽ cám ơn ông trời nhiều hơn .Vì ông đã ban tặng cho cô nhiều hơn lời khấn nguyện .Tiễn cô ra đường ,Trong lâng lâng cảm xúc cô kêu lên :
- Nhật hào – anh ở đâu ? - câu hỏi mà trước kia cô bé lục tung cộng đồng mạng để tìm anh.
- Anh ở đây – anh đáp một cách dí dỏm
Không ngờ điều kì diệu lại đến cho cuộc sống thêm màu hồng .Cho bạn thêm niềm tin vào cuộc sống .Hãy tin vì đời là những giai điệu đẹp .Cô bé sẽ còn gặp lại anh ,ủng hộ anh trong tương lai. Anh cũng vậy rất chân thành trước tình cảm của một khán giả ,một cô em gái nhỏ dành cho anh .
22/05/2015 - Ngọc Bảo Linh
P/S : Cô bé không phải là phóng viên ,chỉ là tâm tình của một khán giả chân thành.
ngọc bảo linh
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền