ĐIỆU VÍ GIẶM LÀ EM

VÍ GIẶM

VÍ GIẶM

CLVNCOM - ĐIỆU VÍ GIẶM LÀ EM Nhạc và lời: Quốc Nam – Quang Thắng Vọng cổ: Nguyễn Thiện Thanh



----------------------
Ngâm:

Nam: Rồi một chiều chợt nhớ quê hương
Nghe em hát dân ca xứ Nghệ
Câu hát ru như một thời thuở bé
Đưa ta về bến bãi tuổi thơ xưa
Điệu ví quê hương giữa bộn bề bận rộn
Đất quê mình còn nghèo lắm người ơi

Nữ: Sao điệu ví cứ nặng tình đến thế
Nao nao lòng… đứa con ở nơi... xa.

Ngâm vào vọng cổ câu 1

Nam:
Người ơi... Dòng sông Lam vừa trong vừa mát
Nửa mái chèo đưa câu hát ngân nga
Ai về xứ Nghệ quê ta
Nghe câu ví giặm thiết tha... ân… tình.
(-)(-) Biết bao khó khăn trùm phủ đất quê mình.
Nữ: Anh đi anh nhớ quê nhà; Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương (+)

Nam: Sông Lam núi Hồng danh trấn mười phương; Ai đi ra bể ai ngược lên rừng
Nắng phế mưa bào, lạnh buốt, nóng nung, Người và đất kiên trung chưa ngơi tay chèo chống!

(8 nhịp)

Nữ:
Núi Hồng ai đắp mà cao
Sông Lam ai bới ai đào mà sâu?
Nước non xanh ngắt một màu
Đợi chờ Hà Tĩnh, dạ nhớ nhau Quảng Bình.
(-)(-) Muối mặn gừng cay đượm nghĩa vẹn tình.

Nam: Hết giận rồi thương, ân tình cao như Hồng Lĩnh; Son sắt hương nguyền xanh như nước Lam Giang. (+)

Nữ: Ngọn gió Lào rát bỏng bàn chân nhưng người quê ta vẫn nghìn đời bám đất
Ngọn gió nhọc nhằn nhớ nhung trong ngấn mắt. Cát khô cằn thầm lặng hóa yêu thương.

Nhạc:

Nam: Mời anh về xứ Nghệ
Ơi khúc hát sông quê
Ai đi xa mô đó…
Nghe thân thương như dòng sông thuở nhỏ
Ai lạ ai quen sao nỡ không về…

Nữ: Anh cứ đùa em “nỏ cho” và “nỏ lấy”
Sao mềm lòng ngồi hát để anh nghe
Khúc dân ca có từ trong máu thịt
Không thể dối lòng… làm sống dậy một hồn quê.

Nam: Anh viết tặng em bài ca lần đầu gặp gỡ…
Bởi chia xa không nói được nên lời
Nhưng điệu ví theo anh về mãi mãi
Anh cứ mơ hoài điệu ví giặm là em.
Anh cứ mơ hoài..., điệu ví giặm là... em.

Vọng cổ câu 5
Nữ:
Ơi khúc hát sông quê "Ai đi xa mô... đó..."
Nghe thân thương như dòng sông thuở nhỏ ai lạ ai quen sao nỡ... không… về.
(-)(-) Điệu ví theo ai như sông hẹn non thề.
Nam: Anh nhớ xiết bao giọng chân chất người em xứ Nghệ; Nghe lòng mình sống dậy một hồn quê.

Nữ: Sao mềm lòng ngồi hát để anh nghe; Nỏ lấy, nỏ cho mần răng nỏ đợi.
“Về cho em lo bữa cơm sớm tối; Một bát chè xanh đậm nghĩa ân tình!”

Đoản khúc Lam Giang

Nam: Nước biếc non xanh thắm ngàn đời
Miền quê chan chứa yêu thương
Nghĩa tình sâu lắng

Nữ: Sử xanh lưu truyền đất học vang danh
Bước đi không rời một miền quê mến thương

(về câu 6 ở nhịp 16)

Nam: Anh viết tặng em lần đầu gặp gỡ: Lời gửi lời theo khúc dân ca
Ai về xứ Nghệ quê ta
Mà xem đất chuyển thành hoa tặng người. (+)

Nữ: Thương anh em nỏ biết mần răng, mười đêm ra đứng trông trăng cả mười. 

Nam: Thương nhau thương đến trọn đời
Nhất tâm đợi bạn nỏ lời đơn sai!
-----------------------
09-02-2018


Dân ca “ví, dặm” hay “ví, giặm” ?


Sau khi UNESCO vinh danh Dân ca ví, dặm (giặm) của Việt Nam là di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại, nhiều người mới “ngã ngửa” vì không biết phải viết thế nào mới đúng chính tả.

Trong thông cáo báo chí ngày 28-11 gửi tới các cơ quan truyền thôngBộ Ngoại giao cho hay Dân ca Ví, Dặm Nghệ Tĩnh của Việt Nam đã được công nhận là “Di sản Văn hóa Phi vật thể đại diện của nhân loại”. Tuy nhiên, trên website www.dsvh.gov.vn của Cục Di sản văn hóa, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL), trong danh mục Di sản văn hóa quốc gia, cơ quan này lại gọi “Dân ca ví, giặm xứ Nghệ”. Tại hội thảo khoa học quốc tế “Bảo tồn và Phát huy giá trị dân ca trong xã hội đương đại” (trường hợp dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh) được Bộ VH-TT-DL phối hợp với UBND tỉnh Nghệ An, UBND tỉnh Hà Tĩnh đồng tổ chức hồi tháng 5, BTC cũng dùng từ “ví, giặm” trong các tài liệu khoa học. Điều này cho thấy không chỉ nhiều người mà giữa các cơ quan nhà nước cũng không có sự thống nhất về cách gọi “ví, dặm” hay “ví, giặm”.

 

Sân khấu liên hoan dân ca của địa phương tổ chức ghi “Liên hoan Dân ca ví, giặm xứ Nghệ” Ảnh: INTERNET
Sân khấu liên hoan dân ca của địa phương tổ chức ghi “Liên hoan Dân ca ví, giặm xứ Nghệ” Ảnh: INTERNET

 

Các chuyên gia về ngôn ngữ cũng có những quan điểm khác nhau về “ví, dặm/giặm”. Theo cuốn Từ điển tiếng Việt (Hoàng Phê chủ biên, NXB Đà Nẵng - Trung tâm Từ điển học, 2011) thì hát dặm là “lối hát dân gian ở Nghệ Tĩnh, nhịp điệu dồn dập, lời dựa vào thơ năm chữ, hai câu cuối bao giờ cũng lặp lại về âm vận và câu chữ”, còn hát ví là “hát đối đáp có tính chất trữ tình giữa trai và gái trong lao động” (như ví đò đưa, ví phường nón, ví phường vải, ví trèo non). Còn “giặm” được hiểu là một động từ, có nghĩa: 1. Đan, vá thêm vào chỗ nan hỏng; 2. Thêm vào chỗ còn trống, còn thiếu cho đủ. Theo tác giả Đỗ Thị Kim Liên (Tạp chí Từ điển học và Bách khoa thư, số 2-2012): “Gọi là ví, giặm bởi bài nào cũng chứa ít nhất một câu lặp lại câu đi trước giữa khoảng trống hai khổ thơ, giống như giặm mạ thêm vào chỗ trống. Bài ít thì chỉ một cặp giặm, bài nhiều thì có đến 12 cặp lặp lại”.

TS Tô Ngọc Thanh, Chủ tịch Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam, cho rằng gọi như thế nào thì phải tuân theo phong tục địa phương. “Tôi đã đi thực tế ở vùng Nghệ Tĩnh nhiều năm nên hiểu đồng bào ở đây. Cách họ dùng là “giặm”, theo nghĩa là thêm vào chỗ còn trống, chỗ đang thiếu, chứ dùng “dặm” thì lại thành đơn vị đo lường độ dài rồi” - TS Thanh nói. Ông cũng giải thích thêm, thể thơ của giặm là câu cuối cùng nhắc lại câu áp chót dưới hình thức tương tự, ví dụ: “Bà trao cho một tiền/ Bà truyền mua đủ thứ/ Bà lại truyền đủ thứ...”

Được biết, tại hội thảo khoa học “Bảo tồn và phát huy các giá trị dân ca hò, ví, giặm xứ Nghệ” tổ chức ở TP Vinh, tỉnh Nghệ An vào tháng 3-2011, căn cứ nhiều cứ liệu và luận cứ khá thuyết phục, các nhà khoa học đã trao đổi và nhất trí là từ sau hội thảo sẽ sử dụng cách viết “giặm” trên tất cả các văn bản chính thức. Tuy nhiên, có lẽ do cách dùng “ví, dặm” đã quen thuộc với nhiều người, lại thêm sự thống nhất này chưa được thông báo rộng rãi nên “ví, dặm” vẫn được dùng phổ biến.

Vậy gọi ví, dặm theo thông cáo báo chí của Bộ Ngoại giao hay theo cách gọi ví, giặm của Bộ VH-TT-DL là đúng sau khi được UNESCO công nhận là di sản phi vật thể đại diện của nhân loại?

 

 

Hoàng Lan Anh

Nguồn tin: Thay Hai Lua - CLVNCOM / tcgd theo NLĐ