NAM QUAN NHỎ LỆ
- Thứ hai - 11/12/2017 13:43
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
NQ
Non nước Việt, dãy sơn hà gấm vóc,
Từ Ải Nam Quan cho đến Mũi Cà Mau,
Tiền nhơn xưa với xương trắng, máu đào,
Đã gầy dựng một giang san cẩm tú.
Vọng Cổ :
1 / - Nam Quan ơi, hãy khóc lên đi cho vơi niềm uất hận. Sừng sững hiên ngang bao thời oanh liệt giữa trời Nam để bảo vệ nước non nhà… Mấy lượt xương phơi, máu thắm chan hòa. Lịch sử ngàn năm vẫn còn ghi đậm nét công đức cao dày của Trưng, Triệu, Đinh, Lê. Chia ngọt xẻ bùi cùng đất nước thân yêu, chứng kiến biết bao cảnh vật đổi sao dời, Cho đến hôm nay, Ải Nam Quan phải đổ lệ ngậm ngùi, đành lìa xa quốc thổ.
2 / - Ngạo nghễ uy nghi nhìn về phương Bắc, Nam Quan đã bao phen ngăn giặc bạo tàn…Hán, Tống, Nguyên, Minh, khiếp đảm kinh hoàng. Giấc mộng bá vương đành cam thất bại, cứ mỗi lần vượt Ải Nam Quan. Chiến tích lẫy lừng, sách sử đã ghi công, mà sao nay Nam Quan phải chia lìa đất nước? Mỗi bước đi là mỗi giòng nước mắt, ôi nỗi đau nầy, muôn thuở vẫn không nguôi.
3/- Nhớ năm xưa khi cha bị đày sang đất Bắc, Nguyễn Trãi đau lòng lê bước cạnh tù xa. Đến Nam Quan vẫn chưa nỡ rời cha, cha mới dạy bảo mấy lời nghiêm huấn. Nguyễn Trãi cắn răng ngăn giòng lệ, cương quyết trở về, khôi phục lại giang san.
Mười năm lao khổ không sờn,
Phò Lê đuổi giặc, rửa hờn quốc gia.
Nam Quan khuất bóng cha già
Nhưng lời nghiêm huấn vẫn thiết tha bên lòng.
Nói lối:
Trên thượng giới sách trời còn ghi rõ,
Núi sông Nam là đất nước của dân Nam.
Lời hào hùng một thuở đã vang vang,
Đáng trách ai nỡ đem lòng bi phản.
Vọng cổ câu
5 / - Đây suối Phi Khanh, nọ Đồng Đăng, Bản Giốc cùng với Nam Quan muôn thuở vẫn là non sông của giòng giống Tiên Rồng…Ơi hỡi dân Nam, người có đau lòng? Nhìn xương da thịt bị cát lìa thân thể, giọt máu hồng hòa nước mắt tuôn rơi. Mới hôm nào thôn bảng vẫn yên vui mà hôm nay phải chia lìa đôi ngả. Hướng về Nam lệ trào tuôn lã chã, Nam Quan ơi, hận tủi đến muôn đời.
6 / - Không! Không! Một tiếng hô lên rồi hàng vạn tiếng thét lên, Cả dân Việt đã nhất tề đứng dậy. Không thể ngồi yên điềm nhiên tọa thị, nhìn một bọn người mãi quốc cầu vinh. Nhớ năm xưa, mẹ con Cù Thị, Triệu Ai Vương đã đem nước Nam Việt dâng cho Hán chúa. Lịch sử hôm nay thêm một lần tái diễn, Tể Tướng Lữ Gia ơi, dân Việt vẫn mong chờ.
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Tăng.
Đâu rồi non nước đẹp xinh,
Nam Quan, Bản Giốc phải đoạn tình với quê hương".
SG Nguyễn Phương
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền