Gặp gỡ soạn giả Yên Lang
- Thứ năm - 07/03/2013 10:57
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Soạn giả Yên Lang (trái) nhận những ấn phẩm báo chí viết về mình.
Mới đây, tại Nhà khách Hùng Vương (TP. Bạc Liêu), Sở VH-TT&DL đã tổ chức buổi gặp gỡ, giao lưu với soạn giả Yên Lang (tên thật là Nguyễn Ngọc Thanh, hiện đã 74 tuổi, đang định cư tại Mỹ), nhân chuyến ông về thăm quê Bạc Liêu. Bà Lê Thị Ái Nam, Phó Chủ tịch UBND tỉnh cùng lãnh đạo một số ban ngành và các văn nghệ sĩ tiêu biểu của tỉnh… đã có mặt trong buổi gặp gỡ thâm tình này.
Soạn
giả
Yên
Lang
sinh
ra
trong
một
gia
đình
nghèo
tại
Giồng
Me
(phường
2,
TP.
Bạc
Liêu
ngày
nay).
Ông
đã
trải
qua
cả
quãng
đời
thơ
trẻ
của
mình
ở
mảnh
đất
này
đến
năm
17
tuổi,
ông
lên
Sài
Gòn
học
Tú
tài
rồi
tham
gia
làng
văn
nghệ
Sài
Gòn
với
tư
cách
người
làm
thơ.
Đến
cuối
thập
niên
50
của
thế
kỷ
20,
Yên
Lang
chuyển
hướng
sáng
tác
sang
viết
kịch
bản
sân
khấu
cải
lương.
Với
vở
cải
lương
đầu
tay,
lấy
cảm
hứng
nỗi
hoài
nhớ
quê
ngoại
ở
Thông
Lưu
(thuộc
thị
trấn
Châu
Hưng,
huyện
Vĩnh
Lợi
ngày
nay),
“Manh
áo
quê
nghèo”
của
Yên
Lang
sau
khi
được
đoàn
Song
Kiều
biểu
diễn
lập
tức
tạo
nên
một
làn
sóng
của
sân
khấu
cải
lương
Nam
bộ.
Sau
đó
là
các
vở:
“Tâm
sự
loài
chim
biển”,
“Mùa
thu
trên
Bạch
Mã
sơn”,
“Máu
nhuộm
sân
chùa”,
“Người
đẹp
Tây
Thi”…
và
nhiều
bản
vọng
cổ
nổi
tiếng
thì
lập
tức
Yên
Lang
được
nhìn
nhận
như
một
soạn
giả
lớn
của
sân
khấu
cải
lương
Nam
bộ.
Và
sân
khấu
cải
lương
Nam
bộ
ngày
càng
phát
triển
nhanh
chóng,
trong
đó
có
không
ít
đóng
góp
của
soạn
giả
Yên
Lang.
Theo
đó,
những
tài
năng
của
sân
khấu
cải
lương
cũng
được
trưởng
thành
như:
Mỹ
Châu,
Minh
Cảnh,
Minh
Vương,
Lệ
Thủy,
Minh
Phụng,
Thanh
Kim
Huệ…
Chúng ta đều biết rằng nhân cách, trí tuệ của con người được hình thành từ thời rất trẻ. Thời trẻ của Yên Lang sinh ra và lớn lên tại quê hương Bạc Liêu - một vùng đất sản sinh ra bản vọng cổ - “bài ca vua” của sân khấu cải lương. Chính Yên Lang đã nói rằng: “Nếu không có bản vọng cổ thì sân khấu cải lương không thể lớn mạnh như hôm nay”. Đó là điều tự hào của người Bạc Liêu và của bản thân ông mà đi tới đâu ông cũng nói về niềm tự hào này; và hơn thế nữa, nơi “chôn nhau cắt rốn” của Yên Lang lại là nơi sinh sống của hậu tổ cổ nhạc Nhạc Khị, Ba Chột, Cao Văn Lầu… Nói những điều trên cho ta thấy rằng, Yên Lang đã sinh ra và lớn lên tại một vùng địa linh. Và chính cái linh khí mà Yên Lang hấp thụ được đã góp phần quan trọng cho sự nghiệp sáng tác của ông. Với hành trang của quê hương ban tặng, Yên Lang ra đi và viết nên những tuồng cải lương lớn mà bây giờ, sau 50 - 60 năm ta nghe vẫn còn hay là Yên Lang đã đồng hành cùng quê hương Bạc Liêu (“chiếc nôi” của sân khấu cải lương và đờn ca tài tử Nam bộ) góp phần quan trọng phát triển bộ môn sân khấu cải lương Nam bộ cho cuộc đời này. Xét ở góc độ nào đó, chúng ta thấy Yên Lang là một người con có ý nghĩa với quê hương.
Chính vì thế mà có cuộc gặp gỡ trân trọng thân tình ngày 2/3 vừa qua. Đó là một cuộc gặp gỡ thể hiện tính cách hiếu khách của con người Bạc Liêu, thể hiện tình cảm và thái độ ân cần của quê hương đối với những người con xa quê. Và đó cũng là thái độ của quê hương trân trọng những văn nghệ sĩ có đóng góp xuất sắc.
Chính điều ấy làm cho Yên Lang xúc động, ông nói đại ý như sau: Ông là đứa con Bạc Liêu lạc loài đất mẹ từ lâu, từ nửa vòng trái đất về đây. Khi xe chạy đến cầu Xa Bảo ông đã cảm thấy hơi thở của đất mẹ, đó là cái mùi mằn mặn của gió biển. Hơi thở của quê hương làm cho ông nhớ thương khôn xiết. Nhớ thời tấm bé nhà ông nghèo lắm, khi Tết về ông cùng mẹ chèo xuồng về quê ngoại ở Thông Lưu để ngoại và các cậu cho gạo, nếp, lá chuối về gói bánh tét. Bà ngoại ông tuy nghèo về vật chất nhưng rất giàu tình cảm, bà thương ông nhiều lắm (đây là nguồn cảm hứng để soạn giả Yên Lang sáng tác vở tuồng “Manh áo quê nghèo”). Giờ đây, sau mấy mươi năm lưu lạc trở về quê, có hai điều làm ông bất ngờ. Một là sự tiếp đón của lãnh đạo tỉnh, anh em văn nghệ sĩ trân trọng, ân cần ngoài sức tưởng tượng của ông. Hai là, Bạc Liêu bây giờ đẹp quá, ban đêm thì đường phố lộng lẫy đèn hoa, ban ngày thì cây xanh rợp bóng và những khu nhà rất đẹp. Soạn giả Yên Lang bảo rằng: ông hàm ơn những ai đã làm cho quê hương thêm giàu, đẹp như hôm nay.
Câu chuyện của Yên Lang hôm đó cũng làm cho nhiều người xúc động. Trong mắt họ là một Yên Lang nho nhã, chân thành và cực kỳ khiêm tốn. Đó là tính cách của những văn nghệ sĩ lớn. Câu chuyện của ông làm cho người ta cảm thấy đó là một người con Bạc Liêu yêu quê mẹ nồng nàn, khắc khoải đau đáu về quê mẹ dù mình ở đâu, với tư cách nào. Chính điểm ấy làm cho soạn giả Yên Lang lớn lao và cũng chính điểm ấy làm cho người ta hy vọng rằng, soạn giả Yên Lang sẽ dành nhiều thời gian hơn trong quãng đời còn lại của mình để sáng tác về quê mẹ Bạc Liêu.
Chúng ta đều biết rằng nhân cách, trí tuệ của con người được hình thành từ thời rất trẻ. Thời trẻ của Yên Lang sinh ra và lớn lên tại quê hương Bạc Liêu - một vùng đất sản sinh ra bản vọng cổ - “bài ca vua” của sân khấu cải lương. Chính Yên Lang đã nói rằng: “Nếu không có bản vọng cổ thì sân khấu cải lương không thể lớn mạnh như hôm nay”. Đó là điều tự hào của người Bạc Liêu và của bản thân ông mà đi tới đâu ông cũng nói về niềm tự hào này; và hơn thế nữa, nơi “chôn nhau cắt rốn” của Yên Lang lại là nơi sinh sống của hậu tổ cổ nhạc Nhạc Khị, Ba Chột, Cao Văn Lầu… Nói những điều trên cho ta thấy rằng, Yên Lang đã sinh ra và lớn lên tại một vùng địa linh. Và chính cái linh khí mà Yên Lang hấp thụ được đã góp phần quan trọng cho sự nghiệp sáng tác của ông. Với hành trang của quê hương ban tặng, Yên Lang ra đi và viết nên những tuồng cải lương lớn mà bây giờ, sau 50 - 60 năm ta nghe vẫn còn hay là Yên Lang đã đồng hành cùng quê hương Bạc Liêu (“chiếc nôi” của sân khấu cải lương và đờn ca tài tử Nam bộ) góp phần quan trọng phát triển bộ môn sân khấu cải lương Nam bộ cho cuộc đời này. Xét ở góc độ nào đó, chúng ta thấy Yên Lang là một người con có ý nghĩa với quê hương.
Chính vì thế mà có cuộc gặp gỡ trân trọng thân tình ngày 2/3 vừa qua. Đó là một cuộc gặp gỡ thể hiện tính cách hiếu khách của con người Bạc Liêu, thể hiện tình cảm và thái độ ân cần của quê hương đối với những người con xa quê. Và đó cũng là thái độ của quê hương trân trọng những văn nghệ sĩ có đóng góp xuất sắc.
Chính điều ấy làm cho Yên Lang xúc động, ông nói đại ý như sau: Ông là đứa con Bạc Liêu lạc loài đất mẹ từ lâu, từ nửa vòng trái đất về đây. Khi xe chạy đến cầu Xa Bảo ông đã cảm thấy hơi thở của đất mẹ, đó là cái mùi mằn mặn của gió biển. Hơi thở của quê hương làm cho ông nhớ thương khôn xiết. Nhớ thời tấm bé nhà ông nghèo lắm, khi Tết về ông cùng mẹ chèo xuồng về quê ngoại ở Thông Lưu để ngoại và các cậu cho gạo, nếp, lá chuối về gói bánh tét. Bà ngoại ông tuy nghèo về vật chất nhưng rất giàu tình cảm, bà thương ông nhiều lắm (đây là nguồn cảm hứng để soạn giả Yên Lang sáng tác vở tuồng “Manh áo quê nghèo”). Giờ đây, sau mấy mươi năm lưu lạc trở về quê, có hai điều làm ông bất ngờ. Một là sự tiếp đón của lãnh đạo tỉnh, anh em văn nghệ sĩ trân trọng, ân cần ngoài sức tưởng tượng của ông. Hai là, Bạc Liêu bây giờ đẹp quá, ban đêm thì đường phố lộng lẫy đèn hoa, ban ngày thì cây xanh rợp bóng và những khu nhà rất đẹp. Soạn giả Yên Lang bảo rằng: ông hàm ơn những ai đã làm cho quê hương thêm giàu, đẹp như hôm nay.
Câu chuyện của Yên Lang hôm đó cũng làm cho nhiều người xúc động. Trong mắt họ là một Yên Lang nho nhã, chân thành và cực kỳ khiêm tốn. Đó là tính cách của những văn nghệ sĩ lớn. Câu chuyện của ông làm cho người ta cảm thấy đó là một người con Bạc Liêu yêu quê mẹ nồng nàn, khắc khoải đau đáu về quê mẹ dù mình ở đâu, với tư cách nào. Chính điểm ấy làm cho soạn giả Yên Lang lớn lao và cũng chính điểm ấy làm cho người ta hy vọng rằng, soạn giả Yên Lang sẽ dành nhiều thời gian hơn trong quãng đời còn lại của mình để sáng tác về quê mẹ Bạc Liêu.