Hát
bội
bây
giờ
chỉ
là
những
buổi
diễn
nhỏ
ở
đình,
đám
cúng
miễu
mỗi
dịp
lễ
Kỳ
Yên
hay
cúng
tế,
người
nghệ
sĩ
đến,
rồi
ra
về
trong
lặng
lẽ.
Sau
bức
rèm
nhung
là
câu
chuyện
cuộc
đời
với
nhiều
nỗi
xót
xa
và
luôn
canh
cánh
bên
lòng
một
tâm
tư
nặng
trĩu
“hát
bội
bây
giờ,
còn
mấy
người
đâu”.
Tằm
chết
mới
hết
vương
tơ
“Coi
còn
thiếu
ai
nữa
không
để
tui
gọi
điện
luôn
nha!”.
Ông
Năm
Hoàng
(55
tuổi,
nghệ
danh
Thanh
Hoàng,
ngụ
quận
8)
vừa
đi
tới
đi
lui
tìm
chỗ
đẹp
nhất
để
đặt
bàn
thờ
Tổ,
rồi
tranh
thủ
gọi
điện
thoại
cho
từng
anh
chị
em
trong
đoàn
hát
chưa
tới.
Thời
hoàng
kim
của
hát
bội
đã
lui
về
quá
vãng,
đoàn
hát
bây
giờ
cũng
không
còn
như
xưa.
Người
nghệ
sĩ
phải
kiêm
luôn
những
việc
hậu
đài,
mỗi
người
phụ
một
tay
một
chân
dựng
sân
khấu,
treo
cờ,
treo
lộng.
Cánh
nữ
thì
lo
phần
trang
phục,
áo
mão,
phấn
son…
Ông
Năm
lớn
lên
từ
những
gánh
hát
bội,
nối
nghiệp
ba
mẹ
cũng
theo
nghề
hát,
kép
phụ
rồi
kép
chính,
đi
theo
đoàn
hát
bội
khắp
các
sân
khấu,
đình,
miễu
trong
thành
phố
rồi
lang
bạt
cùng
những
ghe
hát,
xuôi
về
miền
Tây
để
phục
vụ
bà
con.
Vậy
mà
bây
giờ,
ông
cũng
không
dám
nhận
mình
là
bầu
hát,
hỏi
đến
hát
bội,
ông
Năm
Hoàng
lại
thở
dài:
“Hát
bội
bây
giờ,
còn
mấy
người
đâu!”.
Bởi
lớn
lên
từ
những
gánh
hát
ngày
xưa,
nên
tình
yêu
hát
bội
dường
như
thấm
vào
trong
máu
của
những
người
nghệ
sĩ
còn
theo
nghiệp
làm
đào,
làm
kép
hôm
nay.
Nhiều
đoàn
hát
bội
tan
rã
từ
lâu,
mỗi
người
tứ
tán
một
nơi
để
mưu
sinh,
nhưng
đã
ăn
cơm
Tổ
thì
nguyện
theo
nghề.
Ông
Năm
Hoàng
cùng
vài
người
bạn
vẫn
bám
trụ
nghề
hát
bội,
dù
mỗi
năm
chỉ
được
đôi
lần
hát
nơi
sân
đình,
sân
miễu.
“Có
đoàn,
có
gánh
gì
đâu
mà
có
bầu
hát.
Anh
em
còn
mê
hát
bội
nên
giữ
liên
lạc
với
nhau,
hễ
có
đám
hát
ở
đình
hay
miễu
người
ta
mời
thì
mình
gọi
nhau
tới.
Chủ
yếu
là
được
hát
thôi,
chứ
khán
giả
bây
giờ
cũng
không
có
mặn
mà
như
xưa,
chủ
yếu
là
mấy
cô
bác
lớn
tuổi”,
ông
Năm
Hoàng
chia
sẻ.
Còn
với
dì
Hai
Hường
(ngụ
Bình
Chánh),
ngày
nào
còn
được
đứng
trên
sân
khấu
thì
mừng
ngày
đó.
“Cũng
gần
50
rồi,
nhưng
vẫn
làm
đào
chính.
Cứ
như
gánh
hát
thời
xưa
thì
không
được,
vì
đào
chính
phải
trẻ,
đẹp,
hát
hay.
Bây
giờ,
có
ai
theo
nghề
nữa
đâu
mà
thay
thế.
Còn
hát
được
tới
đâu
hay
tới
đó.
Kiếp
tằm
thì
phải
nhả
tơ,
khi
nào
không
còn
hát
được
nữa
thì
thôi”,
dì
Hai
Hường
ngậm
ngùi
chia
sẻ.
“Ông
hoàng,
bà
chúa” cũng
lao
đao
Không còn những tràng pháo tay nồng nhiệt từ khán giả, cũng không dám mơ những vinh hoa, hào quang của sân khấu. Nghệ sĩ hát bội bây giờ cũng không dám mong ước cao xa, chỉ mong còn chỗ để được sống với nghề, được làm đào, làm kép… vậy thôi. Như lời hát: Khép cánh màn nhung danh vọng hết, người về lòng rũ sạch sầu thương/Người vào cởi áo lau son phấn, trả cả vinh hoa lẫn đoạn trường (vở Hoàng Ngọc Liên). Bức rèm nhung khép lại thì ông hoàng, bà chúa cũng phải tảo tần với đủ mọi công việc để mưu sinh. Vai chính diện hay phản diện, quân hầu, hay tướng sĩ… nhưng vai diễn trong cuộc sống ngày thường, với miếng cơm manh áo luôn khắc nghiệt với tất cả. Lấy cái nghề để nuôi nghiệp diễn. “Trên sân khấu lúc vai thiện, vai ác, làm ông hoàng thì một bước có quân hầu, quân sĩ dạ, thưa. Chứ ngày ngày cũng phải ráng chạy xe ôm để kiếm cơm. Đi hát mình mê mình theo thôi, hát bội bây giờ đâu phải như xưa, nhiều bữa hát xong, tiền chỉ đủ son phấn, với xăng xe đi lại là mừng lắm rồi”, kép Thái Hòa (Đoàn hát bội Ngọc Khanh) tâm sự.
Không còn những tràng pháo tay nồng nhiệt từ khán giả, cũng không dám mơ những vinh hoa, hào quang của sân khấu. Nghệ sĩ hát bội bây giờ cũng không dám mong ước cao xa, chỉ mong còn chỗ để được sống với nghề, được làm đào, làm kép… vậy thôi. Như lời hát: Khép cánh màn nhung danh vọng hết, người về lòng rũ sạch sầu thương/Người vào cởi áo lau son phấn, trả cả vinh hoa lẫn đoạn trường (vở Hoàng Ngọc Liên). Bức rèm nhung khép lại thì ông hoàng, bà chúa cũng phải tảo tần với đủ mọi công việc để mưu sinh. Vai chính diện hay phản diện, quân hầu, hay tướng sĩ… nhưng vai diễn trong cuộc sống ngày thường, với miếng cơm manh áo luôn khắc nghiệt với tất cả. Lấy cái nghề để nuôi nghiệp diễn. “Trên sân khấu lúc vai thiện, vai ác, làm ông hoàng thì một bước có quân hầu, quân sĩ dạ, thưa. Chứ ngày ngày cũng phải ráng chạy xe ôm để kiếm cơm. Đi hát mình mê mình theo thôi, hát bội bây giờ đâu phải như xưa, nhiều bữa hát xong, tiền chỉ đủ son phấn, với xăng xe đi lại là mừng lắm rồi”, kép Thái Hòa (Đoàn hát bội Ngọc Khanh) tâm sự.
Cô
Ngọc
Khanh,
bà
bầu
Đoàn
hát
Ngọc
Khanh
chia
sẻ,
anh
em
theo
nghề
ai
cũng
vất
vả,
chạy
xe
ôm,
bán
kẹo
kéo,
bán
tạp
hóa…
để
có
thể
mưu
sinh.
Người
ở
Tiền
Giang,
người
Đồng
Nai,
Biên
Hòa…
có
đám
hát
đình,
hát
lễ
Kỳ
Yên
thì
thông
báo
cho
nhau
tới.
Nhiều
bữa
hát
xong,
đào
chính,
kép
chính
còn
được
500.000
-
600.000
đồng,
còn
vai
hầu
hay
quân
sĩ
cũng
chỉ
chừng
200.000
đồng.
Trừ
tiền
xe
cộ
đi
lại,
son
phấn…,
đâu
còn
được
bao
nhiêu,
có
khi
còn
không
đủ.
Cô
Ngọc
Khanh
nói:
“Nghề
hát
bội
bây
giờ
ngậm
ngùi
lắm,
theo
nghề
vì
tình
yêu
chứ
tiền
bạc
nhiều
khi
chia
ra
mà
rớt
nước
mắt.
Thương
anh
em
trong
đoàn
vất
vả,
nhưng
cũng
không
biết
làm
sao
hơn”.
Bươn
chải
đủ
cách
để
mưu
sinh
mà
theo
nghiệp
diễn,
ông
Năm
Hoàng
còn
nhận
luôn
cả
việc
hát
pháo
hoàng
trong
các
đám
ma
ở
vùng
ven
thành
phố.
Cũng
là
một
kép
chính
trong
những
vai
ông
hoàng,
tướng
lĩnh
lẫy
lừng,
nhưng
giờ
đây
khi
hơn
nửa
đời
người,
cũng
không
câu
nệ
chuyện
hát
ở
sâu
khấu
hay
hát
đình,
hát
đám
nữa.
“Không
có
sân
khấu
thì
hát
pháo
hoàng
trong
mấy
đám
ma
cũng
không
sao,
có
chỗ
để
mình
kiếm
cơm
mà
hơn
hết
là
đỡ
nhớ
nghề,
chứ
hát
đình
hay
miễu
thì
một
năm
cũng
đâu
được
mấy
lần.
Ở
nhà
làm
chuyện
này,
chuyện
kia
cũng
không
quên
được
nghề
hát”,
ông
Năm
ngậm
ngùi
chia
sẻ
Có
bữa
đám
cúng
đình,
cúng
miễu,
người
ta
mời
cho
bữa
cơm,
còn
không
thì
ăn
tạm
đĩa
cơm
bụi,
ổ
bánh
mì
cũng
xong.
Có
chỗ
thì
mắc
võng
ngả
lưng,
còn
không
thì
cứ
chiếu
mà
trải
ra
rồi
ngủ
tạm
sân
đình,
sân
miễu…
Chật
vật,
vất
vả
là
thế,
nhưng
cũng
không
ai
nghĩ
đến
chuyện
bỏ
nghề.
“Tới
cuối
đời,
cũng
chỉ
mong
được
hát
thôi.
Lỡ
có
chết
thì
chết
trên
sân
khấu
là
mãn
nguyện
rồi”,
ông
Năm
Hoàng
tâm
sự.
Còn
duy
trì
được
đoàn
hát
bội
hơn
30
người
thì
cũng
đã
là
một
cố
gắng
lớn
của
Đoàn
hát
bội
Ngọc
Khanh.
Nhưng
khi
hỏi
đến
chuyện
tìm
người
nối
nghiệp,
hay
đào
tạo
nghệ
sĩ
trẻ,
cô
Ngọc
Khanh
chỉ
thở
dài:
“Bây
giờ,
sao
dám
nhận
thêm
ai,
tiền
đi
hát
nhiều
khi
bù
qua
son
phấn
còn
không
đủ,
làm
sao
mà
theo
nghề
nổi”.
Tiếng
thở
dài
của
cô
cũng
như
tiếng
thở
dài
của
nghề
hát
bội.
Liệu
mai
này
khi
thế
hệ
của
các
cô,
các
chú
đi
qua
thì
hát
bội
có
còn
không.
Và
mai
này
giữa
muôn
ngàn
loại
hình
giải
trí
khác,
khán
giả
có
còn
mộ
điệu
với
hát
bội.
Sân
đình,
sân
miễu,
lễ
Kỳ
Yên
liệu
còn
ai
nhớ
những
gánh
hát
bội,
những
“ông
hoàng,
bà
chúa”…?
KIM LOAN
KIM LOAN
