Những ghi nhận đáng nhớ cuộc gặp soạn giả Nguyễn Phương tại Mỹ
- Thứ năm - 22/05/2014 17:40
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
CLVNCOM - Khoi hẹn và được gặp với soạn giả Nguyễn Phương là vào 11 giờ sáng, Chủ nhật ngày 15 tháng 12 năm 2013, vừa nhảy lên xe, thì mới nhớ rằng không có đem theo GPS, Khoi lại chạy vào nhà chộp lấy GPS, vì không rành đường khu đó lắm nên Khoi sợ bị đi lạc và sợ trể giờ.
Vừa
đút
đầu
ra
freeway,
thì
xe
chạy
chậm
như
...
bò
đi
bộ
vì
bị
kẹt
xe.
Khoi
ngó
đồng
hồ
trên
xe,
tính
nhẩm
và
biết
mình
sẽ
đến
trể,
nên
Khoi
gọi
cho
Bác
Nguyễn
Phương
liền.
Có
1
giọng
nữ
trả
lời
phone
(sau
nầy
Khoi
mới
biết
rằng
Chị
tên
là
Mỹ
Hạnh,
con
gái
của
Bác
Nguyễn
Phương),
và
Khoi
có
nói
rằng
Khoi
sẽ
đến
trể
khoảng
15
hay
20
phút.
Chị
Mỹ
Hạnh
trả
lời
không
sao
nên
Khoi
yên
tâm
và
từ
từ
lái
xe
đến
nơi.
Bây
giờ
nghĩ
lại
thì
thấy
mình
lái
xe
cũng
hay
thiệt,
đến
lúc
freeway
hết
bị
kẹt
xe
thì
Khoi
chạy
khoảng
...
80
miles
per
hour,
nên
đến
nhà
Bác
Nguyễn
Phương
chỉ
bị
trể
khoảng
5
hay
8
phút
gì
đó.
Chớ
không
có
trể
tới
20
phút.
(Cũng
phải
nói
thêm
rằng,
vừa
chạy
xe
Khoi
vừa
ca
theo
nghệ
sĩ
Hữu
Phước
bài
Tình
Anh
Bán
Chiếu
...
Và
cũng
ca
theo
mấy
bài
nửa
như
Lá
Bàng
Rơi,
Nhật
Ký
Đời
Tôi
…
Xong
mấy
bài
vọng
cổ
thì
tới
nơi.)
Đến nhà Bác thì gặp ngay Chị Mỹ Hạnh đứng trước nhà để đón mình. (Thật ra, nói như vậy để tự đưa mình lên cao và cho có vẻ quan trọng vì khi tới đó thì Khoi hơi bị lạc, nên gọi phone cho Chị Mỹ Hạnh, nên Chị Mỹ Hạnh phải ra ngoài đứng để ... đón Khoi.) Khoi vào nhà, cởi bỏ giày ra thì Chị Mỹ Hạnh nói rằng: "Không ... không em cứ mang giày đâu có sao đâu." Thành thật mà nói, Chị Mỹ Hạnh và người VN mình thì rất là lịch sự, ở trong nhà đâu có mang giày nhưng khi khách tới nhà thì không muốn khách cởi giày ra. Biết vậy, nên Khoi vẩn bắt chước Mạnh Lệ Quân hay Sở Vân, cởi giày của mình ra.
Lúc vào nhà thì Soạn Giả Nguyễn Phương đang ngồi ở bàn làm việc. Bác đứng lên và Khoi tự giới thiệu mình và là thành viên cailuongvietnam.com, Bác Nguyễn Phương tuy đã trên 90, nhưng vẩn còn minh mẩn, vẩn còn khỏe. Nụ cười nở trên khuôn mặt hiền từ làm cho Khoi cũng bớt ... lo. Thành thật mà nói khi nói chuyện với người lớn tuổi nhiều hơn mình thì Khoi hơi bị run, cứ sợ mình cứ đôi khi lở lời hay nói bậy nói bạ làm buồn lòng người nghe thì không nên, nhưng khi bắt đầu nói chuyện với Bác, thì Bác rất là cởi mở, và vui tánh. Sau vài phút, Khoi thấy thoải mái và ... tự nhiên như người Miên. Bác Nguyễn Phương tự tay châm trà cho Khoi, mà Khoi thì không ... biết uống trà nên cứ nhấm nháp chút xíu.
Soạn Giả Nguyễn Phương
Tuy tuổi đã cao, nhưng trí nhớ của Soạn Giả Nguyễn Phương lại quá tốt. Bác kể rất nhiều chuyện, Khoi nhớ được phần nào thì xin kể lại phần đó. Vì văn chương thuộc loại hổng được hoa hòe mỹ miều cho lắm, mong các bạn thông cảm.
Khi nói đến sự sáng tác, muốn có 1 tác phẩm hay, soạn giả không cần có học thức cao hoặc cũng không cần có trình độ. Điều mà soạn giả cần có, là “vốn sống”. Mới đầu, Khoi cứ tưởng vốn sống là những kinh nghiệm mà người soạn giả cần phải có, nhưng sự thật không phải vậy. Vốn sống ở đây mà Soạn Giả Nguyễn Phương muốn nói đến là sự nhận định/phê bình tinh tế. Thí dụ như gặp 1 câu chuyện buồn, thương tâm nào (hoặc cũng có thể là chuyện vui), mà người soạn giả có dịp nghe kể, thì người soạn giả có thể nhận xét và phân định làm sao, để đưa 1 câu chuyện/sự việc để viết thành 1 tuồng cải lương. Nhận định thế nào để dựa vào cốt truyện đó để dựng lên 1 tuồng cải lương hay.
Bác Nguyễn Phương còn nói rằng, cũng như các soạn giả khác, Bác Nguyễn Phương đi đâu thì cũng mang theo bên mình 1 quyển sổ nho nhỏ, giống như 1 quyển nhật ký để ghi chép những hình ảnh, những câu chuyện, những kinh nghiệm, những nhận định, và cách sống của người ở xứ nầy ra sao, người ở xứ khác ra sao ... Để khi viết tuồng, những nhân vật được soạn giả đưa lên sân khấu có tính cách chân thực đời thường.
Bây giờ Khoi mới hiểu rõ thêm tại sao soạn giả ngày xưa cũng là đạo diển, vì khi viết tuồng, nhân vật trong tuồng ra sao, chỉ có soạn giả mới hiểu được ... Bác Nguyễn Phương còn nói, chỉ 1 cách diển hút thuốc/dụi thuốc, nhưng có thể nói ra tâm trạng của nhân vật, thí dụ như 1 người khi bị những phiền muộn phủ quanh mình, cách dụi thuốc cũng khác với 1 người dụi thuốc lúc tâm trí được thảnh thơi. Cách hút thuốc của 1 người lao động tay chân khác với 1 người trí thức, 1 anh chàng lao động, chân tay thường bị lấm bùn hoặc bị dơ, cách cầm điếu thuốc thì chỉ cầm ở 2 đầu ngón tay vì sợ điếu thuốc bị dơ, hoặc cách hút thuốc của 1 anh chàng lao động cũng vội vàng hơn so với 1 người trí thức. Còn cách cầm điếu thuốc của 1 người trí thức cũng khác với 1 người lao động. Người trí thức thì cầm điếu thuốc thì cầm ở giửa 2 ngón tay vì những ngón tay của họ không có bị dơ bẩn hoặc bị lấm bùn. Những mệnh phụ phu nhân, cách hút thuốc của họ cũng khác, họ sẽ cầm điếu thuốc trên tay, vừa hút thuốc nhưng cũng để khoe những đồ nữ trang đắc giá đeo trên bàn tay. Nghe Bác Nguyễn Phương phân tích mà Khoi như được mở rộng thêm tầm mắt. Và càng hiểu tại sao, những vai diển của những nghệ sĩ thời hoàng kim vẩn luôn nằm ở trong lòng của những khán giả mộ điệu gần xa.
(khoinguyen)
Đến nhà Bác thì gặp ngay Chị Mỹ Hạnh đứng trước nhà để đón mình. (Thật ra, nói như vậy để tự đưa mình lên cao và cho có vẻ quan trọng vì khi tới đó thì Khoi hơi bị lạc, nên gọi phone cho Chị Mỹ Hạnh, nên Chị Mỹ Hạnh phải ra ngoài đứng để ... đón Khoi.) Khoi vào nhà, cởi bỏ giày ra thì Chị Mỹ Hạnh nói rằng: "Không ... không em cứ mang giày đâu có sao đâu." Thành thật mà nói, Chị Mỹ Hạnh và người VN mình thì rất là lịch sự, ở trong nhà đâu có mang giày nhưng khi khách tới nhà thì không muốn khách cởi giày ra. Biết vậy, nên Khoi vẩn bắt chước Mạnh Lệ Quân hay Sở Vân, cởi giày của mình ra.
Lúc vào nhà thì Soạn Giả Nguyễn Phương đang ngồi ở bàn làm việc. Bác đứng lên và Khoi tự giới thiệu mình và là thành viên cailuongvietnam.com, Bác Nguyễn Phương tuy đã trên 90, nhưng vẩn còn minh mẩn, vẩn còn khỏe. Nụ cười nở trên khuôn mặt hiền từ làm cho Khoi cũng bớt ... lo. Thành thật mà nói khi nói chuyện với người lớn tuổi nhiều hơn mình thì Khoi hơi bị run, cứ sợ mình cứ đôi khi lở lời hay nói bậy nói bạ làm buồn lòng người nghe thì không nên, nhưng khi bắt đầu nói chuyện với Bác, thì Bác rất là cởi mở, và vui tánh. Sau vài phút, Khoi thấy thoải mái và ... tự nhiên như người Miên. Bác Nguyễn Phương tự tay châm trà cho Khoi, mà Khoi thì không ... biết uống trà nên cứ nhấm nháp chút xíu.
Soạn Giả Nguyễn Phương
Tuy tuổi đã cao, nhưng trí nhớ của Soạn Giả Nguyễn Phương lại quá tốt. Bác kể rất nhiều chuyện, Khoi nhớ được phần nào thì xin kể lại phần đó. Vì văn chương thuộc loại hổng được hoa hòe mỹ miều cho lắm, mong các bạn thông cảm.
Khi nói đến sự sáng tác, muốn có 1 tác phẩm hay, soạn giả không cần có học thức cao hoặc cũng không cần có trình độ. Điều mà soạn giả cần có, là “vốn sống”. Mới đầu, Khoi cứ tưởng vốn sống là những kinh nghiệm mà người soạn giả cần phải có, nhưng sự thật không phải vậy. Vốn sống ở đây mà Soạn Giả Nguyễn Phương muốn nói đến là sự nhận định/phê bình tinh tế. Thí dụ như gặp 1 câu chuyện buồn, thương tâm nào (hoặc cũng có thể là chuyện vui), mà người soạn giả có dịp nghe kể, thì người soạn giả có thể nhận xét và phân định làm sao, để đưa 1 câu chuyện/sự việc để viết thành 1 tuồng cải lương. Nhận định thế nào để dựa vào cốt truyện đó để dựng lên 1 tuồng cải lương hay.
Bác Nguyễn Phương còn nói rằng, cũng như các soạn giả khác, Bác Nguyễn Phương đi đâu thì cũng mang theo bên mình 1 quyển sổ nho nhỏ, giống như 1 quyển nhật ký để ghi chép những hình ảnh, những câu chuyện, những kinh nghiệm, những nhận định, và cách sống của người ở xứ nầy ra sao, người ở xứ khác ra sao ... Để khi viết tuồng, những nhân vật được soạn giả đưa lên sân khấu có tính cách chân thực đời thường.
Bây giờ Khoi mới hiểu rõ thêm tại sao soạn giả ngày xưa cũng là đạo diển, vì khi viết tuồng, nhân vật trong tuồng ra sao, chỉ có soạn giả mới hiểu được ... Bác Nguyễn Phương còn nói, chỉ 1 cách diển hút thuốc/dụi thuốc, nhưng có thể nói ra tâm trạng của nhân vật, thí dụ như 1 người khi bị những phiền muộn phủ quanh mình, cách dụi thuốc cũng khác với 1 người dụi thuốc lúc tâm trí được thảnh thơi. Cách hút thuốc của 1 người lao động tay chân khác với 1 người trí thức, 1 anh chàng lao động, chân tay thường bị lấm bùn hoặc bị dơ, cách cầm điếu thuốc thì chỉ cầm ở 2 đầu ngón tay vì sợ điếu thuốc bị dơ, hoặc cách hút thuốc của 1 anh chàng lao động cũng vội vàng hơn so với 1 người trí thức. Còn cách cầm điếu thuốc của 1 người trí thức cũng khác với 1 người lao động. Người trí thức thì cầm điếu thuốc thì cầm ở giửa 2 ngón tay vì những ngón tay của họ không có bị dơ bẩn hoặc bị lấm bùn. Những mệnh phụ phu nhân, cách hút thuốc của họ cũng khác, họ sẽ cầm điếu thuốc trên tay, vừa hút thuốc nhưng cũng để khoe những đồ nữ trang đắc giá đeo trên bàn tay. Nghe Bác Nguyễn Phương phân tích mà Khoi như được mở rộng thêm tầm mắt. Và càng hiểu tại sao, những vai diển của những nghệ sĩ thời hoàng kim vẩn luôn nằm ở trong lòng của những khán giả mộ điệu gần xa.
(khoinguyen)