Đờn ca tài tử thế kỷ XXI - mừng vui và trăn trở
- Thứ năm - 07/11/2013 20:46
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Vừa qua, tại tỉnh Bến Tre đã diễn ra Hội thảo “Đờn ca tài tử Nam bộ với việc nâng cao đời sống văn hóa cộng đồng”, do Cục Công tác phía Nam (Bộ VH-TT&DL) tổ chức. Có 16 báo cáo tham luận được trình bày tại hội thảo, trong đó có báo cáo tham luận của Soạn giả Ngô Hồng Khanh (nguyên Vụ trưởng Ban Tư tưởng - Văn hóa Trung ương) được nhiều đại biểu quan tâm, đồng tình, chia sẻ. Xin trích giới thiệu cùng bạn đọc tham luận của Soạn giả Ngô Hồng Khanh “Đờn ca tài tử thế kỷ XXI - mừng vui và trăn trở”.

Dàn đờn của CLB ĐCTT Trung tâm VH-TT tỉnh.
Ngày
xưa,
những
nghệ
sĩ
lừng
danh
trên
sân
khấu
cải
lương
xuất
thân
từ
tài
tử
đều
là
những
nghệ
sĩ,
nhạc
sĩ
luôn
in
đậm
phong
cách
riêng
của
mình
từ
tiếng
đờn,
điệu
ca
và
cả
cách
diễn,
đã
làm
say
đắm
lòng
người.
Tiếng
đờn
và
điệu
ca
tài
tử
là
cái
gốc
bền
vững
để
cây
đời
nghệ
thuật
cải
lương
đơm
bông
kết
trái.
Cải
lương
là
nghệ
thuật
kế
thừa
và
phát
triển
từ
nghệ
thuật
đờn
ca
tài
tử,
đã
làm
nên
một
thời
vàng
son
của
mình.
Vậy
mà,
ngày
nay
cải
lương
cũng
có
những
điều
cần
phải
suy
nghĩ
và
đờn
ca
cũng
vậy.
Ngày
nay,
trong
nhịp
sống
công
nghiệp
bận
rộn,
bộn
bề,
hối
hả,
con
người
không
thể
nào
yên
lòng
để
mà
thả
hồn
vào
cuộc
chơi
với
khúc
nhạc,
lời
ca
mà
mỗi
bài,
mỗi
bản
dài
3
-
4
lớp
với
hàng
mấy
chục
câu
nhạc
và
gần
như
những
bài
bản
ấy
đều
mang
trong
mình
những
“điệp
khúc”
kéo
dài.
Ngay
trong
một
lớp
thôi,
ta
cũng
đã
thấy
sự
lập
lại
đó:
Tứ
Đại,
Giang
Nam,
Phụng
Hoàng,
Trường
Tương
Tư…;
rồi
3
Nam,
6
Bắc
cũng
vậy.
Đờn
ca
tài
tử
ngày
nay
muốn
tồn
tại,
chúng
ta
cần
cải
tiến,
trước
tiên
là
rút
ngắn
bài
bản
lớp
lang
một
cách
hợp
lý,
cô
đọng
và
hấp
dẫn.
Mặt
khác,
để
sự
“kế
thừa
và
phát
triển”
của
loại
hình
nghệ
thuật
này
trở
thành
hiện
thực
(chớ
không
chỉ
là
khẩu
hiệu
suông),
điều
không
thể
thiếu
là
sự
tham
gia
đầy
tâm
huyết
của
các
“thầy
tuồng
-
soạn
giả”.
Bài
“Dạ
cổ
hoài
lang”
từ
nhịp
2
-
4
rồi
trở
thành
vọng
cổ
nhịp
16
-32,
ngoài
sự
luôn
luôn
cải
tiến,
sáng
tạo
về
mặt
âm
nhạc,
nó
còn
cần
kết
hợp
cả
lời
ca
làm
đậm
thêm
các
điệu
tâm
hồn,
đầy
rung
cảm
cho
những
bài
vọng
cổ
ấy.
Bản
vọng
cổ
phát
triển
và
luôn
hấp
dẫn
cho
đến
hôm
nay
là
vì
nó
tập
trung
3
yếu
tố:
Đờn
(nhạc
sĩ),
lời
ca
(soạn
giả)
và
giọng
ca
(nghệ
sĩ)
luôn
làm
cho
người
nghe
đắm
đuối.
Chúng
ta
“bảo
tồn”
ca
nhạc
tài
tử
trong
sự
vận
động,
phát
triển.
Bảo
tồn
mà
không
“bảo
thủ”
và
phát
triển,
cách
tân
trên
cơ
sở
kế
thừa
cái
hay,
cái
đẹp,
cái
tuyệt
vời
của
loại
hình
ca
nhạc
vừa
dân
gian,
vừa
bác
học
này.
Phát
triển,
cách
tân
mà
không
“đoạn
lìa,
mất
gốc”.
Hạnh
phúc
biết
bao
khi
nghe
ai
đó
ca
bài
Tứ
đại
oán
-
lên
“xế”
xuống
“xàng”
tới
chữ.
Trái
lại,
buồn
lòng
biết
bao
khi
nghe
ai
đó
ca
“Oán”
mà
“xế”
không
tới
“xế”,
“xàng”
không
tới
“xàng”,
cứ
lưng
lửng,
nửa
vời,
ngỡ
như
đang
ca
“nặng
tình
xưa”,
“chuồn
chuồn”
hay
“thập
tình”
gì
đó.
Bởi,
nổi
“Oán”
niềm
thương,
chữ
Xế,
chữ
Xàng,
chữ
Xang,
chữ
Xự
trong
mỗi
bản
nhạc
đầy
chất
kinh
điển
của
người
xưa
để
lại
đã
trở
thành
những
viên
ngọc.
Chúng
ta
có
trách
nhiệm
giữ
gìn,
nâng
niu,
trau
chuốt
cho
nó
sáng,
đẹp
rạng
rỡ
đến
mai
sau.
Một
nền
văn
hóa,
một
bộ
môn
nghệ
thuật
luôn
giữ
trong
mình
bản
sắc
riêng
là
nền
văn
hóa
ấy,
nghệ
thuật
ấy
sẽ
sống
mãi
trong
lòng
người.
Đờn
ca
tài
tử
là
nghệ
thuật
của
nhân
dân.
Nhân
dân
sáng
tạo
và
nhân
dân
hưởng
thụ.
Thời
xa
xưa,
khi
mà
đời
sống
nông
nghiệp
còn
bao
trùm,
đờn
ca
tài
tử
được
không
gian
và
thời
gian
ưu
đãi
cho
những
bản
đờn,
lời
ca
thấm
đậm
hồn
người
suốt
sáng
thâu
đêm.
Đất
nước
ta
đang
chuyển
rất
nhanh
vào
đời
sống
công
nghiệp.
Ánh
điện
thay
ánh
trăng.
Phố
thị
thay
làng
quê
và
tiếng
hò
ơ
dìu
dặt
mênh
mông
đang
chìm
dần
vào
những
âm
thanh
hỗn
loạn.
Vậy
thì
điệu
Xuân
tình,
khúc
Nam
ai,
cung
Oán,
cung
Xuân
của
nghệ
thuật
đờn
ca
tài
tử
cũng
đang
được
và
cần
được
nhân
dân
phát
triển,
sáng
tạo
để
luôn
phù
hợp
với
cuộc
sống
mà
vẫn
luôn
đậm
đà
bản
sắc
của
mình.
Chúng
ta
càng
hiểu
rõ
hơn,
vì
sao
bài
vọng
cổ
từ
nhịp
2
phát
triển
thành
nhịp
16,
32.
Rồi
từ
20
câu,
còn
sử
dụng
4
câu.
Và
các
bài
bản
khác,
người
ta
chỉ
chọn
những
lớp
hay
để
viết,
để
ca,
để
diễn
mà
vẫn
không
phai
mờ,
lẫn
lộn,
mất
chất.
Trái
lại,
nó
càng
làm
đậm
đà
cái
tinh
túy,
hấp
dẫn
của
những
bài
bản
này.
Bên
cạnh
đó,
vẫn
dạy,
vẫn
học,
vẫn
giữ
nguyên
bản
gốc,
đầy
đủ
lớp
lang,
nhất
là
20
bài
bản
tổ
để
lưu
truyền
lại
mai
sau.
Bảo
tồn
để
phát
triển,
phát
triển
để
bảo
tồn.
Đó
là
quy
luật,
là
biện
chứng.
Đó
cũng
là
bản
sắc,
là
thuộc
tính
của
nghệ
thuật
đờn
ca
tài
tử
của
chúng
ta.
T.H