DV
Võ
Minh
Lâm:
Chạm
tay
vào
giấc
mơ
Khoe
những
tấm
ảnh
mới
nhất
vừa
chụp
với
ba
mẹ
nhân
dịp
Vu
lan
2013
sau
khi
thực
hiện
chương
trình
Sức
sống
Mê
Kông
cho
VTV
Cần
Thơ,
niềm
hạnh
phúc
lấp
lánh
trong
nụ
cười,
giọng
nói
của
Chuông
vàng
vọng
cổ
2006
-
Võ
Minh
Lâm:
“Tôi
cứ
ngỡ
mình
không
bao
giờ
còn
có
hạnh
phúc
này.
Tấm
hình
duy
nhất
chụp
cùng
ba
mẹ
cách
đây
10
năm
với
tôi
là
tài
sản
vô
giá,
bởi
tôi
nghĩ
khó
mà
có
được
tấm
ảnh
thứ
hai
đầy
đủ
cả
gia
đình”.
Gần
20
năm,
ký
ức
về
gia
đình
của
Võ
Minh
Lâm
chỉ
là
khoảng
thời
gian
ngắn
ngủi
cùng
ba
mẹ
theo
đoàn
hát
lưu
diễn
khắp
nơi.
Ngày
đó,
có
lẽ
cậu
bé
Lâm
quá
nhỏ
để
hiểu
hết
những
vất
vả,
cực
nhọc
của
đời
người
nghệ
sĩ
rày
đây
mai
đó,
quá
nhỏ
để
mơ
ước
điều
gì
lớn
lao
hơn
ngoài
hạnh
phúc
được
lẽo
đẽo
theo
chân
ba
mẹ,
được
lên
sân
khấu
diễn
chung
với
ba
mẹ
và
đêm
về
được
ngủ
yên
bình
trong
vòng
tay
của
mẹ.
Chuẩn
bị
vào
lớp
1,
được
gửi
về
nhà
nội
để
đi
học,
Võ
Minh
Lâm
phải
làm
quen
với
cuộc
sống
thiếu
vắng
mẹ
cha.
Dù
được
bà
nội
và
các
cô
hết
lòng
yêu
thương,
chăm
sóc,
nhưng
tình
thương
đó
vẫn
không
đủ
để
Võ
Minh
Lâm
thôi
khát
khao
được
ở
bên
cạnh
ba
mẹ.
Bởi
ba
mẹ
anh
vẫn
rong
ruổi
theo
đoàn,
lâu
lâu
mới
ghé
thăm
con
trai
một
lần.
Bao
năm
trôi
qua,
nhưng
giọng
Võ
Minh
Lâm
vẫn
chùng
xuống
khi
kể
lại
cảm
giác
gặp
gỡ
rồi
chia
ly:
“Mỗi
khi
ba
mẹ
về,
tôi
mừng
quýnh
quáng,
cứ
chạy
vòng
quanh
ba
mẹ.
Lần
nào
cũng
vậy,
sợ
tôi
khóc
khi
đi,
ba
mẹ
tôi
hay
nói:
“Con
vô
ngủ
sớm
đi,
ba
mẹ
ngồi
nói
chuyện
với
nội
một
chút”.
Tôi
biết
chắc
sáng
mai
khi
thức
dậy
ba
mẹ
đã
đi
rồi,
tôi
nghe
lời
ba
mẹ
đi
ngủ
nhưng
buồn
thiu,
nỗi
buồn
tủi
của
đứa
trẻ
thèm
khát
tình
yêu
thương”.
Niềm
vui
được
ba
mẹ
về
thăm
chẳng
kéo
dài.
Từ
năm
lên
lớp
3,
lâu
lắm
ba
mới
về
thăm
Lâm
một
lần,
nhưng
không
có
mẹ
đi
cùng
nữa.
Loáng
thoáng
nghe
người
lớn
nói
ba
mẹ
đã
chia
tay,
nhưng
Võ
Minh
Lâm
còn
quá
nhỏ
để
hiểu,
chỉ
thấy
buồn.
Thỉnh
thoảng
Lâm
mới
được
gặp
mẹ
một
lần…
Không
biết
chia
sẻ
cùng
ai
những
nỗi
buồn
con
trẻ
của
mình,
Võ
Minh
Lâm
thu
mình
vào
thế
giới
riêng.
“Tôi
từng
tủi
thân
nghĩ:
Đến
ba
mẹ
mà
còn
không
thương
mình
thì
chắc
trên
đời
này
chẳng
còn
ai
thương
mình!
Suy
nghĩ
này
đeo
đuổi
đến
khi
trưởng
thành
khiến
có
lúc
tôi
trở
thành
người
vô
cảm,
không
quan
tâm
đến
bất
cứ
ai
xung
quanh”,
Võ
Minh
Lâm
thành
thật
chia
sẻ.
Thành
công
và
trở
thành
người
nổi
tiếng
khá
sớm,
được
giao
nhiều
vai
diễn,
nhưng
Võ
Minh
Lâm
vẫn
“khao
khát
được
diễn,
được
hóa
thân
vào
những
nhân
vật
có
số
phận
khác
nhau,
để
được
cọ
xát,
học
hỏi
và
lớn
lên
trong
nghề.
Thế
nhưng
cơ
hội
cho
lớp
trẻ
chúng
tôi
quá
hiếm”.
Không
chỉ
đau
đáu
với
nghề,
nhìn
nụ
cười
tươi
tắn
của
Võ
Minh
Lâm,
có
lẽ
không
ít
người
bất
ngờ
khi
anh
bộc
bạch:
“Tôi
không
chỉ
khát
khao
vai
diễn
mà
còn
khao
khát
có
được
một
bữa
cơm
gia
đình
ấm
cúng,
đủ
mẹ
cha.
Tôi
có
trong
tay
nhiều
thứ:
tên
tuổi,
việc
làm,
thu
nhập
ổn
định,
sự
mến
mộ
của
công
chúng…
nhưng
tất
cả
những
điều
đó
không
thể
giúp
tôi
có
được
hạnh
phúc
gia
đình
đầy
đủ
mà
tôi
mơ
ước
từ
thuở
ấu
thơ…”.
Có
lẽ
cũng
từ
ước
mơ
đó,
nên
khi
lên
TP.HCM
lập
nghiệp,
dù
phải
ở
nhà
thuê,
nhưng
Võ
Minh
Lâm
vẫn
sắm
sửa
đủ
loại
dụng
cụ
nhà
bếp.
Nếu
không
bận
rộn
quay
phim,
tập
tuồng...
anh
thích
được
cùng
bạn
bè
bày
biện
nấu
nướng,
rồi
quây
quần
bên
bàn
ăn
để
tạo
một
không
khí
ấm
cúng,
thân
tình
như
trong
một
gia
đình.
Với
Võ
Minh
Lâm,
nghệ
thuật
cải
lương
không
chỉ
là
niềm
đam
mê,
là
nghề
nghiệp,
đó
còn
là
cơ
hội
để
anh
tìm
lại
tình
cảm
gia
đình,
là
cầu
nối
để
anh
và
ba
mẹ
gần
gũi
hơn,
hiểu
nhau
hơn.
Năm
14
tuổi,
lần
đầu
được
tham
dự
cuộc
thi
giọng
ca
cải
lương
ở
Sóc
Trăng,
cũng
là
lần
đầu
tiên
kể
từ
khi
về
ở
với
nội,
Võ
Minh
Lâm
và
ba
có
thời
gian
ở
gần
nhau
lâu
và
nói
chuyện
với
nhau
nhiều.
Rồi
chính
ba
là
người
động
viên
anh
tiếp
tục
tham
gia
Chuông
vàng
vọng
cổ
năm
2006,
khi
anh
định
“dừng
cuộc
chơi”
vì
chỉ
đậu
vé
vớt.
Ba
cũng
là
người
giúp
Lâm
luyện
ca
và
“tháp
tùng”
anh
từ
Cần
Thơ
về
Sóc
Trăng.
Một
sự
trùng
hợp
bất
ngờ
là
mẹ
anh
cũng
có
mặt
ở
đó.
Khi
được
mẹ
đến
cổ
vũ,
Võ
Minh
Lâm
vội
vàng
nhờ
người
chụp
hình.
Đó
cũng
là
bức
ảnh
duy
nhất
có
đầy
đủ
cả
gia
đình
và
anh
nâng
niu
như
một
báu
vật.
Sau
lần
ấy,
hai
mẹ
con
điện
thoại
cho
nhau
nhiều
hơn.
Dù
những
câu
chuyện
chỉ
xoay
quanh
nghề
nghiệp,
vai
diễn
hay
những
cuộc
thi
mà
Võ
Minh
Lâm
đã
và
sẽ
tham
dự…
Với
Võ
Minh
Lâm,
mối
liên
lạc
này
giúp
anh
có
nhiều
nghị
lực
và
niềm
tin
vào
những
điều
tốt
đẹp.

Cả
nhà
sum
họp
mùa
Vu
lan
2013
“Mẹ
thông
báo
sẽ
lên
thăm
và
ở
lại
với
tôi
khoảng
một
tuần
khiến
tôi
mừng
quýnh.
Gần
10
ngày
ở
cạnh
mẹ,
hiểu
mẹ
nhiều
hơn,
thương
mẹ
nhiều
hơn…
nhưng
khoảng
cách
giữa
mẹ
và
con
thì
vẫn
còn
đó…
Nhiều
khi
tôi
thèm
được
ôm
mẹ
thật
chặt,
nhưng
sao
cảm
giác
vẫn
cứ
ngại
ngùng...”.
Vì
vậy,
việc
được
xuất
hiện
bên
cạnh
cha
mẹ
trong
chương
trình
truyền
hình
vừa
rồi
với
Võ
Minh
Lâm
thực
sự
như
một
món
quà
bất
ngờ.
Đó
cũng
là
niềm
hạnh
phúc
vô
bờ
vì
lần
đầu
tiên
sau
gần
20
năm,
anh
được
ngồi
cùng
bàn
ăn
với
ba
mẹ.
Bữa
ăn
chỉ
là
những
món
đơn
giản
được
mua
vội,
nhưng
với
Võ
Minh
Lâm
còn
ngon
hơn
cả
tiệc
sơn
hào
hải
vị.
“Tôi
đã
chạm
tay
vào
ước
mơ
thời
thơ
ấu
và
đang
tận
hưởng
niềm
hạnh
phúc
thiêng
liêng
nhất
của
hai
tiếng
gia
đình”,
anh
xúc
động.
Thảo
Vân
Ý kiến bạn đọc