
Nghệ
sĩ
Hiệp
“vịt”:
“Có
phải
diễn
viên
đi
diễn
là
cầm
được
đồng
tiền
chính
đáng
đâu?!”
Thực
trạng
đó
diễn
ra
trong
nhiều
nhà
hát
tại
trung
tâm
thủ
đô
Hà
Nội.
Để
tồn
tại,
người
nghệ
sĩ
phải
vất
vả
mưu
sinh,
xoay
sở
đủ
nhiều
nghề
để
kiếm
sống.
Nghệ
sĩ
đời
là
thực,
phim
ảnh
sân
khấu
là
ảo
mộng,
phù
du
Trong
một
buổi
chiều
muộn,
giữa
cái
lạnh
se
sắt
của
mùa
đông
Hà
Nội,
trời
sầm
sì,
nhớp
nháp
mưa
phùn
lất
phất
bay,
nghệ
sĩ
Tiến
Mộc
ngồi
trầm
ngâm
trong
quán
cà
phê
nhỏ
trên
đường
Xuân
Đỉnh,
nói
chuyện
về
nghề
diễn,
về
mức
thù
lao,
chế
độ
đãi
ngộ
cho
người
nghệ
sĩ,
ông
thở
dài
não
nề.
Chỉ
bảo
là:
"Thương
lắm".
Tôi
đã
nghe
"thương
lắm"
từ
nhiều
người,
người
nghệ
sĩ
gần
cả
trọn
đời
mấy
chục
năm
gắn
bó
trong
nghề.
Người
hơn
20
năm
cống
hiến
với
nghề.
Và
kể
cả
diễn
viên
trẻ
khi
chạm
vào
cánh
cổng
linh
thiêng
của
nghệ
thuật
biểu
diễn
sân
khấu
và
điện
ảnh.
Nghệ
sĩ
vẫn
được
cho
là
người
có
trái
tim
mong
manh
đa
cảm,
sinh
ra
là
phải
được
yêu
chiều,
ve
vuốt,
vậy
mà
họ
cũng
phải
vật
lộn
với
cuộc
sống
mưu
sinh,
cật
lực
kiếm
tiền
khi
chế
độ
đãi
ngộ
không
được
trả
với
mức
thù
lao
xứng
đáng.
NSƯT
Tiến
Mộc
ở
Đoàn
Nghệ
thuật
Quân
đội,
quân
hàm
đại
tá,
ông
nhận
quyết
định
về
hưu
được
2
năm
nay.
Năm
ngoái,
ông
vừa
đảm
nhận
vai
lãnh
tụ
Hồ
Chí
Minh
trên
sân
khấu,
công
chúng
biết
đến
ông
qua
hàng
trăm
vai
diễn
lớn
nhỏ
trên
truyền
hình.
Ông
từng
kinh
qua
hàng
chục
vai
chủ
tịch
xã,
cán
bộ
huyện,
giám
đốc
tham
nhũng,
ăn
chơi
chân
dài,
gái
tuyển,
vậy
mà
bên
ngoài
từ
con
người
ông
toát
lên
sự
giản
dị.
Ông
nói
nghệ
sĩ
trên
sân
khấu,
trong
điện
ảnh
là
một
con
người
khác,
ngoài
đời
mới
là
con
người
thực
của
mình.
Cái
hay
của
người
nghệ
sĩ
là
được
biến
hóa,
đóng
nhiều
vai,
đóng
vai
của
người
khác,
còn
ngoài
cuộc
sống
thì
cũng
đủ
nỗi
khổ,
lo
cơm
áo
gạo
tiền
như
ai.
Cả
hai
vợ
chồng
ông
trước
đây
đều
biên
chế
trong
Nhà
hát
kịch
Quân
đội.
Thập
niên
90,
vì
kinh
tế
khó
khăn,
vợ
ông
-
một
diễn
viên
thuộc
hàng
solist
trong
đoàn
kịch,
xin
thôi
không
làm
trong
nhà
hát,
ra
ngoài
để
vật
lộn
mưu
sinh,
tình
yêu
nghệ
thuật
dồn
cả
vào
cho
chồng.
Bà
kinh
doanh
quán
cà
phê
nhỏ
trong
con
ngõ
Phan
Đình
Phùng
mở
ra
được
hơn
một
năm
thì
sập
tiệm.
Tiền
thuê
địa
điểm
quá
đắt
mà
khách
đến
lèo
tèo
vài
ba
người.
Chị
lại
đóng
cửa
đi
làm
thêm
nhiều
công
việc
nhì
nhằng
khác.
Nghệ
sĩ
Tiến
Mộc
say
sưa
rong
ruổi
theo
đoàn
làm
phim.
Ông
bảo
cả
tập
phim
lúc
đó
quay
trong
10
ngày
hoặc
nửa
tháng
cũng
chỉ
được
1
triệu
đồng.
Số
tiền
ấy
lĩnh
về
đóng
tiền
học
cho
con,
tiền
điện,
tiền
gạo,
tiền
ga...
là
hết
nhẵn.
Mà
đấy
là
tùng
tiệm
cơm
hộp,
quần
áo
lưu
cữu
mặc
đi
mặc
lại
suốt
mấy
năm.
Dăm
năm
mới
dám
có
bộ
quần
áo
mới.
Tích
cóp
mãi
mà
kinh
tế
cũng
chẳng
dư
giả
gì.
Đóng
vai
giám
đốc
tham
nhũng,
lên
xe
sang,
ở
biệt
thự,
ăn
nhà
hàng,
bên
cạnh
chân
dài
mát
mẻ,
nhưng
ở
ngoài
đời
hai
vợ
chồng
ở
cái
nhà
nhỏ
không
đến
nỗi
như
chuồng
chim
thì
cũng
chỉ
đủ
chỗ
chui
ra
chui
vào
chứ
không
hoành
tráng
như
những
gì
người
ta
mường
tượng
về
đời
sống
nghệ
sĩ.
Bao
nhiêu
năm
ông
vẫn
trung
thành
với
cái
xe
máy
cà
tàng
rong
ruổi
đến
phim
trường.
Mấy
năm
trở
lại
đây,
thời
phim
truyền
hình
bung
ra
nhiều,
tiền
cát
sê
cũng
có
tăng
lên
chút
đỉnh
nhưng
không
đáng
là
bao
bởi
vì
như
ông
nói,
thế
hệ
của
ông
là
thế
hệ
của
người
già,
người
đi
trước
nên
vào
phim
chỉ
đóng
vai
phụ,
vai
thứ.
Vai
chính
nhường
cả
lại
cho
lớp
trẻ.
Lao
động
nghệ
thuật
nghiêm
túc
như
ông,
cả
năm
có
đắt
sô
đến
mấy
giỏi
lắm
là
40
ngày
đi
quay,
có
hôm
từ
tờ
mờ
sáng,
có
hôm
đến
giữa
khuya
mới
về
đến
nhà.
Cả
năm
tiền
công
quay
mang
về
40
triệu
đồng,
đã
được
gọi
là
bội
thu.
NSƯT
buồn
bảo:
"Chẳng
biết
đến
bao
giờ
nghệ
sĩ
mới
hết
nghèo,
hết
khổ".
Ông
kể
chuyện
nghệ
sĩ
Quang
Tèo,
một
diễn
viên
hài
quen
mặt
trên
truyền
hình
vất
vả
vì
mưu
sinh,
vợ
làm
thợ
may
của
một
xí
nghiệp
bên
quân
đội
không
đi
làm
nữa.
Quang
Tèo
phải
cáng
đáng
cả
gia
đình,
nên
cơm
áo
gạo
tiền
đổ
lên
vai,
bây
giờ
cứ
tối
ngày
chạy
show
diễn,
ai
gọi
cũng
đi,
chẳng
câu
nệ
thù
lao
cao
thấp,
cứ
gom
nhặt
chặt
bị
để
dặt
dẹo
sống
qua
ngày.
Tôi
nhớ
cách
đây
một
vài
năm,
khi
trò
chuyện
với
diễn
viên
Thu
Quế,
lúc
đấy
chị
vừa
lên
hàm
thiếu
tá
của
Đoàn
kịch
Quân
đội.
Thu
Quế
bảo
chị
hay
đi
lại
bằng
ôtô
buýt,
một
hôm
anh
tài
xế
bảo:
"Chị
diễn
viên
đóng
trên
truyền
hình
nhiều
phim
được
nhiều
người
hâm
mộ
mà
ngoài
đời
giản
dị
nhỉ,
vẫn
đi
lại
bằng
xe
buýt,
không
ngại
ngần
gì".
Anh
tài
xế
còn
cho
biết
thêm
anh
chạy
xe
buýt
hay
gặp
diễn
viên
Thu
Quế
và
Quang
Tèo
chứ
nhiều
nghệ
sĩ
họ
giữ
ý
tứ
chả
đi
bằng
xe
buýt.
Đấy
là
chuyện
của
Nhà
hát
Quân
đội,
một
nhà
hát
được
bao
cấp,
được
liệt
vào
dạng
lương
cao
trong
các
nhà
hát.
Còn
với
các
đơn
vị
nghệ
thuật
khác
thì
nghệ
sĩ
được
trả
lương
thấp
hơn
nhiều.
Tình
trạng
sân
khấu
khán
giả
thưa
thớt,
ở
nhiều
nhà
hát,
người
ta
"lùa"
nghệ
sĩ
có
tên
tuổi
đi
bán
vé.
Nghệ
sĩ
có
thương
hiệu
như
một
tấm
giấy
giới
thiệu,
để
hút
khách.
Nhiều
nghệ
sĩ
thành
danh,
rạng
rỡ
trên
truyền
hình
là
minh
tinh
màn
bạc,
đạt
danh
hiệu
NSND,
NSƯT
vẫn
phải
đến
các
doanh
nghiệp,
tổng
công
ty
tư
nhân
hoặc
nhà
nước
câu
kéo,
mời
chào
để
họ
mua
vé
cho
đoàn
nghệ
thuật.
Tiền
phần
trăm
cátsê
chả
là
bao.
Ở
nhiều
đoàn
nghệ
thuật,
các
diễn
viên
trẻ
chăm
chút
đi
quan
hệ
giao
tiếp
để
mong
bán
được
vé
cho
đoàn.
Nhiều
nghệ
sĩ
vì
không
chịu
được
đồng
lương
và
cátsê
eo
hẹp,
hay
vì
một
lý
do
tế
nhị
nào
khác
nên
đã
giữa
đường
đứt
gánh,
đành
chia
tay
với
nghệ
thuật.
Cả
một
dàn
diễn
viên
được
gọi
là
sáng
giá
như
Mai
Huê,
Hoàng
Hường,
Quách
Thu
Phương…
(Nhà
hát
Tuổi
Trẻ
một
nhà
hát
có
tiếng
là
năng
động),
bước
sang
con
đường
khác,
thi
thoảng
quay
trở
lại
với
nghề
cũng
chỉ
là
làm
cho
đỡ
nhớ.
Sân
khấu
kịch
nói
còn
được
coi
là
khá
giả
hơn
chứ
ở
sân
khấu
kịch
hát
thì
coi
như
là
đói
dài
ngày.
Có
biết
bao
diễn
viên
tuồng
của
Nhà
hát
Tuồng
Việt
Nam
phải
lao
ra
đường
kiếm
ăn
bằng
nghề
lao
động
chân
tay,
làm
xe
ôm
để
kiếm
sống.
Ngay
kể
cả
cho
đến
giờ,
ai
sung
sướng
ở
đâu
không
biết
chứ
nghệ
sĩ
thành
danh,
lời
ca
được
gọi
là
giọng
ca
vàng,
một
trong
số
kép
chính
của
nhà
hát,
hơn
20
năm
gắn
bó
cùng
nghiệp
Tổ,
nghệ
sĩ
Hồng
Tuyến
(Nhà
hát
Cải
lương
Hà
Nội)
đợt
vừa
qua
vừa
được
Nhà
nước
phong
tặng
NSƯT.
Danh
hiệu
đấy
cũng
không
đủ
để
anh
vượt
qua
cái
nghèo,
cái
khổ.
Để
bám
trụ
với
nghề,
ngoài
giờ
tập,
giờ
diễn
trên
sân
khấu,
cho
đến
giờ
anh
vẫn
chạy
xe
ôm
để
có
thêm
thu
nhập.
Nhà
hát
Cải
lương
Hà
Nội
còn
có
nghệ
sĩ
Trọng
Vinh
đã
17
năm
gắn
bó
với
nghề,
cho
đến
giờ
vẫn
chưa
được
chân
biên
chế.
Hai
vợ
chồng
vẫn
phải
đi
thuê
nhà
để
ở.
Trên
sân
khấu
là
vua
quan,
áo
mão,
cờ
lọng
tung
hô
đón
rước,
khi
cánh
màn
nhung
khép
lại
là
anh
lại
trở
về
với
đời
thường,
với
nỗi
lo
thường
nhật...
Có
nhiều
hôm
vừa
mới
xong
xuất
diễn,
tẩy
trang
bộ
mặt
nhòe
nhoẹt
phấn
son
anh
lại
quần
áo
giản
dị
đời
thường,
cưỡi
xe
máy
ra
góc
ngã
tư
tranh
thủ
kiếm
khách.
Nhưng,
nếu
còn
có
ngày
mai,
người
nghệ
sĩ
như
các
anh
vẫn
chọn
nghiệp
Tổ.

Nghệ
sĩ
ưu
tú
Tiến
Mộc.
Tâm
sự
của
một
diễn
viên
hài:
"Não
nề
nghệ
sĩ
vất
vả
mưu
sinh"
Xuất
hiện
vai
Táo
Kinh
tế
2014
trên
Truyền
hình
VTC
khá
ấn
tượng
và
duyên
dáng,
Hiệp
"vịt"
là
diễn
viên
hơn
20
năm
bám
trụ
ở
Nhà
hát
Cải
lương
Hà
Nội.
Từ
những
năm
đầu
thập
niên
90
đến
giờ,
vậy
mà
anh
vẫn
chưa
có
biên
chế
chính
thức
trong
nhà
hát.
Vì
tự
trọng
nghề
nghiệp,
anh
giấu
giếm
bạn
bè
chuyện
biên
chế
nên
chẳng
mấy
ai
biết.
Năm
2011,
anh
đoạt
Huy
chương
Vàng
Hội
diễn
Sân
khấu
Hài
toàn
quốc.
Nghe
anh
trải
lòng
về
nỗi
khổ
cơm
áo
gạo
tiền
đè
nặng
trên
vai
người
nghệ
sĩ:
Trong
những
năm
gần
đây
kinh
tế
thị
trường
rất
khó
khăn,
cuộc
sống
lương
bổng
của
người
nghệ
sĩ
rất
thấp
không
được
bao
nhiêu.
Mức
cátsê
có
giới
hạn,
chỉ
làm
vì
yêu
nghề
nên
mình
và
các
nghệ
sĩ
khác
mới
đắm
đuối
theo
thôi.
Nghề
này
như
một
nghiệp
đã
đeo
mang
thì
khó
có
thể
dứt
tình.
Mình
phải
vừa
hoàn
thành
công
việc
của
nhà
hát,
lại
vừa
làm
thêm
ở
ngoài
như
chạy
các
show
diễn.
Mình
không
biết
buôn
bán,
chỉ
biết
sống
bằng
nghề.
Nhiều
người
bảo,
chắc
đóng
nhiều
vai
như
thế
thì
vừa
nổi
tiếng
lại
được
nhiều
tiền
lắm,
nhưng
người
ta
có
biết
đâu
là
vì
yêu
nghề
mà
mình
phải
làm
để
mang
lại
tiếng
cười
cho
khán
giả.
Mình
là
người
nghệ
sĩ
thì
cũng
như
một
chiến
sĩ
trên
mặt
trận
văn
hóa,
được
đóng
góp
tham
gia
với
chương
trình
kịch
mục
mang
tiếng
cười
đến
cho
khán
giả
mình
cảm
thấy
rất
vui.
Mọi
người
cứ
nghĩ
đã
là
một
nghệ
sĩ
được
nhiều
người
biết
đến
thì
cuộc
sống
phải
no
đủ,
khá
giả
chứ
đâu
có
biết
rằng
mình
hằng
ngày
phải
vật
lộn
với
cơm
áo
gạo
tiền.
Người
nghệ
sĩ
phải
chân
trong
chân
ngoài,
ai
phát
huy
được
khả
năng
buôn
bán
còn
đỡ
chứ
trông
vào
đồng
lương
thì
tình
trạng
chung
là
rất
khổ.
Như
tôi
làm
chân
trong
chân
ngoài
mà
còn
khổ,
nhiều
anh
em
trong
đoàn
còn
khổ
hơn.
Nghệ
sĩ
cống
hiến
được
nhiều
năm
trong
nghề
là
do
yêu
nghề,
bỏ
thì
thương
mà
vương
thì
tội.
Nghề
như
một
cái
nghiệp
người
ta
đã
trót
yêu
rồi.
Như
tôi
hơn
20
năm
làm
diễn
viên
trong
Nhà
hát
nhưng
cho
đến
giờ
vẫn
chưa
được
xét
vào
biên
chế
chính
thức.
Sở
Văn
hóa
-
Thể
thao
và
Du
lịch
"hứa"
với
mọi
người
trong
nhà
hát
ai
đóng
góp
gần
20
năm
thì
đều
được
biên
chế,
thế
mà
2
năm
qua
rồi
cũng
không
thấy
động
tĩnh
gì?!
Làm
nghệ
sĩ
hy
vọng
rồi
lại
thất
vọng.
Mọi
người
cứ
nghĩ
nghệ
sĩ
có
tiếng
tăm
tên
tuổi,
cuộc
sống
phải
xông
xênh
lắm,
ai
không
biết
chứ
như
tôi
làm
ra
đồng
nào
cần
kiệm
lắm
cũng
chỉ
đủ
ăn,
đủ
tiêu
trong
giới
hạn.
Tôi
vẫn
đang
thuê
nhà
để
sống.
Đồng
lương
nghệ
sĩ
chỉ
đủ
trả
tiền
thuê
nhà,
còn
tiền
để
sinh
hoạt
thì
mình
bắt
buộc
phải
vật
lộn,
lúc
tham
gia
đóng
phim,
lúc
chạy
"show"
kiếm
tiền.
Lãnh
đạo
ở
nhà
hát
cũng
hiểu
nỗi
khổ
của
nghệ
sĩ
là
anh
em
ai
cũng
đi
làm
thêm
nên
lãnh
đạo
không
ngăn
cấm,
thậm
chí
còn
tạo
điều
kiện
để
kiếm
thêm
thu
nhập.
Những
người
làm
việc
trong
nhà
hát
có
cuộc
sống
khá
giả
là
do
người
ta
giàu
vì
nguồn
gốc
ông
bà
bố
mẹ
để
lại,
hoặc
do
người
ta
đi
làm
kiếm
thêm
bên
ngoài,
người
ta
nhờ
vợ,
nhờ
chồng
chứ
không
ai
giàu
bằng
đồng
lương
hoặc
thù
lao
nghệ
thuật.
Lao
động
nghệ
thuật
đồng
lương
lĩnh
về
còn
chả
đủ
tiền
thuê
nhà,
tiền
đổ
xăng
đi
làm,
lấy
đâu
mà
giàu
được.
Một
buổi
diễn
trên
sân
khấu
ở
Nhà
hát
Cải
lương
tiền
thù
lao
của
nghệ
sĩ
chỉ
được
50
nghìn
đồng.
Hôm
nào
xông
xênh
cải
thiện
cho
anh
em
thì
còn
được
nhân
đôi
lên,
vai
chính
ưu
ái
lắm
mới
được
100
nghìn.
Khung
cátsê
của
Nhà
nước
rất
thấp.
Bây
giờ
sân
khấu
truyền
thống,
tuồng,
chèo,
cải
lương
có
mấy
khán
giả
đến
xem,
nhiều
khi
khách
đến
rạp
chỉ
lèo
tèo
vài
ba
người,
nhưng
nhà
hát
vẫn
duy
trì
đỏ
đèn
để
biết
rằng
người
nghệ
sĩ
đang
sống,
đang
tồn
tại.
Như
mình
tham
gia
các
show
bên
ngoài,
nhiều
khi
đi
diễn
về
cầm
đồng
tiền
mồ
hôi
nước
mắt
của
mình
cũng
đau
lòng
lắm.
Hôm
nào
may,
khán
giả
đến
đông
thù
lao
người
ta
trả
đủ,
hôm
nào
vắng
thì
bị
bớt,
bị
xén
có
khi
còn
bị
quỵt.
Bầu
sô
có
khi
còn
nợ
diễn
viên,
chứ
có
phải
diễn
viên
cứ
đi
diễn
là
được
cầm
đồng
tiền
chính
đáng
đâu.
Lắm
khi
đau
lòng
lắm,
nhưng
biết
làm
thế
nào
được?
Trần
Mỹ
Hiền
Ý kiến bạn đọc