Nghệ sĩ Hữu Thoại: Nghề này bạc lắm
- Thứ tư - 05/09/2012 16:31
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Nghệ sĩ Hữu Thoại (1911-1976) là nghệ sĩ hát bội vang danh một thuở với những tên tuổi như Minh Tơ, Thành Tôn, Ba Út, Năm Đồ, Khánh Hồng, Huỳnh Mai... Sinh thời, NSND Thành Tôn từng nói: “Trong nghề này tôi không ngán một ai, chỉ nể anh Hai Thoại”.
Sinh thời, NSND Thành Tôn từng nói: "Trong nghề này tôi không ngán một ai, chỉ nể anh Hai Thoại".
Nghệ
sĩ
Hữu
Thoại
Nghệ
sĩ
Hữu
Thoại
(1911-1976)
là
nghệ
sĩ
hát
bội
vang
danh
một
thuở
với
những
tên
tuổi
như
Minh
Tơ,
Thành
Tôn,
Ba
Út,
Năm
Đồ,
Khánh
Hồng,
Huỳnh
Mai...
Sinh
thời,
NSND
Thành
Tôn
từng
nói:
“Trong
nghề
này
tôi
không
ngán
một
ai,
chỉ
nể
anh
Hai
Thoại”.
Không
những
là
nghệ
sĩ
nổi
danh,
NS
Hữu
Thoại
còn
là
giảng
viên
hát
bội
Trường
Quốc
gia
âm
nhạc
và
kịch
nghệ
Sài
Gòn
từ
1960-1975.
Khi
cải
lương
phát
triển
mạnh
vào
những
năm
1960
làm
hát
bội
thất
thế,
ông
cùng
tham
gia
Hội
Khuyến
lệ
cổ
ca
nhằm
phục
hưng
hát
bội.
Cha
của
NS
Hữu
Thoại
là
bầu
Huê
(Cần
Thơ).
Các
con
ông
là
NSƯT
Hữu
Danh,
NS
Hữu
Nhi,
Kim
Nên...
đều
là
nghệ
sĩ
của
Nhà
hát
Nghệ
thuật
hát
bội
TP.HCM,
thuộc
thế
hệ
thứ
ba.

Từ
trái
qua:
NS
Hữu
Thoại,
nhạc
sĩ
Sáu
Vững
và
NS
Thành
Tôn
-
ba
nhân
vật
lãnh
đạo
Ban
hát
bội
Vân
Hạc
(1947-1975)
-
Ảnh
tư
liệu
của
NSND
Đinh
Bằng
Phi
Kiếp
ăn
đình
ngủ
ghe
“Ông
nội
tôi
là
kép
chính,
rồi
ba
tôi
cũng
là
kép
chính.
Ba
tôi
kể
có
lúc
ba
tôi
hát
hay
hơn,
ông
nội
tôi
cũng
ganh
tị,
đòi
lại
vai...”,
NSƯT
Hữu
Danh
bắt
đầu
nhớ
về
ba
anh
như
vậy.
Trong
ký
ức
của
NSƯT
Hữu
Danh
-
người
có
ông
nội
và
bà
cô
ruột
đều
là
bầu
gánh
-
thì
gánh
hát
xưa
là
những
người
mang
kiếp
ăn
đình
ngủ
ghe,
rày
đây
mai
đó.
Khi
đi
diễn
họ
thác
đâu
chôn
đó,
không
tính
đến
chuyện
nhà
cửa.
Còn
khoản
ăn
chơi
hưởng
lạc
thì
họ
cũng...
“tứ
đổ
tường”.
Hữu
Danh
kể
anh
nhớ
rất
rõ
những
con
thằn
lằn
trên
trần
nhà
chỗ
đặt
bàn
đèn.
Mỗi
ngày
đúng
giờ
như
boong,
những
con
thằn
lằn
lại
bò
ra
nằm
chờ
khói
thuốc.
Con
nào
con
nấy
trắng
núc
ních.
Trong
xã
hội
xưa,
người
nghệ
sĩ
bị
xem
là
“con
đào”,
“thằng
kép”,
xướng
ca
vô
loài.
Nhưng
về
nghề,
về
tổ
thì
họ
rất
nghiêm
túc.
Mỗi
năm,
đúng
vào
ngày
giỗ
tổ,
dù
đang
ở
chân
trời
góc
bể
nào
họ
cũng
tụ
hội
về
bên
bàn
thờ
tổ,
không
thiếu
một
ai.
Người
nào
theo
gánh
hát
thì
ngày
làm
việc
quần
quật,
tối
ngủ
dướt
đất
lạnh
không
có
mền,
phải
kéo
tấm
bạt
sân
khấu
đầy
bụi
đất
làm
mền.
Nếu
là
con
nhà
nghệ
sĩ
thì
còn
hi
vọng
chút
nâng
đỡ,
còn
không
thân
thế
thì
phải
hầu
hạ,
đấm
bóp,
cơm
dâng
nước
rót...
cho
thầy
mới
hi
vọng
được
truyền
chút
nghề.
Có
người
theo
gánh
một
hai
năm
được
giao
cho
chút
vai
lính
lệ,
đứa
ở...
đã
vui
mừng
muốn
khóc.
Hãy
nghe
tâm
sự
của
NS
Năm
Lượm
khi
được
giao
một
vai
chính:
“Tôi
mừng
mà
nước
mắt
chảy
ròng
ròng
cứ
làm
trôi
phấn
hoài.
Tim
đập
liên
hồi,
tay
run
lẩy
bẩy...
Tới
chừng
mặc
giáp
lịnh
vào
cứ
mắc...
đi
tiểu
muốn
chết!”
(trích
Nhìn
về
sân
khấu
hát
bội
Nam
bộ,
NSND
Đinh
Bằng
Phi).
Tình
huống
thì
oái
oăm
nhưng
cái
thiêng
liêng
về
nghề
thì
ai
cũng
hiểu!
Nhưng
điều
mà
NSƯT
Hữu
Danh
nhớ
nhất
là
ký
ức
đánh
nhau
mà
ba
anh
kể
lại.
Xưa
đi
hát,
gánh
hát
hay
gặp
lưu
manh
du
đãng,
cường
hào
ác
bá
nên
Hữu
Danh
quả
quyết:
“Cứ
ba
bữa
hát
là
một
bữa
đánh
lộn”.
Trong
kiếm,
mác
đạo
cụ
của
đoàn
lúc
nào
cũng
thủ
sẵn
hai
cây
giáo
thật,
hai
cây
mã
tấu
thật
phòng
khi
“hữu
sự”
như
vậy.
Một
lần
gánh
hát
của
ba
anh
bị
chặn
trên
một
cây
cầu,
một
“giang
hồ
hảo
hớn”
phanh
áo
chỉ
mâm
heo
quay
bên
cạnh
nói
nếu
đánh
bại
hắn
thì
được
con
heo
quay,
còn
nếu
thua
thì
quay
đầu
đừng
hòng
vô
xã
hát.
Lúc
đó,
trong
đoàn
nhiều
người
đã
xanh
mặt!
Kép
chánh
Hữu
Thoại
nhảy
xuống
quần
với
tay
anh
chị
này
một
hồi,
hất
được
hắn
xuống
sông
thì
đoàn
mới
được
“thông
quan”.
Trận
ác
liệt
nhất
là
khi
đoàn
đang
hát
ở
Vĩnh
Long,
đám
thanh
niên
địa
phương
đâm
chết
người
soát
vé
rồi
xông
vô
đòi
phá
tan
gánh
hát.
NS
Hữu
Thoại
và
người
trong
đoàn
rút
gươm
giáo
chống
đỡ.
Cuộc
chiến
“lưỡng
bại
câu
thương”.
Sau
trận
kinh
hoàng
đó,
anh
kép
Hữu
Thoại
trốn
lên
Sài
Gòn
lập
nghiệp,
tránh
sự
truy
bức
của
đám
thanh
niên
địa
phương
lẫn
nhà
chức
trách.

Con
trai
của
nghệ
sĩ
Hữu
Thoại
-
NSƯT
Hữu
Danh
(trái)
trong
vở
Thần
nữ
dâng
ngũ
linh
kỳ
-
Ảnh:
H.D.
Nghệ
thuật
giờ
khó
quá!
Hữu
Danh
kể
hồi
còn
sống
ba
anh
dặn:
“Con
đừng
theo
nghề
này,
bạc
lắm!”.
Khi
NS
Hữu
Thoại
qua
đời
(1976),
có
người
đồng
môn
của
ông
tới
nhà
thấy
gia
đình
Hữu
Danh
phải
ăn
khoai
lang
chống
đói
nên
đưa
anh
em
Hữu
Danh
vô
khoa
hát
bội
Trường
Sân
khấu
và
điện
ảnh
TP.HCM.
Hữu
Danh
nhớ
tiêu
chuẩn
bao
cấp
cho
sinh
viên
hồi
đó
là:
kịch
nói
cấp
16kg
gạo/tháng,
cải
lương
cấp
18kg
gạo/tháng,
hát
bội
(vì
ứ
ự
à
a...
tốn
sức
nhiều
hơn)
nên
được
ưu
ái
21kg
gạo/tháng
với
hai
hộp
sữa,
2kg
đường.
Tiêu
chuẩn
này
đã
cứu
đói
gia
đình
anh.
Hồi
đó
khó
khăn,
bà
cô
ruột
anh
trước
năm
1975
là
bầu
gánh
hát,
hột
xoàn
đeo
10
ngón
tay
mà
cũng
hết.
Trong
giới,
NS
Hữu
Thoại
và
NS
Thành
Tôn
là
người
có
chữ
nghĩa
nên
soạn
nhiều
tích
tuồng.
Khi
ông
chết,
kịch
bản
chất
đầy
một
tủ.
NS
Hữu
Danh
kể
mẹ
anh
là
người
gốc
Cần
Giờ
(TP.HCM),
ra
chợ
bán
cá
nuôi
con.
Thời
hậu
chiến
bao
cấp
thiếu
thốn
đủ
điều,
bán
cá
mà
còn
thiếu
đồ
gói
cá,
bà
lanh
trí
nhớ
đến...
cái
tủ
kịch
bản
của
chồng!
Khi
anh
em
Hữu
Danh
ra
trường
thì
cái
tủ
kịch
bản
của
NS
Hữu
Thoại
cũng
hết.
Bây
giờ,
đã
hơn
30
năm
trong
nghề
từ
biểu
diễn,
viết
kịch
bản,
đạo
diễn,
nghiên
cứu...,
NSƯT
Hữu
Danh
nói
mỗi
lần
nhớ
lại
cái
tủ
kịch
bản
đó
anh
lại
chắc
lưỡi
ngơ
ngẩn:
“Tiếc,
nhưng
cũng
không
biết
làm
sao”!
Khi
hỏi
con
anh
có
ai
nối
dõi
cha,
ông
nội
không,
Hữu
Danh
lắc
đầu:
“Không,
con
tôi
không
đứa
nào
theo
hát
bội
nữa.
Nó
còn
không
quan
tâm
hát
bội
là
gì!”.
Khi
hỏi
anh
có
tin
vô
tương
lai
hát
bội
không,
Hữu
Danh
suy
nghĩ
rồi...
lắc
đầu!
Trung
thực
và
sòng
phẳng.
Hữu
Danh
nói:
“Nghệ
thuật
bây
giờ
khó
quá!”.
“Thu
nhập
của
nghệ
sĩ
hát
bội
bây
giờ
bình
quân
2,5
triệu
đồng/
tháng.
Anh
em
khó
khăn,
nhưng
rồi
quen
tính
cần
kiệm.
Phần
tôi
cộng
tiền
đạo
diễn,
tác
giả...
được
khoảng
6
triệu
đồng/tháng.
Tính
ra
tiêu
xài
200.000
đồng/ngày
thì
cũng
đủ!”.
Giữa
đất
Sài
Gòn,
người
nghệ
sĩ
hát
bội
nhẩm
bài
toán
sinh
kế
như
vậy
đó!