Lại thêm một bạn già bỏ cuộc chơi Danh hài Xuân Phát qua đời
- Thứ ba - 24/06/2014 15:33
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Nữ nghệ sĩ Kim Tuyến điện thoại báo tin:
Danh Hài Xuân Phát – thân phụ của diễn viên điện ảnh Dustin Nguyễn – đã trút hơi thở cuối cùng lúc 23 giờ 15 phút ngày 11 tháng 6 năm 2014, tại bệnh viện Coastal Communities Hospital, Santa Ana, California Hoa Kỳ, hưởng thọ 82 tuổi (1932 – 2014).
Tôi bàng hoàng xúc động. Có quá nhiều bạn già nghệ sĩ cải lương, hát bội, thoại kịch, hài kịch, soạn giả đã bỏ tôi mà cưỡi hạc về chốn vĩnh hằng. Nay lại thêm bạn danh hài vui tính Xuân Phát ra đi…
Danh
hài
Xuân
Phát
tên
thật
Nguyễn
Xuân
Phát,
sanh
năm
1932
tại
Saigon.
Nếu
tôi
nhớ
không
lầm
thì
Xuân
Phát
có
một
người
chị
là
nữ
diễn
viên
cải
lương
Thanh
Lựu,
đào
nhì
của
đoàn
cải
lương
Kim
Thanh
–
Út
Trà
Ôn
năm
1956-1958.
Bà
bầu
Thơ
đoàn
hát
Thanh
Minh
có
nhà
ở
ngã
tư
đường
Hưng
Đạo
–
Phát
Diệm,
nhà
của
cô
Thanh
Lựu,
chị
của
Xuân
Phát
ở
phía
trong
một
chút,
qua
khỏi
bót
cảnh
sát
giao
thông
quận
nhứt
ở
đầu
đường.
Lúc
tôi
cộng
tác
với
đoàn
Thanh
Minh,
tôi
có
đến
nhà
cô
Thanh
Lựu
mời
cô
tham
gia
các
suất
hát
Hội
do
bà
Phùng
Há,
Hội
trưởng
Hội
Nghệ
Sĩ
Ái
Hữu
Tương
Tế,
tổ
chức
hát
trên
sân
khấu
Thanh
Minh,
do
đó
tôi
quen
biết
Xuân
Phát
và
rất
ngưỡng
mộ
anh
khi
biết
anh
là
một
diễn
viên
hài,
cặp
bài
trùng
Tùng
Lâm
–
Xuân
Phát
đang
là
cặp
diễn
viên
ăn
khách
nhất
ở
khu
giải
trí
trường
Thị
Nghè..
Năm
1964,
khi
thủ
đô
Saigon
có
nhiều
cuộc
biểu
tình
của
sinh
viên
học
sinh
và
Phật
Tử
trong
các
cuộc
đảo
chánh
hay
chỉnh
lý…
các
đoàn
hát
cải
lương
mất
khán
giả
trầm
trọng,
để
tăng
thu
nhập
tôi
bèn
thêm
một
nghề
tay
trái
là
viết
kịch
ngắn
45
phút
và
hài
kịch
cho
nhóm
danh
hài
Tùng
Lâm,
Xuân
Phát,
Khả
Năng,
Phi
Thoàn,
Thanh
Việt,
Thanh
Hoài.
Lúc
đó
nhóm
sáu
danh
hài
này
nổi
danh
Lục
Hài
Tướng
trong
chương
trình
Đại
Nhạc
Hội
Cù
Léc
của
Tùng
Lâm
hát
hằng
tuần
vào
sáng
chúa
nhựt
ở
rạp
hát
Quốc
Thanh.
Sáu
danh
hài
trong
nhóm
Lục
Hài
Tướng
thường
biểu
diễn
ăn
ý
với
nhau
từng
cặp
đôi
là
Khả
Năng
với
Phi
Thoàn,
Thanh
Việt
với
Thanh
Hoài,
Tùng
Lâm
với
Xuân
Phát.
Trong
nhóm
Lục
Hài
Tướng,
nhiều
danh
hài
dùng
lối
giễu
hình,
nhăn
mặt,
méo
miệng,
nói
tía
lia,
nói
cà
lăm
hoặc
nói
nhừa
nhựa,
làm
nhiều
động
tác
quái
dị
hay
buồn
cười
để
Cù
Léc
khán
giả,
riêng
danh
hài
Xuân
Phát
thì
không
dùng
lối
giễu
hình,
không
gây
cười
bằng
sự
dị
dạng
méo
mó
mặt
mày.
Nhờ
vào
cái
duyên
sân
khấu
bẩm
sinh,
danh
hài
Xuân
Phát
lại
có
khả
năng
sáng
tác
kịch
bản
nên
anh
biết
khai
thác
những
tình
huống
hài
trong
tuồng
mà
soạn
giả
đã
tạo
cho
anh
đất
diễn,
anh
khai
thác
đúng
lúc,
đúng
thời
điểm
gây
cười.
Trước
năm
1975,
danh
hài
Xuân
Phát
thường
xuyên
diễn
chung
với
danh
hài
Tùng
Lâm,
Khả
Năng,
Phi
Thoàng
trong
các
chương
trình
Đại
Nhạc
Hội
ở
rạp
Quốc
Thanh,
rạp
Thủ
Đô,
rạp
Hào
Huê.
Cả
bốn
danh
hài
được
ông
chủ
hãng
phim
Mỹ
Vân
mời
đóng
các
phim
như
Tứ
Quái
Saigon,
đóng
chung
với
nữ
diễn
viên
Kim
Cương
và
nam
tài
tử
La
Thoại
Tân,
phim
Triệu
Phú
Bất
Đắc
Dĩ
(diễn
viên
chính
Thanh
Nga),
Năm
chàng
Hiệp
Sĩ
Bất
Đắc
Dĩ
(Mỹ
Vân
Phim)
Xuân
Phát
cũng
có
đóng
các
vai
phụ
trong
phim
Lẽ
Sống
Đời
Tôi
(diễn
viên
chính
Kiều
Chinh),
phim
Lệnh
Bà
Xã
(Hãng
phim
Mỹ
Ảnh
Chợ
Lớn)
phim
Con
Ma
Nhà
Họ
Hứa
(diễn
viên
chính
Bạch
Tuyết
–
hãng
phim
Dạ
Lý
Hương).
Ngoài
khả
năng
diễn
hài,
nghệ
sĩ
Xuân
Phát
có
thể
đóng
các
vai
lão
bi,
lão
độc
hay
kép
ba
trong
các
tuồng
cải
lương.
Anh
đã
có
dịp
hát
trên
sân
khấu
đoàn
cải
lương
Dạ
Lý
Hương,
anh
ca
những
bản
Bắc:
Tây
Thi,
Xuân
Tình…
các
bản
nhỏ:
Kim
Tiền
Bản,
Kim
Tiền
Huế,
Mẩu
Tầm
Tử,
Xang
Xừ
Líu
cũng
rất
hay.
Bài
ca
vọng
cổ,
các
bản
buồn
như
Nam
Ai,
anh
cũng
biết
nhưng
có
lẽ
vì
thiên
về
diễn
hài
kịch
nên
anh
ca
các
bản
đó
nghe
không
hay.
Tuy
anh
vóc
dáng
cao
ráo,
nước
da
trắng,
động
tác
diễn
xuất
chững
chạc,
nhưng
phần
ca
các
bài
bản
mùi
của
anh
yếu,
nên
đi
hát
cải
lương
anh
chỉ
có
thể
đóng
kép
phụ,
vì
vậy
qua
một
thời
gian
thử
sức
ở
lãnh
vực
sân
khấu
cải
lương,
anh
trở
về
với
sở
trường
của
anh
trong
lãnh
vực
hài
kịch.
Về
sáng
tác,
nghệ
sĩ
Xuân
Phát
có
hai
vở
tuồng
rất
ăn
khách
trên
sân
khấu
Dạ
Lý
Hương.
Đó
là
tuồng
Tình
Chú
Thòng
và
tuồng
Tình
Anh
Bảy
Chà.
Nghệ
sĩ
Hùng
Cường
thủ
vai
Chú
Thòng
và
vai
anh
Bảy
Chà.
Xuân
Phát
cũng
thành
công
khi
sáng
tác
hai
vở
hài
kịch
thu
dĩa
(hãng
dĩa
Việt
Nam)
Đắc
Kỷ
Ho
Gà,
Tiết
Giao
Đoạt
Ngọc.
Các
vở
Tình
Chú
Thòng,
Tình
Anh
Bảy
Chà,
Tiết
Giao
Đoạt
Ngọc,
Đắc
Kỷ
Ho
Gà
là
những
vở
tuồng
hài
chớ
không
phải
chính
kịch.
Anh
Xuân
Phát
tự
thấy
khó
thành
công
trong
việc
sáng
tác
tuồng
cải
lương
nên
anh
trở
về
với
hài
kịch.
Năm
1970,
tôi
thành
lập
Công
ty
tổ
chức
Đại
Nhạc
Hội,
Tùng
Lâm,
Xuân
Phát
và
hề
Châu
Hí,
mỗi
người
có
một
phần
hùn.
Anh
Xuân
Phát
bán
cho
công
ty
chiếc
xe
traction
avant
của
anh
để
công
ty
dùng
trong
việc
di
chuyển
và
phát
quảng
cáo.
Anh
đã
thu
tiền
bán
chiếc
xe,
làm
giấy
bán
tay
chớ
chưa
chánh
thức
sang
tên.
Sau
bốn
suất
Đại
Nhạc
Hội
ở
rạp
Quốc
Thanh,
Hào
Huê
và
Thủ
Đô,
chúng
tôi
đi
Vũng
Tàu
để
thư
giãn
đồng
thời
để
xem
coi
có
thể
hát
vài
suất
ở
Vũng
Tàu,
Bà
Rịa,
Biên
Hùng
hay
không.
Hề
Châu
Hí
lái
xe,
Xuân
Phát
ngồi
trước
với
Châu
Hí,
Nguyễn
Phương
ngồi
sau
lưng
Xuân
Phát,
và
hề
Tùng
Lâm
ngồi
sau
lưng
Châu
Hí
ở
băng
sau.
Chuyến
trở
về,
6
giờ
chiều
xe
chúng
tôi
đến
ngã
ba
Bà
Rịa
thì
bị
một
cơn
mưa
rất
lớn.
Gió
mạnh,
tôi
đề
nghị
kiếm
khách
sạn
ngủ
lại,
sáng
mai
mới
trở
về
Saigon
nhưng
ba
anh
Tùng
Lâm,
Xuân
Phát
và
Châu
Hí
đều
cương
quyết
phải
về
ngay
trong
đêm
vì
hôm
sau
các
anh
có
chương
trình
thu
thanh
ở
Đài
phát
thanh
Saigon.
Xe
về
đến
dốc
47,
vẫn
còn
mưa
lớn,
gió
rất
mạnh,
hề
Châu
Hí
lái
xe
quá
nhanh,
lạc
tay
lái,
xe
đâm
vào
một
tảng
đá
lớn,
xe
lật,
lăn
quay
nhiều
vòng.
Chúng
tôi
bất
tỉnh,
kẹt
trong
xe
không
ai
chui
ra
được.
Khi
tỉnh
dậy,
Tùng
Lâm,
Xuân
Phát
và
tôi
được
một
chiếc
xe
jeep
nhà
binh
nhân
chạy
ngang
qua
thấy
có
tai
nạn
xe
lật,
đại
úy
và
các
binh
sĩ
đã
xuống
xe,
cứu
chúng
tôi
ra
khỏi
chiếc
xe
lật
và
chở
về
trạm
cấp
cứu
của
nhà
thương
tỉnh
Biên
Hòa.
Riêng
anh
Châu
Hí
thì
đầu
đập
mạnh
vào
tản
đá,
vỡ
sọ,
ngực
bị
volant
xe
hơi
ép
lại,
gãy
xương
ngực,
anh
chết
ngay
tại
chỗ.
Cảnh
sát
tới
lập
biên
bản,
gỡ
Châu
Hí
ra,
đưa
về
nhà
xác.
Tùng
Lâm
bị
gãy
tay,
tôi
và
Xuân
Phát
bị
miểng
kiếng
cắt
nhiều
vết
thương
trên
cánh
tay
mặt
và
một
phần
trên
ngực,
không
đến
nỗi
nặng
lắm
vì
xe
đập
mạnh
về
phía
của
tài
xế
Châu
Hí
và
nơi
xe
lật
xuống
là
lề
đường
có
một
vũng
bùn
đất
nhão
nên
Tùng
Lâm,
Xuân
Phát
và
tôi
thoát
chết.
Lần
đó
an
táng
hề
Châu
Hí,
chúng
tôi
chịu
mọi
chi
phí,
số
tiền
còn
lại
của
phần
hùn
cũng
tặng
giúp
cho
gia
đình
Châu
Hí,
coi
như
Công
Ty
tổ
chức
Đại
Nhạc
Hội
rã
sau
tai
nạn
xe
hơi
đó.
Rất
may
là
gia
đình
không
kiện
ông
chủ
xe
(Xuân
Phát)
vì
người
lái
xe
là
Châu
Hí
nên
gia
đình
cũng
nhận
trách
nhiệm
tai
nạn
do
chính
Châu
Hí
gây
ra.
Lại
một
kỷ
niệm
khác
về
Xuân
Phát,
một
nghệ
sĩ
tận
tâm
với
nghề
hát,
không
màn
đến
hiểm
nguy
khi
muốn
hoàn
thành
vai
diễn
của
mình.
Lúc
quay
phim
Năm
chàng
hiệp
sĩ
bất
đắc
dĩ
của
hãng
phim
Mỹ
Vân,
Lê
Hoàng
Hoa
đạo
diễn.
Các
anh
Tùng
Lâm,
Xuân
Phát,
Khả
Băng,
Phi
Thoàn
và
Thanh
Việt
phải
thực
hiện
một
cảnh
bị
bọn
cướp
rượt
đuổi,
các
anh
hiệp
sĩ
lấy
trong
túi
ra
những
cái
bong
bóng,
thổi
cho
lớn
lên,
cột
lại
thành
một
chùm
rồi
cùng
nắm
dây
cột
bong
bóng
đó
để
cho
bong
bóng
bay
lên,
kéo
năm
chàng
hiệp
sĩ
bay
lên
nóc
nhà,
khiến
cho
bọn
cướp
không
truy
bắt
được.
Chuyện
vô
lý
nhưng
vì
là
phim
giễu
nên
đạo
diễn
Lê
Hoàng
Hoa
nhứt
định
là
năm
chàng
hiệp
sĩ
phải
thực
hiện
cảnh
bay
từ
dưới
đất
lên
nóc
nhà
nhờ
các
bong
bóng
bay.
Để
thực
hiện
cảnh
này,
đạo
diễn
yêu
cầu
các
diễn
viên
lên
mái
nhà
của
hãng
giấy
Cigodo
ở
Biên
Hòa,
nhảy
xuống,
phía
dưới
lót
hai
lớp
thùng
carton
lớn,
bên
trên
có
hai
lớp
đệm
mút
cao
su.
Lê
Hoàng
Hoa
đã
có
kinh
nghiệm
quay
phim
kiếm
hiệp
Tàu,
nói
rằng
các
diễn
viên
Tàu
phi
thân
cũng
nhảy
từ
trên
xuống
các
thùng
carton
để
giảm
sức
nặng,
rất
an
toàn.
Máy
quay
phim
quay
chạy
ngược
khi
quay
nên
lúc
chiếu
ra
sẽ
thấy
các
hiệp
sĩ
từ
dưới
đất
nhảy
lên
mái
nhà.
Các
hiệp
sĩ
Khả
Năng,
Phi
Thoàn,
Thanh
Việt
đều
ớn
xương
sống,
không
dám
liều
mạng
nhảy
từ
nóc
nhà
xuống
mặc
dù
ông
Mỹ
Vân
hứa
tặng
mỗi
diễn
viên
thực
hiện
cảnh
này
mỗi
người
20.000
đồng.
Tùng
Lâm
thấy
tiền
là
mê
ngay,
anh
nghĩ
thân
mình
anh
nhỏ
con,
nhẹ
ký,
nhảy
xuống
đống
thùng
carton
và
nệm
mousse
thì
chắc
không
đến
nỗi
nào,
nhưng
một
mình
anh
thì
anh
cũng
không
dám
đứng
trên
nóc
nhà
để
chờ
ông
đạo
diễn
ra
lệnh
cho
máy
quay.
Tùng
Lâm
năn
nỉ
Xuân
Phát
cùng
với
anh
thực
hiển
cảnh
nhảy
lầu
nguy
hiểm
này.
Xuân
Phát
lúc
đầu
không
chịu,
sau
vì
Tùng
Lâm
năn
nỉ
quá,
nói
hai
người
như
bóng
với
hình,
thành
công
cùng
hưởng,
chết
cùng
chịu,
với
lại
chủ
hãng
phim
thấy
cũng
an
toàn
mới
thực
hiện
cảnh
này,
nếu
không
an
toàn,
có
nguy
hiểm
cho
diễn
viên
thì
hãng
phim
bồi
thường
cũng
sạt
nghiệp,
Xuân
Phát
nghe
nói
có
lý,
bèn
thực
hiện
cú
nhảy
nguy
hiểm
đó.
Cũng
may
là
không
có
tai
nạn
xảy
ra,
nhưng
sau
đó
Xuân
Phát
nói
mình
ngu
quá,
nghe
bạn
ỉ
ôi
năn
nỉ
là
liều
mạng
làm
theo,
nếu
gãy
chân,
trẹo
bảng
họng
thì
thân
mình
thương
tật
mình
mang
chớ
bạn
bè
hay
chủ
hãng
phim
cứu
mình
được
sao?
Cốt
truyện
phim
của
Lê
Khanh,
nên
anh
Lê
Khanh
không
đồng
ý
năm
hiệp
sĩ
mà
chỉ
có
hai
hiệp
sĩ
bay
lên
còn
ba
hiệp
sĩ
kia
thì
trốn
trong
ổ
rơm.
Anh
yêu
cầu
năm
hiệp
sĩ
cùng
bay
lên
khán
giả
mới
thích
và
như
vậy
thì
khi
quay
phim,
cả
năm
anh
danh
hài
phải
nhảy
từ
trên
nóc
nhà
xuống.
Lúc
đó
tôi
làm
phó
đạo
diễn,
tôi
đề
nghị
với
Lê
Hoàng
Hoa
và
ông
Mỹ
Vân
có
thể
thực
hiện
cảnh
quay
này
an
toàn
hơn,
ít
tốn
kém
hơn.
Ông
Mỹ
Vân
nói
nếu
ý
kiến
của
tôi
thực
hiện
được
thì
ông
thưởng
cho
tôi
10.000
đồng.
Tôi
thấy
khi
đạo
diễn
nhờ
các
anh
lính
cứu
hỏa
dùng
thang
máy
đưa
Tùng
Lâm
và
Xuân
Phát
lên
nóc
nhà,
sau
đó,
thang
máy
của
xe
cứu
hỏa
dời
ra
khỏi
trường
quay
thì
đạo
diễn
hô
máy
quay.
Tôi
nhờ
xe
của
hãng
phim
chở
tôi
về
đoàn
hát
TMTN,
mướn
anh
xếp
dàn
cảnh,
chuyên
viên
kéo
dây
bay
cho
diễn
viên
trong
các
tuồng
của
đoàn
hát,
đem
theo
năm
bộ
dây
bay
cho
nghệ
sĩ
dùng
trong
tuồng
và
dây
thép,
móc
thép
dùng
trong
việc
kéo
cho
các
nghệ
sĩ
đóng
vai
hiệp
sĩ
bay
trên
sân
khấu.
Đến
địa
điểm
quay
phim,
anh
xếp
dàn
cảnh
bảo
các
diễn
viên
cởi
áo
ra,
mặc
vô
áo
giáp
bay
may
bằng
dây
dù
lớn
bản,
cái
móc
sắt
để
móc
dây
kéo
lên
để
ngay
sau
cổ,
xong
các
diễn
viên
mặc
bên
ngoài
áo
diễn
của
hãng
phim.
Một
đầu
dây
thép
có
móc
sắt
để
kéo
các
diễn
viên
bay
lên
thì
được
các
anh
lính
cứu
hỏa
cột
trên
đầu
thang
máy
của
xe
cứu
hỏa,
đầu
dây
khác
có
móc
sắt
thì
móc
giấu
vào
một
nhánh
cây
dưới
chân
vách
tường
của
hãng
giấy
Cogido,
nơi
mà
các
diễn
viên
vừa
thổi
bong
bóng,
vừa
núp
như
canh
chừng
bọn
cướp,
đó
là
phương
pháp
kéo
dài
thời
gian
để
cho
các
diễn
viên
thay
phiên
nhau
móc
móc
sắt
sau
lưng
cho
bạn
diễn.
Dây
thép
cột
trên
thang
máy
của
xe
cứu
hỏa
có
năm
cái
móc
sắt
để
móc
vào
năm
cái
móc
sắt
có
Dây
trên
lưng
năm
người,
khi
thang
máy
kéo
lên
thì
năm
người
chụm
lại,
người
này
ôm
người
kia
và
cùng
nắm
dây
có
bong
bóng,
khi
thang
máy
kéo
dần
lên
và
đưa
lên
nóc
nhà
thì
người
xem
hát
thấy
các
diễn
viên
nắm
mấy
bong
bóng
mà
bay
lên.
Vì
dây
thép
nhỏ,
lại
được
quay
không
có
bóng
mặt
trời
rọi,
đạo
diễn
cho
đốt
một
đống
rơm
un
khói
nên
khi
thu
hình,
không
thể
thấy
được
sợi
dây
sắt
nhỏ
đó.
Lần
quay
phân
cảnh
đó
thành
công
quá
sức
tưởng
tượng,
ông
Mỹ
Vân
thưởng
thêm
cho
mỗi
diễn
viên
5000
đồng,
nhóm
lính
cứu
hỏa
được
10.000
và
anh
xếp
dàn
cảnh
giúp
làm
dây
bay
được
5000
đồng.
Xuân
Phát
nói
anh
sẽ
đem
tặng
cho
gia
đình
Châu
Hí
10.000
đồng
vì
anh
van
vái
vong
hồn
Châu
Hí
phù
hộ
cho
anh
tai
qua
nạn
khỏi
khi
thực
hiện
cảnh
quay
này.
Tôi
và
Tùng
Lâm
cũng
cúng
mỗi
người
năm
ngàn
gọi
là
giúp
cho
gia
đình
bạn
quá
cố.
Nhắc
đến
Xuân
Phát,
tôi
không
chỉ
nghĩ
tới
tài
nghệ
và
cống
hiến
của
anh
cho
khán
giả
và
sân
khấu
hài
kịch
mà
tôi
nhớ
nhiều
nhất
là
tánh
tình
khả
ái
của
anh,
lúc
nào
cũng
vui
cười
cùng
bạn
diễn,
thường
giúp
đỡ
những
bạn
kém
may
mắn
hơn
anh.
Làm
việc
đúng
giờ,
tận
tâm
với
nghệ
thuật
và
bạn
diễn.
Sau
năm
1975,
chúng
tôi
không
có
dịp
gặp
nhau,
không
biết
tin
tức
của
nhau.
Tôi
định
cư
ở
Canada,
sau
này
được
các
bạn
cho
biết
anh
Xuân
Phát
ở
Nam
California,
vẫn
được
mời
diễn
trên
các
DVD,
phim
ảnh;
và
anh
có
con
trai
là
một
tài
tử
đóng
phim
Hoa
Kỳ,
tôi
rất
mừng
và
thán
phục
anh.
Linh
cữu
danh
hài
Xuân
Phát
được
quàn
tại
Peek
Family
Funeral
Home,
Westminster,
California
(Mỹ),
trong
hai
ngày
14/6
và
15/6,
sau
đó
hỏa
táng,
Nguyễn
Phương
rất
tiếc
là
không
đến
được
Nam
California
để
đưa
tiễn
anh
nên
xin
được
thắp
một
nén
nhang
tưởng
niệm,
cầu
nguyện
hương
linh
của
anh
sớm
về
nơi
cực
lạc.
Xin
thành
thật
chia
buồn
cùng
chị
Xuân
Phát
và
các
cháu.
Hơn
ba
mươi
năm
xa
Xuân
Phát,
vẫn
nhớ
về
bạn.
Nguyễn Phương 93 tuổi