Sân khấu không tồn tại nếu không có khán giả
- Thứ tư - 17/07/2013 20:03
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Với tôi, khi mới bắt tay vào với một loại hình sân khấu nào khác kịch nói, cũng có những khó khăn nhất định. Tôi vừa làm, vừa học, vừa lắng nghe để rồi trở nên quen tay đến thành thạo. Làm phim truyền hình vất vả hơn sân khấu nhiều nhưng mà cũng rất vui...
Đạo
diễn,
NSND
Trần
Ngọc
Giàu
-
Phó
Chủ
tịch
Hội
Nghệ
sĩ
sân
khấu
Tp
HCM
-
là
một
người
luôn
đau
đáu,
trăn
trở
với
sân
khấu
nước
nhà.
Mấy
chục
năm
gắn
bó
với
sân
khấu
với
nhiều
vở
diễn
nổi
tiếng
như
"Huyền
thoại
một
tình
yêu",
"Những
khoảng
cách
còn
lại",
"Bến
xưa",
"Biển
bờ",
Rồng
phượng",
"Trên
cả
trời
xanh"...
mới
đây,
NSND
Trần
Ngọc
Giàu
đã
ra
Hà
Nội
để
dựng
vở
"Hồn
ma
báo
oán"
cho
Đoàn
Kịch
nói
CAND
và
"Chuyến
tàu
tốc
hành
trong
đêm"
cho
Nhà
hát
Kịch
Quân
đội.
Trong
cuộc
trò
chuyện
với
phóng
viên,
NSND
Trần
Ngọc
Giàu
cho
rằng,
hiện
mình
vẫn
có
"món
nợ"
với
sân
khấu
cần
phải
trả...
-
Thưa
đạo
diễn,
NSND
Trần
Ngọc
Giàu,
xin
ông
chia
sẻ
đôi
điều
về
vở
"Chuyến
tàu
tốc
hành
trong
đêm"
mà
ông
đang
dựng
cho
Nhà
hát
Kịch
Quân
đội?
+
Đây
là
vở
diễn
đầu
tiên
tôi
làm
việc
với
Nhà
hát
Kịch
Quân
đội.
Cũng
nói
thật
là
tôi
bây
giờ
tuổi
cũng
cao,
việc
đi
lại
nhiều
lần
giữa
Hà
Nội
và
Sài
Gòn
để
dựng
vở
đã
khiến
tôi
ngần
ngại.
Nhưng
rồi
do
NSƯT
Minh
Hằng
-
Giám
đốc
Nhà
hát
Kịch
Quân
đội
mời
nhiệt
tình
quá
nên
tôi
đã
nhận
lời.
Kịch
bản
"Chuyến
tàu
tốc
hành
trong
đêm"
của
anh
Xuân
Đức
là
một
vở
diễn
phản
ánh
những
khoảnh
khắc
của
chiến
tranh,
những
câu
chuyện
trên
chiến
trường
và
sự
hy
sinh
của
những
người
chiến
sĩ.
Nó
cũng
phản
ánh
sự
đối
mặt
của
người
lính
với
cuộc
đời,
mà
trong
bất
kỳ
hoàn
cảnh
nào
họ
cũng
xử
sự
như
một
người
lính:
vun
đắp
cho
cuộc
đời
này
tốt
đẹp
hơn.
-
Được
biết,
vở
diễn
"Hồn
ma
báo
oán",
kịch
bản
sân
khấu
với
đề
tài
kinh
dị
của
Vương
Huyền
Cơ
do
ông
dàn
dựng
cho
Đoàn
Kịch
nói
CAND
đã
tạo
được
sự
chú
ý
với
công
chúng
phía
Nam
và
Thủ
đô.
Ông
có
nhận
xét
gì
về
sự
trưởng
thành
của
Đoàn
Kịch
nói
CAND?
+
Trước
"Hồn
ma
báo
oán",
tôi
có
dựng
cho
Đoàn
Kịch
nói
CAND
vở
"Quỷ",
cũng
của
tác
giả
Vương
Huyền
Cơ.
Theo
tôi,
Đoàn
Kịch
nói
CAND
cũng
là
một
đơn
vị
nghệ
thuật
khá…
nhạy
bén.
Họ
biết
cách
kết
hợp
hài
hòa
giữa
việc
phục
vụ
nhiệm
vụ
chính
trị
với
yếu
tố
thị
trường
và
tôi
đánh
giá
cao
điều
này.
Những
vở
diễn
của
Đoàn
Kịch
nói
CAND
thường
xuyên
đề
cập
tới
các
vấn
đề
an
ninh
xã
hội,
trong
đó
nhấn
mạnh
luật
nhân
quả,
sự
cắn
rứt
lương
tâm,
sự
trừng
phạt…
-
Vừa
qua,
ông
có
dựng
cho
Đoàn
Dân
ca
Nghệ
An
vở
ca
kịch
"Đường
đua
trong
bóng
tối"
chuyển
thể
từ
vở
kịch
nói
"Đường
đua
trong
bóng
tối"
đã
từng
được
dàn
dựng
trên
sân
khấu
của
Đoàn
Kịch
nói
CAND.
Đây
vốn
được
xem
là
một
vở
kịch
chính
luận,
việc
chuyển
thể
thành
ca
kịch
có
khiến
nó
mất
đi
"kịch
tính"
vốn
có
của
vấn
đề
mà
nó
đề
cập?
+
Mỗi
loại
hình
sân
khấu
đều
có
một
lợi
thế
riêng.
Theo
tôi,
kịch
tính
của
vấn
đề
trong
kịch
bản
vẫn
giữ
được.
Ca
kịch
còn
có
tác
dụng
làm
"mềm
hóa"
nó
đi,
khiến
cho
kịch
bản
không
bị
khô,
người
xem
cũng
dễ
tiếp
nhận
hơn.
-
Là
người
"chuyên
canh"
với
sân
khấu
miền
Nam,
lâu
nay
ông
có
sự
so
sánh
nào
về
tương
quan
giữa
sân
khấu
miền
Bắc
với
sân
khấu
miền
Nam?
+
Theo
chủ
quan
của
tôi
thì
hoạt
động
sân
khấu
miền
Nam
luôn
sôi
nổi
hơn,
có
tính
giải
trí
cao
hơn,
xuất
phát
từ
nhu
cầu
công
chúng.
Khi
chọn
vở
để
dựng,
các
nhà
sản
xuất
luôn
quan
tâm
tới
yếu
tố
"khán
giả
cần
gì"
và
họ
làm
mọi
việc
từ
đầu
tư
kinh
phí,
truyền
thông,
quảng
cáo…
để
vở
diễn
thu
hút
được
nhiều
người
xem.
Còn
sân
khấu
miền
Bắc
xuất
phát
từ
cơ
chế
nhà
nước
nên
khi
chọn
thường
cân
nhắc
xem
"kịch
bản
nói
gì",
tính
tư
tưởng
của
nó
là
gì
và
dường
như
họ
không
quan
tâm
lắm
đến
việc
có
người
xem
hay
không,
thậm
chí
là
coi
việc
dựng
vở
để
hoàn
thành
kế
hoạch.
Vì
thế,
mỗi
vở
diễn
là
luôn
khép
kín
hơn,
các
đơn
vị
âm
thầm
dựng
vở,
không
quan
tâm
lắm
tới
việc
có
bán
được
vé
không
hay
làm
thế
nào
để
bán
được
vé
nên
đương
nhiên
là
ít
hiệu
quả
hơn.
Tôi
cho
rằng,
một
nhiệm
vụ
chính
trị
nào
đó
trong
vở
diễn
chỉ
được
hoàn
thành
khi
nó
có
người
xem,
có
khán
giả
tiếp
nhận
chứ
không
thể
dừng
ở
mức
hoàn
thành
chỉ
tiêu.
Ngược
lại,
một
vở
diễn
được
coi
là
hoàn
thành
nhiệm
vụ
chính
trị
khi
đưa
đến
cho
khán
giả
một
đêm
giải
trí
sảng
khoái,
để
hôm
sau
họ
làm
việc
tốt
hơn,
yêu
mến
cuộc
sống
hơn.
Cũng
có
nhiều
ý
kiến
cho
rằng,
sân
khấu
phía
Nam
chạy
theo
tính
giải
trí
nhiều
quá,
nhưng
theo
tôi
đó
chỉ
là
quan
niệm
của
mỗi
người.
Có
một
điều
rõ
ràng
là:
"Sân
khấu
sẽ
không
tồn
tại
nếu
như
không
có
khán
giả".
Và
có
một
ý
nữa
tôi
muốn
nhấn
mạnh
rằng,
nếu
anh
muốn
nói
một
điều
gì
đó,
anh
phải
có
cách
nói
hợp
lý
thì
mới
có
người
nghe.
Nếu
ý
của
anh
rất
hay
mà
không
có
cách
nói
thuyết
phục
thì
khán
giả
sẽ
không
chịu
ngồi
nghe,
thậm
chí
là
không
thèm
đến
nghe
nữa.
-
Theo
quan
điểm
của
cá
nhân
ông,
nguyên
nhân
căn
bản
của
sự
khác
biệt
giữa
sân
khấu
hai
miền
mà
ông
vừa
nói
là
do
đâu?
+
Như
tôi
đã
nói
ở
trên,
khi
đầu
tư
một
vở
diễn
mới,
sân
khấu
miền
Nam
luôn
nhắm
tới
nhu
cầu
của
khán
giả,
xem
có
bán
được
vé
không
thì
mới
bỏ
tiền
ra
dựng
vở.
Tôi
chưa
bàn
đến
một
vở
diễn
có
trí
tuệ
hay
không
trí
tuệ
mà
nói
đến
việc
một
vở
diễn
có
tác
động
xã
hội
hay
không.
Bây
giờ
khán
giả
cùng
lúc
có
thể
lựa
chọn
nhiều
phương
tiện
giải
trí
và
họ
phải
bỏ
tiền
ra
để
được
giải
trí,
vì
thế
họ
cũng
có
lựa
chọn
riêng
của
họ
và
tôi
cho
rằng
sự
lựa
chọn
của
họ
khi
đã
bỏ
tiền
ra
là
mua
được
thứ
mình
cần.
Đồng
thời,
với
sân
khấu
miền
Nam,
người
nghệ
sĩ
ăn
lương
trong
từng
sô
diễn
và
nhiều
nghệ
sĩ
đã
thực
sự
sống
được
bằng
nghề.
Ngay
cả
với
đạo
diễn
cũng
vậy.
Nghề
nuôi
được
họ,
thì
họ
sẽ
có
sự
cống
hiến,
đầu
tư
nhất
định
đối
với
nghề
diễn.
Còn
với
sân
khấu
nhà
nước
ở
miền
Bắc,
nếu
không
có
vở
thì
nhiều
khi
nghệ
sĩ
cũng
vẫn
được
lãnh
lương,
dù
đồng
lương
đó
có
thể
không
đủ
nuôi
sống
họ
thì
họ
lại
làm
thêm
nghề
khác,
việc
khác.
Hơn
nữa,
vở
diễn
lại
được
Nhà
nước
đầu
tư
tiền
để
dựng
hằng
năm,
nên
có
thể
họ
nghĩ
cũng
không
cần
thiết
việc
phải
sinh
lời
trên
đồng
vốn
mà
Nhà
nước
đã
bỏ
ra
chăng?
-
Thưa
NSND
Trần
Ngọc
Giàu,
vậy
thì
đang
quen
tay
với
những
vở
diễn
hướng
nhiều
đến
tính
giải
trí,
ra
miền
Bắc
dựng
vở
ông
lại
"vấp
phải"
những
vở
diễn
có
tính
chính
trị
cao
như
"Chuyến
tàu
tốc
hành
trong
đêm",
ông
có
thấy
mình
gặp
khó
khăn
không?
+
Khi
làm
việc
với
sân
khấu
phía
Bắc,
tôi
thường
nói
với
người
có
trách
nhiệm
ở
các
đoàn
rằng:
"Tôi
là
người
Sài
Gòn,
hãy
cho
phép
tôi
được
"Sài
Gòn
hóa"
những
vấn
đề
trong
vở
diễn,
dù
vấn
đề
có
căng
thẳng
đến
đâu
tôi
cũng
muốn
được
nhìn
nhận,
giải
quyết
nó
theo
cách
nhẹ
nhàng,
hài
hước
kiểu
Sài
Gòn".
-
Có
một
thực
tế
là,
hiện
nay
sân
khấu
đang
khủng
hoảng
thiếu
đội
ngũ
đạo
diễn
kế
cận,
nhưng
lại
tồn
tại
một
nghịch
lý
là
trong
khi
các
đạo
diễn
già
làm
không
hết
việc
thì
các
đạo
diễn
trẻ
lại
rất
khó
khăn
khi
tiếp
cận
một
vở
diễn.
Hai
vấn
đề
này
hẳn
có
liên
quan
với
nhau
chứ,
thưa
ông?
+
Tôi
cho
rằng,
sự
thiếu
hụt
đội
ngũ
đạo
diễn
sân
khấu
kế
cận
hiện
nay
chúng
ta
phải
nhìn
lại
một
cách
nghiêm
túc
về
công
tác
đào
tạo
cũng
như
môi
trường
làm
việc
của
sân
khấu.
Ở
miền
Nam,
đạo
diễn
trẻ
có
nhiều
cơ
hội
hoạt
động
nghề
nghiệp
tốt
hơn,
do
nhiều
đạo
diễn
trẻ
sau
khi
làm
vở
tốt
nghiệp
thì
sẽ
đem
những
vở
diễn
của
mình
"tiếp
thị"
đến
các
nhà
hát
và
họ
có
cơ
hội
được
đón
nhận.
Nhưng
cũng
có
một
bộ
phận
đạo
diễn
trẻ,
do
sự
năng
động
của
sân
khấu
Sài
Gòn
đã
cuốn
họ
đi
theo
khuynh
hướng
thị
trường,
"sân
khấu
cà
phê"
lúc
tài
năng
chưa
chín
nên
rất
dễ
bị
mai
một.
Trong
khi
đó,
việc
này
ở
sân
khấu
miền
Bắc
lại
cực
kỳ
hiếm
hoi.
Sân
khấu
miền
Bắc
ít
dựng
vở
hơn,
và
vì
thế
khi
dựng
một
vở
mới
hoặc
một
vở
để
đi
dự
liên
hoan
sân
khấu,
họ
tìm
đến
với
những
tên
tuổi
"đảm
bảo"
nên
đạo
diễn
trẻ
ít
-
thậm
chí
là
không
có
cơ
hội
để
thể
hiện
mình.
-
Ba
mươi
năm
gắn
bó
với
sân
khấu
với
trên
200
vở
diễn
ở
đủ
các
thể
loại:
kịch
nói,
chèo,
tuồng,
cải
lương,
dân
ca…,
gần
đây
ông
lại
chuyển
sang
làm
cả
phim
truyền
hình
và
phim
truyện
nhựa.
Ông
thấy
loại
hình
nào
với
ông
là
khó
hơn
cả?
+
Với
tôi,
khi
mới
bắt
tay
vào
với
một
loại
hình
sân
khấu
nào
khác
kịch
nói,
cũng
có
những
khó
khăn
nhất
định.
Tôi
vừa
làm,
vừa
học,
vừa
lắng
nghe
để
rồi
trở
nên
quen
tay
đến
thành
thạo.
Làm
phim
truyền
hình
vất
vả
hơn
sân
khấu
nhiều
nhưng
mà
cũng
rất
vui.
-
Đến
và
ở
lại
với
sân
khấu,
có
lúc
nào
ông
nghĩ
rằng
nếu
được
chọn
lại
ông
sẽ
không
chọn
sân
khấu
không?
+
Tôi
luôn
tâm
niệm
rằng,
mình
có
nợ
với
sân
khấu
và
có
nợ
thì
phải
trả.
Vì
thế,
lúc
nào
tôi
cũng
muốn
níu
lấy
cái
"nghiệp"
của
mình.
Tôi
cũng
cho
rằng,
tôi
được
"tổ
đãi",
mọi
thứ
mình
có
được
là
từ
sân
khấu
nên
luôn
cảm
thấy
sự
biết
ơn
đối
với
nghề
này.
Trước
đây,
có
năm
tôi
dựng
hàng
chục
vở,
nhưng
giờ
đây
có
tuổi,
một
năm
dựng
dăm
ba
vở
là
cũng
thấy
mệt
rồi.
Nhiều
khi
cũng
không
muốn
nhận
lời
mời
dựng
vở
nữa.
Nhưng
đã
trót
mang
nghiệp
vào
thân
rồi…
(cười).
-
Xin
cảm
ơn
NSND
Trần
Ngọc
Giàu!
Hà Anh (thực hiện)