ĐÀN SẾN VỚI NHẠC CẢI LƯƠNG
- Thứ hai - 23/05/2016 11:41
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Đàn sến
Theo
nhạc
sĩ
cổ
nhạc
(chuyên
về
đàn
Guitar
phím
lõm
và
đàn
Sến)
Văn
Hoàng
cho
biết,
nhiều
nhạc
sư,
nhạc
sĩ
Đờn
Ca
Tài
Tử
xưa
kia
kể
lại
rằng
vào
khoảng
thập
niên
1920
-
1930,
đàn
Sến
không
chỉ
xuất
hiện
trong
dàn
nhạc
ở
các
gánh
cải
lương
mà
cây
đàn
này
đôi
khi
còn
được
sử
dụng
hòa
đàn
trong
những
nhóm
Đờn
ca
Tài
tử.
Tuy
nhiên
đàn
Sến
chỉ
đàn
những
bài
Bắc
và
nhạc
Lễ.
Khi
tham
gia
trong
hòa
đàn
Đờn
Ca
Tài
Tử
cùng
với
đàn
Kìm
thì
đàn
Sến
phải
đàn
ít
chữ
lại
và
hay
có
tiếng
“vuốt”
(tay
phải
đàn
lên
tiếng
rồi
tay
trái
nhấn
vuốt
trên
cần
đàn,
tạo
âm
thanh
có
hiện
quả
luyến
liền
bậc
từ
thấp
lên
cao
hoặc
ngược
lại...)
để
tạo
nét
riêng
vì
có
cùng
âm
sắc
với
đờn
Kìm.
Khoảng
thời
gian
sau
đó,
ít
thấy
đàn
Sến
được
các
nhạc
sĩ
Đờn
Ca
Tài
Tử
sử
dụng
nữa
mà
chỉ
thấy
hiện
diện
trong
dàn
nhạc
sân
khấu
Cải
Lương
thôi.
“Vì
lối
hòa
đàn
của
Đờn
Ca
Tài
Tử
là
hòa
sắc,
chứ
không
hòa
thanh,
không
theo
lối
ba,
bốn
bè
ở
các
âm
vực
cao,
trung,
trầm...
như
âm
nhạc
Tây
phương.
Ngoài
hình
thức
độc
tấu,
những
hình
thức
song
tấu,
tam
tấu,
tứ
tấu,
hòa
ca
v.và
thường
thấy
trong
hình
thức
hòa
đờn,
hòa
ca
tài
tử.
Những
nghệ
sĩ
Đờn
Ca
Tài
Tử
thích
kết
hợp
hai
hay
nhiều
nhạc
cụ
có
âm
sắc
khác
nhau.
Xưa
nay,
Đờn
Ca
Tài
Tử
thường
hòa
đàn
từ
hai
đến
năm
nhạc
khí.
Đàn
Kìm
hòa
với
Tranh
–
tiếng
tơ
với
tiếng
sắt.
Tiếng
đàn
Kìm
tuy
không
trong
và
thanh
như
tiếng
đàn
Tranh
và
Guitare
phím
lõm
nhưng
khi
hòa
với
đàn
Tranh
nghe
rất
hay.
Tùy
hơi
cao
thấp
của
diễn
viên,
đàn
Kìm
có
thể
đàn
năm
dây
Hò
khác
nhau.
Hoặc
đờn
Kìm
hòa
với
Cò,
nhạc
cụ
dây
gẩy
với
nhạc
cụ
dây
kéo.
Hay
hòa
tấu
ba
nhạc
cụ:
đàn
Kìm,
đàn
Tranh,
đàn
Cò;
đàn
Kìm,
đàn
Tranh,
đàn
Bầu;
đàn
Tranh,
đàn
Cò,
đàn
Bầu...
Hoặc
kết
hợp
pha
trộn
các
nhạc
cụ
hòa
tấu
theo
thứ
tự:
“Kìm,
Cò,
Tranh,
Bầu,
Tiêu”
v.v
“Trong
hoà
tấu
Đờn
ca
Tài
tử
lúc
xưa
không
thấy
xuất
hiện
những
nhóm
hoà
đàn
có
hai
hay
ba
nhạc
cụ
cùng
âm
sắc.
Xu
hướng
đưa
vào
dàn
hòa
tấu
thật
nhiều
nhạc
cụ,
thậm
chí
các
nhạc
cụ
cùng
âm
sắc
như
Kìm,
Guitare
phím
lõm,
Sến,
Đoản,
Tam...
của
một
số
nhóm
đờn
ca
tài
tử
ngày
nay
chỉ
làm
cho
rầm
rộ,
xôm
tụ
chứ
không
thể
hiện
được
đặc
điểm
hòa
sắc
các
nhạc
cụ
của
lối
hòa
tấu
tài
tử.
Nhiều
nhạc
cụ
cùng
âm
sắc,
khi
chơi
cùng
nét
giai
điệu
hoặc
khả
dĩ
có
thể
ngẫu
hứng,
thêm
thắt
hoa
lá
cũng
dễ
bị
lẫn
vào
nhau,
không
thể
bày
ra
hết
được
những
nét
riêng
của
từng
nghệ
sĩ,
những
nét
nhấn
nhá
sâu
sắc
trong
từng
cung
bậc,
vốn
là
đặc
trưng
của
âm
nhạc
tài
tử.”
Đàn
Sến
không
còn
chơi
trong
Đờn
Ca
Tài
Tử
mà
chỉ
trong
dàn
nhạc
Cải
lương
Giải
thích
thêm
lý
do
vì
sao
trong
Đờn
Ca
Tài
Tử
đã
không
còn
chơi
đàn
Sến,
nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
nói:
“Vì
bên
Đờn
Ca
Tài
Tử,
cây
đờn
Kìm
đã
hay
quá
rồi.
Âm
thanh
đờn
Sến
nổ
rôm
rả
thôi,
nhưng
nó
không
êm
dịu,
không
mùi
mẫn
bằng
đờn
Kìm.
Chỉ
chơi
được
những
bài
bản
nhỏ
như
Khốc
Hoàng
Thiên,
Bình
Bán
Vắn,
Xang
Xừ
Líu...
Nhưng
chơi
những
bản
Bắc,
đờn
Sến
chơi
vẫn
không
hay
bằng
đờn
Kìm.
Những
bài
Oán
thì
đờn
Sến
càng
không
thể
hay
bằng
đờn
Kìm.
Tiếng
đờn
Kìm
buồn
lắm,
đờn
Sến
thì
không
buồn.
Chơi
đờn
Kìm
phải
nắn
nót
nhiều
hơn,
nhiều
cảm
xúc
hơn.
Còn
đờn
Sến
thì
chỉ
sài
chữ
thôi,
nghĩa
là
chỉ
đờn
nốt
thôi,
không
cảm
xúc
nhiều
bằng
đờn
Kìm.
Ngày
này,
đờn
Sến
chỉ
dùng
để
đờn
vọng
cổ,
chứ
không
còn
dùng
trong
Đờn
Ca
Tài
Tử
nữa.
Trong
dàn
nhạc
của
cải
lương
đôi
khi
đờn
Sến
có
thể
thay
thế
đờn
Kìm,
Nhưng
như
tôi
đã
nói,
đờn
Sến
chỉ
hay
ở
chỗ
giòn
giã,
vui
tươi,
giòn
tan
theo
những
cung
điệu
vui
thôi,
còn
khi
“nhấn
nhá”
buồn
điệu
nam
ai,
tứ
đại
oán,
văn
thiên
tường...
những
tình
huống
bi
cảm,
buồn
tự
sự
trong
vở
diễn
thì
đờn
Sến
đàn
không
thể
hay
bằng
đờn
Kìm
được.”
Nghệ sĩ Văn Kha đàn Sến (Băng Huyền/ Viễn Đông)
Cấu
tạo
của
Đàn
Sến
Giới
thiệu
về
cây
đờn
Sến,
nhạc
sĩ
cổ
nhạc
Văn
Hoàng
cho
biết
đờn
Sến
cũng
có
hình
dáng
tương
tự
như
cây
đờn
Kìm
(đàn
Nguyệt),
cùng
có
hai
dây,
nhưng
điểm
khác
biệt
của
đờn
Sến
so
với
đờn
Kìm
chính
là
ở
thùng
đờn
và
phím
đờn.
Nếu
đờn
Kìm
thùng
lớn
và
tròn
như
mặt
trăng
nên
còn
có
tên
là
Nguyệt
cầm
(đàn
nguyệt
),
thì
đờn
Sến
nhỏ
hơn
một
chút,
mặt
đàn
không
tròn
như
đàn
Kìm
mà
hình
cánh
hoa,
có
6
cánh
tất
cả,
với
đường
kính
độ
28
phân.
Thùng
đàn
Sến
kín
cả
hai
mặt
trước
và
sau
nên
âm
thanh
tự
do
bay
bổng.
“Bề
dài
của
thùng
đàn
tức
khoảng
cách
giữa
hai
mặt
đàn
ngắn
hơn
đàn
Kìm.
Thùng
đàn
thường
được
làm
bằng
gỗ
mít,
nhưng
cần
bằng
gỗ
trắc,
hình
dáng
không
đều,
trên
nhỏ,
(độ
1
phân
5)
dưới
lớn
(
độ
3
phân)
và
dài
khoảng
62
phân.
Cần
có
một
đầu
gắn
dính
vào
thùng
đàn,
đầu
kia
không
có
uốn
cong
ra
sau.
“Trên
mặt
đàn
Sến
có
17
phím
bấm.
Phím
đàn
được
gắn
dựa
theo
thang
âm
7
cung
chia
đều.
Đàn
có
3
trục
gỗ
nhưng
chỉ
dùng
2
trục
để
lên
dây
còn
1
để
trang
trí.
Hai
dây
đàn
bằng
tơ
se,
được
lên
cách
nhau
một
quãng
4
hoặc
quãng
5:
Fa
-
Do1
hoặc
Sol
-
Do1,
chiều
cao
và
chiều
ngang
của
mỗi
phím
không
đều
nhau.
“Đàn
Sến
khi
tấu
lên
nghe
giống
tiếng
đàn
Banjo,
là
1
nhạc
cụ
bộ
dây
được
sáng
tạo
bởi
các
nô
lệ
châu
Phi
ở
Mỹ,
dựa
vào
nhiều
nhạc
cụ
truyền
thống
của
họ
ở
quê
nhà.
Banjo
có
4
hoặc
5
dây,
cũng
có
loại
6
dây
và
có
thể
chơi
tương
tự
Guitar.
Banjo
tương
đối
khó
chơi
với
nhiều
kỹ
thuật
phức
tạp
và
cần
tốc
độ
nhanh.
Banjo
được
sử
dụng
trong
nhạc
Bluegrass,
nhạc
Country
và
nhạc
Folk
ở
Mỹ
và
cũng
có
loại
Electric.
Vì
sao
gọi
là
đàn
Sến
Được
biết
đàn
Sến
có
nguồn
gốc
từ
Tần
Cầm
(cây
đàn
có
từ
thời
Tần
Thủy
Hoàng,
221
-
207
trước
Công
Nguyên).
Tiếng
Hoa
phát
âm
Tần
Cầm
là
Xỉn
Xỉn
(Qin
Qin),
vì
vậy
âm
Sến
là
biến
âm
của
tên
cây
đàn
do
người
Hoa
mang
theo
trong
quá
trình
nhập
cư
vào
miền
Tây
Nam
Bộ
Việt
Nam.
Nếu
cây
đàn
Tần
Cầm
của
Trung
Hoa
(còn
được
gọi
là
Mai
Hoa
Cầm
vì
bầu
đàn
hình
hoa
mai
sáu
cánh)
cần
đàn
có
12
phím,
thì
khi
vào
Việt
Nam
đã
được
Việt
hóa
thành
đàn
Sến
có
2
dây,
cần
đàn
có
14
phím.
Đàn
Sến
gẩy
bằng
miếng
gẩy
giống
như
đàn
mandolin,
do
tiếng
nghe
luyến
láy
dòn
tan
nên
cũng
có
thể
đờn
được
những
điệu
nhạc
bolero.
So
sánh
sự
giống
và
khác
nhau
của
đàn
Sến
với
đàn
Kìm,
nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
cho
biết:
“Cần
đờn
Kìm
bản
lớn
còn
đờn
Sến
bản
nhỏ.
Phím
đờn
Kìm
thưa
nên
khi
khảy
có
lúc
phải
nhấn
sâu
để
mượn
nốt.
Người
chơi
Đàn
Kìm
phải
dùng
lực
ngón
tay
để
nhấn
sâu,
tạo
cho
tiếng
đàn
trầm,
chậm
rãi
và
sâu
lắng.
Còn
đàn
Sến
thì
phím
nhiều,
đủ
5
cung,
tiếng
thanh
hơn,
chữ
đờn
nhiều
hơn
cho
cùng
một
bản.
Đàn
Sến
có
cách
đàn
rung
còn
đàn
Kìm
thì
không,
nên
khi
đàn
nghe
giòn
giã,
âm
sắc
vui
tươi,
réo
rắt
hơn
đàn
Kìm.
Học
đàn
Sến
dễ
hơn
học
đàn
Kìm,
vì
nhờ
vào
nhiều
phím
đặt
sít
sao
chứ
không
có
khoảng
cách
xa
như
cây
đàn
Kìm
(phải
mượn
nốt
khi
đàn
đờn
Kìm).
So
sánh
ba
nhạc
cụ
Guitar
phím
lõm,
đàn
Kìm,
đàn
Sến
với
nhau,
cả
ba
cùng
là
nhạc
cụ
dây
gảy,
định
âm
cố
định,
nhạc
sĩ
cổ
nhạc
Văn
Hoàng
cho
biết,
đàn
Sến
nhờ
có
phím
nhiều,
đủ
5
cung,
chữ
đờn
nhiều
hơn
cho
cùng
một
bài
bản,
làm
dầy
nốt
nhạc
và
là
nhạc
cụ
ở
giữa
đàn
Guitare
phím
lõm
và
đàn
Kìm.
“Vì
đàn
Guitare
phím
lõm
có
thể
đánh
được
rất
nhiều
chữ
nhạc
trong
1
khuôn,
tiếng
thanh
như
đàn
tranh;
còn
đàn
Kìm
thì
ít
chữ
nhạc,
người
đàn
có
thể
nắn
nót,
nhấn
sâu,
tạo
cho
tiếng
đàn
trầm,
chậm
rãi
và
sâu
lắng.
“Cho
nên
âm
sắc
vang,
đanh,
tiếng
gọn
và
chữ
nhạc
ở
mức
độ
trung
bình,
không
nhiều,
không
ít
của
đàn
Sến
sẽ
làm
dầy
thêm
chữ
nhạc
trong
một
ô
nhịp
và
liên
kết
các
nhạc
cụ
này
lại
với
nhau
thành
một
bè
phối
âm
độc
đáo
khi
hòa
tấu.
“Về
số
lượng
phím
thì
đàn
Guitare
phím
lõm
nhiều
nhất,
rồi
kế
đến
là
đàn
Sến
và
sau
cùng
là
đàn
Kìm.
Còn
về
số
lượng
chữ
nhạc
trong
một
ô
nhịp
thì
đàn
Guitare
phím
lõm
vẫn
nhiều
nhất,
kế
đến
là
đàn
Sến,
sau
cùng
mới
đến
đàn
Kìm

Nhạc
sĩ
Văn
Hoàng
nhận
xét:
“Âm
thanh
đàn
Sến
trong
trẻo,
giòn
giã,
rộn
ràng,
nhưng
ít
ngân
vang
hơn
so
với
đàn
Kìm.
Đàn
Sến
có
âm
vực
hơn
hai
quãng
8,
từ
Sol1
-
Si3.
Dây
đàn
lên
theo
quãng
5
đúng
(Sol,
Rê).”
Cách
trình
tấu
đàn
Sến
Về
cách
trình
tấu
của
đàn
Sến
thì
riêng
về
kỹ
thuật
của
bàn
tay
phải
khi
trình
tấu,
có
hai
kỹ
thuật
đó
là:
Ngón
phi:
người
đàn
sử
dụng
miếng
gảy
bằng
tay
phải,
đàn
ngón
phi
gần
như
ngón
vê.
Ngón
vê:
là
cách
gảy
liên
tiếp
lên
dây
đàn,
có
thể
vê
bằng
miếng
gảy
hoặc
bằng
ngón
tay
và
vê
trên
một
dây
hoặc
hai
dây.
Ngón
vê
thể
hiện
tính
chất
dồn
dập,
sôi
nổi
và
có
thể
vê
trên
nốt
ngân
dài
hoặc
ngắn,
tương
tự
như
kỹ
thuật
Trémolo
(reo
dây)
trên
đàn
Mandoline.
Còn
về
kỹ
thuật
của
bàn
tay
trái:
Có
ngón
láy,
ngón
luyến,
ngón
bật,
ngón
mổ,
ngón
bịt
và
đặc
biệt
là
ngón
vuốt,
ngón
này
thường
kết
hợp
với
ngón
vê
của
tay
phải.
Đàn
Sến
có
khả
năng
chạy
nốt
rất
linh
hoạt
có
thể
đánh
bán
âm,
hay
3/4
âm,
hoặc
1/4
âm.
Ngoài
ra
còn
có
ngón
nhấn:
đây
là
kỹ
thuật
bấm
và
ấn
mạnh
trên
dây
đàn
làm
cho
tiếng
đàn
cao
lên,
có
nhiều
cách
thực
hiện
ngón
nhấn.
Ngón
luyến:
là
kỹ
thuật
để
tạo
cho
hai
âm
nối
liền
nhau,
luyến
với
nhau
nghe
mềm
mại
như
tiếng
nói
với
nhiều
thanh
điệu,
tình
cảm.
Khi
đánh
ngón
nhấn
luyến,
tay
phải
chỉ
gảy
một
lần.
Còn
về
chồng
âm
và
hợp
âm
của
đàn
Sến
rất
thuận
lợi,
nhất
là
những
thế
bấm
phía
dưới
cần
đàn,
đánh
các
chồng
âm,
hợp
âm
chính.
Đàn
Sến
có
phím
nên
có
thể
đánh
được
nhiều
kiểu
chồng
âm,
hợp
âm,
nếu
đánh
đàn
bằng
miếng
gảy
có
thể
đánh
được
cùng
một
lúc
trên
các
dây
cách
nhau.
Ngoài đàn Sến 2 dây còn có đàn Sến 3 dây
Đàn
Sến
hai
dây
là
một
cây
đàn
thông
dụng
từ
xưa
đến
nay
trong
dàn
nhạc
cải
lương,
nhưng
theo
một
số
tài
liệu
phổ
biến
trên
mạng
lưới
toàn
cầu
mà
người
viết
tổng
hợp
lại,
các
tài
liệu
này
cho
biết:
Ngoài
đàn
Sến
2
dây,
còn
có
đàn
Sến
3
dây
do
nghệ
nhân
Trần
Minh
Đức
(sống
tại
Cần
Thơ)
cải
tiến
từ
2
dây
12
phím
cổ
điển
thành
3
dây
14
phím
âm
cho
đúng
2
bát
độ
trong
mỗi
dây,
với
âm
vực
như
sau:
Dây
1
(dây
buông):
Liêu
-
tương
đương
nốt
Rê;
dây
2
(dây
buông):
Xang
-
tương
đương
nốt
Sol;
dây
3
(dây
buông):
OAN
-
tương
đương
nốt
Đô.
Hệ
thống
dây
này
có
thể
đàn
được
vọng
cổ
dây
Mỹ
Châu
(dây
Đô),
vọng
cổ
dây
Xề
Đào
(dây
Mi).
Cây
đàn
Sến
cải
tiến
này
thêm
được
chữ
“tì”
kết
âm
song
thinh
với
dây
số
1,
vừa
trợ
âm,
hay
những
lúc
xuống
“xàng”,
thêm
dây
thứ
3
sẽ
làm
lắng
nhịp.
Khi
nhịp
lắng
xuống
là
lúc
cảm
xúc
thăng
hoa.
Cây
đàn
3
dây
vừa
giòn
tan
theo
những
cung
điệu
vui,
vừa
“nhấn
nhá”
buồn
khi
trỗi
điệu
Nam
ai,
Tứ
đại
oán,
Văn
thiên
tường,
đàn
Xuân
Nữ,
Bài
Chòi
Nam
Trung
Bộ
hay
những
nhạc
phẩm
mang
âm
hưởng
dân
ca,
hay
Dạ
cổ
hoài
lang
của
cố
nhạc
sĩ
Cao
Văn
Lầu
đều
hay.
Đàn
sến
ba
dây
vừa
reo
được
giòn
giã
như
tiếng
Mandoline,
lại
vừa
nhấn
nhá
rất
mùi
như
tiếng
đàn
Kìm
khi
đàn
những
bản
vọng
cổ.
Dây
3
và
dây
1
của
đàn
Sến
cải
tiến
cách
nhau
một
quãng
tám
đúng,
tạo
nên
hòa
âm
song
thanh
rất
tuyệt
vời
làm
nền
cho
dây
giữa
(dây
2)
tha
hồ
nhấn
nhá,
bay
bổng.
Dây
giữa
được
định
vị
ở
âm
XANG
là
chủ
âm
của
hệ
thống
ngũ
cung.
Còn
theo
tác
giả
Tiến
Trình
viết
về
nghệ
nhân
Hai
Đức
phổ
biến
trên
trang
mạng
báo
Thanh
Niên,
cho
biết
nghệ
nhân
Hai
Đức
kể
rằng
khi
còn
trẻ
ông
đã
thọ
giáo
những
danh
cầm
ở
miền
Tây
như
thầy
Hai
Duyên,
danh
sư
Sáu
Hóa.
Tiếp
cận
được
đỉnh
cao
của
đờn
cổ,
Hai
Đức
quyết
tâm
lãnh
hội
được
những
tuyệt
chiêu
của
thầy
và
nhanh
chóng
trở
thành
tay
đờn
giỏi.
Ông
chơi
được
nhiều
nhạc
cụ
nhưng
cây
đờn
Sến
vẫn
luôn
theo
Hai
Đức
trong
suốt
thăng
trầm
cuộc
sống,
trên
sân
khấu
cải
lương,
trên
sóng
phát
thanh
truyền
hình,
trong
các
cuộc
liên
hoan
thi
thố
hay
lúc
thất
chí
đi
bán
quần
áo
dạo
ở
khắp
vùng
Rạch
Giá,
Cà
Mau.
Tiếng
sến
theo
ông
qua
nhiều
hoàn
cảnh,
có
lúc
nó
như
lạ,
như
thiếu
mà
tâm
trạng
đòi
hỏi
dù
ngón
đờn
có
điêu
luyện
cũng
không
“chiều”
theo
được.
Năm
1990,
Hai
Đức
thấy
cần
cho
cây
sến
thêm
dây
để
nhịp
vui
thêm
giòn,
để
nhịp
buồn
thêm
lắng.
Sáng
chế
và
được
chấp
nhận,
đờn
Sến
3
dây
của
ông
len
lỏi
vào
đời
sống
âm
nhạc.
Nhiều
lúc
người
ta
giật
mình
biết
tới
và
muốn
ông
biểu
diễn
và
đều
có
chung
nhận
xét
với
ngón
đờn
của
người
nghệ
nhân
này,
đờn
sến
3
dây
đã
đạt
tới
một
giá
trị
khác
mà
ít
ai
tưởng
tới.
Tuy
nhiên,
cũng
không
ít
người
hoài
nghi
về
tính
lưu
truyền
của
loại
đờn
này,
bởi
chỉ
ở
trong
tay
Hai
Đức
nó
mới
phát
huy
được
công
hiệu
bằng
sự
sáng
tạo
và
đòi
hỏi
của
người
đờn.
Dù
trước
đó
ông
vốn
theo
học
đàn
Sến
Năm
1990,
Hai
Đức
thấy
cần
cho
cây
sến
thêm
dây
để
nhịp
vui
thêm
giòn,
để
nhịp
buồn
thêm
lắng.
Sến
3
dây
được
biết
đến
nhiều
cũng
trong
những
lần
ông
mang
đờn
đi
biểu
diễn,
thi
thố
khắp
nơi.
Nhiều
bạn
đờn
biết
được
đã
nhờ
Hai
Đức
làm
cho
cây
đờn
3
dây.
Ông
rất
sẵn
lòng
làm
đờn
gửi
tặng
và
cũng
mong
tìm
được
người
để
lưu
truyền
tâm
huyết.
Nhưng
theo
lời
ông
Hai
Đức
chia
sẻ
trong
bài
viết
thì
ông
vẫn
chưa
tìm
được
người
để
kế
thừa
ngón
đờn
tuyệt
kỹ,
“để
truyền
thụ
được
sến
3
dây
cũng
rất
cần
người
cảm
nhận
được
nó.
Trẻ
thì
ít
người
cảm
thụ
được,
còn
khi
cảm
thụ
được
thì…
đã
già.
Thêm
nữa,
để
truyền
dạy
được
sến
3
dây
thì
tốt
nhất
là
người
học…
chưa
biết
đờn
sến
2
dây.
Đờn
Sến
bây
giờ
lại
rất
ít
người
theo
học.”Đó
không
chỉ
là
nỗi
ngậm
ngùi
của
riêng
nghệ
nhân
Hai
Đức
ở
trong
nước
và
không
riêng
gì
với
việc
tìm
người
kế
thừa
ngón
đờn
đàn
Sến
3
dây,
mà
với
những
nhạc
cụ
dân
tộc
khác
nữa.
Còn
tại
hải
ngoại,
thì
nỗi
ngậm
ngùi
vì
thiếu
người
kế
thừa
những
truyền
nhân
của
các
nhạc
cụ
như
Kìm,
Sến,
Cò,
Bầu
còn
nhiều
hơn.
Theo
nhạc
sĩ
cổ
nhạc
Văn
Hoàng,
muốn
học
đàn
cổ
nhạc
cải
lương
dù
là
đàn
Kìm,
đàn
Sến,
đàn
Guitare
phím
lõm,
đàm
Cò,
đàn
Bầu,
đàn
Tranh
đòi
hỏi
người
học
phải
bỏ
công
khổ
luyện
nhiều
lắm
thì
tiếng
đàn
mới
mùi
được
chớ
không
phải
một
sớm,
một
chiều
mà
đàn
được
đâu.
Hầu
hết
các
nhạc
sĩ
cổ
nhạc
cải
lương
đàn
trong
những
chương
trình
cải
lương
chuyên
nghiệp
tại
hải
ngoại
hay
những
buổi
diễn
tổ
chức
trong
cộng
đồng
đều
là
những
người
từng
học
tại
Việt
Nam,
có
kinh
nghiệm
tham
gia
trong
các
đoàn
hát
lớn
nhỏ
khác
nhau,
qua
đây
có
cơ
hội
trở
lại
cầm
đàn.
Mà
những
nhạc
sĩ
cổ
nhạc
này
theo
thời
gian
tuổi
đời
dần
chồng
chất,
muốn
tìm
người
kế
thừa
thật
khó
vô
cùng,
vì
người
trẻ
trưởng
thành
ở
bên
này
nếu
có
yêu
thích
cổ
nhạc,
chịu
khó
học
hỏi,
thì
cũng
chỉ
dừng
lại
phục
vụ
cho
sở
thích
đam
mê
“tài
tử”
của
mình
mà
thôi,
chứ
không
thể
trở
thành
một
nhạc
sĩ
cổ
nhạc
chuyên
nghiệp
sống
chết
với
nghề.
(bh)
Băng Huyền