20:53 PDT Thứ sáu, 24/09/2021
trang music

Menu

CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 282

Máy chủ tìm kiếm : 5

Khách viếng thăm : 277


Hôm nayHôm nay : 43171

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 872673

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 39467871

Trang nhất » Tin Tức » Chân Dung Nghệ Sĩ

Đêm Trung Thu - Vân Tâm

Đêm Trung Thu - Vân Tâm

CLVNCOM - Những ngày mùa hạ cuối cùng cũng theo mây bay về núi khi từng cơn gió mát rượi làm rụng rơi những chiếc lá chưa kịp úa vàng. Trăng mười bốn tuy chưa tròn vành nhưng đã sáng soi một khoảng sân và lóng lánh thêm những hạt sương đêm vương trên đám cỏ ướt. Ngày mai là rằm tháng tám, là ngày Tết Trung Thu. Cũng như bao mùa lễ tết, Tết Trung Thu năm nào...

Xem tiếp...

Nghệ sĩ Văn Hường: Ráng sống tốt mỗi ngày

Đăng lúc: Chủ nhật - 07/06/2020 20:42 - Đã xem: 1213
H

H

Vua vọng cổ hài" Văn Hường nói kim chỉ nam giúp ông sống yên bình là chấp nhận thực tại, không viển vông, khiêm nhường, bao dung và luôn mỉm cười
Phóng viên: Nghe ông thường ngân nga 2 câu thơ: "Buồn trong câu hát ngân nga/ Cớ sao vọng cổ lại pha tiếng cười?". Nó có nghĩa gì đối với ông?
Nghệ sĩ Văn Hường: Ráng sống tốt mỗi ngày - Ảnh 1.

Vợ chồng nghệ sĩ Văn Hường hạnh phúc bên nhau. Ảnh: THANH HIỆP

Nghệ sĩ VĂN HƯỜNG: Tôi phục thầy Viễn Châu, ông viết 2 câu thơ đó khiến tôi cứ suy nghĩ mãi. Vọng cổ đã buồn lại pha thêm tiếng cười chua chát, nó là bài học triết lý sâu xa cho người đời, trong đó có tôi.

.Ôm mối sầu muôn thuở Bài học triết lý của ông là gì?

- Đời người chất chứa nhiều thứ cũng giống như một đầm lầy. Nhưng đầm lầy cũng có đầy đủ vẻ đẹp của nó. Cuộc đời nghệ sĩ có nhiều khoảnh khắc vô cùng khó khăn, tưởng chừng như sẽ gục ngã nhưng nếu vào giây phút ấy, bạn vẫn tồn tại, vẫn có thể đứng dậy, bạn sẽ cảm nhận rõ về ý nghĩa của cuộc đời. Tôi trọng cái cách mình thoát ra khỏi "đầm lầy" của chính mình.

.Ông có ân hận điều gì mỗi khi nghĩ về đời mình?

- Làm bầu gánh hát. Nhìn lại quá trình phát triển của sân khấu cải lương để thấy hầu hết đào kép chánh khi đã có tiền, có danh thì đều muốn có quyền. Đời mà, tôi cũng khoái làm bầu sô, để rồi ôm mối sầu muôn thuở. Tiền vào ban đầu cũng ham nhưng rồi tiền ra đã khiến những con số nhảy "lô tô" trong đầu, ra sân khấu diễn không hồn vía gì hết. Sau này, tôi gặp nghệ sĩ Phượng Liên, cô đào không ham làm bầu này, chỉ nói một câu khiến tôi phải phục: "Ra sân khấu để hát, chứ không phải để đếm khán giả". Mà thiệt, làm bầu sô là nhìn khán giả đông thì ham, còn thưa thì buồn vì phải bù lỗ, đến khi hết tiền phải "dẹp tiệm". Vậy là ông thầy Bảy Viễn Châu lại viết thêm bài vọng cổ "Tư Ếch làm bầu".

"Đời tôi may mắn có được thầy Bảy"

.Dường như Văn Hường và soạn giả Viễn Châu có duyên nợ. Ông có thấy vậy?

- Lần đầu chúng tôi gặp nhau trong một quán ăn đã thành duyên nợ. Ổng thường vỗ vai tôi, từ lúc chưa nổi tiếng đến lúc thiên hạ gọi tôi là "Tư Ếch Văn Hường", với câu nói: "Ráng lên". Hai chữ đó ý nghĩa lắm nha. Ổng khuyên tôi cứ bình tĩnh mà sống, trải nghiệm nào cũng đáng quý. Mỗi lần bôn ba khắp nơi về lại Sài Gòn, tôi đều ghé thăm ổng, kể ổng nghe chặng đường, khúc quanh của đời mình, vậy là sau đó ông có thêm bài vọng cổ hài mà tôi là nhân vật chính. Có lần tôi quạu: "Thầy Bảy, tôi hổng kể ông nghe chuyện tôi nữa đâu?". Ổng lại chọc tôi: "Ráng lên". Tôi thách đố: "Hay ông thử viết bài vọng cổ "Tư Ếch cãi tay đôi Bảy Bá". Ổng lại cười: "Ráng lên". Bây giờ ổng về chầu trời rồi, nhắc đến ổng ứa nước mắt. Đời tôi may mắn có được ổng dìu dắt, nâng đỡ, viết bài ca để tôi kiếm cơm, kiếm danh. Nhớ ơn ổng lắm, có lần tôi đi hát tỉnh, sau ngày đất nước thống nhất, về thăm ổng, tôi nhét vào túi ổng 2 chỉ vàng. Ổng trả lại một chỉ, nói: "Phần này lo mồ mả cho ông bà già, để đất lở sụp xuống thì có tội với song thân". Tôi lại khóc. Ổng sống sâu sắc lắm. Sau này tôi mới biết chỉ vàng tôi biếu ổng dành mua thuốc cho vợ, chị Bảy cũng bệnh nặng mà gia cảnh ổng khó khăn.

.Có điều gì tệ nhất khiến ông sợ khi nhắc lại?

- Quên tuồng. Tôi bị thầy Bảy rầy hoài, bởi ổng viết hàng trăm bài vọng cổ hài cho tôi ca, mà lời bài này tôi nhớ lộn qua bài kia, đi ca ở đâu có ổng tôi rầu lắm. Nên phải nhớ tuồng, nhớ bài ca. Có lần qua Mỹ diễn, bà con kiều bào thương tôi lắm, cứ đề nghị ca những bài nào có dính đến hai chữ "Tư Ếch". Không có ổng nên tôi cứ phang đại, nào dè sau này có YouTube, bà con kiều bào quay lại đăng lên, ổng coi được, tôi tới thăm, ổng giận. Sai một chữ, nghĩa bài ca châm biếm của vọng cổ hài đã khác đi, cho nên tôi đã làm thầy Bảy buồn. Tôi thú tội là do một lúc ca đến gần chục bài, bà con cứ yêu cầu mà ra cớ sự. Ổng lại cười: "Ráng lên! Biết là già khó học tuồng nhưng thà hát ít mà hát đúng, còn hơn hát nhiều mà trật lất thì hư danh tiếng".

.Trong nghề nghiệp của mình, ông tối kỵ điều gì nhất?

- Hát nhép. Vọng cổ hài của tôi độc đáo nhờ cái chữ xuống hò ự ự. Biểu tôi ca nhép theo tiếng mình thu trước, ông bà cha mẹ ơi, tôi đổ mồ hôi hột.
Trải nghiệm nào cũng quý

.Kim chỉ nam giúp ông sống khỏe, yên bình trong đời sống nghệ thuật suốt nhiều thập niên qua là gì?

- Chấp nhận thực tại, không viển vông. Hai điều này đồng nghĩa với khiêm nhường, bao dung và luôn mỉm cười.

.Như ông đã nói, nghệ sĩ dễ bị sa vào sự háo danh, háo thắng khiến trong suy nghĩ và hành xử thường dẫn tới sai lầm. Phải chăng đó là cái giá phải trả cho sự nổi tiếng?

- Nghề nào cũng có cái giá của nó. Có ai đi trên thành công được trải hoa hồng. Háo thắng, tự kiêu là bệnh chung. Trải nghiệm nào cũng quý hết. Có điều Tổ nghiệp cho một mà muốn có mười thì gánh thất bại.

.Theo ông, bài vọng cổ hài vì sao đến thời điểm này bị mai một?

- Theo cách sáng tác của thầy Viễn Châu thì ông mượn câu chuyện hài hước để lồng ghép sự phán xét của chính mình về thế thái nhân tình. Cách đặt vấn đề trong bài vọng cổ hài giống như việc giải một bài toán sử dụng ngôn từ mà tác giả không được bỏ qua những chi tiết dù là nhỏ nhất. Thường sau này, các em trẻ viết bị mắc bẫy mà không biết. Cứ chạy theo sự chọc cười mà quên cái tứ sâu lắng cần thiết đó là thông điệp của câu chuyện trong bài ca sau những thông tin đã gửi đến thính giả. Nhớ hồi bài "Tư Ếch chạy xe Honda" nổi tiếng, lúc đó Sài Gòn nhập nhiều xe máy, hễ đi đến đâu cũng nghe câu mắng "sao mà khờ như Tư Ếch", mỗi khi các chủ xe chỉ dẫn con em mình cách chạy. Bài vọng cổ hài đã đi vào đời sống như thế đó. Ngày nay mai một là vì hiếm có người chịu viết, chịu quan sát cuộc sống để viết. Lại hiếm có người ca vọng cổ hài hay. Sau tôi, đã có Giang Châu, Hề Sa, An Danh, Phú Quý… Sau thế hệ này tới nay gần như xóa sổ.

Sống một cách an nhiên

.Đúc kết lại đời mình, ông có nghĩ chính những phản tỉnh sáng suốt về bản thân, thấu hiểu hơn bản thân đã cho ông tồn tại vị trí "Vua vọng cổ hài" cho tới ngày hôm nay?

- Cuộc sống trong xã hội hiện đại đầy ảo tưởng nên chính sự tỉnh táo của mình đã giúp mình trở nên dễ chịu hơn nhiều. Cuộc đời có đầy đủ các cung bậc cảm xúc; đủ vị mặn, ngọt, đắng, chua, cay nên tôi bình dị trong suy nghĩ để sống một cách an nhiên.

.Ông có hài lòng về cuộc sống của mình hiện nay?

- Quá hài lòng. Quán đờn ca tài tử của nhà tôi vẫn đông thực khách. Bà con thương đến ăn và nghe ca, tôi cũng có chỗ để "ự ự" những bài vọng cổ hài. Vợ tôi luôn chăm sóc cho chồng con. Trụ cột gia đình giờ là các con rồi, sau thời gian bôn ba, tôi gần như an dưỡng tuổi già bên cạnh những người thân. Thi thoảng nhóm nghệ sĩ đoàn Kim Chung, nơi tôi gắn bó một thời kéo đến, có khi gặp nhau ở quán cà phê điểm hẹn của nhóm, chúng tôi hàn huyên trong hạnh phúc của tuổi về chiều. Tôi hài lòng khi mình đã đi qua bao mùa giông bão, đời nghệ sĩ thăng trầm nhưng không dính vào những lùm xùm, bê bối, tôi đã sống đúng với lời khuyên của người sản sinh ra trường phái ca vọng cổ hài là "ráng lên" cho tới tận bây giờ.

Cơ duyên

Nghệ sĩ Văn Hường sinh năm 1932 tại Thủ Đức, trong một gia đình nhà nông. Năm 15 tuổi, ông lên Sài Gòn bán hạt dưa ở rạp cải lương Nguyễn Văn Hảo (nay là rạp Công Nhân - số 30 Trần Hưng Đạo, quận 1, TP HCM).

Nghệ sĩ Lệ Liễu phát hiện "anh bán hột dưa ca hay", nên kêu về quán hát. Tình cờ, ông Bảy Cao - bầu gánh hát Hoa Sen - đến xem, nghe Văn Hường ca, thấy thích nên gọi nhiều nghệ sĩ khác đến cùng nghe để nhận xét. Trong số đó có soạn giả Viễn Châu.

Từ cơ duyên đó "Vua vọng cổ" Viễn Châu sáng tác vọng cổ hài, khởi nguồn cho trào lưu này đầu thập niên 1960 và người thể hiện bài "Tư Ếch đi Sài Gòn" đầu tiên chính là nghệ sĩ Văn Hường. Ông nổi danh như "diều gặp gió".

Năm 1972, ông hợp tác với ‘’vua’’ ngâm thơ Tao Đàn - cố nghệ sĩ Thanh Hải lập đoàn hát riêng mang tên "Thanh Hải - Văn Hường". Sau ngày đất nước thống nhất, ông về cộng tác với Đoàn Cải lương tập thể Thống Nhất (Tây Ninh), rồi về Đoàn Cải lương Sống Chung (Phước Chung). Năm 1987 do tuổi cao, ông từ giã sân khấu, về mở quán nghệ sĩ Văn Hường tại phường Long Thạnh Mỹ, quận 9, TP HCM cho đến nay.

Thanh Hiệp thực hiện

 


Nguồn tin: tcgd theo NLĐ
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

DUY TRÌ TRANG WEB & GIÚP NSKK

Đăng nhập thành viên

NSMAU

Thăm dò ý kiến

Bạn ưa thích giọng ca nam nghệ sĩ nào của thế hệ vàng nhất?

Út Trà Ôn

Hữu Phước

Thành Được

Thanh Hải

Minh Cảnh

Phương Quang

Thanh Sang

Minh Phụng

Minh Vương

Hùng Cường

Tấn Tài

Dũng Thanh Lâm

animation

Facebook

NS ANIMATION NHO

Đêm Trung Thu - Vân Tâm

CLVNCOM - Những ngày mùa hạ cuối cùng cũng theo mây bay về núi khi từng cơn gió mát rượi làm rụng rơi những chiếc lá chưa kịp úa vàng. Trăng mười bốn tuy chưa tròn vành nhưng đã sáng soi một khoảng sân và lóng lánh thêm những hạt sương đêm vương trên đám cỏ ướt. Ngày mai là rằm tháng tám, là ngày Tết Trung Thu. Cũng như bao mùa lễ tết, Tết Trung Thu năm nào cũng âm thầm đến và lặng lẽ đi chứ không để lại chút hương sắc gì ngoại trừ mấy cái bánh Trung Thu mang về từ siêu thị bán thực phẩm Á châu. Mấy chục năm xa xứ là những nỗi u hoài của một kiếp đời tạm bợ.

 

30 nghệ sĩ nổi tiếng tham gia MV ca cổ "Sài Gòn, ngày vui trở lại" của NSƯT Hữu Quốc

Chỉ công bố trên mạng xã hội một ngày, MV ca cổ "Sài Gòn, ngày vui trở lại" do NSƯT Hữu Quốc khởi xướng với sự tham gia của 30 nghệ sĩ nổi tiếng đã thu hút nhiều sự quan tâm của cộng đồng mạng.

 

TẢN MẠN VỀ CHUYỆN TỔ NGHIỆP NGHỀ CA HÁT NHÂN NGÀY GIỖ TỔ 11, 12, 13 THÁNG 8 ÂM LỊCH HẰNG NĂM.

Từ thuở nhỏ, đại gia đình nghệ sĩ chúng tôi đã từng được ông bà, cha mẹ, cô cậu, chú dì... theo nghiệp dĩ nghề hát từ cuối thế kỷ Thứ XIX (19)... mãi cho đến ngày hôm nay kể về những tập tục truyền thống cổ xưa trong nghề, trong đó quan trọng nhất nhì... đó là Ngày Giỗ Tổ .

 

NSƯT Thoại Mỹ hội ngộ 4 cô đào tại Mỹ

Sang Mỹ trị bệnh, NSƯT Thoại Mỹ đã giao lưu trực tuyến với khán giả tại Atlanta sáng 23-8 (giờ địa phương) để nói về chương trình "Giỗ Tổ sân khấu". Lần đầu tiên cô hội ngộ với các cô đào: Ngọc Huyền, Phương Hồng Thủy, Thanh Thanh Tâm, Ngọc Đáng…

 

Thực hư chuyện "người nhà thuê chuyên cơ gấp đưa Phi Nhung về Mỹ điều trị Covid-19"

Phía ca sĩ Phi Nhung khẳng định chị vẫn đang được điều trị tích cực tại Bệnh viện Chợ Rẫy, đã có nhiều tín hiệu khả quan. Thông tin người nhà nữ ca sĩ thuê chuyên cơ gấp đưa chị về Mỹ điều trị Covid-19 chỉ là "tin vịt".

 

Hỗ trợ nghệ sĩ trẻ giữ lửa nghề

Khi dịch Covid-19 bùng phát, nhiều sân khấu đóng cửa, đời sống của nghệ sĩ trẻ tại các đơn vị nghệ thuật xã hội hóa gặp nhiều khó khăn, cần được hỗ trợ kịp thời

 

Nghệ sĩ Bạch Mai cả đời tận hiến

Thông tin nghệ sĩ, soạn giả Bạch Mai qua đời do đột quỵ đã khiến khán giả mộ điệu sân khấu cải lương tuồng cổ và nghệ sĩ đồng nghiệp bàng hoàng và thương xót

 

Nghệ sĩ, soạn giả Bạch Mai qua đời sau thời gian điều trị Covid-19

Gia đình đoàn cải lương tuồng cổ Huỳnh Long vừa báo tin nghệ sĩ, soạn giả Bạch Mai đã qua đời sau thời gian điều trị bệnh Covid-19, thọ 73 tuổi

 

NSND Thanh Nam: Lời khen, chê của khán giả quan trọng lắm!

Ông luôn nói đời nghệ sĩ có ăn cơm Tổ mới hiểu hết nỗi niềm và tiết lộ sau đại dịch Covid-19 sẽ góp sức thúc đẩy sàn diễn cải lương sáng đèn

 

NSƯT Ngọc Khanh: Có con nước nào chảy ngược dòng sông

Định mệnh có lẽ đã được chọn cho Khanh từ ngày cô bé bò đến tay cha. Có con nước nào chảy ngược dòng sông. Và nếu không phải Khanh, thì ai sẽ là người gầy dựng Đoàn nghệ thuật hát bội tuồng cổ Ngọc Khanh - đã hoạt động từ năm 1990 cho đến bây giờ.

 

Sân khấu phải mang hơi thở cuộc sống

Khi kịch bản về đề tài hôn nhân, gia đình không còn đi vào lối mòn do cách viết, cách bố cục và tư duy dễ dãi như trước, sẽ là tiền đề để các đạo diễn hào hứng tiếp tục chinh phục đề tài này trên sân khấu

 

Nghệ sĩ Giang Còi muốn được an táng cùng tràng pháo tay của những người yêu mến

Tang lễ nghệ sĩ Lê Hồng Giang (nghệ danh Giang Còi) được tổ chức trong sáng 5-8 với quy mô gia đình, chỉ có người thân

 

NSƯT - nhạc sĩ Khải Hoàn qua đời - Ca sĩ Phi Hải qua đời ở tuổi 50

Anh Nguyễn Bảo, con trai NSƯT - nhạc sĩ Khải Hoàn, cho biết cha anh đã qua đời lúc 1 giờ ngày 31-7 tại Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới TP HCM, thọ 68 tuổi.

 

Nghệ sĩ Minh Cảnh, Lệ Thủy giúp đồng nghiệp nguy kịch trong mùa Covid

Sáng 22-7, hai nghệ sĩ tài danh thuộc thế hệ vàng của sân khấu cải lương đã đứng ra kêu gọi quyên góp giúp đỡ hai nghệ sĩ bệnh tật đang nguy kịch.

 

Nghệ sĩ tiếc thương cô đào Kim Phượng của gia tộc Huỳnh Long

Sáng 26-7, các nghệ sĩ sân khấu cải lương tuồng cổ và một số nghệ sĩ hải ngoại đã bày tỏ niềm tiếc thương trước sự ra đi của nghệ sĩ Kim Phượng - thành viên của đại gia đình cải lương tuồng cổ Huỳnh Long.

 

SÂN KHẤU CẢI LƯƠNG NGÀY NAY

Không thể phủ nhận nghệ thuật cải lương đã thừa hưởng di sản được hun đúc bằng chính quá trình lao động nghệ thuật đáng nể của thế hệ nghệ sĩ đi trước.