03:47 PST Thứ năm, 21/11/2019
trang music

Menu

Tin ngẫu nhiên

CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 76

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 75


Hôm nayHôm nay : 2572

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 465130

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 20742909

Trang nhất » Tin Tức » Đó Đây Gần Xa

Tuổi Thời Gian

Đăng lúc: Thứ bảy - 27/09/2014 23:06 - Đã xem: 1737
Tuổi Thời Gian

Tuổi Thời Gian




Tôi đã bỏ gần cả năm trời để sắp xếp việc đi dự buổi Đại Hội Gia Long lần thứ ba này, được tổ chức tại Little Saigon ở miền Nam California.
Trước hết là việc may sắm hai chiếc áo dài tận Sài Gòn trong dịp Nga về Việt Nam vừa qua.

Tôi đã bỏ gần cả năm trời để sắp xếp việc đi dự buổi Đại Hội Gia Long lần thứ ba này, được tổ chức tại Little Saigon ở miền Nam California.
Trước hết là việc may sắm hai chiếc áo dài tận Sài Gòn trong dịp Nga về Việt Nam vừa qua.

Không biết là tại không có số đo chính xác của tôi hay là do thời gian chuẩn bị quá dài, chỉ biết là gần đến ngày đi đại hội thì cả hai chiếc áo dài hình như không được ưng ý cho lắm.
Chắc là tại cô thợ may áo không được khéo, mặc vào trông tôi cứ tròn tròn làm sao ấy!!!

Tôi đang cố tình tránh né việc leo lên cái cân trong phòng tắm, vì tôi biết cây kim chỉ sức nặng đang âm thầm quay về phía phải từ dạo tôi hay ngồi ung dung vừa cắn bút làm thơ... con cóc vừa đớp ô mai, xí mụi không ngừng nghỉ.

Thế là tôi lại có thêm lý do đi dạo shopping.
Cả một tháng trời tôi cứ loay hoay nào là phải lo đặt phòng khách sạn, mướn xe.
Tôi còn lãnh phần trách nhiệm đặt vé đại hội cho cả bọn, nên cứ phôn rủ rê bạn bè đi tham dự cho đông đủ.

Sau cả tháng trời chuẩn bị, cuối cùng ngày Đại Hội cũng đã tới.
Chiều ngày cuối tháng Chín chúng tôi đã có mặt tại miền nam Cali. Khí hậu Cali hơi lành lạnh, trời đã vào thu nhưng nam Cali thiếu những chiếc lá vàng, cũng không có những hàng phong thay mầu áo đỏ như ở Vancouver.
Ở đây chỉ có nắng hanh vàng, những vạt nắng chỉ đủ làm cho đôi má chúng tôi ửng hồng, một chút ngất ngây như say.
Cali trong tôi còn là một niềm hy vọng, có thể tôi sẽ gặp được những bạn bè thân sau nhiều năm xa cách.
Chúng tôi đang có cùng một khoảng không gian và thời gian giống như nhau.

Bỗng dưng tôi thấy Cali trở nên gần gũi như có một vòng tay nào đó đang dang rộng chờ đợi ôm tôi vào lòng. Cali từ những con đường chạy dài với những tấm biển quảng cáo toàn tiếng Việt, cho tôi cảm giác hình như mình đang đi giữa Sài Gòn.
Cali đã trở thành một Sài Gòn thứ hai của cộng đồng người Việt ở hải ngoại.
Nơi đây, tôi có thể nhìn thấy rất nhiều người Việt từ khắp mọi miền trên đất nước Việt Nam đang sinh sống. Họ đang cố công xây dựng một quê hương thứ hai cho chính mình, và cho cả thế hệ con cháu sau này.

Buổi sáng thức dậy nhìn qua khung cửa, nắng đã bắt đầu xôn xao.
Nga và các bạn đã dậy. Cả bọn đang nhao nhao đòi đi ăn. Cái gì chứ mục ăn uống thì không thể thiếu được, cho dù cả bọn chúng tôi cứ mở miệng ra là ai cũng than thở: “Trời ơi sao quần áo mỗi ngày mỗi chật!”
Sau cái màn vệ sinh cá nhân đến màn trang điểm, và cuối cùng khi bọn tôi ra khỏi khách sạn thì nắng đã bắt đầu lên cao. Cả bọn hăm hở lên xe, tiếng Nga hỏi:

-Bây giờ mình đi đâu đây? Các chị thích ăn món gì?

Trong bọn Nga nhỏ tuổi nhất, thích lái xe và là tay lái rất vững nên tôi không cần phải lo việc kiếm thêm một anh tài xế cho Nga giao job lại. Còn đang phân vân không biết nên ăn món gì sáng nay, Nga đã lên tiếng:

- Em thích ăn bánh cuốn Tây Hồ.

Cả bọn lao nhao đồng ý ra chợ Phước Lộc Thọ, còn tôi thì đang suy nghĩ sau chầu bánh cuốn sẽ ăn thêm món gì nữa đây?
Bọn con gái chúng tôi là chúa ăn hàng, kháo nhau về Little Saigon ăn quà cho thỏa thích, tạm quên đi chuyện ăn kiêng để giữ eo.
Chầu bánh cuốn Tây Hồ qua nhanh tưởng chừng những cuốn bánh kẹp chả, óng ánh mỡ hành như bị nuốt vội khi chưa kịp nhai.

Điện thoại bỗng reo vang. Tiếng Kim Liên ơi ới rủ đi tiệc Tiền Đại Hội ở một nhà hàng gần đấy. Đại Hội Gia Long lần thứ ba được tổ chức trong 3 ngày tại Little Saigon: ngày Tiền Đại Hội, ngày Đại Hội và ngày Hậu Đại Hội.
Ban đầu vì tôi có chương trình riêng, không đặt vé dự Tiền Đại Hội nên không có vé vào cửa khi có sự thay đổi vào giờ chót. Nhỏ Kim Cúc nhanh nhẩu góp ý:

- Giao cho mi cái job làm thợ vịn cho bác quay phim, chui cửa sau vào nhé. Nhất cử lưỡng tiện... hì...hì..hì...Khi đến nơi tôi cũng cố nằn nì mua vé cho bằng được, nhưng vé đã bán hết sạch thôi đành đi cửa sau vào vậy. Kim Cúc gật gù khen:

- Nhỏ Minh Châu giả làm thợ vịn giống ghê ta ơi!Cái gì chứ mục leo rào, chui bụi thì không lạ gì với lũ học trò ngày xưa.
Thuở đó, trốn học, cúp cua đi lang thang ăn quà vặt hoặc chui vào Sở Thú chọc khỉ, trêu voi hay đuổi bướm, hái hoa ..., thật vô cùng hồn nhiên và thú vị.
Hôm nay cảm giác như ngày xưa bỗng về, gợi nhớ lại lần tôi trốn học chui rào vô Sở Thú.
Lần đó tôi cùng lũ bạn cúp cua đi Sở Thú, nhưng không còn đủ tiền mua vé vào cửa, vì vừa chén xong chầu bò bía và bột chiên.
Đang loay hoay không biết cách nào để vào được bên trong, bỗng nghe một nhóm nam sinh Petrus Ký đang rủ nhau:

- Ê tao biết có một lỗ chó chui bên hông Sở Thú phía trường Trưng Vương, tụi bây có chui vào không?
Hừm! Thì ra lũ con trai bên Petrus Ký cũng đang trốn học như phe ta. Thế là không cần phải nói năng gì cả, đám tụi tôi nhập bọn theo lũ con trai chui lỗ rào vào, không một chút ngượng ngùng hay mắc cỡ.
Tuổi học trò lúc bấy giờ ôi sao dễ thương quá. Cái tuổi hồn nhiên vô tư mà nhà thơ Đinh Hùng đã nói đến:

“Khi mới nhớn tuổi 15, 17
Làm học trò mắt sáng với môi tươi
Ta bước lên chân vẫn dạo bên người
Ngoài cặp sách trần ai xem vẫn nhẹ”


Hay:

“Hỡi thành đô với linh hồn bách thảo
Có nhớ ta chàng tuổi trẻ tóc bay
Làm học trò nhưng không sách cầm tay
Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ”


Cả bọn thay phiên nhau từng đứa chui vào. Đến phiên tôi sau khi cột chéo 2 tà áo dài lại với nhau, tôi cúi xuống thò đầu chui vào... úi chu cha ơi, hình như có một bàn tay nào đó vừa xách cái lỗ tai của tôi.
Đau quá! Tôi ngước nhìn lên, trời... cảnh sát!
Tôi la lên tính bỏ chạy nhưng không được rồi. Ái chà! Cả đám bạn tôi vào trước cũng đang bị bắt, đứng lớ ngớ cả lũ cùng đám nam sinh.
Đúng là trốn học không coi ngày ! Sau một màn năn nỉ khóc lóc và hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa, ông cảnh sát chắc cũng thông cảm cho lũ học trò nhưng không sách cầm tay này.
Cuối cùng thì tụi tôi cũng được tha bổng.
Hôm nay tôi lại tái diễn cái màn cũ, không biết có thầy cô nào biết không à.

Bây giờ tôi không còn là cô học trò vì không sách cầm tay, nhưng tôi vẫn muốn có tâm sự đi nói cùng cây cỏ.
Rồi ngày Đại Hội chính cũng bắt đầu, bọn chúng tôi ai cũng lăng xăng. Tôi được phân công tác cắm hoa để trên những chiếc bàn thầy cô giáo.
Từ sáng sớm, tôi đã dậy thật sớm để chuẩn bị cắm hoa. Công việc này tôi rất sung sướng đón nhận. Loay hoay gần ba tiếng đồng hồ mới xong. Ngồi ngắm những tác phẩm nghệ thuật của mình (phải nói là không tự khen không được), tôi đã gửi cả tấm lòng kính yêu thầy cô của mình vào từng cánh hoa, chiếc lá trong những giỏ hoa xinh xinh.
Xin gửi đến thầy cô lòng tri ân của tôi, cùng các cựu nữ sinh Gia Long.

Cả một tháng trời chuẩn bị, thế mà giờ chót tôi mới phát giác ra hôm lựa chọn đôi giày đen để mang với chiếc áo dài mầu thiên thanh, tôi đã lấy nhầm hai chiếc giày cùng mầu nhưng khác kiểu.
Thế có chết không chứ! Giờ vỡ lẽ mới biết, lỡ khóc, lỡ cười, không biết phải làm sao.
Tôi chỉ mang theo hai đôi giày, một mầu đỏ, một mầu đen mà đôi đen thì hai chiếc khác kiểu. Hu.. hu.. hu…! Chẳng lẽ mặc áo xanh mang giày kim tuyến đỏ ???
Có tiếng Nga ghẹo:
- Chị a, cùng quá thì người ta nói chị là cây dù bảy mầu, áo xanh hài đỏ... hi... hi...hi...

- Trời giờ này mà còn chọc quê... Kim Cúc ơi cứu bồ đi chứ!

- Nè Kim Cúc có mang dư hai cái áo dài, một hồng, một đỏ. Minh Châu mặc thử xem sao.

Đúng là ông trời trêu tôi. Bản tính tôi rất ghét mượn quần áo của ai, không ngờ giờ phút này lại phải cười xã giao với Kim Cúc để mượn áo mặc thử.

-Wow...! Chị Minh Châu mặc áo này đẹp quá! Không ai biết là áo mượn đâu, vừa y như là may cho chị đó.Nga trầm trồ khen.Tôi cũng nhận thấy như vậy.
Chiếc áo dài cổ thuyền như ôm gọn lấy thân hình tôi. Tôi hay tự mình khen ấy mà!
Thế là tôi đã có bộ đồ ưng ý. Cả bọn đem hoa đem đến hội trường. Trước sân hội trường đã có rất đông người hiện diện, nghe nói có hơn 1.000 người tham dự.
Đêm nay hầu hết các nữ sinh Gia Long như thướt tha trong những chiếc áo dài muôn sắc mầu, đặc biệt là hai mầu tím và trắng, là hai mầu biểu hiện cho nữ sinh trường Gia Long, làm tôi lại nhớ đến một bài thơ mình đã viết:

“Áo em trắng cả sân trường trắng
Anh ngọ theo sau bước ngẩn ngơ
Cô bé Gia Long xin chớ vội
Hãy cứ tung tăng ngậm lá rơi
Để chiều tan học chút chơi vơi”

Tôi được gặp lại nhiều người bạn cùng khóa. Đêm nay bầu không khí thật là náo nhiệt, tiếng nói cười rất hồn nhiên và vô tư. Mọi người như đã bỏ lại sau lưng những lo toan, những muộn phiền. Giờ đây họ chỉ còn là những cô bé thướt tha, yểu điệu trong những chiếc áo dài của thời vô tư áo trắng như nhà thơ Huy Cận đã viết:

“Áo trắng đơn sơ mộng trắng trong
Hôm xưa em đến mắt như lòng
Nở bừng ánh sáng em đi đến
Gót ngọc dồn hương bước tỏa nồng”

Những cô bé Gia Long ngày xưa bây giờ tóc đã bạc, da đã nhăn nhưng đêm nay họ như không thấy mình đã già. Họ đang sống lại tuổi học trò như mãi là những cô bé. Họ vui đùa trêu chọc các thầy cô.
Tiếng nói tiếng cười, tiếng gọi nhau ơi ới... Cám ơn ban tổ chức ngày đại hội đã đưa những đứa con Gia Long từ khắp mọi nơi trên thế giới, được trở về xum họp với nhau dưới vòm trời Cali, tại thành phố Sài Gòn của cộng đồng người Việt hải ngoại.

Tiếng Kim Cúc đưa tôi trở về thực tế:

- Đại hội muốn làm một màn phỏng vấn chớp nhoáng, để ghi nhận cảm tưởng cũng như tiếp nhận ý kiến của từng bàn tiệc một. Lát nữa nhờ Minh Châu đảm trách màn phỏng vấn này nhé!

- Chà cái này Minh Châu chưa chuẩn bị, nhưng không sao để Minh Châu thử xem sao.

Thế là tôi đảm nhận vai trò làm MC đi phỏng vấn từng bàn tiệc một bên cánh trái và nhờ Susie Hiền, một khách thân hữu Gia Long, đỡ đần giùm bên cánh phải. Ít ra thì mình cũng có đóng góp một chút gì cho Đại Hội, tôi thấy vui với ý nghĩ này. Hội trường rộng lớn qúa, đôi giày đỏ bắt đầu làm chân tôi đau, sau hơn hai tiếng đồng hồ lượn quanh từng bàn tiệc.
Tôi nhủ lòng: “Ráng thêm chút nữa... sắp xong rồi!”

Vẫn câu phỏng vấn máy móc:
- Thưa chị, em tên là Minh Châu, Gia Long 72, xin chị cho biết cảm tưởng cũng như ý kiến về đại hội Gia Long thứ ba lần này.
Một bất ngờ xảy ra. Chị mà tôi đang phỏng vấn bỗng đứng phắt dậy ôm choàng lấy tôi.Tôi giật mình ngơ ngác...

- Em là Minh Châu... trời ... Minh Châu đây rồi. Chị Minh Nguyệt đây. Chị tìm em biết bao năm rồi.

Chị ôm chầm lấy tôi, xoay tôi vòng vòng làm cả hai loạng choạng sắp ngã.
Quá bất ngờ với tôi! Trái đất quả thật là tròn!
Tôi nhớ ra rồi, chị và tôi là chị em hộc tủ. Ở Gia Long học trò chỉ học nửa buổi.
Lớp Đệ Thất đến Đệ Ngũ, học buổi chiều. Đệ Tứ trở lên thì học buổi sáng.
Học trò ngồi cùng bàn của lớp sáng và lớp chiều hay kết nghĩa chị em với nhau, nhất là giữa lớp Đệ Thất và lớp Đệ Tứ. Các lớp khác cũng có, nhưng có lẽ không nhiều bằng học trò năm Đệ Thất mới tò te vào trường, nên rất hăng hái đi tìm chị kết nghĩa.

Phong trào chị em hộc tủ rất ồn ào vào đầu niên học. Càng về cuối niên học, thư từ thưa dần, không còn bướm lượn sáng chiều nữa. Hộc tủ của những chiếc bàn học trò thôi thơm mùi bánh kẹo, xí mụi, ô mai, cóc ổi...
Nhưng riêng chị em chúng tôi qua vẫn tiếp tục liên lạc với nhau, cho dù chị đã bỏ cuộc chơi của tuổi học trò, theo chồng trên bước đường chinh chiến miền xa.

Theo vận nước nổi trôi, chị em chúng tôi cũng lạc loài nhau trong hơn ba mươi năm qua.
Hôm nay gặp lại ôi xiết bao mừng vui! Chúng tôi trao nhau số điện thoại, và đã tìm thăm nhau ngay mùa xuân năm sau.
Với tôi ngày Đaị Hội là ngày thật vui và đầy hạnh phúc. Một ngày cho chúng tôi tìm lại được, và sống lại được lứa tuổi hồn nhiên, vô tư của thuở học trò. Một ngày cho chúng tôi từ những chốn xa xôi trên vòng quanh trái đất đến cạnh bên nhau.
Chúng tôi đang có cùng một không gian, mà hình như thời gian là chiếc đồng hồ riêng biệt giữa chúng tôi, và chúng tôi trong khoảnh khắc này, chỉ còn là những cô bé nữ sinh Gia Long đang ươm mộng trắng trong ở lứa tuổi... vượt thời gian... :)) :)) :)) :)) :))

Image




http://www.cailuongvietnam.com/forum/viewtopic.php?f=238&t=62301
Tác giả bài viết: aotimsg st
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
du lich

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

DUY TRÌ TRANG WEB & GIÚP NSKK

Đăng nhập thành viên

NSMAU

Thăm dò ý kiến

Nữ nghệ sĩ thế hệ vàng được yêu thích nhất

Thanh Hương

Út Bạch Lan

Diệu Hiền

Ngọc Hương

Thanh Nga

Bạch Tuyết

Lệ Thủy

Mỹ Châu

Thanh Kim Huệ

Bích Hạnh

Xuân Lan

Bích Sơn

Ngọc Giàu

Mộng Tuyền

Thanh Thanh Hoa

animation

Facebook

NS ANIMATION NHO

Xúc động những lời tri ân thầy cô của nghệ sĩ sân khấu

Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, các nghệ sĩ sân khấu đã dành những lời tốt đẹp nhất đến thầy cô, các bậc ân sư dìu dắt mình vào nghề.

 

Danh sách Đề cử Mai Vàng 2019 sẽ gọi tên nghệ sĩ trẻ Hoàng Hải?

CLVNCOM - Theo số liệu tổng hợp gần nhất (8/11) của ban tổ chức giải Mai vàng 2019, Nghệ sĩ trẻ Hoàng Hải lần đầu góp mặt trong Top dẫn đầu danh sách Đề cử Mai vàng 2019 với hạng mục Nam diễn viên sân khấu

 

Biết làm, cải lương vẫn ăn khách

Vở diễn "Áo cưới trước cổng chùa" phiên bản mới vừa ra mắt cho thấy cải lương được chăm chút vẫn thu hút khán giả

 

Ngũ Đối Hạ 38 câu - Niềm Vui Trở Lại - 2 dàn Cổ nhạc : Vĩnh Long và Tây Ninh

Thân chào Quý Bạn, Hồi còn nhỏ ở Tân Trụ, Long An, có lần tôi theo Ba tôi (lúc ấy đang làm Trưởng Chi Y Tế) tới thăm một cựu bệnh nhân ( một vị bô lão xưa từng làm quan dưới triều Nguyễn) và được nghe vị bô lão này dùng đàn cò đờn bản Ngũ Đối Hạ . Lúc ấy, chỉ có Ba tôi biết thưởng thức, còn tôi thì mù tịt. Tuy nhiên, tôi còn nhớ những lời vị bô lão này nói rằng bản Ngũ Đối Hạ là một bài luận văn hoàn chỉnh gồm nhập đề (lớp 1), thân bài ( 3 lớp kế tiếp), và kết luận (lớp 5). Thân bài có lúc hùng lẫn bi ai, nhưng lớp 5 phải có hậu, tức là kết quả tốt đẹp. Bản Ngũ Đối Hạ sau này được lưu truyền trong dân gian, và được dùng để rước lễ hoặc khai mạc những buổi cúng Đình. Hôm nay, tôi dùng thể điệu Ngũ Đối Hạ để viết và ca (dù giọng già không hay) bài Niềm Vui Trở Lại thuật lại tâm tình của một Cụ Bà là bạn của Mẹ tôi. Cụ bà nói rằng niềm sung sướng nhứt trong đời của Cụ là được ở gần Ngoại và Má của Cụ bà. Bài này được tôi ca theo tiếng đàn hoà tấu của dàn cổ nhạc Vĩnh Long và dàn cổ nhạc Tây Ninh. Phạm văn Phú TB: Tôi đã dùng lối diễn tả chân phương tuyệt vời của Cố Nữ Nghệ Nhân Bạch Huệ trong bài Hồn Thiêng Sông Núi của tác giả Trần ngọc Thạch để viết bài Niềm Vui Trở Lại.

 

Hé lộ 12 nam nghệ sĩ dẫn đầu danh sách đề cử giải Mai Vàng 2019

Danh sách nghệ sĩ và tác phẩm đang ở tốp đầu đề cử qua phiếu điện tử báo NLĐ trong đợt tổng kết mới nhất, 12 nam diễn viên sân khấu là những gương mặt tài năng, có nhiều vai diễn hay trong năm 2019.

 

Học người xưa để tìm lại vàng son cho cải lương ngày nay

Sáng 8-11, Hội Sân khấu TP HCM tổ chức tọa đàm "Theo dòng lịch sử sân khấu cải lương tại Sài Gòn – 1955-1975". Các nhà nghiên cứu, nghệ sĩ, nhà báo hiến kế, đóng góp ý kiến cho việc bảo tồn, phát triển cải lương trong thời đại mới.

 

: Thanh Hằng, Thanh Ngân và 3 tượng Mai Vàng

Thanh Hằng, Thanh Ngân cùng Ngân Quỳnh, Thanh Ngọc - những nghệ sĩ thế hệ thứ tư của gia tộc nổi tiếng 4 đời theo nghề hát - đã làm rạng danh thêm cho truyền thống của gia tộc

 

Xem hậu bối diễn, cô đào võ nhớ "Nhụy Kiều tướng quân"

Chương trình văn nghệ do đoàn "Tình ca Bắc Sơn" tổ chức tại Khu Dưỡng lão nghệ sĩ TP HCM tối 3-11 đã làm ấm lòng các nghệ sĩ đang an dưỡng ở đây. Trong đó, NSƯT Diệu Hiền xúc động với trích đoạn "Nhụy Kiều tướng quân" do diễn viên trẻ thể hiện.

 

NSƯT Vũ Linh: "Phương Hồng Thủy là cô đào tình tứ nhất"

Tối 30-10, trong buổi họp mặt nghệ sĩ, Vũ Linh đã bộc bạch suy nghĩ về NSƯT Phương Hồng Thủy và những vấn đề về sân khấu cải lương.

 

Thêm một nữ đạo diễn trẻ dựng vở lịch sử

Đông khán giả đã đến xem và cổ vũ nồng nhiệt vở cải lương "Dậy sóng Bạch Đằng Giang" do nữ đạo diễn trẻ Dương Thị Kim Tiến dàn dựng tại Nhà hát Trần Hữu Trang (TP HCM) tối 25-10.

 

Khán giả không muốn mua vé xem ca nhạc?

Khi khán giả có rất nhiều lựa chọn cho nhu cầu giải trí (hoàn toàn miễn phí) của mình như hiện nay, việc ai đó bỏ tiền mua vé để xem chương trình mà không phải quá đặc sắc đôi khi phải cân nhắc

 

Nghệ sĩ Thanh Hằng: “Thanh xuân của tôi chỉ toàn nỗi buồn”

Nghệ sĩ Thanh Hằng chia sẻ chị không biết thanh xuân là gì, vì từ năm 14 tuổi chị đã phải bươn chải ngoài đời, theo đoàn hát và cứ thế lao vào công việc: “Nhiều lúc tôi suy nghĩ, đời có gì mà vui?”

 

"Nàng Kiều" qua cách kể của 4 đạo diễn tài năng

Cả bốn đạo diễn đã chọn những lát cắt éo le về cuộc đời Kiều nhưng không phải kể lể mà cùng khán giả đi tìm lời giải: Thế nào là sự đồng cảm của con người đương đại về Kiều?

 

NSƯT Mỹ Hằng: Người đưa đò thầm lặng

Trong thời gian qua, NSƯT Mỹ Hằng cùng với NS Thanh Lựu đã giúp Nhà hát cải lương Trần Hữu Trang thực hiện 8 khóa đào tạo diễn viên cải lương với học viên chủ yếu là công nhân, giáo viên, tiểu thương...

 

Đồng nghiệp thương tiếc nghệ sĩ Phan Quốc Hùng

Trưa 18-10, đông đảo nghệ sĩ sân khấu đã tiễn đưa nghệ sĩ Phan Quốc Hùng về nơi an nghỉ cuối cùng. Hôm nay cũng trùng với sinh nhật lần thứ 67 của ông.

 

Như Quỳnh chia sẻ lý do làm mẹ đơn thân

Là thần tượng của nhiều thế hệ khán giả, chuyện đời tư ca sĩ Như Quỳnh được đặc biệt quan tâm.