05:42 PST Thứ sáu, 15/11/2019
trang music

Menu

CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 155

Máy chủ tìm kiếm : 32

Khách viếng thăm : 123


Hôm nayHôm nay : 6678

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 353368

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 20631147

Trang nhất » Tin Tức » Đời Thường Nghệ Sĩ

Ngũ Đối Hạ 38 câu - Niềm Vui Trở Lại - 2 dàn Cổ nhạc : Vĩnh Long và Tây Ninh

Ngũ Đối Hạ 38 câu - Niềm Vui Trở Lại - 2 dàn Cổ nhạc : Vĩnh Long và Tây Ninh

Thân chào Quý Bạn, Hồi còn nhỏ ở Tân Trụ, Long An, có lần tôi theo Ba tôi (lúc ấy đang làm Trưởng Chi Y Tế) tới thăm một cựu bệnh nhân ( một vị bô lão xưa từng làm quan dưới triều Nguyễn) và được nghe vị bô lão này dùng đàn cò đờn bản Ngũ Đối Hạ . Lúc ấy, chỉ có Ba tôi biết thưởng thức, còn tôi thì mù tịt. Tuy nhiên, tôi còn nhớ những lời vị bô lão...

Xem tiếp...

Đằng sau tấm huy chương của nghệ sĩ: Vất vả mưu sinh, hành xác kiếm sống

Đăng lúc: Thứ bảy - 24/01/2015 01:03 - Đã xem: 4446


Hơn 20 năm bám trụ ở Nhà hát vẫn chưa có biên chế chính thức, vẫn ăn lương hợp đồng. Tiền thù lao một đêm diễn của nhà hát diễn viên chính thường chỉ được có 50 nghìn đồng, “kịch kim” là 100 nghìn đồng. Nhà hát nào khấm khá, ăn nên làm ra diễn viên chính được trả 200 nghìn. Tiền lương chỉ đủ tiền đi thuê nhà dạng khu ở cho dân nghèo đô thị. Có lên đến nghệ sĩ nhân dân, huy chương vàng, bạc ở các Hội diễn sân khấu chuyên nghiệp toàn quốc rơi rụng lả tả như lá vàng mùa thu, cống hiến mấy chục năm trong nhà hát tiền lương vỏn vẹn được gói tròn trong 5 triệu đồng đã là sang lắm.


Image
Nghệ sĩ Hiệp “vịt”: “Có phải diễn viên đi diễn là cầm được đồng tiền chính đáng đâu?!”


Thực trạng đó diễn ra trong nhiều nhà hát tại trung tâm thủ đô Hà Nội. Để tồn tại, người nghệ sĩ phải vất vả mưu sinh, xoay sở đủ nhiều nghề để kiếm sống.

Nghệ sĩ đời là thực, phim ảnh sân khấu là ảo mộng, phù du

Trong một buổi chiều muộn, giữa cái lạnh se sắt của mùa đông Hà Nội, trời sầm sì, nhớp nháp mưa phùn lất phất bay, nghệ sĩ Tiến Mộc ngồi trầm ngâm trong quán cà phê nhỏ trên đường Xuân Đỉnh, nói chuyện về nghề diễn, về mức thù lao, chế độ đãi ngộ cho người nghệ sĩ, ông thở dài não nề. Chỉ bảo là: "Thương lắm".

Tôi đã nghe "thương lắm" từ nhiều người, người nghệ sĩ gần cả trọn đời mấy chục năm gắn bó trong nghề. Người hơn 20 năm cống hiến với nghề. Và kể cả diễn viên trẻ khi chạm vào cánh cổng linh thiêng của nghệ thuật biểu diễn sân khấu và điện ảnh. Nghệ sĩ vẫn được cho là người có trái tim mong manh đa cảm, sinh ra là phải được yêu chiều, ve vuốt, vậy mà họ cũng phải vật lộn với cuộc sống mưu sinh, cật lực kiếm tiền khi chế độ đãi ngộ không được trả với mức thù lao xứng đáng.

NSƯT Tiến Mộc ở Đoàn Nghệ thuật Quân đội, quân hàm đại tá, ông nhận quyết định về hưu được 2 năm nay. Năm ngoái, ông vừa đảm nhận vai lãnh tụ Hồ Chí Minh trên sân khấu, công chúng biết đến ông qua hàng trăm vai diễn lớn nhỏ trên truyền hình. Ông từng kinh qua hàng chục vai chủ tịch xã, cán bộ huyện, giám đốc tham nhũng, ăn chơi chân dài, gái tuyển, vậy mà bên ngoài từ con người ông toát lên sự giản dị. Ông nói nghệ sĩ trên sân khấu, trong điện ảnh là một con người khác, ngoài đời mới là con người thực của mình. Cái hay của người nghệ sĩ là được biến hóa, đóng nhiều vai, đóng vai của người khác, còn ngoài cuộc sống thì cũng đủ nỗi khổ, lo cơm áo gạo tiền như ai.

Cả hai vợ chồng ông trước đây đều biên chế trong Nhà hát kịch Quân đội. Thập niên 90, vì kinh tế khó khăn, vợ ông - một diễn viên thuộc hàng solist trong đoàn kịch, xin thôi không làm trong nhà hát, ra ngoài để vật lộn mưu sinh, tình yêu nghệ thuật dồn cả vào cho chồng. Bà kinh doanh quán cà phê nhỏ trong con ngõ Phan Đình Phùng mở ra được hơn một năm thì sập tiệm. Tiền thuê địa điểm quá đắt mà khách đến lèo tèo vài ba người. Chị lại đóng cửa đi làm thêm nhiều công việc nhì nhằng khác. Nghệ sĩ Tiến Mộc say sưa rong ruổi theo đoàn làm phim. Ông bảo cả tập phim lúc đó quay trong 10 ngày hoặc nửa tháng cũng chỉ được 1 triệu đồng. Số tiền ấy lĩnh về đóng tiền học cho con, tiền điện, tiền gạo, tiền ga... là hết nhẵn.

Mà đấy là tùng tiệm cơm hộp, quần áo lưu cữu mặc đi mặc lại suốt mấy năm. Dăm năm mới dám có bộ quần áo mới. Tích cóp mãi mà kinh tế cũng chẳng dư giả gì. Đóng vai giám đốc tham nhũng, lên xe sang, ở biệt thự, ăn nhà hàng, bên cạnh chân dài mát mẻ, nhưng ở ngoài đời hai vợ chồng ở cái nhà nhỏ không đến nỗi như chuồng chim thì cũng chỉ đủ chỗ chui ra chui vào chứ không hoành tráng như những gì người ta mường tượng về đời sống nghệ sĩ. Bao nhiêu năm ông vẫn trung thành với cái xe máy cà tàng rong ruổi đến phim trường.

Mấy năm trở lại đây, thời phim truyền hình bung ra nhiều, tiền cát sê cũng có tăng lên chút đỉnh nhưng không đáng là bao bởi vì như ông nói, thế hệ của ông là thế hệ của người già, người đi trước nên vào phim chỉ đóng vai phụ, vai thứ. Vai chính nhường cả lại cho lớp trẻ. Lao động nghệ thuật nghiêm túc như ông, cả năm có đắt sô đến mấy giỏi lắm là 40 ngày đi quay, có hôm từ tờ mờ sáng, có hôm đến giữa khuya mới về đến nhà. Cả năm tiền công quay mang về 40 triệu đồng, đã được gọi là bội thu. NSƯT buồn bảo: "Chẳng biết đến bao giờ nghệ sĩ mới hết nghèo, hết khổ".

Ông kể chuyện nghệ sĩ Quang Tèo, một diễn viên hài quen mặt trên truyền hình vất vả vì mưu sinh, vợ làm thợ may của một xí nghiệp bên quân đội không đi làm nữa. Quang Tèo phải cáng đáng cả gia đình, nên cơm áo gạo tiền đổ lên vai, bây giờ cứ tối ngày chạy show diễn, ai gọi cũng đi, chẳng câu nệ thù lao cao thấp, cứ gom nhặt chặt bị để dặt dẹo sống qua ngày. Tôi nhớ cách đây một vài năm, khi trò chuyện với diễn viên Thu Quế, lúc đấy chị vừa lên hàm thiếu tá của Đoàn kịch Quân đội.

Thu Quế bảo chị hay đi lại bằng ôtô buýt, một hôm anh tài xế bảo: "Chị diễn viên đóng trên truyền hình nhiều phim được nhiều người hâm mộ mà ngoài đời giản dị nhỉ, vẫn đi lại bằng xe buýt, không ngại ngần gì". Anh tài xế còn cho biết thêm anh chạy xe buýt hay gặp diễn viên Thu Quế và Quang Tèo chứ nhiều nghệ sĩ họ giữ ý tứ chả đi bằng xe buýt.

Đấy là chuyện của Nhà hát Quân đội, một nhà hát được bao cấp, được liệt vào dạng lương cao trong các nhà hát. Còn với các đơn vị nghệ thuật khác thì nghệ sĩ được trả lương thấp hơn nhiều. Tình trạng sân khấu khán giả thưa thớt, ở nhiều nhà hát, người ta "lùa" nghệ sĩ có tên tuổi đi bán vé. Nghệ sĩ có thương hiệu như một tấm giấy giới thiệu, để hút khách.

Nhiều nghệ sĩ thành danh, rạng rỡ trên truyền hình là minh tinh màn bạc, đạt danh hiệu NSND, NSƯT vẫn phải đến các doanh nghiệp, tổng công ty tư nhân hoặc nhà nước câu kéo, mời chào để họ mua vé cho đoàn nghệ thuật. Tiền phần trăm cátsê chả là bao. Ở nhiều đoàn nghệ thuật, các diễn viên trẻ chăm chút đi quan hệ giao tiếp để mong bán được vé cho đoàn.

Nhiều nghệ sĩ vì không chịu được đồng lương và cátsê eo hẹp, hay vì một lý do tế nhị nào khác nên đã giữa đường đứt gánh, đành chia tay với nghệ thuật. Cả một dàn diễn viên được gọi là sáng giá như Mai Huê, Hoàng Hường, Quách Thu Phương… (Nhà hát Tuổi Trẻ một nhà hát có tiếng là năng động), bước sang con đường khác, thi thoảng quay trở lại với nghề cũng chỉ là làm cho đỡ nhớ.

Sân khấu kịch nói còn được coi là khá giả hơn chứ ở sân khấu kịch hát thì coi như là đói dài ngày. Có biết bao diễn viên tuồng của Nhà hát Tuồng Việt Nam phải lao ra đường kiếm ăn bằng nghề lao động chân tay, làm xe ôm để kiếm sống. Ngay kể cả cho đến giờ, ai sung sướng ở đâu không biết chứ nghệ sĩ thành danh, lời ca được gọi là giọng ca vàng, một trong số kép chính của nhà hát, hơn 20 năm gắn bó cùng nghiệp Tổ, nghệ sĩ Hồng Tuyến (Nhà hát Cải lương Hà Nội) đợt vừa qua vừa được Nhà nước phong tặng NSƯT. Danh hiệu đấy cũng không đủ để anh vượt qua cái nghèo, cái khổ. Để bám trụ với nghề, ngoài giờ tập, giờ diễn trên sân khấu, cho đến giờ anh vẫn chạy xe ôm để có thêm thu nhập.

Nhà hát Cải lương Hà Nội còn có nghệ sĩ Trọng Vinh đã 17 năm gắn bó với nghề, cho đến giờ vẫn chưa được chân biên chế. Hai vợ chồng vẫn phải đi thuê nhà để ở. Trên sân khấu là vua quan, áo mão, cờ lọng tung hô đón rước, khi cánh màn nhung khép lại là anh lại trở về với đời thường, với nỗi lo thường nhật... Có nhiều hôm vừa mới xong xuất diễn, tẩy trang bộ mặt nhòe nhoẹt phấn son anh lại quần áo giản dị đời thường, cưỡi xe máy ra góc ngã tư tranh thủ kiếm khách. Nhưng, nếu còn có ngày mai, người nghệ sĩ như các anh vẫn chọn nghiệp Tổ.

Image
Nghệ sĩ ưu tú Tiến Mộc.

Tâm sự của một diễn viên hài: "Não nề nghệ sĩ vất vả mưu sinh"

Xuất hiện vai Táo Kinh tế 2014 trên Truyền hình VTC khá ấn tượng và duyên dáng, Hiệp "vịt" là diễn viên hơn 20 năm bám trụ ở Nhà hát Cải lương Hà Nội. Từ những năm đầu thập niên 90 đến giờ, vậy mà anh vẫn chưa có biên chế chính thức trong nhà hát. Vì tự trọng nghề nghiệp, anh giấu giếm bạn bè chuyện biên chế nên chẳng mấy ai biết. Năm 2011, anh đoạt Huy chương Vàng Hội diễn Sân khấu Hài toàn quốc. Nghe anh trải lòng về nỗi khổ cơm áo gạo tiền đè nặng trên vai người nghệ sĩ:

Trong những năm gần đây kinh tế thị trường rất khó khăn, cuộc sống lương bổng của người nghệ sĩ rất thấp không được bao nhiêu. Mức cátsê có giới hạn, chỉ làm vì yêu nghề nên mình và các nghệ sĩ khác mới đắm đuối theo thôi. Nghề này như một nghiệp đã đeo mang thì khó có thể dứt tình. Mình phải vừa hoàn thành công việc của nhà hát, lại vừa làm thêm ở ngoài như chạy các show diễn. Mình không biết buôn bán, chỉ biết sống bằng nghề. Nhiều người bảo, chắc đóng nhiều vai như thế thì vừa nổi tiếng lại được nhiều tiền lắm, nhưng người ta có biết đâu là vì yêu nghề mà mình phải làm để mang lại tiếng cười cho khán giả. Mình là người nghệ sĩ thì cũng như một chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, được đóng góp tham gia với chương trình kịch mục mang tiếng cười đến cho khán giả mình cảm thấy rất vui. Mọi người cứ nghĩ đã là một nghệ sĩ được nhiều người biết đến thì cuộc sống phải no đủ, khá giả chứ đâu có biết rằng mình hằng ngày phải vật lộn với cơm áo gạo tiền.

Người nghệ sĩ phải chân trong chân ngoài, ai phát huy được khả năng buôn bán còn đỡ chứ trông vào đồng lương thì tình trạng chung là rất khổ. Như tôi làm chân trong chân ngoài mà còn khổ, nhiều anh em trong đoàn còn khổ hơn. Nghệ sĩ cống hiến được nhiều năm trong nghề là do yêu nghề, bỏ thì thương mà vương thì tội. Nghề như một cái nghiệp người ta đã trót yêu rồi.

Như tôi hơn 20 năm làm diễn viên trong Nhà hát nhưng cho đến giờ vẫn chưa được xét vào biên chế chính thức. Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch "hứa" với mọi người trong nhà hát ai đóng góp gần 20 năm thì đều được biên chế, thế mà 2 năm qua rồi cũng không thấy động tĩnh gì?! Làm nghệ sĩ hy vọng rồi lại thất vọng.

Mọi người cứ nghĩ nghệ sĩ có tiếng tăm tên tuổi, cuộc sống phải xông xênh lắm, ai không biết chứ như tôi làm ra đồng nào cần kiệm lắm cũng chỉ đủ ăn, đủ tiêu trong giới hạn. Tôi vẫn đang thuê nhà để sống. Đồng lương nghệ sĩ chỉ đủ trả tiền thuê nhà, còn tiền để sinh hoạt thì mình bắt buộc phải vật lộn, lúc tham gia đóng phim, lúc chạy "show" kiếm tiền. Lãnh đạo ở nhà hát cũng hiểu nỗi khổ của nghệ sĩ là anh em ai cũng đi làm thêm nên lãnh đạo không ngăn cấm, thậm chí còn tạo điều kiện để kiếm thêm thu nhập.

Những người làm việc trong nhà hát có cuộc sống khá giả là do người ta giàu vì nguồn gốc ông bà bố mẹ để lại, hoặc do người ta đi làm kiếm thêm bên ngoài, người ta nhờ vợ, nhờ chồng chứ không ai giàu bằng đồng lương hoặc thù lao nghệ thuật. Lao động nghệ thuật đồng lương lĩnh về còn chả đủ tiền thuê nhà, tiền đổ xăng đi làm, lấy đâu mà giàu được.

Một buổi diễn trên sân khấu ở Nhà hát Cải lương tiền thù lao của nghệ sĩ chỉ được 50 nghìn đồng. Hôm nào xông xênh cải thiện cho anh em thì còn được nhân đôi lên, vai chính ưu ái lắm mới được 100 nghìn. Khung cátsê của Nhà nước rất thấp. Bây giờ sân khấu truyền thống, tuồng, chèo, cải lương có mấy khán giả đến xem, nhiều khi khách đến rạp chỉ lèo tèo vài ba người, nhưng nhà hát vẫn duy trì đỏ đèn để biết rằng người nghệ sĩ đang sống, đang tồn tại.

Như mình tham gia các show bên ngoài, nhiều khi đi diễn về cầm đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình cũng đau lòng lắm. Hôm nào may, khán giả đến đông thù lao người ta trả đủ, hôm nào vắng thì bị bớt, bị xén có khi còn bị quỵt. Bầu sô có khi còn nợ diễn viên, chứ có phải diễn viên cứ đi diễn là được cầm đồng tiền chính đáng đâu. Lắm khi đau lòng lắm, nhưng biết làm thế nào được?

Trần Mỹ Hiền

Tác giả bài viết: meoxu
Nguồn tin: CAND
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
du lich

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

DUY TRÌ TRANG WEB & GIÚP NSKK

Đăng nhập thành viên

NSMAU

Thăm dò ý kiến

Nữ nghệ sĩ thế hệ vàng được yêu thích nhất

Thanh Hương

Út Bạch Lan

Diệu Hiền

Ngọc Hương

Thanh Nga

Bạch Tuyết

Lệ Thủy

Mỹ Châu

Thanh Kim Huệ

Bích Hạnh

Xuân Lan

Bích Sơn

Ngọc Giàu

Mộng Tuyền

Thanh Thanh Hoa

animation

Facebook

NS ANIMATION NHO

Ngũ Đối Hạ 38 câu - Niềm Vui Trở Lại - 2 dàn Cổ nhạc : Vĩnh Long và Tây Ninh

Thân chào Quý Bạn, Hồi còn nhỏ ở Tân Trụ, Long An, có lần tôi theo Ba tôi (lúc ấy đang làm Trưởng Chi Y Tế) tới thăm một cựu bệnh nhân ( một vị bô lão xưa từng làm quan dưới triều Nguyễn) và được nghe vị bô lão này dùng đàn cò đờn bản Ngũ Đối Hạ . Lúc ấy, chỉ có Ba tôi biết thưởng thức, còn tôi thì mù tịt. Tuy nhiên, tôi còn nhớ những lời vị bô lão này nói rằng bản Ngũ Đối Hạ là một bài luận văn hoàn chỉnh gồm nhập đề (lớp 1), thân bài ( 3 lớp kế tiếp), và kết luận (lớp 5). Thân bài có lúc hùng lẫn bi ai, nhưng lớp 5 phải có hậu, tức là kết quả tốt đẹp. Bản Ngũ Đối Hạ sau này được lưu truyền trong dân gian, và được dùng để rước lễ hoặc khai mạc những buổi cúng Đình. Hôm nay, tôi dùng thể điệu Ngũ Đối Hạ để viết và ca (dù giọng già không hay) bài Niềm Vui Trở Lại thuật lại tâm tình của một Cụ Bà là bạn của Mẹ tôi. Cụ bà nói rằng niềm sung sướng nhứt trong đời của Cụ là được ở gần Ngoại và Má của Cụ bà. Bài này được tôi ca theo tiếng đàn hoà tấu của dàn cổ nhạc Vĩnh Long và dàn cổ nhạc Tây Ninh. Phạm văn Phú TB: Tôi đã dùng lối diễn tả chân phương tuyệt vời của Cố Nữ Nghệ Nhân Bạch Huệ trong bài Hồn Thiêng Sông Núi của tác giả Trần ngọc Thạch để viết bài Niềm Vui Trở Lại.

 

Hé lộ 12 nam nghệ sĩ dẫn đầu danh sách đề cử giải Mai Vàng 2019

Danh sách nghệ sĩ và tác phẩm đang ở tốp đầu đề cử qua phiếu điện tử báo NLĐ trong đợt tổng kết mới nhất, 12 nam diễn viên sân khấu là những gương mặt tài năng, có nhiều vai diễn hay trong năm 2019.

 

Học người xưa để tìm lại vàng son cho cải lương ngày nay

Sáng 8-11, Hội Sân khấu TP HCM tổ chức tọa đàm "Theo dòng lịch sử sân khấu cải lương tại Sài Gòn – 1955-1975". Các nhà nghiên cứu, nghệ sĩ, nhà báo hiến kế, đóng góp ý kiến cho việc bảo tồn, phát triển cải lương trong thời đại mới.

 

: Thanh Hằng, Thanh Ngân và 3 tượng Mai Vàng

Thanh Hằng, Thanh Ngân cùng Ngân Quỳnh, Thanh Ngọc - những nghệ sĩ thế hệ thứ tư của gia tộc nổi tiếng 4 đời theo nghề hát - đã làm rạng danh thêm cho truyền thống của gia tộc

 

Xem hậu bối diễn, cô đào võ nhớ "Nhụy Kiều tướng quân"

Chương trình văn nghệ do đoàn "Tình ca Bắc Sơn" tổ chức tại Khu Dưỡng lão nghệ sĩ TP HCM tối 3-11 đã làm ấm lòng các nghệ sĩ đang an dưỡng ở đây. Trong đó, NSƯT Diệu Hiền xúc động với trích đoạn "Nhụy Kiều tướng quân" do diễn viên trẻ thể hiện.

 

NSƯT Vũ Linh: "Phương Hồng Thủy là cô đào tình tứ nhất"

Tối 30-10, trong buổi họp mặt nghệ sĩ, Vũ Linh đã bộc bạch suy nghĩ về NSƯT Phương Hồng Thủy và những vấn đề về sân khấu cải lương.

 

Thêm một nữ đạo diễn trẻ dựng vở lịch sử

Đông khán giả đã đến xem và cổ vũ nồng nhiệt vở cải lương "Dậy sóng Bạch Đằng Giang" do nữ đạo diễn trẻ Dương Thị Kim Tiến dàn dựng tại Nhà hát Trần Hữu Trang (TP HCM) tối 25-10.

 

Khán giả không muốn mua vé xem ca nhạc?

Khi khán giả có rất nhiều lựa chọn cho nhu cầu giải trí (hoàn toàn miễn phí) của mình như hiện nay, việc ai đó bỏ tiền mua vé để xem chương trình mà không phải quá đặc sắc đôi khi phải cân nhắc

 

Nghệ sĩ Thanh Hằng: “Thanh xuân của tôi chỉ toàn nỗi buồn”

Nghệ sĩ Thanh Hằng chia sẻ chị không biết thanh xuân là gì, vì từ năm 14 tuổi chị đã phải bươn chải ngoài đời, theo đoàn hát và cứ thế lao vào công việc: “Nhiều lúc tôi suy nghĩ, đời có gì mà vui?”

 

"Nàng Kiều" qua cách kể của 4 đạo diễn tài năng

Cả bốn đạo diễn đã chọn những lát cắt éo le về cuộc đời Kiều nhưng không phải kể lể mà cùng khán giả đi tìm lời giải: Thế nào là sự đồng cảm của con người đương đại về Kiều?

 

NSƯT Mỹ Hằng: Người đưa đò thầm lặng

Trong thời gian qua, NSƯT Mỹ Hằng cùng với NS Thanh Lựu đã giúp Nhà hát cải lương Trần Hữu Trang thực hiện 8 khóa đào tạo diễn viên cải lương với học viên chủ yếu là công nhân, giáo viên, tiểu thương...

 

Đồng nghiệp thương tiếc nghệ sĩ Phan Quốc Hùng

Trưa 18-10, đông đảo nghệ sĩ sân khấu đã tiễn đưa nghệ sĩ Phan Quốc Hùng về nơi an nghỉ cuối cùng. Hôm nay cũng trùng với sinh nhật lần thứ 67 của ông.

 

Như Quỳnh chia sẻ lý do làm mẹ đơn thân

Là thần tượng của nhiều thế hệ khán giả, chuyện đời tư ca sĩ Như Quỳnh được đặc biệt quan tâm.

 

Nghệ sĩ Phan Quốc Hùng đột ngột qua đời

NSND Thoại Miêu vừa thông báo sự ra đi đột ngột của chồng bà, nghệ sĩ Phan Quốc Hùng - SN 1952, nguyên giám đốc Nhà hát Trần Hữu Trang - vào lúc 12 giờ ngày 14-10. Các nghệ sĩ của Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang xúc động bày tỏ niềm thương tiếc.

 

Đam mê và quyền lực làm mới cải lương lịch sử

Sân khấu Kim Ngân vừa ra mắt vở cải lương lịch sử Đam mê và quyền lực (tác giả và đạo diễn: NSƯT Hoa Hạ) tại Nhà hát Bến Thành, quận 1.

 

‘Đường Đến Ánh Đèn Sân Khấu,’ kéo khán giả đến với cải lương

Sau hơn 15 năm vắng bóng trong địa hạt cải lương, nghệ nhân Trần Đông Phương “tái xuất giang hồ” tại Little Saigon với tuồng cải lương “Đường Đến Ánh Đèn Sân Khấu,” một nỗ lực của ông trong việc phục hồi vị trí xứng đáng cho bộ môn cải lương tại hải ngoại.