00:24 PST Thứ sáu, 15/11/2019
trang music

Menu

CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 63

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 61


Hôm nayHôm nay : 245

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 346935

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 20624714

Trang nhất » Tin Tức » Đời Thường Nghệ Sĩ

Ngũ Đối Hạ 38 câu - Niềm Vui Trở Lại - 2 dàn Cổ nhạc : Vĩnh Long và Tây Ninh

Ngũ Đối Hạ 38 câu - Niềm Vui Trở Lại - 2 dàn Cổ nhạc : Vĩnh Long và Tây Ninh

Thân chào Quý Bạn, Hồi còn nhỏ ở Tân Trụ, Long An, có lần tôi theo Ba tôi (lúc ấy đang làm Trưởng Chi Y Tế) tới thăm một cựu bệnh nhân ( một vị bô lão xưa từng làm quan dưới triều Nguyễn) và được nghe vị bô lão này dùng đàn cò đờn bản Ngũ Đối Hạ . Lúc ấy, chỉ có Ba tôi biết thưởng thức, còn tôi thì mù tịt. Tuy nhiên, tôi còn nhớ những lời vị bô lão...

Xem tiếp...

Nghệ sĩ Mỹ Châu tín tâm với đạo Phật

Đăng lúc: Thứ bảy - 22/12/2012 20:07 - Đã xem: 8452
Nghệ sĩ Mỹ Châu tín tâm với đạo Phật

Nghệ sĩ Mỹ Châu tín tâm với đạo Phật



Cô là nghệ sĩ rất thành công trong nghệ thuật sân khấu cải lương, cô đã đến với đạo Phật từ khi nào? Trong gia đình của Mỹ Châu, bà ngoại là người mộ đạo, khi ông ngoại mất thì bà xuất gia theo hệ phái Khất sĩ, lúc đó Châu chưa đi hát. Châu đi hát lúc 11 tuổi, đi với mẹ, cả gia đình Châu đều theo đạo Phật.


Quê của Châu ở Thủ Thừa, sau nhà có tịnh xá Ngọc Thặng. Châu hay vào ngôi tịnh xá này vì ở kế bên. Sư ở tịnh xá đặt cho Mỹ Châu pháp danh là Mỹ Ngọc, chị của Châu pháp danh là Hồng Ngọc. Mỗi lần mẹ đi chùa hay dẫn hai chị em đi theo. Tịnh xá lúc đó nghèo lắm, bây giờ đã khang trang. Châu rất kính đạo hạnh của các Sư cô ở tịnh xá Ngọc Thặng. Mẹ Châu thường dạy câu: “Tu đâu cho bằng tu nhà, thờ cha kính mẹ hơn là đi tu.”

Châu là nghệ sĩ rất bận rộn, lúc trước bận rộn hơn bây giờ vì giai đoạn đó là thời vàng son của cải lương. Từ sân khấu đến phòng thu, không có giờ nào rảnh rang. Từ 11 đến 14 tuổi không hề biết trong Sở thú có những gì. 7 giờ tối, Châu có mặt ở sân khấu, làm mặt hóa trang và hát; 12 giờ đêm về tới nhà ăn miếng súp, chạy vào hãng dĩa thu tới 6 giờ sáng, chạy về nhà ngủ 3 tiếng; 9 giờ sáng tập tuồng; 12 giờ trưa chạy về nhà ăn cơm; chạy vào hãng dĩa thu tới 7 giờ tối. Châu không có giờ giấc nào trống.

Lúc đó Châu bệnh nhiều lắm, hàng đêm mình diễn rồi mình khóc. Châu bệnh thần kinh bao tử rất nặng trong thời gian dài, tới năm 40 tuổi lập gia đình mới hết bệnh. Ông xã Châu là nghệ sĩ Đức Minh.

Năm 1995, sau chuyến lưu diễn 2 tháng ở châu Âu, Châu trở về dừng hoạt động trên phạm vi sân khấu, chỉ còn hoạt động trên phạm vi truyền hình hoặc thu tiếng. Mình làm trong hệ thống có chọn lọc, những gì khán giả yêu thích mình ngày xưa, yêu cầu thì mình cố gắng thực hiện lại phần nào để đáp lại tình thương của khán giả đã cho mình cái tên như ngày nay.

Cô đã trải nghiệm đời sống tâm linh hàng ngày như thế nào?

Ngày Châu còn bé, mẹ tụng kinh, Châu ngồi bên mẹ để nghe, lạy Phật rồi xuống tập tuồng. Mẹ có thời giờ lên lầu lạy Phật, tụng kinh; Châu bận rộn thu băng, dĩa nên không có thời gian.

Châu sống thực tế, không chạy theo hình thức, sống chủ yếu ở tâm. Trước khi Châu bước ra sân khấu biểu diễn, ở hậu trường Châu đã quay lại xá 3 xá rồi mới bước ra hát. Khi hát xong, bất cứ đứng ở đâu, xoay vào hướng nào cố định, xá 3 xá cám ơn tổ nghiệp đã cho mình những giờ phút hát ở sân khấu trọn vẹn như thế. Châu không đợi tới bàn thờ, thắp nhang, cái đó Châu gọi là hình thức, cái đó chỉ dành cho những ngày cúng giỗ, còn những lúc đột xuất hát hay chuẩn bị ra sân khấu, Châu hay khấn rồi xá 3 xá.

Sau này, khi cô Thanh Nga mất, Châu về đoàn cô Nga, mẹ cô là bà bầu Thơ, Châu thường gọi là mợ, mợ thương Châu lắm. Châu về diễn lại những vở mà cô Thanh Nga đã diễn. Hôm đó mợ đi chùa, mợ nói: Con ơi hôm nay mợ đi chùa, đi với mợ nhé, mợ gọi thì mình phải đi. Châu có tật không nhớ được địa chỉ nên không làm tài xế được. Châu không lái xe được, có lẻ trí nhớ của Châu dành hết cho sân khấu; Tuồng thì học rất nhanh, thuộc làu làu mà đường hay địa điểm mình đến không nhớ được. Châu không nhớ tên chùa, chỉ nhớ qua cầu chữ Y là tới. Trong giới cải lương đi chùa đó nhiều. Tất cả nghệ sĩ, những người có tâm theo đạo Phật, mợ hay kêu đi chùa đó, mỗi lần đi là nguyên cả ê-kíp của đoàn đều đi. Qua cuộc nói chuyện, thầy trụ trì hiểu được Châu là người có tâm với đạo Phật, gia đình Châu có người đi tu nên thầy đặt cho Châu pháp danh nữa là Huyền Trân.

Cô có thường ăn chay vào ngày rằm và mùng 1 không? Cô có cảm nhận gì về đời sống nội tâm khi cô chỉ dùng những món chay tịnh?

Châu đi hát, ăn chay thì không hát nổi nhưng Châu tập một điều, lúc nhỏ đã áp dụng việc ăn uống vào trong sân khấu. Mỗi tuần ăn mặn bình thường nhưng phải có hai ngày chay. Hai ngày chay giảm vấn đề thịt, những thức ăn quá nhiều chất bổ, chất béo… Châu ăn bún, tàu hủ chấm nước tương. Châu giống ba Châu là ăn bánh tráng, nhúng nước, cuốn, chấm nước tương. Khi mẹ còn sống thì làm đậu xanh giã, bánh tráng cuốn đậu, chấm nước tương. Châu nhớ hoài món ăn đặc biệt của mẹ, những ngày ăn chay là có món đó.

Có lần Châu bệnh rất nặng, bệnh bao tử mà rán tối đi hát. Một ngày diễn 3 xuất, ăn chỉ một chén cháu nếp. Ăn bất cứ cái gì cũng mửa ra, ăn cơm thì mửa cơm, ăn cá thì mửa cá… Mỗi đêm Châu ăn chén nước cháo nếp lỏng. Châu nhập viện, lúc đó rất gầy, chỉ có 38 kg. Lúc đó Châu khấn với Phật cho con mau lành bệnh, con nghĩ hát thì đoàn bị ảnh hưởng doanh thu, không có người hát, có người thế thì khán giả ngày xưa rất khó tính. Cặp đào kép mà một trong hai người không có thì khán giả không bằng lòng. Dù bệnh, mình cố gắng, xin lỗi khán giả hôm nay tôi bệnh, khan tiếng, có điều gì khán giả bỏ qua giùm, mình phải hát để một số anh em công nhân có lương, cứ thế mà rán hoài. Lúc không chịu nổi thì nhập viện. Châu khấn “Nam mô A-di-đà Phật”, “Nam mô đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn linh cảm ứng Quán Thế Âm Bồ-tát”, mẹ Châu dạy như vậy, cho con mau lành bệnh để con trở về hát, con sẽ ăn chay 2 tháng. Châu hết bệnh, trở về, một tuần sau, Châu bắt đầu ăn chay, mình không ăn chay thường thì khó ăn mà Châu ăn được một tháng, còn một tháng thì bắt đầu đi lưu diễn xa, sức khỏe không có, khất lại, nửa tháng sau ăn tiếp, ăn đủ hai tháng chay.

Trong sự nghiệp của cô, có vở cải lương nào có nội dung Phật giáo mà cô tham gia không?

Cuộc đời nghệ sĩ của Châu, những vở cải lương được khán giả yêu thích, cho mình những từ ngữ rất đẹp, những vai diễn để đời không có những tuồng có nội dung Phật giáo. Trong thời điểm đó có vở Ân đền oán trả. Cái đó là hỷ, nộ, ái, ố. Lúc đó ít phát triển những kịch bản có nội dung Phật giáo, hơn nữa Châu ở đoàn hát Kim Chung, bên đoàn của Châu có những vở có nội dung kiếm hiệp nhiều hơn là những vở tình cảm, tâm lý. Vì thế ít có cơ may diễn những vở về Phật pháp.

Sau năm 1975, Châu được quay những vở video hoặc là hát ở tỉnh, đoàn Nhân Dân Kiên Giang có diễn vở Lan và Điệp. Khi cô Lan tỏ thật với Sư ông, lúc đó hạp với Châu vì Châu gầy gò lắm.

Cô có nguyện vọng đem tài năng kết hợp với đạo Phật qua những bài cổ nhạc, vở diễn cải lương để đem Phật giáo vào lòng quần chúng không?

Châu không có ý tưởng đó nhưng cách sống của Châu thì đi con đường đó vì không có con đường nào khác. Không có con đường nào mà tâm an lạc, thong dong như con đường của đạo Phật. Con người sống trên thế gian, không ít thì nhiều, mỗi người đều có tâm linh, hướng về đạo Phật. Những lúc mình tuyệt vọng, đau khổ nhất tại sao mình tới cầu xin Phật? Đó là tâm linh, hướng về đạo Phật. Châu nghĩ trong mỗi người đều hướng về Phật, bằng chứng là khi người ta khổ đau, người ta kêu trời ơi hoặc niệm “Nam mô A-di-đà Phật”, “Nam mô đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn linh cảm ứng Quán Thế Âm Bồ-tát.”

Lúc mẹ cô còn sống, trong nhà cô có thờ Phật phải không?

Lúc nhà Châu còn nghèo, có những khung ảnh của Phật Thích-ca, Quan Âm Bồ-tát… Sau này trời Phật thương cho khá giả, cho mình có cơ ngơi thì nguyên tầng trên thờ nhiều tượng Phật, Quan Âm thờ ở ngoài.

Ông xã Châu tụng kinh giỏi và hay đi chùa. Châu không đi chùa giàu, chỉ đi chùa nghèo. Chùa nào càng nghèo thì càng đi, mình giúp được cái gì thì giúp; Còn bạn bè, mình nói: Tao đi chùa đó, mày đi thì đi, chùa đó nghèo lắm. Châu hay có những câu nói đó.

Ngày xưa, khi còn bé thì Châu nhờ ngoại có căn tu, bây giờ Châu được phước duyên ưu ái của khán giả có lẻ nhờ đức của ngoại. Ba của Châu hồi còn sống, ba mất năm Châu 5 tuổi, ba làm nghề thợ mộc, cây ngâm dưới sông để đóng tủ, bàn, mỗi lần lũ lụt thì ba Châu lấy cây bắt cầu từ nhà ra tới chợ để mọi người đi lại không bị ướt.

Hồi còn bé thì có bà ngoại tu. Lớn lên có ba làm phước, con gái nhờ đức cha mà. Tới năm 40 tuổi lập gia đình thì có ông xã hay đi chùa. Đó cũng là phước duyên.

Xin kính chúc cô luôn thành công trong sự nghiệp và luôn được an lành.

Giác Hạnh Nguyện thực hiện

(ST)

Tác giả bài viết: keomienxa
Nguồn tin: ST
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
du lich

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

DUY TRÌ TRANG WEB & GIÚP NSKK

Đăng nhập thành viên

NSMAU

Thăm dò ý kiến

Nữ nghệ sĩ thế hệ vàng được yêu thích nhất

Thanh Hương

Út Bạch Lan

Diệu Hiền

Ngọc Hương

Thanh Nga

Bạch Tuyết

Lệ Thủy

Mỹ Châu

Thanh Kim Huệ

Bích Hạnh

Xuân Lan

Bích Sơn

Ngọc Giàu

Mộng Tuyền

Thanh Thanh Hoa

animation

Facebook

NS ANIMATION NHO

Ngũ Đối Hạ 38 câu - Niềm Vui Trở Lại - 2 dàn Cổ nhạc : Vĩnh Long và Tây Ninh

Thân chào Quý Bạn, Hồi còn nhỏ ở Tân Trụ, Long An, có lần tôi theo Ba tôi (lúc ấy đang làm Trưởng Chi Y Tế) tới thăm một cựu bệnh nhân ( một vị bô lão xưa từng làm quan dưới triều Nguyễn) và được nghe vị bô lão này dùng đàn cò đờn bản Ngũ Đối Hạ . Lúc ấy, chỉ có Ba tôi biết thưởng thức, còn tôi thì mù tịt. Tuy nhiên, tôi còn nhớ những lời vị bô lão này nói rằng bản Ngũ Đối Hạ là một bài luận văn hoàn chỉnh gồm nhập đề (lớp 1), thân bài ( 3 lớp kế tiếp), và kết luận (lớp 5). Thân bài có lúc hùng lẫn bi ai, nhưng lớp 5 phải có hậu, tức là kết quả tốt đẹp. Bản Ngũ Đối Hạ sau này được lưu truyền trong dân gian, và được dùng để rước lễ hoặc khai mạc những buổi cúng Đình. Hôm nay, tôi dùng thể điệu Ngũ Đối Hạ để viết và ca (dù giọng già không hay) bài Niềm Vui Trở Lại thuật lại tâm tình của một Cụ Bà là bạn của Mẹ tôi. Cụ bà nói rằng niềm sung sướng nhứt trong đời của Cụ là được ở gần Ngoại và Má của Cụ bà. Bài này được tôi ca theo tiếng đàn hoà tấu của dàn cổ nhạc Vĩnh Long và dàn cổ nhạc Tây Ninh. Phạm văn Phú TB: Tôi đã dùng lối diễn tả chân phương tuyệt vời của Cố Nữ Nghệ Nhân Bạch Huệ trong bài Hồn Thiêng Sông Núi của tác giả Trần ngọc Thạch để viết bài Niềm Vui Trở Lại.

 

Hé lộ 12 nam nghệ sĩ dẫn đầu danh sách đề cử giải Mai Vàng 2019

Danh sách nghệ sĩ và tác phẩm đang ở tốp đầu đề cử qua phiếu điện tử báo NLĐ trong đợt tổng kết mới nhất, 12 nam diễn viên sân khấu là những gương mặt tài năng, có nhiều vai diễn hay trong năm 2019.

 

Học người xưa để tìm lại vàng son cho cải lương ngày nay

Sáng 8-11, Hội Sân khấu TP HCM tổ chức tọa đàm "Theo dòng lịch sử sân khấu cải lương tại Sài Gòn – 1955-1975". Các nhà nghiên cứu, nghệ sĩ, nhà báo hiến kế, đóng góp ý kiến cho việc bảo tồn, phát triển cải lương trong thời đại mới.

 

: Thanh Hằng, Thanh Ngân và 3 tượng Mai Vàng

Thanh Hằng, Thanh Ngân cùng Ngân Quỳnh, Thanh Ngọc - những nghệ sĩ thế hệ thứ tư của gia tộc nổi tiếng 4 đời theo nghề hát - đã làm rạng danh thêm cho truyền thống của gia tộc

 

Xem hậu bối diễn, cô đào võ nhớ "Nhụy Kiều tướng quân"

Chương trình văn nghệ do đoàn "Tình ca Bắc Sơn" tổ chức tại Khu Dưỡng lão nghệ sĩ TP HCM tối 3-11 đã làm ấm lòng các nghệ sĩ đang an dưỡng ở đây. Trong đó, NSƯT Diệu Hiền xúc động với trích đoạn "Nhụy Kiều tướng quân" do diễn viên trẻ thể hiện.

 

NSƯT Vũ Linh: "Phương Hồng Thủy là cô đào tình tứ nhất"

Tối 30-10, trong buổi họp mặt nghệ sĩ, Vũ Linh đã bộc bạch suy nghĩ về NSƯT Phương Hồng Thủy và những vấn đề về sân khấu cải lương.

 

Thêm một nữ đạo diễn trẻ dựng vở lịch sử

Đông khán giả đã đến xem và cổ vũ nồng nhiệt vở cải lương "Dậy sóng Bạch Đằng Giang" do nữ đạo diễn trẻ Dương Thị Kim Tiến dàn dựng tại Nhà hát Trần Hữu Trang (TP HCM) tối 25-10.

 

Khán giả không muốn mua vé xem ca nhạc?

Khi khán giả có rất nhiều lựa chọn cho nhu cầu giải trí (hoàn toàn miễn phí) của mình như hiện nay, việc ai đó bỏ tiền mua vé để xem chương trình mà không phải quá đặc sắc đôi khi phải cân nhắc

 

Nghệ sĩ Thanh Hằng: “Thanh xuân của tôi chỉ toàn nỗi buồn”

Nghệ sĩ Thanh Hằng chia sẻ chị không biết thanh xuân là gì, vì từ năm 14 tuổi chị đã phải bươn chải ngoài đời, theo đoàn hát và cứ thế lao vào công việc: “Nhiều lúc tôi suy nghĩ, đời có gì mà vui?”

 

"Nàng Kiều" qua cách kể của 4 đạo diễn tài năng

Cả bốn đạo diễn đã chọn những lát cắt éo le về cuộc đời Kiều nhưng không phải kể lể mà cùng khán giả đi tìm lời giải: Thế nào là sự đồng cảm của con người đương đại về Kiều?

 

NSƯT Mỹ Hằng: Người đưa đò thầm lặng

Trong thời gian qua, NSƯT Mỹ Hằng cùng với NS Thanh Lựu đã giúp Nhà hát cải lương Trần Hữu Trang thực hiện 8 khóa đào tạo diễn viên cải lương với học viên chủ yếu là công nhân, giáo viên, tiểu thương...

 

Đồng nghiệp thương tiếc nghệ sĩ Phan Quốc Hùng

Trưa 18-10, đông đảo nghệ sĩ sân khấu đã tiễn đưa nghệ sĩ Phan Quốc Hùng về nơi an nghỉ cuối cùng. Hôm nay cũng trùng với sinh nhật lần thứ 67 của ông.

 

Như Quỳnh chia sẻ lý do làm mẹ đơn thân

Là thần tượng của nhiều thế hệ khán giả, chuyện đời tư ca sĩ Như Quỳnh được đặc biệt quan tâm.

 

Nghệ sĩ Phan Quốc Hùng đột ngột qua đời

NSND Thoại Miêu vừa thông báo sự ra đi đột ngột của chồng bà, nghệ sĩ Phan Quốc Hùng - SN 1952, nguyên giám đốc Nhà hát Trần Hữu Trang - vào lúc 12 giờ ngày 14-10. Các nghệ sĩ của Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang xúc động bày tỏ niềm thương tiếc.

 

Đam mê và quyền lực làm mới cải lương lịch sử

Sân khấu Kim Ngân vừa ra mắt vở cải lương lịch sử Đam mê và quyền lực (tác giả và đạo diễn: NSƯT Hoa Hạ) tại Nhà hát Bến Thành, quận 1.

 

‘Đường Đến Ánh Đèn Sân Khấu,’ kéo khán giả đến với cải lương

Sau hơn 15 năm vắng bóng trong địa hạt cải lương, nghệ nhân Trần Đông Phương “tái xuất giang hồ” tại Little Saigon với tuồng cải lương “Đường Đến Ánh Đèn Sân Khấu,” một nỗ lực của ông trong việc phục hồi vị trí xứng đáng cho bộ môn cải lương tại hải ngoại.