22:05 PDT Chủ nhật, 15/09/2019
trang music

Menu

CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 65

Máy chủ tìm kiếm : 13

Khách viếng thăm : 52


Hôm nayHôm nay : 18280

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 301750

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 19355047

Trang nhất » Tin Tức » Đời Thường Nghệ Sĩ

Cư xá của những nghệ sĩ danh tiếng Sài Gòn xưa

Cư xá của những nghệ sĩ danh tiếng Sài Gòn xưa

Cư xá Chu Mạnh Trinh trước kia có tên là cư xá Ngân hàng Đông Dương, nằm trong hẻm số 215 Chi Lăng, ấp Đông Nhất, xã Phú Nhuận, quận Tân Bình, tỉnh Gia Định, ngoại vi Sài Gòn. Đây là một con hẻm có quy hoạch cho khu cư xá, gồm một hẻm trục lớn và các hẻm nhỏ tỏa nhánh thẳng góc hai bên, đánh số 215 A, B, C, D, E, F cho tới G. Khoảng năm 1962 hay 1963, Trường...

Xem tiếp...

Những cuộc đời nặng nghiệp cầm ca - Kỳ 1 & 2

Đăng lúc: Thứ năm - 03/04/2014 08:49 - Đã xem: 6067
BQL khu Dưỡng Lão NS và các TV, đại diện website cailuongvietnam.com trong 1 buổi phát quà Tết

BQL khu Dưỡng Lão NS và các TV, đại diện website cailuongvietnam.com trong 1 buổi phát quà Tết

Cả cuộc đời sáu bảy chục năm lênh đênh theo nghiệp cầm ca, họ đã dành trọn cả tuổi hoa niên để vui buồn theo ánh đèn sân khấu chớp tắt trong từng đêm diễn. Chở theo cả hạnh phúc gia đình lẫn những niềm đau riêng theo mỗi chuyến đò, chuyến xe lưu diễn, họ “gồng gánh” những tuồng cải lương từ sân khấu rực rỡ chốn thị thành đến từng sân khấu “ngàn sao” ở khắp nơi xa tít tắp. Là những chứng nhân cuối cùng của nghệ thuật sân khấu và đờn ca tài tử thời kỳ đầu tiên, những nghệ sĩ già vẫn tiếp tục cống hiến và viết nên trang sách cuối đời trong âm thầm lặng lẽ.

Trước khi thế hệ các ngôi sao của sân khấu cải lương như Minh Cảnh, Minh Vương, Lệ Thủy... trở thành thần tượng của công chúng, danh tiếng nổi như cồn, khán giả miền Nam thập niên 60 trở về trước đã từng được thưởng thức nhiều vở tuồng và đó chính là thời của các nghệ sĩ mà hiện giờ đã trở thành “bửu bối” của lịch sử cải lương. Bởi không chỉ gắn nghiệp cầm ca của mình với buổi bình minh và thời kỳ hoàng kim của bộ môn nghệ thuật này, họ còn là đào chánh, kép chánh của các gánh hát, là chứng nhân của nhiều sự kiện lịch sử quan trọng.

 

Image
Rạp hát cải lương xưa Ảnh tư liệu



Chiều dài gần 30 năm hưng thịnh của cải lương đã vinh danh nhiều gánh, đoàn hát: Thanh Minh, Thống Nhứt, Tiếng Chuông Vàng, Năm Châu, Thủ Đô, Kim Chung... Bây giờ muốn tìm lại những ngôi sao, ban nhạc hay các nhân viên hậu đài của các đoàn hát ngày xưa ư? Không dễ, bởi cùng với lớp bụi thời gian, hầu hết nghệ nhân đã qua đời. Và một nơi may mắn còn tập trung khá nhiều gương mặt nghệ sĩ sân khấu lão thành là Viện dưỡng lão nghệ sĩ ở quận 8.

Một buổi sáng đầu hè, khi những chùm phượng đỏ bắt đầu chớm nở trên đường phố Sài Gòn, lần theo cái nắng gay gắt, chúng tôi bước vào mái nhà chung của những nghệ sĩ già. Thoạt nhìn, họ cũng là những “người cao tuổi” bình dị như bao ông già, bà lão khác, nhưng họ lại là các nghệ sĩ từng có những năm tháng sống ngập tràn dưới ánh hào quang sân khấu, nay họ chọn nơi đây để “buông neo” như “bến đậu” cuối đời mình. Nhìn những bóng người già nua, lụm cụm ngồi trên ghế đá hay chậm chạp quét sân vườn... mấy ai biết họ chính là những cô đào chánh Hoài Dung, Hoài Mỹ, Lệ Thẩm, Thiên Kim, Mỵ Lan, Hồng Hoa, Mộng Lành; kép chánh Hải Quang... lẫy lừng một thuở!

“Cô gặp nghệ sĩ Hoài Dung đi. Bà ấy không chỉ là đào chánh đoàn Hoài Dung - Hoài Mỹ nhiều năm hát với Hùng Cường, mà còn có cả một gia đình nghệ sĩ rất nổi tiếng và là vợ của tác giả Nguyễn Huỳnh, người viết vở Tướng cướp Bạch Hải Đường, ông Tần Nguyên - Phó Ban ái hữu nghệ sĩ TPHCM, người phụ trách Viện dưỡng lão nghệ sĩ - nói với tôi. Nổi danh từ khi còn rất trẻ, Hoài Dung là nghệ sĩ đầu tiên thủ vai Nhung trong tuồng cải lương Tướng cướp Bạch Hải Đường. Hoài Dung, Hoài Mỹ cũng nổi như cồn với tuồng cải lương Hương xa được phóng tác từ phim Ấn Độ ăn khách. Nghệ sĩ Mỵ Lan cũng từng là cô đào chánh của nhiều đoàn.

Ở viện này còn nhiều tên tuổi như Hồng Hoa (đoàn Phước Chung, Kim Chung), cô đào hồ quảng Mộng Lành, nghệ sĩ Lệ Thẩm (đào chánh đoàn Năm Châu, đoàn Nhụy Hương Tuấn Sỹ, Tiếng Chuông Vàng, Sài Gòn 3)...

“Nguyên một gánh cải lương Kim Thoa ngày đó với mấy chục người, giờ đã qua đời hết chỉ còn lại có ba người là tui, bà và ông Tám Lang. Và cả ba tụi tui đều ở lại trong này” - chỉ tay về phía một căn phòng nhỏ, nghệ sĩ Thiên Kim nói trong bùi ngùi tiếc nhớ. Bất chợt tôi hình dung một đoạn phim nhanh: từ một gánh hát đông vui đi đến đâu cũng như trẩy hội, rồi lúc từng nghệ sĩ lần lượt ra đi, cảnh kết cuối phim chỉ còn lại ba người! Bà Bê, người được nhắc đến, là nghệ nhân đàn dương cầm. “Dương cầm sân khấu cải lương. Cô Bê xứng đáng nữ vương trong làng” là câu thơ được dành tặng riêng cho người phụ nữ cũng đã mấy mươi năm theo nghiệp đàn. Trong căn phòng nhỏ của nghệ sĩ này, cùng với những hình ảnh dán trên tường là các nghệ sĩ nổi tiếng một thời, là tiếng nhạc buồn buồn phát ra từ một chiếc máy hát cũ. Trong khi đó, ở phía xa xa, tay trống hào hoa Tám Lang, “cặp dùi chấn động Nam Vang Sài Gòn”, cũng đang thảnh thơi trên chiếc ghế đá. Năm nay đã 94 tuổi, ông Tám Lang là em ruột của bà bầu gánh Kim Thoa. Với ông bây giờ, sau hàng ngàn đêm trên sân khấu, lặng lẽ nghe thời gian trôi đi dường như là việc đem lại ít nhiều thảnh thơi.

Không chỉ đào chánh kép chánh, chọn Viện dưỡng lão là nơi nương tựa tuổi già có cả những bầu gánh tên tuổi lẫy lừng như bà bầu Bạch Yến, bà bầu Ngọc Đán, bầu Lam Sơn, nghệ nhân như ông Chín Đèn, họa sĩ sân khấu Hoài Nam, thậm chí là nghệ sĩ múa như bà Thu Cúc hay người hát dàn bao Hoàng Lương...

Không than van, không đòi hỏi quyền lợi hay danh hiệu, những nghệ sĩ già của bộ môn nghệ thuật cải lương xem việc trải qua mấy mươi năm trong nghề là niềm vui, là hồi ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời dâu bể bôn ba. Dù chủ đề câu chuyện là gì, dù tôi nói gì thì nói, chỉ một lát sau, câu chuyện về hào quang xưa, về những ngày đi diễn với tấp nập khán giả đông vui cũng quay trở lại trong tâm trí họ. Mắt sáng lấp lánh, miệng cười mãn nguyện, trí óc những nghệ sĩ già dường như chỉ “chịu” nhớ về thời vàng son nhất. Nhìn những nghệ sĩ thong thả tuổi già trong buổi chiều chếch bóng hoàng hôn sau cả đời phiêu bạt theo gánh hát, tôi chợt nhớ những câu mở đầu bản vọng cổ nổi tiếng Kiếp cầm ca của soạn giả Viễn Châu:

Khi bức màn buông, danh vọng hết
Người về lòng rũ sạch sầu thương
Người vào cởi áo lau son phấn
Trả cả vinh hoa lẫn đoạn trường...

 

HOÀI GIANG

Những cuộc đời nặng nghiệp cầm ca (kỳ 2): Có những niềm riêng

Đời cải lương lênh đênh theo gánh hát khiến người nghệ sĩ khi đến tuổi xế chiều mới giật mình nhận ra mình chẳng có một mái nhà. Không tài sản, không mái ấm riêng, nhưng họ hài lòng với một mái nhà chung, vui với những gì mình đang có.

83 NĂM KHÔNG CÓ... THẺ CĂN CƯỚC, CHỨNG MINH NHÂN DÂN

Câu chuyện cuộc đời của họa sĩ thiết kế sân khấu Hoài Nam có nhiều chi tiết “không tưởng”, nhưng lại là chuyện thực 100%! Ở tuổi 85, ông chỉ nghe tiếng được tiếng mất. Trò chuyện với ông, phải hét thật to bên tai mới mong ông nghe rõ.

Sinh ra ở tận Bat-tam-băng (tỉnh biên giới của Campuchia giáp Thái Lan), bảy tuổi cậu bé Hoài Nam được ba má gửi về Sài Gòn học lớp 1. Vì gia đình ở tuốt gần biên giới Thái Lan nên hàng năm cậu học trò Hoài Nam phải chờ dịp bãi trường mới được nghỉ chừng hai tháng về thăm gia đình. Xa nhà từ nhỏ nên tính tự lập và thích tự do, rong ruổi rày đây mai đó đã trở thành cố hữu. Ở Sài Gòn, năm 20 tuổi chàng thanh niên Hoài Nam có những tiếp xúc đầu tiên với nghệ thuật sân khấu khi lân la chơi cùng con ông bầu Năm Châu. “Đầu tiên tôi theo gánh Năm Châu. Vừa theo chơi vừa học nghề vẽ”. Rồi bỗng thấy nghề này được đi đây đi đó đúng ý nguyện, ông theo luôn. “Khi vào trường dạy vẽ thì người học có thể vẽ bất cứ thể loại gì. Nhưng tôi đi qua điện ảnh và cải lương vì bên đây được theo đoàn hát đi khắp nơi” - ông nhớ lại.

 

Image
Họa sĩ sân khấu Hoài Nam và Cô đào Lệ Thẩm



Rồi từ đoàn Thủ Đô sang đoàn Út Bạch Lan - Thành Được, qua Kim Chung. “Đó đều là những đoàn lớn. Tôi cũng lãnh phần vẽ dựng cảnh cho nhiều đoàn cùng lúc, rồi chỉ vẽ phân việc lại cho anh em khác làm thêm” - ông Hoài Nam nói. Sau năm 1975, Hoài Nam vẽ cho đoàn Sài Gòn 1, Sài Gòn 2. Ông bảo hồi đó đi theo gánh hát vui lắm. Hát trong rạp thì có chừng 800 đến 1.200 khán giả. Nhưng sau năm 1975 hát ở sân bãi có đến 5.000 - 7.000 người xem. Cứ bắt đầu có tuồng mới là ngồi nhà vẽ. Nhưng một tuồng vẽ xong rồi hát tới mấy tháng. Nên khi vẽ xong là đi theo đoàn chơi thôi! Cũng vì vui vậy, nên ông tối ngày cứ long nhong đi theo cải lương. Ông nói hồi đó không có cái nhà trọ nào mình ở quá sáu tháng, bôn ba suốt. Mà đặc biệt là “nhà mình mướn mà toàn đứa nào đâu tới ở”, vì “mình đâu có ở nhà”!

Mải mê rong ruổi theo đoàn hát, thời gian như bóng câu qua cửa sổ, rồi đến ngày ông nhìn lại sau lưng mới chợt nhận ra mình bơ vơ chẳng còn người thân thích. Ba má nơi xứ người xa xôi đã qua đời ở tuổi mới ngoài 40. Anh em ruột thì “ba má đẻ nhiều nhưng đều mất sớm”. Ông thành người đơn côi giữa cuộc đời. Không nhà cửa. Không họ hàng. Không cả vợ con. Tất cả những cái “không” trên đây đã là lạ đời rồi, nhưng ở người họa sĩ sân khấu già yếu gầy còm này còn có một cái “không” xứng danh là “độc nhất vô nhị”: 83 năm không có thẻ căn cước lẫn chứng minh nhân dân! “Ờ lạ vậy đó, từ hồi chế độ cũ tôi cũng không có giấy tờ gì, mà ngộ cái là chưa từng bị bắt lại xét hỏi gì ráo. Vào đây rồi có cô Hà (bà Nguyễn Thị Thu Hà, lúc giữ chức Phó chủ tịch UBND TPHCM) đến thăm, thấy tôi vậy nên bảo mấy ông ở quận cấp giấy CMND cho tôi” - ông hóm hỉnh kể. Rồi khoe giấy CMND giờ đi đâu cũng nhớ đút trong túi áo, có lẽ đó cũng là “tài sản” duy nhất và quý giá nhất của ông!

CHUYỆN “CÔ TẤM” HÔM NAY

“Nói về cải lương thì tôi ở trong đó hơn 60 năm”, nghệ sĩ Lệ Thẩm mở đầu câu chuyện. Nhưng, sau hơn 60 năm tặng cho cải lương... cả tuổi xuân, sau đỉnh cao hào quang với vô vàn hoa tươi và sự hâm mộ cuồng nhiệt của công chúng, khi màn nhung khép lại, ở tuổi 78 nghệ sĩ Lệ Thẩm vẫn không có tài sản gì đáng giá.

Ba đờn trong đoàn hát, má cùng ba đi theo đoàn. Cô bé Lệ Thẩm được hoài thai và sinh ra ngay trong đoàn hát. Ba tuổi, đêm đêm cô bé ngồi cánh gà xem vở diễn rồi lẩm nhẩm theo học thuộc. Đến khi gánh hát đột xuất cần người thế vai đào con, Lệ Thẩm xung phong. Cứ thế cô lớn lên, định hình rõ sắc vóc và giọng ca. 18 tuổi, cô theo đoàn Năm Châu diễn tuồng Tấm Cám. Đến đoạn Tấm bị dì ghẻ đánh tới tấp trên sân khấu, khán giả ở dưới xuýt xoa. Rồi “cô Tấm” Lệ Thẩm đi ra chợ, khán giả chen nhau níu lại hỏi con bị đánh có đau không?

“Lo đi hát chứ không quan tâm tình tự”, nên dù nhiều khán giả hâm mộ mà Lệ Thẩm vẫn một mình. Năm 19 tuổi, Lệ Thẩm mới gặp gỡ và nên duyên vợ chồng với nghệ sĩ Tuấn Sỹ. Từ lập gánh hát riêng đến giai đoạn khó khăn của cải lương phải rã đoàn, hai vợ chồng bà kiên trì theo nghiệp cầm ca. Đoàn này rã thì đi đoàn khác.
Mãi đến một ngày, ông đột ngột qua đời khi đang lưu diễn ở vùng sâu vùng xa tỉnh Bến Tre. Quá đột ngột, bà gần như không thể khóc. Mãi đến sau này, nhớ lại giây phút đau đớn ấy, bà mới có thể diễn tả: “Muốn khùng luôn, ai biểu làm sao làm đó” vì “mới trước đó chút xíu ông vẫn còn khỏe mạnh”.

Bơ vơ quay lại Sài Gòn năm 1998, Lệ Thẩm không có nhà cửa. “Vốn liếng” duy nhất của bà là một cô con gái cũng quá nghèo. Con gái bà có chồng làm nghề chạy xe ôm, đang gánh vác 5 đứa con nhỏ. Vậy là Lệ Thẩm trở thành một thành viên của Viện dưỡng lão nghệ sĩ.

“Nếu ở bên ngoài mà bệnh thì khó sống lâu. Nhưng vô trong này không khí trong lành, mình yên tâm nhiều bề. Được gặp gỡ đồng nghiệp nên cũng khỏe hơn. Nếu có Mạnh Thường Quân cho ít tiền thì dành mua thuốc uống. Mình biết bệnh của mình để tiền mua thêm thuốc nào mà bệnh viện không có” - cô đào chánh xinh đẹp năm xưa chia sẻ. “Nửa khoảng đường chiều”, trong đôi mắt của người nghệ sĩ không hề có chút tiếc nuối nào khi dành trọn cuộc đời cho nghiệp cầm ca.


 

HOÀI GIANG

 

 Ngày dài ở xóm nghệ sĩ

 

Góc phố nhỏ giữa Sài Gòn là nơi tá túc, phiêu bạt của hàng trăm nghệ sĩ, quái kiệt từ nhiều vùng miền. Khi màn đêm xuống, họ lặng lẽ mưu sinh trong vai ông này bà nọ, tấu hài, ca hát hoặc phô diễn công phu khổ luyện...

Sài Gòn có nhiều nghệ sĩ, quái kiệt, nhưng không nơi nào quy tụ đông đảo phận đời "tơ tằm" như đường Trần Xuân Soạn, phường Tân Hưng, quận 7. Mấy chục năm qua, cư dân nơi đây quá quen với cảnh nghệ sĩ có tên tuổi hoặc vô danh tán gẫu nơi quán cà phê cóc, ngồi ăn sáng lề đường bàn chuyện chạy sô...

Chị Nguyễn Thị Kim Ba, ngụ khu phố 3, nói: "Lâu nay trong xóm có đám tang, đám cưới, đám tiệc khỏi đi xa thuê nghệ sĩ. Cứ đi vài bước gọi một tiếng mấy ổng có mặt liền, yêu cầu biểu diễn cải lương, nhạc sến, tân nhạc, tấu hài, múa lửa, nuốt kiếm, lột dừa... món nào cũng có".

Xóm ngủ ngày :

Các lão làng ở xóm nghệ sĩ từng lừng lẫy một thời trên sân khấu có Lam Sơn, Thái Bình, Minh Trí, Hoàng Mai, Chí Hải, Chung Tử Long... Phần tấu hài có Tiểu Bảo Chung, Tiểu Hoài Linh, Vũ Đức, Vũ Quang... Quái kiệt có Xuân Diệu dùng mắt thổi bong bóng, thổi bánh xe; võ sư Kim Tuấn dùng răng lột dừa khô; Minh Tân chuyên biểu diễn nuốt kiếm, nuốt rắn...; Ngọc Phương Thy múa lửa; Minh Hiền dùng đầu đập bể đá gạch...

Mỗi người đến với đời nghệ sĩ theo con đường khác nhau: Xuân Diệu quê ở Bạc Liêu lên Sài Gòn kiếm sống bằng đôi mắt kỳ lạ, võ sư Kim Tuấn gia nhập xóm nghệ sĩ bằng sức mạnh chẻ đôi trái dừa, Tiểu Hoài Linh trước đây là vệ sĩ nhưng hình dáng giống diễn viên hài Hoài Linh nghe bạn bè xúi bỏ nghề đi tấu hài...

Trong khu phố 3, 4 và 5 có nhiều dãy nhà trọ nghệ sĩ náu thân, nhưng nhà trọ ông Tư ở khu phố 3 lúc nào cũng là nơi chốn đi về của nhiều nghệ sĩ. Có người thuê phòng ở đơn thân, có người cả gia đình vợ chồng con cái cùng đi diễn, có người rước cha mẹ lên chung vui. 7g sáng, những căn phòng cửa đóng im lìm.

Thấy chúng tôi dợm gõ cửa, mấy chị bán cà phê bảo: "Gõ cửa mỏi tay cũng không ai mở đâu. Mấy ổng đi diễn suốt đêm nên ngủ tới trưa. Cần gì vài tiếng nữa quay lại, hơi đâu mà đợi". 9g sáng, lác đác vài nghệ sĩ xuất hiện. 10g, các quán cà phê cóc nghệ sĩ đông dần và tám chuyện rất ư là nghệ sĩ.

Nhóm N. than hôm qua chạy mấy quán nghệ sĩ ế khách, hát khản cổ mà thu nhập tiền bông (khách kẹp tiền vào bông hoa để tặng ca sĩ) không đủ đổ xăng. Nhóm khác bình phẩm mấy ngày nay võ sư Kim Tuấn chán đời nên không đi lột vỏ dừa bằng răng mà ở phòng trọ luyện khí công. Nào là Xuân Diệu trong mấy ngày lễ được mời lên Buôn Ma Thuột đắt sô kiếm bạc triệu, M.T. nhằn mấy ngày về quê ở miền Tây gần như lỗ vốn...

Bất chợt tiếng điện thoại vang lên, T. hí hửng khoe tối nay có sô, 400.000 đồng một suất diễn, cần ba diễn viên. Rồi T. lấy máy gọi đồng nghiệp: "Tối nay rảnh không, đi với tôi lên Suối Tiên".

Đến 11g, nhóm nghệ sĩ giải tán dần, ai về phòng nấy. Từ 13g-16g, các căn phòng khóa chặt cửa, không khí tĩnh lặng như vùng quê. 17g-18g, có người lịch xịch mở cửa mang đờn, dừa khô, bong bóng, kiếm... chất lên xe gắn máy. Những chiếc xe chạy tứ phía mất hút vào phố phường đang lên đèn.

Buồn như tiếng lòng

Chạy theo một nghệ sĩ trẻ tên N. chưa kịp hỏi chuyện, anh cắt ngang vì đang kẹt sô 19g. Anh tặc lưỡi: "Phố này là phố nghệ sĩ, nhưng đa số vô danh, kiếm tiền ngày nào hay ngày đó chứ có ai nổi như cồn mà đi thuê nhà trọ xộc xệch vầy. Lớp trẻ như tụi tôi bị cánh đàn anh trêu là "ngôi sao", nhưng là sau hè, sao chổi đấy".

Lúc trước các quán nghệ sĩ ở Sài Gòn nhiều lắm, nhưng nay teo tóp, T. ngậm ngùi đời sống ngày càng khó. Chị nói lúc trước sống được nhờ tiền bông rộng rãi từ vài trăm ngàn đồng tới vài triệu, nay vật giá tăng, bia rượu, thức ăn tăng... nên tiền bông cũng vơi dần. T. pha trò: "Hồi xưa được boa toàn bông tươi, còn bây giờ bông héo vài chục ngàn".

Theo ca sĩ K., tặng bông "héo" cho nghệ sĩ thì sợ bị chê sau lưng, còn tặng bông "tươi" không kham nổi nên khách ngại đến quán. Vì lẽ đó mà nhiều nghệ sĩ chấp nhận chạy sô tứ phương ở các quán hát với nhau, quán nhậu... Hát ở các quán này, tiền công vài trăm ngàn đồng/đêm, tiền bông có chỗ được nhận, có chỗ chủ quán thu bông với lý do làm thù lao trả nghệ sĩ. Đêm nào ế khách, chủ quán trả tiền xe ôm thay cho tiền diễn. Hát mà canh cánh nỗi lo nên điệu hò, xàng xê lên xuống lỗi nhịp.

Chị Thanh Xuân, nghệ sĩ vọng cổ, chua chát nói để sống được nhiều nghệ sĩ phải đi hát chùa, tức về các chùa ở tỉnh xa hát cho phật tử nghe. Chùa lớn trả tiền hơn 500.000 đồng/suất, chùa nhỏ chỉ trả vài trăm ngàn. Chỉ những căn phòng khóa cửa mấy ngày qua, chị Xuân nói: "Thấy phòng nào đóng cửa tụi chị cũng mừng giùm, đó là họ chạy sô được. Còn phòng nào khép cửa hờ thường xuyên là lo lắm, phần lớn bị bể sô hay nghệ sĩ yếu trong người nghỉ dưỡng sức, hoặc buồn hơn là không quán nào gọi đi diễn nên nằm chờ".

Võ sư Kim Tuấn mấy ngày nay chán cảnh tiền catsê bèo bọt nên lười đi diễn. Anh nói: "Dừa khô bây giờ một chục gần cả trăm ngàn, tiền xăng xe mắc quá, chạy lòng vòng đi diễn tốn vài trăm. Họ trả mình chỉ vài trăm ngàn suất diễn là lỗ công liền". Ông Hậu nhạc công ngậm ngùi: "Tôi năm nay 58 tuổi rồi, may mà hồi đó chơi đàn chứ đi ca hát là đói. Xóm nghệ sĩ có nhiều người quá tuổi 50, đâu còn hơi sức mà hát hò".

Vì không còn hơi sức nên nhiều cựu nghệ sĩ phải chuyển qua nghề đàn, cho thuê dàn âm thanh, biên tập hài kịch... Nhiều nghệ sĩ lừng lẫy một thời như Lam Sơn, Thái Bình, Hữu Trí... nay phải nương cậy vào con.

Mái ấm xa xôi

Lúc trước xóm nghệ sĩ nức tiếng với nhóm tam tấu gồm Kim Tuấn chuyên dùng răng lột vỏ dừa, Xuân Diệu phun sữa bằng mắt, Phúc Toàn nhại được nhiều giọng ca nổi tiếng từ tân nhạc, cải lương đến nhạc sến. Nhóm tam tấu này xuất thân từ ba vùng quê khác nhau ở miền Tây nhưng nay tan rã, người về quê, người chuyển nhà trọ.

Ở khu phố 3 mới đây nhóm hài Vũ Đức, Vũ Quang chuyển nhà trọ qua nơi khác. Buồn nhất là chuyện T. chuyển nhà trọ để lại món nợ tiền nhà hai tháng 2,4 triệu đồng. Chủ nhà thương anh cuộc sống khó khăn không nỡ tìm đòi. Nghệ sĩ này đi dăm hôm thì nghệ sĩ khác tìm đến, chuyện nghệ sĩ chuyển nhà trọ cũng nhẹ nhàng như mưa nắng Sài Gòn.

Theo ông Hậu, đường Trần Xuân Soạn tập trung đông nghệ sĩ nhất vì nơi đây giá thuê nhà trọ và giá đất còn thấp nên nhiều nghệ sĩ mua xây nhà ở. Số mua được nhà chẳng là bao, phần lớn đều "tôi đi ở trọ trần gian". Hữu Trí mua được nhà đất trong xóm nghệ sĩ cũng nhờ vào con cưng là bé Nguyễn Huy, còn gọi là bé Châu, "làm mưa làm gió" trên thị trường âm nhạc. Nghệ sĩ biểu diễn xiếc tạp kỹ Minh Tân có được căn nhà vài chục mét vuông trong phố nghệ sĩ cũng nhờ sự giúp đỡ của người thân.

Nghệ sĩ hài Vũ Đức đứng trên sân khấu chọc cười khán giả bao năm nhưng đời thực ông chết trong vai ở trọ. Võ sư Kim Tuấn biểu diễn công phu oai phong là thế, nhưng sau đêm diễn lại trở về với căn phòng trọ như chiếc hộp gói gọn chỉ đủ hai người. Chị Thanh Xuân cho biết chị ở xóm trọ nghệ sĩ trên 10 năm, lúc đó chỉ là nhà lá.

Mười năm qua, vợ chồng chị đi diễn tối mặt, hát khản cổ mà vẫn chưa mua được miếng đất nhỏ. Nay chị đã già, hơi đã tàn, lên một câu vọng cổ đừ người, tính giải nghệ nhưng đau đáu mái ấm vẫn xa xôi. Gần phòng trọ chị Xuân là Dương Tuấn, cũng ở trọ chục năm. Tuấn thuộc làu từng ngóc ngách trong phòng trọ như phím dương cầm anh bấm từng đêm. Để có được mái nhà riêng sao cứ bùng nhùng như đàn đứt dây.

Ông Hậu bùi ngùi: "Tôi có nhà riêng ở Long An cách đây vài chục cây số, nhưng về nhà ở thì không sống được. Ở đây sống nhà trọ eo hẹp nhưng còn kiếm được tiền qua ngày. Nghệ sĩ mà, bỏ đờn ca, hát xướng, tấu hài, diễn kịch biết làm gì đây. Chắc tại tụi tôi là kiếp con tằm, mê tiếng đàn, tiếng hát, ánh đèn sân khấu cho đến tàn hơi hết sức mới dứt vạt với đời nghệ sĩ đói nghèo".

TT- Đặng thành Công.


Tác giả bài viết: meoxu
Nguồn tin: CATP
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

DUY TRÌ TRANG WEB & GIÚP NSKK

Đăng nhập thành viên

Thăm dò ý kiến

Nữ nghệ sĩ thế hệ vàng được yêu thích nhất

Thanh Hương

Út Bạch Lan

Diệu Hiền

Ngọc Hương

Thanh Nga

Bạch Tuyết

Lệ Thủy

Mỹ Châu

Thanh Kim Huệ

Bích Hạnh

Xuân Lan

Bích Sơn

Ngọc Giàu

Mộng Tuyền

Thanh Thanh Hoa

Facebook

NS ANIMATION NHO

Cư xá của những nghệ sĩ danh tiếng Sài Gòn xưa

Cư xá Chu Mạnh Trinh trước kia có tên là cư xá Ngân hàng Đông Dương, nằm trong hẻm số 215 Chi Lăng, ấp Đông Nhất, xã Phú Nhuận, quận Tân Bình, tỉnh Gia Định, ngoại vi Sài Gòn. Đây là một con hẻm có quy hoạch cho khu cư xá, gồm một hẻm trục lớn và các hẻm nhỏ tỏa nhánh thẳng góc hai bên, đánh số 215 A, B, C, D, E, F cho tới G. Khoảng năm 1962 hay 1963, Trường Chu Mạnh Trinh được lập ở phía đầu hẻm nên dân quanh vùng gọi là cư xá Chu Mạnh Trinh.

 

NSND Minh Vương tri ân đồng nghiệp trong ngày giỗ Tổ sân khấu

Tối 9-9, NSND Minh Vương đã tổ chức lễ giỗ Tổ sân khấu tại Trung tâm Văn hóa quận 5, TP HCM nhằm tri ân tình cảm và sự đồng hành của các nghệ sĩ đồng nghiệp đối với ông.

 

Nghệ sĩ sân khấu tưng bừng giỗ Tổ

Sáng 9-9, Ban Ái hữu nghệ sĩ - Hội Sân khấu TP HCM đã tổ chức chương trình kỷ niệm Ngày truyền thống Sân khấu Việt Nam. Đông đảo nghệ sĩ nhiều thế hệ đã đến tham dự và thắp hương tưởng nhớ những bậc tiền bối đã dày công vun đắp ngôi nhà sân khấu của dân tộc.

 

CHUÔNG VÀNG VỌNG CỔ 2019 - ĐÊM CHUNG KẾT 1 Cuộc tranh tài đầu tiên của top 9

Top 9 thí sinh của vòng Chung kết Chuông vàng vọng cổ 2019 đã có những ngày tập luyện "chạy nước rút" cùng ban huấn luyện, sẵn sàng cho đêm loại trực tiếp đầu tiên diễn ra vào lúc 20g30 chủ nhật (8/9) tại Nhà hát HTV.

 

Vang tiếng đờn ca tài tử Nam Bộ giữa thủ đô

Những CLB đờn ca tài tử Nam Bộ và CLB hâm mộ sân khấu cải lương tại Hà Nội đã góp phần làm nên diện mạo của bộ môn nghệ thuật độc đáo này tại thủ đô

 

Gameshow “Tài tử miệt vườn” tái xuất mùa 2 có gì mới?

Vào lúc 20h ngày 31.8.2019, “Tài tử miệt vườn” sẽ tái xuất trên sóng của 02 Đài phát thanh truyền hình Đồng Tháp, Tây Ninh với tổng giải thưởng lên đến 267 triệu đồng.

 

Nghệ sĩ Hoàng Long từ trần

Nghệ sĩ Kim Ngân vừa báo tin cha của cô là nghệ sĩ Hoàng Long đã trút hơi thở cuối cùng lúc 16 giờ 25 ngày 4-9.

 

Bình Tinh kể chuyện khán giả tưởng mình chết vì chỉ hát đám tiệc

Hai nghệ sĩ cải lương Bình Tinh và Thanh Thảo rớt nước mắt chia sẻ về quãng thời gian khó khăn khi duy trì nghệ thuật hát cải lương.

 

NSUT Vũ Linh

Sau khi tham gia chương trình "Trăm năm nguồn cội" tại Nhà hát Bến Thành được khán giả khen ngợi, NSƯT Vũ Linh đã có những tâm sự về niềm hạnh phúc của đời nghệ sĩ, trong đó hai năm 1995 và 1999 anh được trao giải với một vai diễn: Nguyễn Địa Lô trong vở "Bức ngôn đồ Đại Việt".

 

NSND Minh Vương trải lòng trong ngày nhận danh hiệu cao quý

Nghệ sĩ Minh Vương là một trong 3 người được UBND TP HCM gửi văn bản đề nghị trung ương xem xét, đặc cách phong tặng danh hiệu NSND cùng với hai nghệ sĩ Thanh Tuấn và Giang Châu.

 

Niềm vui của chàng kép cải lương Tây Đô Niềm vui của chàng kép cải lương Tây Đô

Nghệ sĩ Hoàng Khanh (Đoàn Cải lương Tây Đô) mở đầu câu chuyện bằng niềm vui ngập tràn khi vừa được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú (NSƯT). Đó là phần thưởng xứng đáng cho chàng kép cải lương đất Tây Đô sau hơn 17 năm theo nghề và dành trọn tình yêu cho những vai tuồng, vở diễn trên sân khấu.

 

TP HCM có 50 nghệ sĩ được tặng và truy tặng danh hiệu NSND, NSƯT

Chiều 23-8, Hội Sân khấu TP HCM đã công bố danh sách 50 nghệ sĩ được tặng và truy tặng danh hiệu nghệ sĩ nhân dân (NSND), nghệ sĩ ưu tú (NSƯT).

 

Tân Cổ CHUYỆN BA NGƯỜI

CLVNCOM - Một người đi với một người Một người đi với nụ cười hắt hiu. Hai người vui biết bao nhiêu. Một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn. Giữa đường cơn gió lặng thinh. Nghe nghiêng nghiêng nặng lòng mình nao nao. Ba người chẳng biết làm sao. Khi không có kẻ buồn thiu đứng nhìn.

 

Hơn 40 năm, "Lan và Điệp" vẫn trẻ trung, ngọt ngào

Vở cải lương "Lan và Điệp" công diễn tối 17 và 18-8 đã làm hài lòng người mộ điệu. Hơn 40 năm, "Lan và Điệp" vẫn trẻ trung và ngọt ngào như mới hôm qua.

 

NỮ NGHỆ SĨ DIỆU HIỀN

Trên sân khấu cải lương miền Nam, tài năng ca diễn của một số nghệ sĩ đã mang đến cho họ những mỹ danh bất tử, mà mỗi khi nhắc đến mỹ danh này, thì người ta không thể nghĩ đến một nghệ sĩ nào khác. Như danh hiệu “vua ca vọng cổ” thì dành cho Út Trà Ôn, “Nữ vương Sầu Nữ” dành cho Út Bạch Lan, “Nữ hoàng sân khấu” dành cho Thanh Nga

 

Câu nói của NSƯT Diệu Hiền khiến nhiều người rơi nước mắt

Tối 15-8, trong chương trình lễ Vu Lan báo hiếu do đoàn Tình ca Bắc Sơn, Tập đoàn An Nông tổ chức tại Khu dưỡng lão nghệ sĩ TP HCM, NSƯT Diệu Hiền đã làm khán giả xúc động.