18:16 PDT Thứ năm, 22/08/2019
trang music

Menu

CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 64

Máy chủ tìm kiếm : 3

Khách viếng thăm : 61


Hôm nayHôm nay : 13972

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 368816

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 18879481

Trang nhất » Tin Tức » Đời Thường Nghệ Sĩ

Tân Cổ CHUYỆN BA NGƯỜI

Tân Cổ CHUYỆN BA NGƯỜI

CLVNCOM - Một người đi với một người Một người đi với nụ cười hắt hiu. Hai người vui biết bao nhiêu. Một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn. Giữa đường cơn gió lặng thinh. Nghe nghiêng nghiêng nặng lòng mình nao nao. Ba người chẳng biết làm sao. Khi không có kẻ buồn thiu đứng nhìn.

Xem tiếp...

Vua không ngai(Thành Được) tài hoa cở nào?

Đăng lúc: Thứ bảy - 10/08/2013 00:17 - Đã xem: 5274
Vua không ngai(Thành Được) tài hoa cở nào?

Vua không ngai(Thành Được) tài hoa cở nào?

Từ đó báo chí Sài Gòn chìu y’ anh Út Trà Ôn, toàn đăng tải những trận đấu bi-da sôi nổi của anh, thổi anh lên chín từng mây: “người Việt Nam duy nhất sắp đoạt giải bi-da quốc tế”. Có ai tổ chức giải bi-da quốc tế đâu! Đọc báo thấy đăng tin nói về mình “sắp đoạt giải quốc tế”, đi đâu anh Út cũng nhắc nhở với bà con rằng: “Nếu đoạt giải, chắc tôi giải nghệ Cải Lương, thụt bi-da mau làm giàu hơn”. Sự thực thì anh Út thua xiểng niểng, thua sạch túi. Bao nhiêu tiền ky’ giao kèo hát xướng, anh Út trịnh trọng nướng “đẹp” trong bàn bi-da. Anh Út trợn mắt, đổ mồ hôi hột tập trung tinh thần nguyên buổi chiều mới có thể “đi” một vài cơ từ 10 đến 20 điểm. Đối thủ anh Út, nhân viên nhắc tuồng chuyên nghiệp, tên là Thanh Trúc, tà tà vừa đánh vừa “thả”, đi một cơ từ 150 điểm trở lên. Càng thua càng tự ái nên càng muốn gỡ. Thanh Trúc bắt đúng mạch anh Út, tay đánh miệng cứ nhẹ nhàng chọc quê. Người thụt bi-da khi cảm thấy “quê cơ”, mất bình tĩnh, chơi mất “hứng”, nên sẽ từ thua tới chí thua.

Anh Hai chơi trội hơn anh Út Trà Ôn. Bi, cây cơ, túi “dết” đựng “đồ nghề” bi-da đều gởi mua thẳng từ bên Pháp. Mỗi khi anh Hai nhập trận đánh, từ đối thủ, người đánh cá, đến kẻ thua hết tiền đứng chầu rìa nhìn người ta sát phạt “rửa mắt” cho đỡ cơn ghiền, vô luận bao nhiêu số “khách tài tử” có mặt, cứ ăn hủ tiếu, cứ kêu cà phê thả giàn, anh Hai bao hết. Chỉ tuân theo một điều kiện là, mỗi khi anh Hai “canh” trật đường bi, người đứng ngoài hò hét ủng hộ tinh thần bằng cách: “Chà, bi kẹt mà anh Hai dám đánh tứ băng, đẹp thật”. Đẹp thì đẹp, nhưng có trúng trái bi nào đâu? Anh Hai “xách xe không” chạy mút mùa. Sức đánh, cho dù “hên cơ” đi một cơ khoảng 15 điểm là cùng. Đối thủ “chấp” hai bi đánh đồng điểm, anh Hai tự ái gạt phăng: “Thua thì chua! Tôi không thích chơi chấp”. Anh Hai thua bi-da từ năm 1960 đến năm 1975, ròng rã 15 năm, tiền cúng “cô hồn” nuôi chủ bàn bi-da, tiền đánh độ tính sổ lên đến nhiều triệu bạc.

Thua cầm canh, thua triền miên nên cương quyết gỡ. Tương tợ như anh Út Trà Ôn, càng quyết chí gỡ càng thua banh sự nghiệp. Một đối thủ nào đã ăn anh, “trên cơ” anh, anh chỉ dốc tâm gỡ với người đó, trận giao đấu kép dài năm mười năm, có thể kéo dài bất tận, có thể bán nhà bán xe cộ. Cả đời anh, anh không đánh bi-da với một người thứ hai, nếu anh chưa phục hận xong với người thứ nhất. Vì lẽ đó anh thua cơ chỉ có một người. Hàng ngày chìm đắm vào bàn bi-da 9, 10 tiếng đồng hồ để phục thù, để gỡ lại tự ái dựa trên một cuộc chơi không phải hơn thua về tiền bạc mà để trang trải một lối đam mê không có ngày giờ chợt tỉnh.

Cờ tướng, môn giải trí nát óc. Anh Hai mê cờ tướng bỏ ăn bỏ ngủ. Điểm đặc biệt, anh không đấu trí cờ tướng với một ai khác, ngoài ông Tư Hiếu, quản ly’ đoàn Tiếng Hát Dân Tộc. Đoàn hát vãn trước 1 giờ khuya, giờ giới nghiêm và thiết quân luật. Anh không về nhà nghỉ ngơi, ôm bàn cờ tướng ra quán cà phê rạp Quốc Thanh cùng với ông Tư Hiếu thức trắng đêm ngồi nghiền ngẫm những nước cờ lên Chốt, qua Pháo, nhích Xe, ra Tượng, chống Sĩ, v.v. Đụng thế cờ bí, thì anh đứng dậy thọt tay vô túi quần đi vòng tròn quanh bàn cờ độ 15, 20 phút để suy nghĩ, tìm cách phá vòng vây của đối phương. Hai người ngồi bàn cờ tướng có khi ba ngày ba đêm không chợp mắt, không thay quần áo và dĩ nhiên dẹp luôn giờ giấc tập tuồng, hát hò trình diễn văn nghệ. Những nhân chứng từng là quan sát viên cả ngàn cuộc chiến đấu cờ tướng giữa ông Tư Hiếu và anh Hai trên 11 năm thuật lại, mỗi ván cờ anh Hai thua từ năm chục ngàn trở lên. Thua xanh da người, thua chảy nước mắt.

Ông Tư Hiếu thương hại, thành thật khuyên anh Hai đừng đấu cờ với ông nữa. Anh Hai ấm ức, đưa ra lập luận rằng: “Anh phải chơi tiếp với tôi. Mà tôi chỉ chơi với anh thôi. Phải cho tôi gỡ. Không cho tôi gỡ, tức quá chắc tôi chết mất”. Ông Tư Hiếu “ngồi đồng” chìu anh Hai hết tháng nầy đến năm nọ. Nước cờ anh Hai tầm thường, phản pháo chẵn 11 năm nhưng chưa thắng ông Tư Hiếu quá 7 lần. Năm 1973, viên quản l‎y’ đoàn hát với số lương khiêm nhượng đủ nuôi 1 vợ 9 đứa con là giỏi lắm, tự dưng cả gan bỏ ra 4 triệu bạc mua một căn nhà hai tầng lầu ở đường Nguyễn Thông. Ông Tư Hiếu tâm sự với những người bạn thân: “Tôi không bao giờ quên ơn anh Hai. Ngày nay tôi có nhà cửa, vợ con no đủ là nhờ anh Hai đánh cờ tướng với tôi 11 năm”.

Ở đời ai lại chẳng thích nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con xinh. Ai lại chẳng thích sự nghiệp, công danh? Xã hội Việt Nam thời nào cũng thế, có rồi trong tay một sự nghiệp khấm khá, người ta nghĩ ngay đến việc “đi đứng” sao cho nó có vẻ “thượng lưu” xã hội … “kim tiền”. Hay nhất, hợp thời trang nhất không gì hơn là “đi” bằng xe hơi. Chiếc xe hơi vừa là phương tiện “thượng lưu” vừa là một “động sản” bề thế có tác dụng cấp thời xác nhận sở hữu chủ thuộc thành phần giàu có. Tâm ly’ chung chung, thích làm chủ một chiếc xe hơi, ấy cũng chỉ là chuyện thường tình. Trường hợp anh Hai trái ngược hẳn. Anh không thích xe hơi như để làm của, như làm phương tiện di chuyển hoặc chiều chiều lái Cadillac “hiệu Huê Kỳ” dạo phố “diễn binh” trước công chúng để đời ngắm ta, trầm trồ chiêm ngưỡng ta, v.v.

Anh mê chơi xe hơi như người ta mê chơi kiểng, sưu tầm hoa lạ. Xe hơi, dưới mắt anh Hai là một món đồ cổ thời thượng qu‎y’ giá cần bảo trì, chăm nom săn sóc, giữ gìn cẩn thận và thưởng thức nó. Nhưng anh giữ gìn được bao lâu? Chẳng có bao lâu. Do bản tánh thích tìm “của lạ”, chiếc xe hơi nhiều khi ở lại với anh có một ngày rồi chuyền sang tay người chủ khác. Trước đó khoảng 1, 2 giờ, anh lau chùi, đánh bóng, lấy mền trùm kín mít, không để trời mưa trời nắng “sờ mó” đến chiếc xe yêu quy’. Đến lúc thưởng thức, anh dành trọn buổi sáng đi vòng quanh chiếc xe, nhìn kiếng, nhìn mui, nhìn toàn diện “bóng dáng”. Mỗi vị trí, anh dừng tầm mắt thật lâu, năm mười phút quan sát, tìm tòi, chắt lưỡi hít hà, khen ngợi chiếc xe không tiếc lời. Vì chủ trương “chơi” xe chứ không “xài” xe, nên mua về để nằm ì trong ga-ra, để chiêm ngưỡng “dung nhan” nhiều hơn là lái ra đường.

Năm khi mười họa, chuyện rất cần, anh mới lái xe ra khỏi nhà, và mỗi lần như vậy anh có thái độ bực dọc, càu nhàu tại sao xe hơi cưng mà nỡ nào hành hạ nó, cưỡng bách nó chở người nặng nề, chạy trên những con đường nhựa nóng đổ lửa, đày đọa nó, tội nghiệp. Soạn giả Hoa Phượng lấy làm khó chịu, hỏi anh Hai:
- Vật phục vụ người, trường hợp anh, tôi lại thấy người nô lệ vật. Anh nghĩ có đúng không?
Anh Hai trả lời cộc cằn:
- Ê Hoa Phượng, mầy hỏi nghe lãng nhách. Người ta xài xe thì dụng cụ là phục vụ người. Còn tao, tao chơi xe, chẳng khác gì một môn giải trí, tao có quyền đam mê, có quyền phụng sự nó. Xe mua có hai ba triệu bạc trong khi tao xài cho bạn bè năm ba triệu bạc. Chứng tỏ tao không nô lệ đồng tiền, mầy thấy chớ?
- Thế sao anh lại đổi xe còn hơn người ta đổi một cái áo thun? Mỗi lần đổi xe mới, anh lỗ cả triệu đồng. Chiếc này vừa mua, chưa đầy hai ngày, anh bán tháo bán đổ, mua liền chiếc khác. Anh chơi một trò chơi hoang phí vô ích. Uổng lắm, anh Hai à.
Anh Hai l‎y’ luận một chiều:
- Trò chơi nào chẳng công phu, chẳng hao tiền tốn bạc? Tao chơi xe hơi, công phu vô cùng. Mầy chơi “tình ái” cũng công phu vô cùng. Lo phê bình tao, mầy dành năm phút tự phê mình mầy đi. Giữa tình ái và xe, trò chơi nào ít nguy hiểm, ít tốn kém hơn?

(TRẦN TRUNG QUÂN : HẬU TRƯÒNG SÂN KHẤU CẢI LƯƠNG)

Tác giả bài viết: keomienxa
Nguồn tin: suu tầm
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
du lich

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

DUY TRÌ TRANG WEB & GIÚP NSKK

Đăng nhập thành viên

NSMAU

Thăm dò ý kiến

Bạn ưa thích giọng ca nam nghệ sĩ nào của thế hệ vàng nhất?

Út Trà Ôn

Hữu Phước

Thành Được

Thanh Hải

Minh Cảnh

Phương Quang

Thanh Sang

Minh Phụng

Minh Vương

Hùng Cường

Tấn Tài

Dũng Thanh Lâm

animation

Facebook

NS ANIMATION NHO

Tân Cổ CHUYỆN BA NGƯỜI

CLVNCOM - Một người đi với một người Một người đi với nụ cười hắt hiu. Hai người vui biết bao nhiêu. Một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn. Giữa đường cơn gió lặng thinh. Nghe nghiêng nghiêng nặng lòng mình nao nao. Ba người chẳng biết làm sao. Khi không có kẻ buồn thiu đứng nhìn.

 

Hơn 40 năm, "Lan và Điệp" vẫn trẻ trung, ngọt ngào

Vở cải lương "Lan và Điệp" công diễn tối 17 và 18-8 đã làm hài lòng người mộ điệu. Hơn 40 năm, "Lan và Điệp" vẫn trẻ trung và ngọt ngào như mới hôm qua.

 

NỮ NGHỆ SĨ DIỆU HIỀN

Trên sân khấu cải lương miền Nam, tài năng ca diễn của một số nghệ sĩ đã mang đến cho họ những mỹ danh bất tử, mà mỗi khi nhắc đến mỹ danh này, thì người ta không thể nghĩ đến một nghệ sĩ nào khác. Như danh hiệu “vua ca vọng cổ” thì dành cho Út Trà Ôn, “Nữ vương Sầu Nữ” dành cho Út Bạch Lan, “Nữ hoàng sân khấu” dành cho Thanh Nga

 

Câu nói của NSƯT Diệu Hiền khiến nhiều người rơi nước mắt

Tối 15-8, trong chương trình lễ Vu Lan báo hiếu do đoàn Tình ca Bắc Sơn, Tập đoàn An Nông tổ chức tại Khu dưỡng lão nghệ sĩ TP HCM, NSƯT Diệu Hiền đã làm khán giả xúc động.

 

Càng cố kéo dài, phim dễ đuối!

Phim "Về nhà đi con" phát sóng tập cuối vào tối 12-8, kết thúc hành trình kéo dài 85 tập phim xoay quanh cuộc sống gia đình ông Sơn cùng 3 cô con gái: Huệ, Thư, Dương.

 

Nghệ sĩ Hồng Đào: Đạo diễn thật can đảm khi mời tôi... diễn cải lương!

Sau ồn ào ly hôn, nghệ sĩ Hồng Đào trở lại với công việc và gây bất ngờ thú vị khi nhận vai diễn trong vở cải lương "Lan và Điệp"

 

Nửa thế kỷ, "Bông hồng cài áo" vẫn thắm

Khán phòng kín chỗ ngồi, nhiều hàng ghế phụ được bổ sung dày đặc trên lối đi. Đó là quang cảnh của sân khấu Hoàng Thái Thanh đêm diễn ra mắt khán giả vở "Bông hồng cài áo" (tác giả: Kim Cương - Lê Khâm, đạo diễn: Ái Như), tối 3-8.

 

Thừa sức biến đờn ca tài tử thành đặc sản

Cần thiết xây dựng ngay không gian cho nghệ thuật đàn ca tài tử, biến bộ môn nghệ thuật là di sản văn hóa của thế giới này thành đặc sản văn hóa của TP HCM

 

ĐẠI THÀNH – QUÊ MỚI TẦM CAO.

CLVNCOM - ĐẠI THÀNH – QUÊ MỚI TẦM CAO. ( Ca cổ) Sáng tác : Nguyễn Văn Bớt - Nguyển Quang. Ý thơ : Huy Tùng Trình bày : NSND Trọng Hữu - NSUT Thanh Kim Huệ.

 

NSND Diệp Lang xúc động hội ngộ nhạc sĩ Lam Phương

NSND Diệp Lang đã đến thăm nhạc sĩ Lam Phương tại Nursinghome - California - Mỹ khi hay tin ông bệnh nặng. Hai nghệ sĩ đã hội ngộ sau nhiều năm xa cách.

 

Nghệ sĩ Hoài Dung từ trần

Nghệ sĩ Hoài Dung – vợ của tác giả vở cải lương “Tướng cướp Bạch Hải Đường” - đã trút hơi thở cuối cùng lúc 15 giờ 30 phút ngày 18-6 tại Bệnh viện Chợ Rẫy, hưởng thọ 82 tuổi.

 

Diễn viên Lê Dương Bảo Lâm bị đánh khi phát cơm từ thiện: "Diễn để quay phim"?

Khi đoạn clip nghệ sĩ Lê Dương Bảo Lâm bị đánh trong lúc phát cơm từ thiện tại Bệnh viện Ung Bướu (TP HCM) lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội, nhiều người đã đặt nghi vấn về độ trung thực của sự việc này.

 

965 số "Tạp chí văn nghệ" sau 20 năm phát sóng

Tối 8-6, Hãng phim TFS của Đài Truyền hình TP HCM đã tổ chức "Đêm Gala tri ân đội ngũ sáng lập Hãng phim TFS", đồng thời mừng sinh nhật 20 năm của chương trình "Tạp chí văn nghệ" đã gần chạm đến cột mốc 1000 số phát sóng.

 

Hồng Đào, Diễm My kể chuyện xin vai trong "Phượng khấu"

Nữ diễn viên Hồng Đào, Diễm My và nam diễn viên Jun Phạm thổ lộ rằng đi xin vai chứ không được mời trong dự án phim nhiều tập "Phượng khấu".

 

"Ngôi nhà nghệ sĩ" - Đặc sản du lịch

Đây là một trong những sản phẩm du lịch văn hóa mang nét đặc trưng của TP HCM đang được triển khai

 

NSƯT Kim Tử Long: Cải lương chưa bao giờ mất

Khẳng định cải lương chưa bao giờ mất, vì vậy NSƯT Kim Tử Long luôn mơ ước sẽ có một sân khấu cải lương riêng để tạo sân chơi dành cho các nghệ sĩ cải lương trẻ và cũng như duy trì và phát triển bộ môn nghệ thuật truyền thống này.