15:56 PDT Thứ ba, 20/08/2019
trang music

Menu

CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 107

Máy chủ tìm kiếm : 29

Khách viếng thăm : 78


Hôm nayHôm nay : 10426

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 331423

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 18842088

Trang nhất » Tin Tức » Nghệ Sĩ Tâm Sự

Tân Cổ CHUYỆN BA NGƯỜI

Tân Cổ CHUYỆN BA NGƯỜI

CLVNCOM - Một người đi với một người Một người đi với nụ cười hắt hiu. Hai người vui biết bao nhiêu. Một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn. Giữa đường cơn gió lặng thinh. Nghe nghiêng nghiêng nặng lòng mình nao nao. Ba người chẳng biết làm sao. Khi không có kẻ buồn thiu đứng nhìn.

Xem tiếp...

ĐẠO DIỄN HOA HẠ

Đăng lúc: Thứ bảy - 26/03/2016 13:23 - Đã xem: 1774
ĐẠO DIỄN HOA HẠ

ĐẠO DIỄN HOA HẠ

Người trong nghề, báo giới và cả khán giả nhắc đến bà với hàng loạt thành công. Một Hoa Hạ diễn viên, ca sĩ sắc nước hương trời, giọng vi vút như gió mùa xuân, một Hoa Hạ với Lôi Vũ gây chấn động cả giới kịch nghệ lúc bấy giờ, một Hoa Hạ với những vở cải lương tiền tỉ. Mấy ai biết, đời bà như tên của một loài hoa được bà chọn làm nghệ danh, rực rỡ đó mà sầu lên môi mắt đó. Bà tên thật là Phan Thị Ánh Phượng.

1. Chiều sâu vào tối, tôi ngồi bâng quơ trên ban công nhìn ra đường. Đã bao chiều tôi ngồi như vậy. Từ ngày má tôi mất, tôi sợ cái cảm giác xuôi ngược, hối hả theo dòng xe ngoài kia. Cả những cơn mưa ở đâu thình lình kéo về. Tôi trốn chạy, hay đúng hơn, tôi chưa thể chấp nhận được khoảng trống quá lớn mà má để lại.

Ngày má mất, tôi hối hả từ nhà lên viện thì nghe tin má đã chuyển về, tôi lật bật quay xe. Thành phố ngày mới, sôi động như nó vốn có. Chỉ có tôi hớt hơ hớt hải như người cố sức bơi qua đám lục bình quện rác nặng trịch đi ngược dòng nước, tâm trí váng vất hình bóng má. Những tháng ngày cơ cực, những danh vọng rực rỡ, những giấc mơ vụn vỡ, những hiện thực bóp nghẹt niềm tin, may mà còn có má. Mất má rồi, tôi biết tựa vào đâu để bấu víu, để tựa nương?

Ấu thơ tôi mải miết theo má buôn gánh bán bưng. Hết xôi tới chuối chiên rồi khoai luộc,… rong ruổi khắp nẻo đường ra chợ. Ngày đó, 6 đứa con mà má còn trẻ măng, đẹp người lại đẹp nết, lắm người buông lời đưa đẩy, má chỉ ngó lơ. Má thường hôn lên mớ tóc khét nắng của tôi, bảo: “Má ở vậy nuôi mấy đứa ăn học nên người! Con ngoan vậy, phải hồi xưa má giận quá cho con, chắc má hối hận suốt đời”.

Đời má là chuỗi ngày cơ cực chồng vất vả. Hết lo chồng, lại tất bật chăm con. Quần quật từ ngày tới đêm. Ba theo kháng chiến, giỏi chuyên môn được cử ra công tác công khai. Ba lên Sài Gòn, đi biệt luôn. Má loáng thoáng nghe ba có người phụ nữ khác, có con lớn hơn đứa con má mang trong bụng cả 2 tuổi, má cười cười bỏ ngoài tai, không tin. Ba về, nhìn má ẵm ngửa tôi trên tay, hỏi: “Con ai vậy?” rồi đi thẳng. Khi cạn tình cạn nghĩa thì lý do nào người ta cũng có thể vấy lên nhau được! Má giận quá, đau quá, không nói được tiếng nào, nước mắt rớt ướt hai cánh tay áo. Tủi phận, má định bụng đem tôi cho người ta. Mấy anh mấy chị thấy má khóc, ỉ ôi khóc theo. Vừa khóc vừa năn nỉ vừa canh chừng, sợ má buồn quá, đem tôi cho thiệt.

Tôi chang nắng, tóc vàng hoe. Ngộ là, da dẻ cứ trắng như trứng gà bóc. Mấy đứa trong xóm hễ thấy tôi là xúm vô chọc “đồ con lai”, rồi kéo đánh hội đồng tôi thừa chết thiếu sống, mực rây khắp người. Về nhà toàn ôm cặp né má, tay che mặt trầy trụa, cà nhắc ra mé sông ngồi gụt áo. Vừa gụt vừa khóc. Đâu giấu má hoài được. Má kêu lại hỏi, hổng dám nói thiệt sợ má buồn, thành ra bị la hoài. Cái áo trắng lốm đốm mực tím mờ mờ như những giọt buồn tuổi thơ ngưng đọng.

Một bữa, bị tụi nó dí đánh dữ quá, tôi cắm đầu chạy thục mạng. Xui sao chui vào ngõ cụt, trước mặt lại có đống cát to lù lù. Tôi luống cuống chưa biết sao thì nghe tiếng tụi nó réo tới phía sau. Bụng bảo dạ, chắc đận này mềm xương. Chính trong giây phút sợ hãi đỉnh điểm đó, tôi chợt nghĩ, không lẽ để tụi nó đánh mình hoài vậy sao? Tôi quẳng bình mực và tập sách sang bên quần nhau một trận. Trận đó sứt đầu mẻ trán nhưng phần thắng đã thuộc về tôi.

Từ đấy, đứa nào hé môi kêu con lai là tôi đánh lại, kèm điều kiện: “Mày mà méc má tao, mốt tao đánh gấp đôi”. Về nhà, tôi lại là đứa con ngoan ngoãn, đau cách mấy cũng cắn răng chịu. Cái tính không thoả hiệp, dám làm dám chịu của tôi, có lẽ hình thành từ chuyện này.

2. Tôi từng ước lớn lên trở thành luật sư hoặc bác sĩ. Nhưng thời tôi, trường luật bị bãi bỏ, trường y thì học phí cao quá. Má muốn tôi học sư phạm như mấy anh mấy chị. Chiều lòng má, tôi đăng ký, cầm giấy báo danh về cho má vui. Còn tôi nộp hồ sơ vô khoa Lý-Sáng-Chỉ của Nhạc viện Thành phố. Hồ sơ yêu cầu phải có bằng trung học âm nhạc, thuyết phục người thâu hồ sơ không được, tôi cầm mấy bản nhạc viết hồi còn đi học vô đưa thầy Ca Lê Thuần coi. Số là, hồi 12, 13 tuổi tôi đã có thể chơi được guitar và sáng tác nhạc, in thành bản bán hẳn hoi cho bạn học cùng trường và trường khác.

Thầy xem xong gật đầu, nói người bảo vệ nhận hồ sơ của tôi nhưng họ vẫn kiên quyết không nhận. Tôi buồn quá lang thang theo mấy đứa bạn qua trường Sân khấu nộp thử vô khoa Đạo diễn. Giám khảo kêu hát một bài, tôi cầm đàn hát. Tới hồi thi tiểu phẩm, lớ ngớ không biết làm gì, cô Tường Trân, chủ nhiệm của tôi sau này, hướng dẫn làm như vầy, như vầy nè. Tôi làm theo gọn ơ.

Cầm giấy báo trúng tuyển thủ khoa về đưa má, má hỏi chớ học đạo diễn là học gì vậy bây? Tôi tình thiệt trả lời: “Dạ, con cũng hổng biết nữa má! Mà con lỡ thi đậu rồi, thôi má cho con học nghen. Lỡ con học dở quá thì con thi lại vô Sư phạm”. Vậy đó rồi vô trường được thầy cô hướng dẫn, dạy bảo, năng khiếu tiềm ẩn dần dần phát lộ, riết mê nghề hồi nào không hay.

 

 

Chân dung NSƯT Hoa Hạ.

Học trường có học bổng tiền mặt, rồi thịt, gạo nữa, tôi gởi hết về cho chị, do chồng chị vừa mất, một mình chị gánh gồng nuôi 3 đứa con thơ dại. Tôi lọc cọc đạp xe đi dạy hát, đóng phim, viết báo rồi xin vô mấy trường đại học dạy tiểu phẩm kiếm tiền đắp đổi qua ngày.

Có lẽ Tổ thương nên dù cực cách mấy, tôi vẫn học rất giỏi. Hết năm thứ nhất, tôi được suất học bổng đi Liên Xô. Niềm vui chưa trọn thì ban giám hiệu gọi tôi lên kỷ luật. Nguyên là nhà trường cấm không cho học sinh yêu nhau. Quen nhau thì phải đăng ký. Anh Huy Thống thường đi dạy với tôi, có đăng ký yêu một chị bạn rồi. Chỉ vì suất học bổng đó, người ta đồn tôi cặp bồ với anh, trong khi anh em tôi cực kỳ trong sáng. Lúc đó, tôi mới cảm nhận hết được những người bạn thân hại mình như thế nào. Tôi thà bị đuổi học chứ nhất quyết không nhận chuyện mình không có.

Thầy Bích Lâm – hiệu trưởng mới kêu tôi vô phòng thầy. “Em không được bỏ nghề! Nếu không đi Nga học nữa thì ở lại đây học chứ không được nghỉ! Vì thầy tin chắc rằng, em sẽ trở thành một ngôi sao”. Nói tới đó thì hai thầy trò nhìn nhau nước mắt giàn giụa. Có câu, “tái ông thất mã”, nhờ không đi Nga tôi lại được đào tạo chuyên sâu về nghề. Mà kể cũng ngộ, tôi buồn vậy chớ không sốc, không giận bạn vì tôi biết bạn rất cần suất đi đó. Một tối sắp đi, vô nội trú ngủ lại, bạn thú nhận với tôi rằng, bằng cớ “tố cáo” tôi chính là mẩu giấy hẹn giờ đi dạy của tôi chuyền tay trong buổi học chính trị.

3. Tôi đi hát, năm 1981, đoạt giải nhất “Đơn ca mùa xuân”. Sợ nhà trường phát hiện nên lấy tên Hoa Hạ. Nghệ danh đó theo tôi đến tận bây giờ. Có sắc vóc, ca hay, diễn giỏi nên vừa ra trường, Đoàn Cửu Long mời tôi về làm diễn viên liền. Vừa hát, vừa diễn, thù lao của tôi không kém cạnh những ngôi sao thời bấy giờ. Tuổi trẻ bồng bột, cũng có khi mê danh vọng, tiền tài quên đi những điều đã được định hướng.

Một hôm, hát xong đứng trong cánh gà nhìn ánh đèn sân khấu tôi chợt giật mình, nếu mình để danh vọng cuốn đi, hóa ra mình đã phụ công lao của thầy và cô. Thầy cô giống như cái lề định hướng để khi lạc bước, tôi leo trở vào và chấp nhận gian khổ. Tánh tôi vậy, đường dù khó nhưng có lề rồi thì phải theo.

4 năm sau đoàn Bông Hồng mời tôi về thế vai rồi đề nghị dựng vở. Tôi bắt đầu được biết đến với vai trò đạo diễn. Song, có tiếng vang phải đến Lôi Vũ, vở diễn mà tôi bán con xe cánh én, lấy tiền cá nhân để dựng. Cùng thời điểm đó, còn có thêm 3 đoàn đầy danh tiếng khác dựng vở này. Có người không thích tôi, tìm cách ngăn cản. Tôi “cãi” cứ để cho tôi dựng, dở thì bỏ cũng được, có mất cũng là tiền của tôi. Chứ anh em nhiệt huyết, tập tành cực khổ mấy tháng trời, nói bỏ là bỏ sao đành.

Mà quả thật, tôi và các bạn diễn hồi đó có gì đâu để mất nên cứ thế diễn với tâm trạng thoải mái nhất, hồn nhiên nhất. Tôi không có thói quen nhớ những gì mình đã dựng. Khi mỗi vở diễn, mỗi chương trình tươm tất, tôi tự trả mình về vạch số 0 để khởi động dự án mới và làm hết sức với đứa con đó. Lúc nào tôi cũng ở trong tâm thức, nếu không thành công sẽ chẳng có gì. Tuy nhiên, Lôi Vũ là một trường hợp vô cùng đặc biệt. Bởi ở đó, tôi cảm nhận được nguồn lực vô cùng mạnh mẽ của sân khấu thành phố.

Sẽ không bao giờ có được những đỉnh cao như vậy nữa. Rất nhiều vở sau này, tôi viết cho những người bạn ấy nhưng vì nhiều lý do, họ không tham gia được, tôi bỏ luôn vở, không dựng nữa. Có thể, đó là một sự thủy chung quá đáng. Nhưng, đó là tình cảm của những người bạn thân từng sống chết vì nghệ thuật.

4. Tánh tôi vốn thẳng, thấy chuyện bất bình, dù không phải là của mình cũng đứng ra can thiệp. Nhất là chuyện trong nghề nên nhiều người cạnh tranh và không ưa tôi lắm. Tôi càng không có thói quen “bợ đỡ”, “dĩ hòa vi quý”, người nào tôi không trọng là không nói chuyện, mời ly nước, bữa cơm cũng không màng. Bạn bè nhắc miết, tôi suy nghĩ nhiều lắm chứ. Tôi biết, nếu mềm mỏng, khéo léo hơn, tôi sẽ thành công và được công nhận hơn bây giờ. Mấy lúc cũng muốn đổi thay, thử bắt chuyện với họ, cả người lại nổi gai ốc. Tự dưng tôi thấy hổ thẹn với bản thân mình quá. Tội tình gì phải làm như vậy? Thôi thì cứ là chính tôi, để mỗi khi nhìn mình trong gương, có thể an nhiên mỉm cười, để mỗi khi đặt mình xuống, tôi được giấc ngủ nhẹ nhàng.

Nhờ ơn phước, Trời cho tôi được đủ đầy, nuôi sống bản thân và cả gia đình lớn bằng một nghề khác để tôi toàn tâm toàn ý với nghệ thuật. Những vở tôi dựng, má coi không sót vở nào. Từ ngày má mất, tôi không còn cảm hứng hay động lực để làm nữa. Như một kẻ lạc trong rừng sâu mất phương hướng, tôi tự hỏi, má đi rồi, mình dựng vở để ai coi?

Có lẽ, tôi cần thêm một chút thời gian…

Hoàng Linh Lan

Nguồn tin: tcgd theo ANTGCT
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
du lich

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

DUY TRÌ TRANG WEB & GIÚP NSKK

Đăng nhập thành viên

NSMAU

Thăm dò ý kiến

Bạn ưa thích giọng ca nam nghệ sĩ nào của thế hệ vàng nhất?

Út Trà Ôn

Hữu Phước

Thành Được

Thanh Hải

Minh Cảnh

Phương Quang

Thanh Sang

Minh Phụng

Minh Vương

Hùng Cường

Tấn Tài

Dũng Thanh Lâm

animation

Facebook

NS ANIMATION NHO

Tân Cổ CHUYỆN BA NGƯỜI

CLVNCOM - Một người đi với một người Một người đi với nụ cười hắt hiu. Hai người vui biết bao nhiêu. Một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn. Giữa đường cơn gió lặng thinh. Nghe nghiêng nghiêng nặng lòng mình nao nao. Ba người chẳng biết làm sao. Khi không có kẻ buồn thiu đứng nhìn.

 

Hơn 40 năm, "Lan và Điệp" vẫn trẻ trung, ngọt ngào

Vở cải lương "Lan và Điệp" công diễn tối 17 và 18-8 đã làm hài lòng người mộ điệu. Hơn 40 năm, "Lan và Điệp" vẫn trẻ trung và ngọt ngào như mới hôm qua.

 

NỮ NGHỆ SĨ DIỆU HIỀN

Trên sân khấu cải lương miền Nam, tài năng ca diễn của một số nghệ sĩ đã mang đến cho họ những mỹ danh bất tử, mà mỗi khi nhắc đến mỹ danh này, thì người ta không thể nghĩ đến một nghệ sĩ nào khác. Như danh hiệu “vua ca vọng cổ” thì dành cho Út Trà Ôn, “Nữ vương Sầu Nữ” dành cho Út Bạch Lan, “Nữ hoàng sân khấu” dành cho Thanh Nga

 

Câu nói của NSƯT Diệu Hiền khiến nhiều người rơi nước mắt

Tối 15-8, trong chương trình lễ Vu Lan báo hiếu do đoàn Tình ca Bắc Sơn, Tập đoàn An Nông tổ chức tại Khu dưỡng lão nghệ sĩ TP HCM, NSƯT Diệu Hiền đã làm khán giả xúc động.

 

Càng cố kéo dài, phim dễ đuối!

Phim "Về nhà đi con" phát sóng tập cuối vào tối 12-8, kết thúc hành trình kéo dài 85 tập phim xoay quanh cuộc sống gia đình ông Sơn cùng 3 cô con gái: Huệ, Thư, Dương.

 

Nghệ sĩ Hồng Đào: Đạo diễn thật can đảm khi mời tôi... diễn cải lương!

Sau ồn ào ly hôn, nghệ sĩ Hồng Đào trở lại với công việc và gây bất ngờ thú vị khi nhận vai diễn trong vở cải lương "Lan và Điệp"

 

Nửa thế kỷ, "Bông hồng cài áo" vẫn thắm

Khán phòng kín chỗ ngồi, nhiều hàng ghế phụ được bổ sung dày đặc trên lối đi. Đó là quang cảnh của sân khấu Hoàng Thái Thanh đêm diễn ra mắt khán giả vở "Bông hồng cài áo" (tác giả: Kim Cương - Lê Khâm, đạo diễn: Ái Như), tối 3-8.

 

Thừa sức biến đờn ca tài tử thành đặc sản

Cần thiết xây dựng ngay không gian cho nghệ thuật đàn ca tài tử, biến bộ môn nghệ thuật là di sản văn hóa của thế giới này thành đặc sản văn hóa của TP HCM

 

ĐẠI THÀNH – QUÊ MỚI TẦM CAO.

CLVNCOM - ĐẠI THÀNH – QUÊ MỚI TẦM CAO. ( Ca cổ) Sáng tác : Nguyễn Văn Bớt - Nguyển Quang. Ý thơ : Huy Tùng Trình bày : NSND Trọng Hữu - NSUT Thanh Kim Huệ.

 

NSND Diệp Lang xúc động hội ngộ nhạc sĩ Lam Phương

NSND Diệp Lang đã đến thăm nhạc sĩ Lam Phương tại Nursinghome - California - Mỹ khi hay tin ông bệnh nặng. Hai nghệ sĩ đã hội ngộ sau nhiều năm xa cách.

 

Nghệ sĩ Hoài Dung từ trần

Nghệ sĩ Hoài Dung – vợ của tác giả vở cải lương “Tướng cướp Bạch Hải Đường” - đã trút hơi thở cuối cùng lúc 15 giờ 30 phút ngày 18-6 tại Bệnh viện Chợ Rẫy, hưởng thọ 82 tuổi.

 

Diễn viên Lê Dương Bảo Lâm bị đánh khi phát cơm từ thiện: "Diễn để quay phim"?

Khi đoạn clip nghệ sĩ Lê Dương Bảo Lâm bị đánh trong lúc phát cơm từ thiện tại Bệnh viện Ung Bướu (TP HCM) lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội, nhiều người đã đặt nghi vấn về độ trung thực của sự việc này.

 

965 số "Tạp chí văn nghệ" sau 20 năm phát sóng

Tối 8-6, Hãng phim TFS của Đài Truyền hình TP HCM đã tổ chức "Đêm Gala tri ân đội ngũ sáng lập Hãng phim TFS", đồng thời mừng sinh nhật 20 năm của chương trình "Tạp chí văn nghệ" đã gần chạm đến cột mốc 1000 số phát sóng.

 

Hồng Đào, Diễm My kể chuyện xin vai trong "Phượng khấu"

Nữ diễn viên Hồng Đào, Diễm My và nam diễn viên Jun Phạm thổ lộ rằng đi xin vai chứ không được mời trong dự án phim nhiều tập "Phượng khấu".

 

"Ngôi nhà nghệ sĩ" - Đặc sản du lịch

Đây là một trong những sản phẩm du lịch văn hóa mang nét đặc trưng của TP HCM đang được triển khai

 

NSƯT Kim Tử Long: Cải lương chưa bao giờ mất

Khẳng định cải lương chưa bao giờ mất, vì vậy NSƯT Kim Tử Long luôn mơ ước sẽ có một sân khấu cải lương riêng để tạo sân chơi dành cho các nghệ sĩ cải lương trẻ và cũng như duy trì và phát triển bộ môn nghệ thuật truyền thống này.