08:04 PDT Chủ nhật, 27/09/2020
trang music

Menu

CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 138

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 137


Hôm nayHôm nay : 12315

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 765737

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 27782941

Trang nhất » Tin Tức » Nghệ Sĩ Tâm Sự

Nghệ sĩ tề tựu ngày giỗ tổ sân khấu

Nghệ sĩ tề tựu ngày giỗ tổ sân khấu

Đông đảo nghệ sĩ đã tề tựu tại Nhà hát Lớn Hà Nội ôn lại những kỷ niệm đẹp nhân lễ giỗ tổ sân khấu được Hội nghệ sĩ sân khấu Việt Nam tổ chức ngày 25-9.

Xem tiếp...

Minh tinh một thời Hoàng Cúc: Phía sau màn ảnh

Đăng lúc: Chủ nhật - 02/06/2013 03:42 - Đã xem: 3174
Minh tinh một thời Hoàng Cúc: Phía sau màn ảnh

Minh tinh một thời Hoàng Cúc: Phía sau màn ảnh



Gặp nữ minh tinh màn ảnh thuở nào trong một sáng mùa đông Hà Nội, người viết không khỏi ngạc nhiên khi đi qua những năm tháng rộng dài rong ruổi trên con đường nghệ thuật, trên khuôn mặt ấy giờ đây như một hồ nước phẳng lặng, bình thản đến lạ lùng.
NSND Hoàng Cúc nói rằng mình vừa thiền xong, và cuộc sống với cô sau ánh đèn sân khấu là hạnh phúc và bình yên lắm. Và “Đừng nói tôi cô đơn hay ở ẩn, những khái niệm đó không tồn tại trong con người tôi”.
Minh tinh một thời Hoàng Cúc: Phía sau màn ảnh
NSND Hoàng Cúc, minh tinh màn ảnh một thời 
Sinh nghề, tử nghiệp và nỗi nhớ quay quắt ánh đèn sân khấu

- Là người nghệ sĩ một thời kì hoàng kim cả trên sân khấu kịch và trong điện ảnh, lý do nào khiến NSND Hoàng Cúc từ bỏ tất cả, tĩnh tâm lại để đến với phật, với thiền như thế, chúng ta có thể bắt đầu từ việc ngày ngày cô ngồi thiền và nghe nhạc phật?

Chẳng nên bắt đầu từ thiền hay từ cái gì cả, hãy bắt đầu cái nhìn từ cuộc đời.

Tôi đã nhận sổ hưu mà lẽ ra tôi phải nhận từ năm ngoái, nghĩa là đã đến lúc phải dừng chân sau cả cuộc đời làm nghệ thuật không mệt mỏi.

Nói vui và ví von thế này, mỗi công dân đều có nghĩa vụ và quyền lợi trong công việc. Về quyền lợi, thì tôi đã được nghỉ ngơi đúng cái tuổi của mình.

 

Minh tinh một thời Hoàng Cúc: Phía sau màn ảnhNghệ thuật cũng không có đỉnh cao, nó là bất tận, là tận hiến, nhưng với một người nghệ sĩ như tôi, thế là đủ. Minh tinh một thời Hoàng Cúc: Phía sau màn ảnh


 
Về nghĩa vụ, tôi đã cống hiến cho nghệ thuật từ năm 17 tuổi cho đến bây giờ, gần 40 năm, có lẽ đã là quá đủ trong cuộc hành trình của một đời người. Biết rằng người làm nghệ thuật không có tuổi, còn minh mẫn là còn sáng tạo, nghệ thuật cũng không có đỉnh cao, nó là bất tận, là tận hiến, nhưng với một người nghệ sĩ như tôi, thế là đủ.


Trên hết, tôi có một gia đình bé nhỏ, một cậu con trai đã lấy vợ và sinh con đầu lòng, tôi muốn dành tất cả thời gian và tình yêu thương cho gia đình mình, đặc biệt là cô cháu gái nhỏ bé của mình.

Người xưa nói không sai, có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Từ khi con trai một tháng rưỡi tuổi tôi đã mang con đi làm phim ở bệnh viện phụ sản, người ta chụp cho một bức ảnh mà giờ tôi vẫn giữ. Đến giờ tôi lại vào bệnh viện đó đón đứa cháu đầu lòng từ cô con dâu, đặc biệt người ta lại bảo cháu giống bà khủng khiếp, thì còn gì vui hơn.

Bây giờ bế đứa cháu tôi thấy cuộc đời như một cuốn phim quay chậm, từ khi tôi đón con trai, đến giờ là cháu gái, và tôi nhận ra rằng đó là vai diễn tròn trịa nhất trong cuộc đời mình. Chính vì thế tôi dừng lại chẳng có gì là ngạc nhiên.

Còn tôi đến với thiền, cũng giống như nhiều người, khi áp lực trong cuộc sống và trong công việc quá nhiều, thêm nữa nó cũng giúp tôi nâng cao sức khỏe.


Thiền giúp tôi ngộ ra nhiều điều của cuộc sống một cách sâu sắc. Chỉ có thiền lòng tôi mới lắng lại nhất, tĩnh tâm nhất và ngộ ra được nhiều điều khiến con người ta tồn tại.

Lòng tin trong thiền ấy nâng lên mức tuyệt đối, nó nâng đỡ tinh thần con người ta trong cuộcsống, biết tránh xa tội lỗi; tránh xa tham, sân, si; những ham muốn đời thường; dục vọng bất thường, nó giúp con người ta sống đẹp hơn, tốt hơn, giá trị hơn.

- Có khi nào cô nhớ nghề quay quắt khi rời xa ánh đèn sân khấu, rời xa tiếng máy quay?

Người ta vẫn nói sinh nghề tử nghiệp, mà cái nghề ấy nó vận vào tôi như một định mệnh, thế nên, nỗi nhớ trở về thường xuyên đến mức như bữa ăn giấc ngủ.

Ngày xưa, tôi luôn sống trong cảm giác mình không thể làm được gì khác ngoài nghề, nhưng giờ, khi thiền đã giúp tôi tĩnh tâm lại, tôi đã có thể xem nhiều bộ phim với cảm quan của một khán giả, của một nghệ sĩ chứ không phải của người làm nghề. Và tôi thấy lòng mình thảnh thơi.

- Có những người nghệ sĩ cả đời chỉ đóng một dạng vai chính diện, hoặc phản diện, nhưng cô lại nổi tiếng với việc hóa thân đa dạng về tính cách nhân vật, dường như với người làm nghệ thuật, đó cũng là hạnh phúc lớn nhất?

Trên sân khấu kịch tôi đa dạng về tính cách nhân vật, trong điện ảnh người ta lại nhìn thấy chất phản diện nhiều, nhưng tôi vui vì mình hóa thân được vào nhiều dạng vai như thế.

Khai thác đa chiều là niềm hạnh phúc của tất cả mọi người nghệ sĩ, chúng tôi được bơi, được vùng vẫy sáng tạo, mặc dù đôi khi làm cho các nghệ sĩ nếu không có tay nghề vững sẽ lúng túng.

Khi hóa thân vào nhiều dạng vai, tôi cảm nhận được thế giới xung quanh, thế giới của văn học, của tiểu thuyết, của những nhân vật mình khai thác, mình cảm nhận, để nắm bắt, chắt lọc cho nó trở thành sự sáng tạo của mình.

Là Hoàng Cúc, một bà già 70, 80 tuổi có những đứa con hy sinh hết cho Tổ quốc trên sân khấu kịch, vẫn chỉ là khuôn mặt ấy thôi, nhưng trong Tướng về hưu là một người con dâu sòng phẳng và thức thời đến tàn nhẫn và đáng sợ.
Minh tinh một thời Hoàng Cúc: Phía sau màn ảnh
NSND Hoàng Cúc trong Tướng về hưu 
- Không riêng gì nghệ sĩ mà bất kì ai cũng luôn muốn mình trẻ trung, xinh đẹp, nhất là người phụ nữ có sẵn vẻ đẹp trời phú như của cô, vậy mà trên sân khấu kịch cô lại chấp nhận làm mình già đi, vào vai diễn đầu tiên là nhân vật 35 tuổi khi tuổi đời mới tròn 17?

Tôi vào vai nhân vật 35 tuổi khi 17 tuổi và khi 19 tuổi tôi đã vào vai nhân vật 60 tuổi.

Có lẽ bộ phận hóa trang đã làm rất tốt, ăn mặc già nua đi một chút, thêm nhiều nếp nhăn một chút, bôi dầu hóa trang của Liên Xô đen vào răng, mỗi lần nói lại nuốt đi một tí là thành bà lão rồi (cười).

Có rất nhiều thứ để hỗ trợ, nhưng không có gì hỗ trợ một cách tròn trịa, đúng đắn mà chuẩn nhất như diễn xuất của chính diễn viên.

Tôi không có khái niệm cô đơn và ở ẩn


- Đã khi nào cô ngồi lục lại kí ức, gặm nhấm dần những kỉ niệm của một thời sống chết với nghệ thuật ấy?

Gần 40 năm làm nghệ thuật, cả một chặng hành trình dài của đời người, làm sao không nhớ, nỗi nhớ luôn thường trực và sẵn sàng ùa về bất cứ khi nào.

Tôi còn nhớ kỉ niệm khi tôi diễn vở Em đẹp dần lên trong mắt anh, một lúc hóa thân thành 4 vai với những tính cách khác nhau, hóa trang khác nhau.

Khi mang vở vào trong miền Nam, khán giả miền Nam chào đón nhiệt liệt lắm, người nghệ sĩ cũng hân hoan háo hức chờ đến ngày diễn, nhưng vừa hôm trước căng băng rôn giới thiệu hôm sau nhận được lệnh cấm diễn. Cái thời ấy nó vậy và người nghệ sĩ phải chấp nhận.

Còn một kỉ niệm mà không bao giờ tôi có thể quên được đó là khi mở cửa hàng áo cưới vào năm 1992, đắt hàng lắm, làm được một năm tôi đã mua được xe dream của Thái.

Hôm ấy đúng vào mùng 8/3, tôi phải đi trang điểm cho khách mà lại kí một hợp đồng biểu diễn vào lúc 9h sáng. Tôi trang điểm cho khách xong vội phóng đến rạp Công Nhân, khi đi qua ngã ba của phố Huế, vì sợ chỉ còn ít phút nữa là mở màn, tôi cuống lên rẽ trong khi đèn đỏ.

Tôi bị một anh công an bắt, vội vàng xuống xe giải thích bằng tất cả các lý do mà anh công an ấy vẫn không chấp nhận. Tôi bảo anh công an là nếu anh phạt thì phạt nhanh cho tôi đi mà anh ta nhất định không nghe, bắt tôi đứng đó chờ.

Cuối cùng tôi phải gọi một đứa cháu đến đứng đó giải quyết, rồi không gọi được xe ôm, phải nhảy lên một chiếc xích lô, về sau do chậm quá tôi phải nhảy xuống chạy bộ, sau đó gặp một người đi xe máy mới xin đi nhờ, may quá đến lúc màn mở thì tôi thay xong quần áo. Đây là kỉ niệm tôi nhớ mãi.

Trong mọi giấc mơ, điều ám ảnh người nghệ sĩ nhất là bị muộn đêm diễn, thế nên nhiều khi trong giấc mơ vẫn giãy đành đạch khi mơ thấy bị muộn giờ.
Minh tinh một thời Hoàng Cúc: Phía sau màn ảnh
Tôi không cô đơn, cũng không ở ẩn 
- Lý do nào khiến người ta lại gắn cô với cụm từ “sự cô đơn của một nhan sắc”?

Tôi không thấy đúng một chút nào cả, có lẽ ai đó đã phóng tác hơi thi vị hóa thêm một chút.

 

Minh tinh một thời Hoàng Cúc: Phía sau màn ảnhNhiều người nói tới tôi là nói về sự cô đơn của một nhan sắc, hay nói tôi về ở ẩn, nhưng trong con người tôi không có những khái niệm ấy. Minh tinh một thời Hoàng Cúc: Phía sau màn ảnh


 

Nhiều người nói tới tôi là nói về sự cô đơn của một nhan sắc, hay nói tôi về ở ẩn, nhưng trong con người tôi không có những khái niệm ấy.



Trong mỗi con người, khi sống giữa nhân quần, ngoài những phút giây bình thường ai cũng có những sư cô đơn. Nhất là người làm nghệ thuật, lại càng cần những khoảng lặng của cô đơn để sáng tạo. Nhưng nói rằng tôi hoàn toàn cô đơn là không đúng.

Dostoevsky nói rằng, tất cả những kẻ mà lúc nào cũng sống hồn nhiên như hội chợ phù hoa, thì những kẻ ấy không có sự sáng tạo một cách sâu sắc được.

Chúng ta nói một cách trí tuệ, tức là anh hãy nhận lấy sự cô đơn về phần mình để anh có sự sáng tạo, cống hiến.

Đừng nghĩ rằng tôi cô đơn vì tôi chưa lấy chồng, chưa có bạn trai hay không có chồng, đơn giản nó chỉ là sự cô đơn cần thiết để sáng tạo.

- Hình như nếu không là một NSND Hoàng Cúc trên sân khấu kịch và trên truyền hình thì sẽ có một nhà văn, nhà thơ Hoàng Cúc?

Đúng là thiếu chút nữa tôi đã là sinh viên trường Viết văn Nguyễn Du. Tôi và Mai Hạnh có nói với nhau là  muốn vào đó học. Mai Hạnh viết về thằng Bờm, tôi viết về anh Trần Vân đăng trên lao động, đó là chứng chỉ để vào trường viết văn Nguyễn Du.

Nhưng đó lại là giai đoạn đi biểu diễn miền Nam, nên tôi đã quyết định chọn việc đi biểu diễn chứ không vào trường viết văn học.

Nhưng tôi cũng rất cám ơn vì nghề biểu diễn là định mệnh rồi, còn viết lách, đối với một người yêu văn học như tôi tôi vẫn có thể ngồi viết nếu thời gian và sức khỏe cho phép. Đôi khi cũng chẳng qua trường lớp nào người ta vẫn có thể làm được một cái gì đó.

- Xin cảm ơn NSND Hoàng Cúc!

Tác giả bài viết: tancogiaoduyen
Nguồn tin: VTC
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
du lich
SN15-THU MOI
SN15 THU MOI

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

DUY TRÌ TRANG WEB & GIÚP NSKK

Đăng nhập thành viên

NSMAU

Thăm dò ý kiến

Nữ nghệ sĩ thế hệ vàng được yêu thích nhất

Thanh Hương

Út Bạch Lan

Diệu Hiền

Ngọc Hương

Thanh Nga

Bạch Tuyết

Lệ Thủy

Mỹ Châu

Thanh Kim Huệ

Bích Hạnh

Xuân Lan

Bích Sơn

Ngọc Giàu

Mộng Tuyền

Thanh Thanh Hoa

animation

Facebook

NS ANIMATION NHO

Nghệ sĩ tề tựu ngày giỗ tổ sân khấu

Đông đảo nghệ sĩ đã tề tựu tại Nhà hát Lớn Hà Nội ôn lại những kỷ niệm đẹp nhân lễ giỗ tổ sân khấu được Hội nghệ sĩ sân khấu Việt Nam tổ chức ngày 25-9.

 

Chuông vàng vọng cổ 2020: Ba chàng trai vào chung kết xếp hạng

Tối 20-9, vòng chung kết xếp hạng 3 đã diễn ra thật sinh động tại Nhà hát Truyền hình HTV. Năm nay, cuộc thi Chuông vàng vọng cổ lại có thêm một đêm chung kết chỉ với 3 chàng trai tranh tài.

 

Nghệ sĩ cải lương học... cưỡi ngựa, đu dây

Hai diễn viên chính của vở Cây gậy thần vốn là diễn viên cải lương, đã phải học thêm một số động tác xiếc.

 

Diễn viên Ngân Quỳnh trải lòng về cuộc hôn nhân 33 năm mặn nồng với ông xã

Tham gia Chuyện của sao, nghệ sĩ Ngân Quỳnh tiết lộ về cuộc hôn nhân mặn nồng 33 năm với chồng, đồng thời trải lòng về những năm tháng khó quên làm nên tên tuổi.

 

Lý Hùng, Trịnh Kim Chi sửa chữa Khu dưỡng lão nghệ sĩ

Chạnh lòng trước những khó khăn của Khu Dưỡng lão nghệ sĩ nên Lý Hùng và Trịnh Kim Chi đã hợp lực thực hiện việc sửa chữa một số hạng mục đang xuống cấp.

 

Đưa nghệ thuật xiếc vào cải lương

Lần đầu tiên, hai loại hình nghệ thuật là xiếc và cải lương kết hợp với nhau nhằm tạo ra sự mới mẻ, hứa hẹn thu hút khán giả đến với sân khấu.

 

Xứng đáng tôn vinh!

Cuối tháng 8 vừa qua, Hội Sân khấu TP Hồ Chí Minh đã gửi kiến nghị đến Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam, Ban Thi đua - Khen thưởng Trung ương đề nghị đặc cách trao Giải thưởng Nhà nước cho soạn giả Viễn Châu. Đề nghị này cũng khiến nhiều người giật mình, bởi lâu nay, dường như việc tôn vinh các soạn giả cải lương đã bị lãng quên.

 

Thâm nhập hậu trường thu âm hồi ký Kỳ nữ Kim Cương cùng 3 nghệ sĩ

Sáng 15-9, ba nghệ sĩ tài danh của sân khấu kịch nói TP HCM: NSND Kim Xuân, NSƯT Thành Lộc và NSƯT Hữu Châu đã bắt đầu ngày làm việc đầu tiên tại phòng thu âm của đạo diễn Đạt Phi về hồi ký NSND Kim Cương.

 

Hiếm nghệ nhân vẽ mặt tuồng

Các nghệ nhân vẽ mặt tuồng có cùng suy nghĩ, họ bám nghề không chỉ mưu sinh mà muốn góp phần lưu giữ lại giá trị tinh hoa của nghệ thuật vẽ mặt tuồng

 

Nghệ sĩ Liễu Chương Đài qua đời vì bị xuất huyết não

Nghệ sĩ Liễu Chương Đài, người có giọng ca trầm ấm, được công chúng yêu thích, đã qua đời lúc 9 giờ 30 ngày 12-9, hưởng thọ 70 tuổi.

 

Thái hậu Dương Vân Nga: Từ lịch sử đến nghệ thuật

Bài viết này là góc nhìn văn hóa của một người viết văn từng đề cập nhiều về đề tài lịch sử, đặc biệt là thân phận của những người đàn bà bị bôi đen, vùi dập hoặc thổi phồng thái quá trên sân khấu Việt Nam...

 

"Chuông vàng vọng cổ" cải tiến, NSND Minh Vương phấn khởi

Tối 6-9, vòng chung kết 1 cuộc thi "Chuông vàng vọng cổ" lần thứ 15 -2020 do HTV tổ chức đã khởi động. NSND Minh Vương phấn khởi trước những cải tiến của cuộc thi này

 

Đạo diễn Lê Nguyên Đạt ấp ủ nhiều dự án đào tạo nhân lực cho cải lương

Tối 7-9, NSƯT - đạo diễn Lê Nguyên Đạt đã tổ chức họp mặt mừng công sau thành quả nghệ thuật mà anh đạt được trong 3 năm, từ 2018 đến 2020.

 

Còn mấy ai viết kịch bản cải lương?

Nếu không sớm mở lớp đào tạo tác giả kịch bản, sẽ không còn ai sáng tác kịch bản cho sân khấu cải lương trong tương lai

 

Kỳ nữ Kim Cương hội ngộ các nghệ sĩ thế hệ vàng cải lương

Sáng 3-9, NSND Kim Cương và một số thành viên của CLB Phóng viên sân khấu thuộc Hội Sân khấu TP HCM đã đến thăm các nghệ sĩ thế hệ vàng của sân khấu cải lương: NSƯT Nam Hùng, Tô Kim Hồng, Thanh Tú, Trang Bích Liễu, Diệu Hiền…

 

Làm phim truyền hình từ phóng tác cải lương

Cải lương càng được chuyển thể, phóng tác thành phim truyền hình càng chứng tỏ phim truyền hình thiếu hụt cốt truyện hay