09:22 PDT Thứ ba, 22/10/2019
trang music

Menu

CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 106


Hôm nayHôm nay : 8689

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 430019

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 20071002

Trang nhất » Tin Tức » Nghệ Sĩ Tâm Sự

"Nàng Kiều" qua cách kể của 4 đạo diễn tài năng

"Nàng Kiều" qua cách kể của 4 đạo diễn tài năng

Cả bốn đạo diễn đã chọn những lát cắt éo le về cuộc đời Kiều nhưng không phải kể lể mà cùng khán giả đi tìm lời giải: Thế nào là sự đồng cảm của con người đương đại về Kiều?

Xem tiếp...

Thái Hòa kể chuyện ngày còn 'phá gia chi tử'

Đăng lúc: Chủ nhật - 14/04/2013 17:03 - Đã xem: 3001
Thái Hòa kể chuyện ngày còn 'phá gia chi tử'

Thái Hòa kể chuyện ngày còn 'phá gia chi tử'

"Rèn đứa con ham chơi không xong. Lần này, mẹ cương quyết bắt tôi đi học. Mẹ dắt tôi đến nhà cô Đỗ Quyên, là nghệ sĩ cải lương, dạy trong Trường Sân khấu - Điện ảnh, nhờ cô kèm cặp để tôi thi vào trường", diễn viên Thái Hòa kể lại.
Tôi đã nghe nhiều câu chuyện về diễn viên nổi tiếng Thái Hòa từ những đạo diễn, diễn viên. Ai cũng dành cho anh những lời trân trọng. Tôi cũng đã nghe cát-xê của anh hiện tại cao nhất trong giới diễn viên. Thái Hòa trải qua nhiều biến cố. Ngồi với một người nổi tiếng, để mong anh gợi lại biến cố của mình, có lẽ không dễ. Thái Hòa đã khóc khi nhắc về những mất mát. Nước mắt đàn ông luôn ẩn chứa những dư vị đắng ngắt của sự thật. Như khi Thái Hòa bảo “Tôi không diễn với đời đâu, chỉ là tôi đang phòng vệ để đời không bóc trần, không xô ngã chính tôi trong phút giây yếu đuối”.

Bén duyên với nghiệp diễn nhờ... phá gia chi tử

19 tuổi, như bao cậu “trống choai” thành thị, tôi bốc đồng khủng khiếp. Tốt nghiệp phổ thông xong, không thi đại học, sẵn nhà có điều kiện, tôi cứ thế phá tơi bời. Ngày, tôi làm vẻ mặt lừ đừ, phớt lờ mọi thứ cho giống một gã hippy chính hiệu. Đêm, lại trốn nhà tụ tập với đám đua xe, bụi đời hè phố. Chơi là chơi cho vui vậy, chứ chưa bao giờ tôi dám làm hại ai, vì cha mẹ tôi khó lắm. Mẹ là thương buôn, nên lúc đầu mẹ định truyền nghề cho tôi. Khổ nỗi, tính tôi thật thà, nghĩ gì nói nấy, không có ngọt nhạt được giống người ta nên mấy chuyến buôn liền đều lỗ. Thấy vậy, mẹ lại cho đi học thợ bạc với ý định sau khi lành nghề mẹ sẽ đầu tư mở tiệm vàng. Thời đó, ham chơi hơn ham làm, nên học được ít lâu lại bỏ bê, rồi tiếp tục rong chơi.

Nghĩ đi nghĩ lại, chắc cũng nhờ phá quá mà tôi bén duyên với nghiệp diễn. Năm lần mười lượt rèn đứa con ham chơi không xong, mẹ vẫn không bỏ cuộc. Lần này, mẹ cương quyết bắt tôi đi học. Mẹ dắt tôi đến nhà cô Đỗ Quyên, là nghệ sĩ cải lương, lúc ấy cô dạy trong Trường Sân khấu - Điện ảnh, nhờ cô kèm cặp để tôi thi vào trường. Thời đó, đâu biết nghiệp diễn là gì, chỉ nghĩ làm diễn viên thì vui vui, nên cũng có chút hứng thú.

Ngày thi đến, tôi hồn nhiên diễn cho các thầy cô xem, giám khảo năm ấy có cả thầy Công Ninh. Diễn nửa chừng nhìn xuống, thấy thầy cô cười ngặt nghẽo, tôi chắc mẩm trong bụng: “Phen này đậu rồi”, nên càng diễn “sung” hơn nữa. Bước khỏi phòng thi với tâm trạng phơi phới, tôi dắt cả lũ bạn đi ăn mừng. Nào ngờ, khi tờ thông báo thí sinh trúng tuyển được dán lên tôi tìm mỏi mắt cũng không thấy tên mình. Chờ vãn người, tôi dáo dác, chạy đi khắp các ngóc ngách của trường, chỉ mong tìm được bảng thông báo nào đó có tên mình nhưng hoàn toàn vô vọng. Chưa bao giờ cảm giác thất bại lại làm tôi buồn bã đến như vậy. Tôi thất thểu nghĩ về những tràng cười mà thầy cô dành cho bài diễn của mình.

Giờ mới biết thầy cô cười cũng bởi tôi hồn nhiên, tự tin quá, còn bạn bè khi ấy cứ kháo nhau: “Mặt thằng này xấu quá, diễn nhìn… mắc cười”. Mà hồi ấy tôi xấu thật, ốm nhom lại lùn, cái mặt khờ khờ, giọng cũng không tốt thì đậu làm sao được. Thấy tôi tội nghiệp, các thầy cô khi ấy khuyên tôi học hệ C - hệ không chính quy của trường. Run rủi làm sao, tôi cũng gật đầu, học đại.

Trưởng thành trong biến cố

Suốt thời gian rèn luyện tại trường, tôi mới phát hiện ra mình rất bướng, cái gì làm không được là quyết tâm rèn luyện cho thành thì mới thôi. Bởi thế, tuy chưa yêu thích gì nghề diễn, nhưng nhờ cố gắng hết sức tôi cũng gây được chút tiếng tăm ở trường. Và rồi tôi lại đăng kí thi hệ A. Lần này rớt nữa. Nhưng nỗ lực của tôi đã làm động lòng thầy Công Ninh và thầy Minh Nhí. Hai người đã tích cực thuyết phục hội đồng để tôi đậu kì thi năm đó.

Trớ trêu thay, khi tôi đã bắt đầu xem nghiệp diễn như một phần máu thịt thì gia đình xảy ra biến cố. Kinh tế sa sút trầm trọng, tôi không còn điều kiện để chuyên tâm học hành nữa. Trận cháy chợ Đồng Xuân đã ngốn hết vốn liếng buôn bán làm ăn của mẹ tôi, các tiểu thương tân gia bại sản cũng không còn khả năng trả các món nợ tiền hàng cho mẹ. Mẹ vỡ nợ, các đồ vật quý giá trong nhà cứ lần lượt “đội nón ra đi”. Tôi còn nhớ như in ánh mắt đỏ hoe đầy xót xa của mẹ, ba lặng thinh nắm tay mẹ thở dài. Cảnh nhà buồn hiu hắt.

Sự học chông chênh, tôi thất thần, cưỡi xe máy lang thang vô định khắp các ngóc ngách của Sài Gòn, để làm gì tôi cũng không biết nữa. Chiếc xe máy vốn là tài sản vô cùng giá trị lúc bấy giờ, cũng là món đồ quý duy nhất còn sót lại của gia đình. Nhưng rồi chiếc xe máy cũng bị lừa gạt mất. Là bạn của bạn tôi nói mượn để đi công chuyện. Mượn rồi đi luôn. Tôi đợi đến nhạt thếch ly cà phê vẫn chưa thấy xe về. Ngồi chờ đến tối thì biết là mất hẳn.

Là mất đi vật quý giá nhất còn sót lại của cả gia đình. Chới với trong đêm, tôi không dám về vào lúc này, cảnh nhà đã buồn lắm rồi. Sống mũi đổ cay, tôi ngửa mặt lên trời hòng cho nước mắt tràn ngược vào trong. Tôi đứng tần ngần trước sân khấu 135 Hai Bà Trưng, không hiểu sao tôi lại đến nơi này. Trong cơn khốn cùng ấy, bỗng nhiên một cảm giác rất an toàn, đầy che chở khi tôi bước vào nơi mà mình từng mơ ước được hằng đêm khóc cười dưới ánh đèn sân khấu. Người tôi mỏi rã rời, gang bàn chân đau rát, sân khấu xuống đèn tối mịt, tôi thầm khấn tổ nghiệp rồi co tròn trên chiếc ghế đá kê ngoài sân, ngủ ngon lành.

Mở mắt ra đã thấy anh Văn Ruy, Hữu Lộc (cố nghệ sĩ Hữu Lộc - HNG) đứng kế bên đầy lo lắng. Tôi kể rõ sự tình, hai đàn anh liền sốt sắng xin cho tôi chân “thợ đụng” tại sân khấu 135. Tôi sửa ghế, mở phát quảng cáo, bật tắt đèn, chuyển micro, … và thầm khao khát một lần được đứng trên sân khấu lớn. Tôi nhận làm cả việc thâu băng, dán tem, dán poster cho hãng thâu băng của anh Phước Sang. Rồi thầy Minh Nhí mở quán cà phê trong trường tôi cũng xin một chân phục vụ. Những đêm thức trắng để cố làm cho xong việc đã khiến giọng tôi càng lúc càng khàn đi, không còn trong trẻo nữa. Không có sắc, giờ lại kém thanh, mà không hiểu sao tôi vẫn chưa khi nào nghĩ mình sẽ từ bỏ con đường diễn xuất.

Cùng lúc xoay cả ba việc làm thêm đã ngốn hết thời gian học của tôi. Tôi bị chuyển xuống hệ C. Buồn thì buồn nhưng vẫn cứ phải làm việc để sống. Lẽ ra tôi còn không được cấp chứng chỉ hệ C. Nhưng may nhờ vai diễn Râu Bắp trong phim Những đứa con thành phố mà tôi quen biết được với thầy Tùng, chính thầy ấy đã giúp tôi có được tấm chứng chỉ. Thầy bây giờ đã nghỉ dạy, nên chắc tôi kể ra chuyện này cũng không sao. Biết tôi lận đận, thầy vỗ vai nói: “Tớ thấy cậu diễn rất được, tờ chứng chỉ tớ sẽ giúp cậu”. Quả thật, nghiệp diễn cũng không cần đến mấy thứ bằng cấp ấy, chủ yếu là quá trình học tập, nhưng lúc đó tôi rất cảm động vì cái tình của thầy, sự trân trọng mà thầy dành cho một cậu học trò còn vô danh như tôi.

Image
Vai Linh trong Lấy chồng người ta, một trong những vai phản diện mà Thái Hòa thích nhất.

-Cơ hội đến...

Rời trường, tôi rong ruổi đi diễn hài. Giai đoạn ấy, nghề diễn viên khốn khó lắm, không được như bây giờ đâu. Nhớ lúc gặp được cô Hồng Vân, tôi đã viết tờ giấy có ghi số điện thoại và nội dung vô cùng thống thiết. Rằng, cô ơi con “đói” lắm, rằng, cô có việc gì cho con làm với, không con chết. Nghĩ lại, thấy mình sao mà con nít, nhưng mảnh giấy đó lại … “hiệu quả vô cùng”. Cô Hồng Vân gọi tôi về Sân khấu kịch Phú Nhuận, là nơi tôi gắn bó cho đến tận bây giờ. Tôi được giao những vai nho nhỏ, được diễn lót, nhắc tuồng cho các nghệ sĩ lớn như thầy Minh Nhí, chú Bảo Quốc.

Thương tôi thật thà, cô Hồng Vân còn giao cho tôi việc sổ sách, tiền nong chi tiêu lặt vặt. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại yêu nghề đến thế, tôi say sưa theo dõi các cô chú diễn, tôi dành hàng giờ luyện tập nuôi dưỡng cảm xúc của mình, những mong sao rồi một ngày mình sẽ có những vai diễn để đời. Mà lúc ấy, chỉ cần được diễn, đã đủ để vui. Cô Hồng Vân thương tôi quá, cô dạy một câu mà tôi nhớ mãi: “Con cứ diễn các vai nhỏ và chuyên tâm tập luyện để một ngày khi các vai lớn có trục trặc, thì chính con phải đủ bản lĩnh để nhảy lên thay thế. Đó là cơ hội của con”.

Và cơ hội trong mơ ấy đã có thật. Chú Sáu Bảo Quốc kẹt công việc không thể đến kịp giờ diễn. Cái thằng tôi ngơ ngơ ngáo ngáo được diễn thế vai. Tuy có thể tôi làm mất đi một vài miếng hài của chú Sáu, nhưng cái mặt khờ của tôi phần nào khiến khán giả thấy thú vị. Thế rồi tôi được tin tưởng đảm nhận những vai lớn hơn. Có nhiều người hay hỏi tôi làm sao diễn được vai hài, thật ra tôi đâu có diễn hài, tôi diễn kịch. Tính cách nhân vật, lời thoại như thế nào thì tôi nghiên cứu và diễn cho phù hợp thôi.

Diễn chỉ để thỏa mãn đam mê

Nghề diễn có nhiều góc khuất, đặc biệt là khi mình đau buồn tột đỉnh mà vẫn cứ phải mua vui cho thiên hạ. Tôi nhớ khi nghe tin ba tôi mất, lúc ấy tôi và Tina Tình phải diễn cảnh đùa giỡn với nhau trong phim Long Ruồi. Mặt cười tươi mà chân tay tôi run rẩy. Tim tôi nhói lên từng chập, cố để không đánh rơi chiếc mặt nạ của mình. Tina cũng biết chuyện nên bỗng nhiên òa khóc. Thấy cảnh ấy, tay tôi buông thõng, đầu nóng ran, cơn nghẹn ngào dồn ứ trong lồng ngực, nước mắt ngập mi, nhưng tôi cố không để mình khóc. Đúng lúc tôi đã quá sức chịu đựng thì đạo diễn cho nghỉ, tôi lao nhanh vào bệnh viện… Mà thôi chuyện buồn không nhắc nữa …

Như một con kiến cần mẫn, tôi diễn chỉ để thỏa mãn niềm đam mê, khao khát chinh phục các vai khó, chứ chưa bao giờ dám nghĩ đến danh vọng. Tôi nhận ra rằng, chỉ cần mình cố gắng hết sức, bền bỉ vượt qua đắng cay, gian khó thì sẽ có ngày cơ hội sẽ mỉm cười với những người lao động nghệ thuật một cách nghiêm túc. Đến nay, khi đạt được chút thành quả lại có rất nhiều người hỏi tôi về sự đổ vỡ trong quá khứ. Nhưng đó là chuyện riêng… Khơi lại, có thể sẽ khiến những người tôi trân quý phải đau lòng. Hơn ai hết tôi không bao giờ muốn điều ấy xảy ra.

Giờ đây, lòng tôi đã ổn.
Tác giả bài viết: tuyetmai
Nguồn tin: CAND
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
du lich

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

DUY TRÌ TRANG WEB & GIÚP NSKK

Đăng nhập thành viên

NSMAU

Thăm dò ý kiến

Bạn ưa thích giọng ca nam nghệ sĩ nào của thế hệ vàng nhất?

Út Trà Ôn

Hữu Phước

Thành Được

Thanh Hải

Minh Cảnh

Phương Quang

Thanh Sang

Minh Phụng

Minh Vương

Hùng Cường

Tấn Tài

Dũng Thanh Lâm

animation

Facebook

NS ANIMATION NHO

"Nàng Kiều" qua cách kể của 4 đạo diễn tài năng

Cả bốn đạo diễn đã chọn những lát cắt éo le về cuộc đời Kiều nhưng không phải kể lể mà cùng khán giả đi tìm lời giải: Thế nào là sự đồng cảm của con người đương đại về Kiều?

 

NSƯT Mỹ Hằng: Người đưa đò thầm lặng

Trong thời gian qua, NSƯT Mỹ Hằng cùng với NS Thanh Lựu đã giúp Nhà hát cải lương Trần Hữu Trang thực hiện 8 khóa đào tạo diễn viên cải lương với học viên chủ yếu là công nhân, giáo viên, tiểu thương...

 

Đồng nghiệp thương tiếc nghệ sĩ Phan Quốc Hùng

Trưa 18-10, đông đảo nghệ sĩ sân khấu đã tiễn đưa nghệ sĩ Phan Quốc Hùng về nơi an nghỉ cuối cùng. Hôm nay cũng trùng với sinh nhật lần thứ 67 của ông.

 

Như Quỳnh chia sẻ lý do làm mẹ đơn thân

Là thần tượng của nhiều thế hệ khán giả, chuyện đời tư ca sĩ Như Quỳnh được đặc biệt quan tâm.

 

Nghệ sĩ Phan Quốc Hùng đột ngột qua đời

NSND Thoại Miêu vừa thông báo sự ra đi đột ngột của chồng bà, nghệ sĩ Phan Quốc Hùng - SN 1952, nguyên giám đốc Nhà hát Trần Hữu Trang - vào lúc 12 giờ ngày 14-10. Các nghệ sĩ của Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang xúc động bày tỏ niềm thương tiếc.

 

Đam mê và quyền lực làm mới cải lương lịch sử

Sân khấu Kim Ngân vừa ra mắt vở cải lương lịch sử Đam mê và quyền lực (tác giả và đạo diễn: NSƯT Hoa Hạ) tại Nhà hát Bến Thành, quận 1.

 

‘Đường Đến Ánh Đèn Sân Khấu,’ kéo khán giả đến với cải lương

Sau hơn 15 năm vắng bóng trong địa hạt cải lương, nghệ nhân Trần Đông Phương “tái xuất giang hồ” tại Little Saigon với tuồng cải lương “Đường Đến Ánh Đèn Sân Khấu,” một nỗ lực của ông trong việc phục hồi vị trí xứng đáng cho bộ môn cải lương tại hải ngoại.

 

Cải lương miễn phí: Nên hay không?

Giới chuyên môn và nghệ sĩ sân khấu đang lo lắng về dự án cải lương miễn phí, bởi theo họ, đó không phải là cách để cứu sàn diễn của bộ môn nghệ thuật này

 

NSƯT Kim Tử Long dời live show vì Cung Văn hóa Hữu Nghị Việt Xô bị cháy

Chiều 2-10, NSƯT Kim Tử Long đã tổ chức buổi gặp gỡ báo chí giới thiệu về chương trình live show "Thánh đường sân khấu" của anh được tổ chức tại Hà Nội và TP HCM.

 

Đồng nghiệp, bạn bè thương tiếc NSND Thế Anh

Nhiều người trong giới văn nghệ sĩ bày tỏ sự thương tiếc khi hay tin NSND Thế Anh qua đời sáng 29-9 sau thời gian điều trị nhồi máu cơ tim.

 

Giới nghệ sĩ phản ứng khi cải lương được hát miễn phí tại rạp Hưng Đạo

Động thái này thể hiện rõ khát khao muốn chấn hưng cải lương trong tình cảnh đang èo uột. Người trong cuộc đã vận động và tìm kiếm mọi phương cách để tạo lại thói quen đến rạp xem cải lương của công chúng. Tuy nhiên, nhìn ở góc độ khác, có vẻ như quyết định này khiến nghệ sĩ trăn trở nhiều.

 

Nghệ sĩ Cẩm Thu: "Hát trên quê hương mình, cảm xúc nồng nàn lắm"

Tham gia dự án thiện nguyện mang lời ca tiếng hát phục vụ trẻ em mồ côi, nghệ sĩ Cẩm Thu từ Mỹ về Việt Nam đã tích cực đi tìm những hạt giống yêu thương.

 

Quách Thị Diễm Ngọc đoạt giải Chuông vàng vọng cổ 2019

Tối 29-9, tại Nhà hát Đài Truyền hình TP HCM, đêm chung kết xếp hạng và trao giải cuộc thi Chuông vàng vọng cổ lần thứ 14 – năm 2019 đã diễn ra. Thí sinh Quách Thị Diễm Ngọc – Cà Mau đã đoạt giải Chuông vàng vọng cổ 2019.

 

Vở "Giấc mộng đêm xuân" diễn miễn phí phục vụ khán giả

Nằm trong kế hoạch sáng đèn từ nay đến cuối năm 2019 của Nhà hát cải lương Trần Hữu Trang, vở "Giấc mộng đêm xuân" sẽ khởi động dự án tạo thói quen để khán giả đến rạp.

 

Đề cử giải Mai Vàng lần thứ 25-2019: Nhiều vở diễn ấn tượng

Có nhiều vở diễn tạo được dấu ấn đậm nét trong lòng công chúng, xứng đáng được đề cử tranh Giải Mai Vàng năm nay

 

Điều gì làm nên “Ấn tượng” ở “Ký ức vui vẻ”?

“Ấn tượng” là một hạng mục của Giải thưởng Truyền hình VTV Awards 2019. Hạng mục này đã được trao cho chương trình “Ký ức vui vẻ” (phát sóng lúc 20 giờ Chủ nhật hằng tuần trên kênh VTV3). Vậy điều gì làm nên “Ấn tượng” để “Ký ức vui vẻ”, một chương trình còn rất mới, vượt qua những đối thủ khác để đoạt giải thưởng?