00:14 PDT Chủ nhật, 16/06/2019
trang music

Menu

CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 56

Máy chủ tìm kiếm : 5

Khách viếng thăm : 51


Hôm nayHôm nay : 179

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 284650

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 17658795

Trang nhất » Tin Tức » Nhắn Tin Tìm Người

Diễn viên Lê Dương Bảo Lâm bị đánh khi phát cơm từ thiện: "Diễn để quay phim"?

Diễn viên Lê Dương Bảo Lâm bị đánh khi phát cơm từ thiện: "Diễn để quay phim"?

Khi đoạn clip nghệ sĩ Lê Dương Bảo Lâm bị đánh trong lúc phát cơm từ thiện tại Bệnh viện Ung Bướu (TP HCM) lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội, nhiều người đã đặt nghi vấn về độ trung thực của sự việc này.

Xem tiếp...

SN15-THU MOI
SN15 THU MOI

Bức thư chạm tới trái tim của người đàn ông Việt gửi đến mẹ thất lạc hơn 40 năm

Đăng lúc: Chủ nhật - 19/04/2015 12:14 - Đã xem: 3858
Nguyễn Trọng Dũng năm 1972

Nguyễn Trọng Dũng năm 1972

Đầu tháng 4/1975, anh Nguyễn Trọng Dũng là một trong 3.000 trẻ em Việt Nam được đưa lên máy bay sơ tán trong chiến dịch Operation Babylift (Không vận Trẻ em). Trong 41 năm qua, anh Nguyễn Trọng Dũng rất mong tìm lại người mẹ ruột thất lạc của mình.

Anh David R. Nguyen tên thật là Nguyễn Trọng Dũng (SN 1972), là con nuôi trong một gia đình người Mỹ ở thành phố Boston, bang Massachusetts. Theo thông tin trong tờ cam kết cho con mà anh Dũng cung cấp cho chúng tôi, thì mẹ anh tên là Nguyễn Thị Ba, quê ở Kien Hoa (được cho là Kiến Hòa, nay là tỉnh Bến Tre). Bà có thời gian sinh sống ở Sông Mao thuộc xã Hải Ninh, Huyện Bắc Bình, Tỉnh Bình Thuận.

Anh Dũng có kể rằng mẹ anh làm giúp việc ở Biên Hòa vào năm 1971. Thời gian đó, bà chung sống yêu thương với một người lính Hàn.

Ngày 12/6/1972, bà Ba sinh con trai là anh Dũng. Khi con trai được 4 tháng tuổi thì chồng bà Ba về nước, vì không có điều kiện nuôi con nên ngày 9/7/1974, bà gửi anh Dũng vào Tổ chức thu nhận và chăm sóc trẻ em Holt trên đường Hoàng Văn Thụ, quận Tân Bình, Sài Gòn. Lúc đó, bà Ba 29 tuổi. Đầu tháng 4/1975, anh Dũng được đưa sang Mỹ sinh sống và bặt tin mẹ suốt 41 năm qua.

Tờ cam kết cho con này là đầu mối duy nhất để anh Dũng tìm lại người mẹ thất lạc của mình.

Trong bức thư gửi đến mẹ mình, anh Dũng cho biết anh đã mất một thời gian dài để chấp nhận mình là con nuôi và là người Việt Nam. Một phần của sự chấp nhận này khiến anh muốn đi tìm gốc gác của mình, đặc biệt là cha mẹ đã sinh ra anh. Và anh bắt đầu hành trình đi tìm mẹ.

Chúng tôi xin trích đăng bức thư của anh Nguyễn Trọng Dũng gửi đến người mẹ mà anh tìm kiếm trong 40 năm qua.

“Mẹ ơi! (Cho phép con được gọi “mẹ” nhé),

Chúng ta lạc nhau đã lâu, có lẽ mẹ đã quên con trai của mẹ. Con hi vọng mẹ sẽ đọc được lá thư này khi mẹ vẫn còn minh mẫn và khoẻ mạnh. Mẹ đã đặt tên con là Nguyễn Trọng Dũng, nhưng ngày nay, hầu hết mọi người gọi con là Dave hay David.

Đã từ lâu rồi từ khi mẹ con mình gặp nhau lần cuối và có nhiều sự kiện xảy ra với con kể từ lần đó. Lúc đó con chỉ là một đứa trẻ, có thể chỉ là đứa bé chập chững. Bây giờ con đã trưởng thành và đang viết thư cho mẹ. Con xin lỗi vì không viết cho mẹ sớm hơn, nhưng khi chúng ta nói về gốc gác của con thì muộn còn hơn không.

Con viết thư này để mong mẹ có thể biết nhiều hơn về con trong trường hợp mẹ đọc thư này trước khi con thực sự tìm thấy mẹ vào một ngày nào đó.

Vào khoảng tháng 4/1975 tại Sài Gòn, những người tốt bụng tại Holt Adoption agency – nơi con đang ở lúc đó – đã quyết định đưa con ra khỏi đất nước trong một sự kiện được gọi là “Chiến dịch không vận trẻ em”. Con là một trong 2.200 đứa trẻ may mắn được đưa ra khỏi Việt Nam vào đầu tháng 4/1975. Và khi con nói “may mắn”, con chắc chắn đó là may mắn. Chuyến bay đầu tiên của chiến dịch này, máy bay quân sự Galaxy C-5, mang theo 314 người, gồm trẻ mồ côi và những cô chú tình nguyện viên, đã gặp tai nạn. 138 người đã mất đi, và mỗi ngày con đã cảm ơn rằng mình đã không ở trên chuyến bay đó.

Con cũng may mắn vì cuối cùng con đã có một gia đình riêng yêu thương tại Mỹ, Boston, Massachusetts. Nếu mẹ không biết nơi này, hy vọng khi chúng ta gặp nhau, con có thể được đưa mẹ đi thăm thành phố xinh đẹp này.

Trong ảnh là anh Nguyễn Trọng Dũng lúc nhỏ, bị thất lạc gia đình từ năm 1974.

Lớn lên trong một thị trấn nơi mà con trông khác những người trong gia đình thật không dễ dàng gì. Con thường nhận lấy những cái nhìn tọc mạch khôi hài của mọi người khi con gọi ba mẹ (nuôi) của con là “Mẹ” hay “Ba”. Mọi người nhìn con. Rồi nhìn ba mẹ nuôi của con. Rồi họ nhìn ngược lại con. Đó chỉ là một chút khó xử thôi mẹ ạ. Phải luôn nhớ trong một thời gian từ “Việt Nam” đã được gắn liền với cuộc chiến tranh không được mọi người ủng hộ. Trong phần lớn thời niên thiếu của mình, con chỉ muốn có mái tóc vàng và một chiếc mũi to để giống những người khác! Cho dù con không cho rằng mình đẹp trai hơn với mái tóc vàng. Con luôn biết con là con nuôi. Không quá khó để nhận ra điều này, mọi người nhắc nhở con mỗi ngày qua những cái nhìn và bình phẩm hiếu kỳ. Con luôn ghen tị với những đứa trẻ khác trong ngày học “mang những bức ảnh lúc bé tới trường”, và tất cả những gì con có là tấm ảnh buồn bã của con tại trung tâm trẻ mồ côi với bảng tên trước mặt. Con giống như một tù nhân nhí, mặc những bộ đồ ngủ ngớ ngẩn. Nếu mẹ có bất kỳ tấm ảnh nào của con lúc bé, con rất muốn được nhìn thấy nó.

Có một khởi đầu cho con! Trong khi con lớn lên giữa một gia đình tuyệt vời, con phải thừa nhận rằng con không thích cái thực tế mình là con nuôi. Con không thích khi con không biết cha mẹ ruột của mình là ai, con từ đâu đến và tại sao con lại được nhận nuôi. Mãi cho đến một vài năm sau đó, có lẽ lúc con học đại học, con bắt đầu có những tự hào đầu tiên về những di sản Phương Đông (Đông Nam Á) trong con, và cuối cùng con chấp nhận mình là người Việt Nam. Thực tế, mẹ có thể nhận thấy điều này qua cách con quyết định thay đổi tên của con trên giấy tờ pháp lý từ 20 năm trước. Nó được thay đổi thì rất dễ, nhưng siêu khó để mọi người phát âm. Con chỉ nói với họ:“Rất dễ, nó đánh vần như thế nào thì phát âm như vậy!”

Con mất một thời gian dài để chấp nhận mình là con nuôi và là người Việt Nam. Một phần của sự chấp nhận này khiến con muốn đi tìm gốc gác của mình, đặt biệt là cha mẹ đã sinh ra con. Và con bắt đầu đi tìm mẹ.

Anh Dũng hiện đang sống cùng gia đình tại thành phố Boston, bang Massachusetts, Mỹ.

Có lẽ con đã tìm mẹ từ lâu, ngay trong tim con đây, lâu hơn nhiều so với việc con thừa nhận sự tìm kiếm này. Mẹ là một người rất khó tìm! Và hoàn toàn thành thật, con thực sự không biết chắc con sẽ làm gì khi tìm thấy mẹ. Ý con là con không tìm kiếm để được sống lại những khoảng thời gian đã mất giữa mẹ con mình, hay để có mối quan hệ “bình thường” của mẹ và con trai. Con đoán những gì con hi vọng như là một “tình bạn”. Con cũng hy vọng sẽ không quá khó xử khi con gặp mẹ với hàng triệu câu hỏi.

Trong khi con biết con sẽ có nhiều câu hỏi và rất thích nghe câu chuyện của mẹ. Dù vậy, điều quan trọng nhất con muốn chuyển đến mẹ: cuộc đời con đã được xoay chuyển tốt. Mẹ đã làm rất tốt. Dù tình trạng của mẹ lúc đó như thế nào, thì mẹ cũng đã làm những gì mà mẹ thấy tốt nhất cho cả con và mẹ. Con không oán hận mẹ. Không có giận mẹ đâu, mẹ ạ. Con xem việc làm con nuôi như là cơ hội thứ hai để sống một cuộc đời mà mẹ đã muốn con được sống từ khi sinh con ra. Ở đây, con muốn nói với mẹ là con sống tốt và hi vọng 40 năm qua mẹ cũng được bình yên và không phải lo lắng cho con.

Con đã khóc khi con trai của con chào đời. Con khóc không phải chỉ vì niềm vui đón chào đứa con đầu tiên, mà đó còn là niềm vui, lần đầu tiên trong đời con, nhìn thấy một người khác có cùng chung huyết thống với mình. Ngày hôm đó, con đã ngắm con trai con và có thể thấy thằng bé có đôi mắt, đôi môi và cái mũi của con. Và đó là một cảm giác tuyệt diệu. Con nhận ra rằng mối quan hệ ràng buộc giữa cha mẹ và con cái là một tình yêu thuần khiết.

Con không biết cuộc đời của con sẽ như thế nào nếu con ở lại Việt Nam. Tất cả những gì con biết là cuộc sống mà con có ngày hôm nay, và con muốn cảm ơn mẹ đã tham dự vào đó, vì sự tham gia của mẹ đã khởi đầu cho hành trình tuyệt vời đến với cuộc đời này của con. Con hi vọng một ngày nào đó mẹ có thể nhìn thấy con và cũng có những xúc cảm tương tự.

Con trai của mẹ,

David”

Tờ khai sinh mà anh Dũng luôn giữ đến ngày hôm nay.

Qua chia sẻ với chúng tôi, anh Dũng cho biết trong nhiều năm qua, anh luôn làm mọi cách để có thể tìm được thông tin về người mẹ của mình. Anh đã nhờ một người Việt tại Mỹ có tên Phạm Hoài Nam cùng tổ chức tìm kiếm.

Vào tháng 3/2015, anh Hoài Nam cũng đã đăng những thông tin về anh Dũng lên trang cá nhân để mọi người cùng chia sẻ câu chuyện, anh Nam cũng đã liên lạc với rất nhiều tổ chức, chương trình tìm người thất lạc, đài truyền hình… nhưng hiện tại chưa có ai biết bà Nguyễn Thị Ba hiện đang ở đâu.


Nguồn tin: tcgd theo kenh13.info
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 2 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
du lich

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

DUY TRÌ TRANG WEB & GIÚP NSKK

Đăng nhập thành viên

NSMAU

Thăm dò ý kiến

Bạn ưa thích giọng ca nam nghệ sĩ nào của thế hệ vàng nhất?

Út Trà Ôn

Hữu Phước

Thành Được

Thanh Hải

Minh Cảnh

Phương Quang

Thanh Sang

Minh Phụng

Minh Vương

Hùng Cường

Tấn Tài

Dũng Thanh Lâm

animation

Facebook

NS ANIMATION NHO

Diễn viên Lê Dương Bảo Lâm bị đánh khi phát cơm từ thiện: "Diễn để quay phim"?

Khi đoạn clip nghệ sĩ Lê Dương Bảo Lâm bị đánh trong lúc phát cơm từ thiện tại Bệnh viện Ung Bướu (TP HCM) lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội, nhiều người đã đặt nghi vấn về độ trung thực của sự việc này.

 

965 số "Tạp chí văn nghệ" sau 20 năm phát sóng

Tối 8-6, Hãng phim TFS của Đài Truyền hình TP HCM đã tổ chức "Đêm Gala tri ân đội ngũ sáng lập Hãng phim TFS", đồng thời mừng sinh nhật 20 năm của chương trình "Tạp chí văn nghệ" đã gần chạm đến cột mốc 1000 số phát sóng.

 

Hồng Đào, Diễm My kể chuyện xin vai trong "Phượng khấu"

Nữ diễn viên Hồng Đào, Diễm My và nam diễn viên Jun Phạm thổ lộ rằng đi xin vai chứ không được mời trong dự án phim nhiều tập "Phượng khấu".

 

"Ngôi nhà nghệ sĩ" - Đặc sản du lịch

Đây là một trong những sản phẩm du lịch văn hóa mang nét đặc trưng của TP HCM đang được triển khai

 

NSƯT Kim Tử Long: Cải lương chưa bao giờ mất

Khẳng định cải lương chưa bao giờ mất, vì vậy NSƯT Kim Tử Long luôn mơ ước sẽ có một sân khấu cải lương riêng để tạo sân chơi dành cho các nghệ sĩ cải lương trẻ và cũng như duy trì và phát triển bộ môn nghệ thuật truyền thống này.

 

Chứng nhân của thăng trầm cải lương

Mấy ngày qua, giới sân khấu cải lương buồn bã trước sự ra đi của NSND Phan Phan - bậc thầy của thiết kế sân khấu và cũng là chứng nhân cho bao cuộc thăng trầm của cải lương. 87 tuổi nhưng chưa bao giờ thôi tâm huyết với sân khấu cải lương, NSND Phan Phan được thế hệ hậu bối xem như một người thầy lớn, một bậc cha chú đáng kính và noi gương.

 

Việt Trinh thán phục, ôm chầm lấy Nghinh Lộc vì diễn xuất xuất thần

Sau màn thử sức với rap và hát đầy dễ thương tuần trước, tuần này Nghinh Lộc quay trở về với thế mạnh của mình trong một tiểu phẩm chính kịch. Nghinh Lộc xuất sắc giành chiến thắng nhất tuần với 39,80 điểm.

 

Cải lương tư nhân miền Tây khởi sắc

Cải lương không thể chết ngay trên chiếc nôi sinh ra nó, chỉ có biết làm hay không mà thôi

 

"Chung Vô Diệm" cháy vé, Chí Linh – Vân Hà hào hứng dựng tuồng mới

Sau thành công của vở "Chung Vô Diệm", sân khấu Chí Linh – Vân Hà gây cơn sốt cháy vé tại tại Nhà hát Trần Hữu Trang. Cả hai hào hứng đưa lên sàn tập vở mới nhằm tạo cơ hội cho các diễn viên trẻ tỏa sáng.

 

MỘT KỲ TÀI LĂN LÓC

CLVNCOM - Văn hghê hải ngoại vài năm nay có một show đáng xem với nhiều khách mời là những danh ca khó tính đến đâu cũng hÀo hứng tham gia kể chuyện xưa, làm sống dậy những sự kiện văn hoá, chính trị, xã hội...của một thời, không kém phần náo nức, rạo rực trong lòng khán giả ngày nay, nhất là những giá trị nhân văn, tinh thần tôn sư trọng đạo thể hiện một cách nhẹ nhàng khi các sao đều nhớ như in những cái tên sau hậu trường từ nhạc sĩ, hậu đài, dồng nghiệp và những người dìu dắt mình vào nghề từ lúc còn được gọi là bé, chưa có tên tuổi, đến khi trở thành sao..mọi chuyện xưa giờ đã thành những câu chuyện đẹp đấy ắp tình bạn, tình gia đình, tình đồng nghiệp.

 

Tuyết Thu - Ngôi sao may mắn

Nhìn lại đời mình, NSƯT Tuyết Thu nhận thấy như định mệnh sắp đặt và chị thầm cảm ơn điều đó

 

NSND họa sĩ Phan Phan qua đời

NSND đạo diễn Trần Ngọc Giàu, Chủ tịch Hội Sân khấu TP HCM, vừa thông tin NSND họa sĩ Phan Phan đã qua đời vì tuổi cao sức yếu, hưởng thọ 87 tuổi.

 

Nghệ sĩ Hồng Nga trải lòng khi nghe MC Quyền Linh muốn rời khỏi showbiz

Sau khi biết tin MC Quyền Linh tuyên bố sẽ tạm dừng mọi hoạt động showbiz do "chán và mệt mỏi" trước những lời thị phi, nghệ sĩ Hồng Nga đã chia sẻ những trải nghiệm của một người từng chịu nhiều áp lực.

 

Đầu tư sáng tác cải lương: Chưa muộn!

Đã hình thành một đội ngũ tác giả trẻ có khả năng sáng tác kịch bản cải lương nhưng để họ có thể trụ lâu được với nghề đòi hỏi có chính sách đầu tư

 

Gắn cải lương với du lịch văn hóa

Nghệ sĩ cải lương tham quan thực địa để có thêm trải nghiệm, sáng tạo và làm cầu nối du lịch văn hóa. Đó là cách làm mới của một đơn vị cải lương vừa ra đời

 

Người con gái cuối cùng của Bầu Thắng qua đời

Sáng 16-5, gia tộc Bầu Thắng, Minh Tơ đã tiễn đưa nghệ sĩ Huỳnh Mai, người con gái cuối cùng của ông Bầu Thắng - một gia tộc lớn của sân khấu hát bội - cải lương miền Nam, về nơi an nghỉ cuối cùng.