19:36 PDT Thứ hai, 16/09/2019
trang music

Menu

CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 112

Máy chủ tìm kiếm : 45

Khách viếng thăm : 67


Hôm nayHôm nay : 17594

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 320910

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 19374207

Trang nhất » Tin Tức » Những Vở Diễn Hay

Cư xá của những nghệ sĩ danh tiếng Sài Gòn xưa

Cư xá của những nghệ sĩ danh tiếng Sài Gòn xưa

Cư xá Chu Mạnh Trinh trước kia có tên là cư xá Ngân hàng Đông Dương, nằm trong hẻm số 215 Chi Lăng, ấp Đông Nhất, xã Phú Nhuận, quận Tân Bình, tỉnh Gia Định, ngoại vi Sài Gòn. Đây là một con hẻm có quy hoạch cho khu cư xá, gồm một hẻm trục lớn và các hẻm nhỏ tỏa nhánh thẳng góc hai bên, đánh số 215 A, B, C, D, E, F cho tới G. Khoảng năm 1962 hay 1963, Trường...

Xem tiếp...

Nhiều đoàn cải lương dàn dựng vở hát 'Người Ðẹp Trong Tranh'

Đăng lúc: Chủ nhật - 13/09/2015 12:11 - Đã xem: 2197
đèn măng xông

đèn măng xông

Phỏng theo tác phẩm văn học Bích Câu Kỳ Ngộ, soạn giả Huy Trường đã viết thành kịch bản cải lương “Người Ðẹp Trong Tranh” đưa lên sân khấu Minh Tơ, được khán giả khen tặng, ủng hộ nhiều qua những suất hát đông đảo người mua vé vào rạp.

 

Nữ nghệ sĩ Ngân Huệ trong vai Giáng Kiều - người đẹp trong tranh. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)

 

Trước đó đoàn Trùng Dương của bầu Tư Yến ở Vũng Tàu, được xem là đoàn hát mạnh, nhiều uy tín với khán giả trên đường lưu diễn. Ðoàn cũng đã dựng vở “Người Ðẹp Trong Tranh” và cũng được đánh giá là vở hát chủ lực trong thời kỳ hoàng kim của cải lương 1982-1987. Do vở hát ăn khách nên sau đó rất nhiều đoàn ở các tỉnh cũng dàn dựng, và đoàn nào cũng ít nhiều thành công, tùy theo thành phần nghệ sĩ có ca diễn hay hoặc kém.

Ðây là một câu chuyện tình đẹp, là huyền thoại về mối duyên đẹp giữa nàng tiên Giáng Kiều tuyệt sắc, và chàng nho sinh Trần Tú Uyên lỗi lạc thơ văn, cũng như tính chất trữ tình dễ thương của đôi uyên ương tài sắc. Và câu chuyện diễn tiến như sau:

Trong lễ hội của chùa Ngọc Hồ dập dìu tài tử giai nhân, có một nàng tiên tên Giáng Kiều cũng hạ giới thưởng ngoạn. Nàng đã đánh rơi khăn hồng có đề thơ Kỳ Ngộ và được một nho sinh tên Trần Tú Uyên nhặt được, trao trả. Tiếng sét ái tình đã đến với cả hai người qua lần sơ ngộ ấy.

Ngày kia, tình cờ Tú Uyên thấy có người bán tranh hình Giáng Kiều, nên chàng mua tranh đem về nhà treo cho đỡ nhớ. Không ngờ từ ấy, mỗi lần Tú Uyên vắng nhà là có người dọn đẹp, cơm nước sắp sẵn cho chàng. Nghi ngờ, Tú Uyên rình và bắt gặp Giáng Kiều từ trong tranh bước ra.

Tú Uyên thố lộ tâm tình và được Giáng Kiều đáp lại. Từ đó chàng theo việc bút nghiên còn nàng thì quay tơ dệt lụa, sống đời thanh bạc, hạnh phúc. Tình yêu của họ sẽ êm đẹp, nếu như không có sự xuất hiện của Vương Hào, một công tử quyền uy. Vì say đắm sắc đẹp của Giáng Kiều nên luôn tìm cách ve vãn, nhưng không được như ý muốn, vì nàng cự tuyệt.

Sự thất bại trong tình yêu không những làm con người ta đau khổ, mà còn là nguyên nhân khiến Vương Hào cùng em gái Vương Oanh Oanh thực hiện thủ đoạn, gây chia lìa mối tình Tú Uyên-Giáng Kiều. Họ đã thành công trong việc thuyết phục Tú Uyên từ bỏ văn chương, theo nghề buôn ngọc để sống đời giàu sang. Bày mưu chia rẽ hai người, họ tráo khăn hồng của Giáng Kiều, tạo sự hiểu lầm nàng đã phản bội Tú Uyên, khiến Tú Uyên tưởng thật, ghen tức và đuổi nàng đi.

Một mặt bọn chúng phao tin Tú Uyên trộm ngọc của quan tổng trấn, và chàng bị bắt vào tù để dễ bề thu phục Giáng Kiều, nhưng việc bất thành mà người đẹp lại biến mất.

Thế rồi mọi việc đều sáng tỏ, ngọc của quan đã được tìm ra, Tú Uyên được ân xá khỏi bị tù tội. Chàng được tiểu đồng thuật lại nguồn cơn mắc bẫy mưu sâu độc, nên hối hận đi tìm Giáng Kiều để tạ tội. Sau bao sóng gió, Tú Uyên và Giáng Kiều lại được gặp nhau, nàng cảm động trước sự ăn năn chân tình của Tú Uyên. Niềm vui hạnh phúc lại đến với cả hai người.

Ý nghĩa câu chuyện nói lên rằng khi đã có trong tay những gì tốt đẹp thì đừng để mất, rất khó mà tìm lại nếu không gặp được sự may mắn. Cái may của Tú Uyên là tìm ra sự thật, mọi việc được phơi bày. Cũng như đi tìm gặp được Giáng Kiều để tạ tội.

Xem tuồng khán giả tự hỏi, nếu như quan tổng trấn không tìm ra ngọc thì Tú Uyên biết bao giờ mới được tự do? Cũng như Giáng Kiều, nếu như nàng tiên này bị bắt trở về thượng giới như nàng Chức Nữ, thì có phải Tú Uyên sẽ ân hận suốt đời chăng? Nhưng câu chuyện như vậy thì nó vẫn là như vậy. Tú Uyên hội ngộ Giáng Kiều!



Gánh hát cải lương và chiếc máy đèn

 
Nghệ thuật cải lương từ lúc mới hình thành vào đầu thập niên 1920 đến nay, trải qua mấy thế hệ rồi, hầu như ai cũng biết bộ môn nghệ thuật này luôn hoạt động về đêm, chỉ trừ trường hợp bất khả kháng, như tình hình an ninh ở mỗi địa phương, hay là lệnh giới nghiêm từ 9, 10 giờ tối thì cải lương bắt buộc phải hát ban ngày để đào kép, công nhân sống tạm. Hoặc là những ngày Tết, ngày lễ thì mới có thêm suất hát 3 giờ chiều để kiếm thêm tiền, chớ chủ yếu vẫn là suất hát tối mới có đông khán giả, mà đã hát ban đêm thì dĩ nhiên là phải có đèn đuốc.
 
 
đèn măng xông

đèn măng xông

Khi xưa, nhờ ánh sáng của đèn măng xông mà cải lương hoạt động đều suốt hơn hai thập niên, nếu có trở ngại đèn bị hư hỏng thì cũng không phải lo lắng gì nhiều, bởi ít ra cũng có những nhà hào hiệp ở địa phương, họ sẵn sàng giúp cho mượn xài tạm chiếc đèn loại này để trình diễn cho đến vãn hát. Hoặc cùng cực lắm thì người ta dùng nhiều cây đèn cầy loại lớn cũng xong một đêm hát. Gánh hát của nghệ sĩ Bảy Nam, thân mẫu của kỳ nữ Kim Cương, lúc đi hát ở đồn điền cao su từng dùng mủ cao su cặn bó lại thành cây đuốc để hát.

Thế nhưng, từ khi khoa học kỹ thuật tiến lên, điện đã có ở Sài Gòn, ở các tỉnh thành, thị trấn thì đèn măng xông được coi như lạc hậu, các đoàn cải lương đã có loại ánh sáng đèn điện rất dễ dàng sử dụng và tiện lợi hơn nhiều. Nhưng cũng chính vì cái không còn sử dụng ánh sáng đèn măng xông, mà nhiều đoàn hát đã gặp phải tình trạng “hãi hùng” do bởi nạn cúp điện, mà sự thiệt hại nhẹ nhứt là phải trả lại tiền vé cho khán giả. Còn nặng nề hơn là bị đập phá đồ đạc âm thanh, dụng cụ sân khấu, cùng với sự hành hung, đánh đập công nhân, đào kép, v.v...

Vào thời những năm 1940 chỉ có vùng Sài Gòn, Chợ Lớn, và Gia Ðịnh là có điện từ chiều cho đến sáng. Còn các tỉnh thành, thị trấn thì điện chỉ sáng đến 10 giờ đêm thì nhà đèn ngưng chạy, hoặc có vài nơi nhà đèn chạy đến 12 giờ, rồi thì đèn điện cũng tắt, người ta phải sử dụng đèn dầu, đèn cầy nếu phải thức khuya. Còn như đi ra khỏi thị trấn vài cây số là phải dùng đèn măng xông như trước đó mà thôi. Tóm lại là thời này tuy đã có điện nhưng rất hạn chế, và gánh hát cải lương cũng chẳng được nhờ cậy bao nhiêu, mà chủ yếu vẫn là đèn măng xông treo ở bốn góc khán trường.

Rồi đến giữa thập niên 1940, sau Thế Chiến 2, các gánh hát lớn bắt đầu có chiếc máy phát điện nhỏ được mang theo đi lưu diễn, để khi nhà đèn cúp điện thì cho máy chạy. Lúc bấy giờ gánh hát dọn đến đâu, người ta chỉ nhìn vào chiếc máy đèn là đánh giá ngay thực lực của đoàn hát. Nếu như máy đèn lớn thì bầu gánh thuộc dạng khá giả, đồng nghĩa với gánh hát lớn, tuồng hay, đào kép tên tuổi, trang phục phông màn đẹp mắt. Còn như máy đèn nhỏ, cũ kỹ thì coi như gánh hát đó nghèo nàn, đào kép ít ai biết đến, tuồng tích cũng chẳng có gì đặc biệt. Tuy vậy máy đèn cũng chỉ sử dụng cho ánh sáng mà thôi, chớ thời này chưa có microphone khuếch đại âm thanh, đào kép phải phát âm lớn, và khán trường phải im lặng thì mới nghe diễn viên ca hát.

Sang qua thập niên 1950 cũng có vài đoàn hát có tầm cỡ như đoàn Hoa Sen của Bảy Cao, đoàn Thanh Minh của Năm Nghĩa, đoàn Kim Thanh của bốn nghệ sĩ Út Trà Ôn, Thanh Tao, Kim Chưởng, Thúy Nga. Các đoàn đại ban này ngoài chiếc máy phát điện lớn, họ còn dự phòng thêm chiếc máy nhỏ, để mỗi khi chiếc máy chính bị trục trặc thì chiếc máy nhỏ đã sẵn sàng cứu vãn tình hình, chớ không thôi thì phải trả lại tiền vé cho khán giả thì đoàn hát mới yên thân. Ðoàn hát lớn đi lưu diễn luôn có người chuyên viên điện được trả lương tháng đi theo đảm trách phần máy đèn. Nói chung thời thập niên 1940-1950 này nhiều nơi đã có điện, nhưng chiếc máy phát điện riêng vẫn là chính yếu của gánh hát cải lương, là sinh mệnh của đoàn hát.

Cái thời mà đại đa số người dân ở nông thôn chẳng hề biết điện là gì này, bầu gánh cải lương muốn có chiếc máy phát điện riêng cỡ nhỏ thôi cũng phải bán 10 con trâu mới có thể mua được. Còn như muốn có chiếc máy lớn để có nhiều ngọn đèn soi sáng làm xôm tụ gánh hát thì phải bán cả ruộng đất.

Sang qua thập niên 1960 máy phát điện được nhập cảng nhiều, khá phổ biến, nên việc mua máy phát điện riêng cũng dễ dàng, thường là máy của Nhựt nhập vào được coi như tốt nhứt, giá cả cũng phải chăng không đắt lắm như thời thập niên 1940-1950. Nhờ máy đèn dễ mua nên các gánh hát dù nhỏ cũng trang bị cho mình chiếc máy phát điện để dự phòng. Nói là dự phòng, tức có máy nhưng ít khi chạy, do bởi nhiều nơi đã có điện, chỉ khi nào cúp điện thì máy đèn mới chạy.

Ðây là thời kỳ vàng son của cải lương, ở đô thành ít khi bị cúp điện, và ở tỉnh thì nhiều nơi đã có điện 24/24. Tuy vậy những gánh hát lớn như đoàn Kim Chưởng đi lưu diễn vẫn có máy phát điện mang theo.

Ngành Mai


Nguồn tin: NV
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
du lich

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

DUY TRÌ TRANG WEB & GIÚP NSKK

Đăng nhập thành viên

NSMAU

Thăm dò ý kiến

Bạn ưa thích giọng ca nam nghệ sĩ nào của thế hệ vàng nhất?

Út Trà Ôn

Hữu Phước

Thành Được

Thanh Hải

Minh Cảnh

Phương Quang

Thanh Sang

Minh Phụng

Minh Vương

Hùng Cường

Tấn Tài

Dũng Thanh Lâm

animation

Facebook

NS ANIMATION NHO

Cư xá của những nghệ sĩ danh tiếng Sài Gòn xưa

Cư xá Chu Mạnh Trinh trước kia có tên là cư xá Ngân hàng Đông Dương, nằm trong hẻm số 215 Chi Lăng, ấp Đông Nhất, xã Phú Nhuận, quận Tân Bình, tỉnh Gia Định, ngoại vi Sài Gòn. Đây là một con hẻm có quy hoạch cho khu cư xá, gồm một hẻm trục lớn và các hẻm nhỏ tỏa nhánh thẳng góc hai bên, đánh số 215 A, B, C, D, E, F cho tới G. Khoảng năm 1962 hay 1963, Trường Chu Mạnh Trinh được lập ở phía đầu hẻm nên dân quanh vùng gọi là cư xá Chu Mạnh Trinh.

 

NSND Minh Vương tri ân đồng nghiệp trong ngày giỗ Tổ sân khấu

Tối 9-9, NSND Minh Vương đã tổ chức lễ giỗ Tổ sân khấu tại Trung tâm Văn hóa quận 5, TP HCM nhằm tri ân tình cảm và sự đồng hành của các nghệ sĩ đồng nghiệp đối với ông.

 

Nghệ sĩ sân khấu tưng bừng giỗ Tổ

Sáng 9-9, Ban Ái hữu nghệ sĩ - Hội Sân khấu TP HCM đã tổ chức chương trình kỷ niệm Ngày truyền thống Sân khấu Việt Nam. Đông đảo nghệ sĩ nhiều thế hệ đã đến tham dự và thắp hương tưởng nhớ những bậc tiền bối đã dày công vun đắp ngôi nhà sân khấu của dân tộc.

 

CHUÔNG VÀNG VỌNG CỔ 2019 - ĐÊM CHUNG KẾT 1 Cuộc tranh tài đầu tiên của top 9

Top 9 thí sinh của vòng Chung kết Chuông vàng vọng cổ 2019 đã có những ngày tập luyện "chạy nước rút" cùng ban huấn luyện, sẵn sàng cho đêm loại trực tiếp đầu tiên diễn ra vào lúc 20g30 chủ nhật (8/9) tại Nhà hát HTV.

 

Vang tiếng đờn ca tài tử Nam Bộ giữa thủ đô

Những CLB đờn ca tài tử Nam Bộ và CLB hâm mộ sân khấu cải lương tại Hà Nội đã góp phần làm nên diện mạo của bộ môn nghệ thuật độc đáo này tại thủ đô

 

Gameshow “Tài tử miệt vườn” tái xuất mùa 2 có gì mới?

Vào lúc 20h ngày 31.8.2019, “Tài tử miệt vườn” sẽ tái xuất trên sóng của 02 Đài phát thanh truyền hình Đồng Tháp, Tây Ninh với tổng giải thưởng lên đến 267 triệu đồng.

 

Nghệ sĩ Hoàng Long từ trần

Nghệ sĩ Kim Ngân vừa báo tin cha của cô là nghệ sĩ Hoàng Long đã trút hơi thở cuối cùng lúc 16 giờ 25 ngày 4-9.

 

Bình Tinh kể chuyện khán giả tưởng mình chết vì chỉ hát đám tiệc

Hai nghệ sĩ cải lương Bình Tinh và Thanh Thảo rớt nước mắt chia sẻ về quãng thời gian khó khăn khi duy trì nghệ thuật hát cải lương.

 

NSUT Vũ Linh

Sau khi tham gia chương trình "Trăm năm nguồn cội" tại Nhà hát Bến Thành được khán giả khen ngợi, NSƯT Vũ Linh đã có những tâm sự về niềm hạnh phúc của đời nghệ sĩ, trong đó hai năm 1995 và 1999 anh được trao giải với một vai diễn: Nguyễn Địa Lô trong vở "Bức ngôn đồ Đại Việt".

 

NSND Minh Vương trải lòng trong ngày nhận danh hiệu cao quý

Nghệ sĩ Minh Vương là một trong 3 người được UBND TP HCM gửi văn bản đề nghị trung ương xem xét, đặc cách phong tặng danh hiệu NSND cùng với hai nghệ sĩ Thanh Tuấn và Giang Châu.

 

Niềm vui của chàng kép cải lương Tây Đô Niềm vui của chàng kép cải lương Tây Đô

Nghệ sĩ Hoàng Khanh (Đoàn Cải lương Tây Đô) mở đầu câu chuyện bằng niềm vui ngập tràn khi vừa được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú (NSƯT). Đó là phần thưởng xứng đáng cho chàng kép cải lương đất Tây Đô sau hơn 17 năm theo nghề và dành trọn tình yêu cho những vai tuồng, vở diễn trên sân khấu.

 

TP HCM có 50 nghệ sĩ được tặng và truy tặng danh hiệu NSND, NSƯT

Chiều 23-8, Hội Sân khấu TP HCM đã công bố danh sách 50 nghệ sĩ được tặng và truy tặng danh hiệu nghệ sĩ nhân dân (NSND), nghệ sĩ ưu tú (NSƯT).

 

Tân Cổ CHUYỆN BA NGƯỜI

CLVNCOM - Một người đi với một người Một người đi với nụ cười hắt hiu. Hai người vui biết bao nhiêu. Một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn. Giữa đường cơn gió lặng thinh. Nghe nghiêng nghiêng nặng lòng mình nao nao. Ba người chẳng biết làm sao. Khi không có kẻ buồn thiu đứng nhìn.

 

Hơn 40 năm, "Lan và Điệp" vẫn trẻ trung, ngọt ngào

Vở cải lương "Lan và Điệp" công diễn tối 17 và 18-8 đã làm hài lòng người mộ điệu. Hơn 40 năm, "Lan và Điệp" vẫn trẻ trung và ngọt ngào như mới hôm qua.

 

NỮ NGHỆ SĨ DIỆU HIỀN

Trên sân khấu cải lương miền Nam, tài năng ca diễn của một số nghệ sĩ đã mang đến cho họ những mỹ danh bất tử, mà mỗi khi nhắc đến mỹ danh này, thì người ta không thể nghĩ đến một nghệ sĩ nào khác. Như danh hiệu “vua ca vọng cổ” thì dành cho Út Trà Ôn, “Nữ vương Sầu Nữ” dành cho Út Bạch Lan, “Nữ hoàng sân khấu” dành cho Thanh Nga

 

Câu nói của NSƯT Diệu Hiền khiến nhiều người rơi nước mắt

Tối 15-8, trong chương trình lễ Vu Lan báo hiếu do đoàn Tình ca Bắc Sơn, Tập đoàn An Nông tổ chức tại Khu dưỡng lão nghệ sĩ TP HCM, NSƯT Diệu Hiền đã làm khán giả xúc động.