Chữ ký có tiền và chữ ký không tiền

Chữ ký có tiền và chữ ký không tiền


Trong làng cải lương, hậu trường sân khấu có những chuyện nho nhỏ và ngộ ngộ, không kém vẻ ly kỳ, và câu chuyện sau đây xảy ra thời thập niên 1960, tức thời kỳ cải lương hoạt động mạnh, soạn giả mới vào nghề khá nhiều.

Ngày nọ người ta bỗng thấy một chàng soạn giả thuộc dạng ấy hớt hải chạy tìm ông bầu gánh, anh ta đi từ tư gia đến rạp hát, cho đến mấy tiệm cà phê, những nơi ông thường lui tới, nhưng vẫn không thấy tăm dạng ông bầu, khiến cho chàng ta mặt mày bí xị như bánh bao chiều.

Có chuyện chi mà như thế chứ? Số là chàng soạn giả mới vào nghề này, lần đầu tiên có tuồng được trình diễn trên sân khấu một đại bang, là điều may mắn mà ít người được. Thông thường gánh hát nhỏ thì bầu gánh tự tay phát lương cho đào kép, công nhân, soạn giả... Nhưng đây là gánh hát lớn có phát ngân viên đàng hoàng.

 Tuồng trình diễn khi đêm, trưa hôm sau bầu gánh ký cho anh ta tờ giấy lãnh tiền. Còn nỗi vui mừng nào bằng, soạn giả nhà ta hí hửng cầm tờ giấy lãnh tiền ấy khoe với cô bạn gái vừa quen trước đó ít lâu, và đồng thời rủ cô nàng đi nghỉ mát Vũng Tàu. Mấy lần trước chàng có rủ đi chơi đây đó cô đều từ chối, nhưng có lẽ lần nầy thấy tờ giấy như thấy cái “kho tàng” trong tương lai nên nàng ô kê gật đầu, cũng như bằng lòng ở lại ngoài đó đến 2 ngày đêm, và hứa hẹn sáng mai lên đường. Ðến xế chiều chàng soạn giả chạy Honda đi tìm người phát ngân viên của đoàn để lãnh tiền. Dọc đường anh ta mường tượng trong trí cái cảnh sẽ du dương ái tình lẩm cẩm với cô em trong hai đêm ở Vũng Tàu đầy hoa mộng ấy.

Thế nhưng, ở đời có lắm chuyện bất ngờ mà chàng soạn giả kia mất đi một dịp hưởng cảnh thần tiên, non bồng nước nhược. Tại cô nàng đổi ý chăng? Không phải, mà là do ông bầu gánh hát đại bang nói trên “sáng chế” ra một sự đối phó với một số người dưới tay hoặc quen biết, ông dặn riêng người phát tiền của đoàn như sau: - Trong vấn đề xuất phát tiền nong, tôi có hai chữ ký tên: Chữ ký thứ nhứt có dấu hiệu như vầy như vầy, gặp giấy có chữ ký ấy anh cứ phát tiền cho người cầm giấy. Còn chữ ký thứ nhì của tôi có dấu hiệu khác hơn, nếu anh gặp giấy có chữ ký đó ấy thì đừng phát tiền.

Cái anh chàng soạn giả kia cầm phải tờ giấy có chữ ký thứ nhì, nên người phát tiền cười rất tươi nói rằng: - Hôm nay kẹt tiền, vì mắc phải chi phí nhiều việc, vậy xin hôm sau, anh đến... Ðau như bị bò đá, soạn giả nhà ta cầm tấm giấy vừa đi vừa chửi thề, bởi biết ăn làm sao, nói làm sao với người đẹp đây? Dễ gì nàng chấp nhận lần thứ hai. Vì vậy mà chàng chạy lung tung kiếm ông bầu đỏ con mắt vẫn không gặp.

Ngành Mai.

Tác giả bài viết: tuyetmai

Nguồn tin: Ngành Mai - NV