Giám khảo hay… “giám khen”?

GK

GK

Đang thời các chương trình truyền hình thực tế (THTT) được mùa, giám khảo bỗng trở thành nghề mới của một số nghệ sĩ. Họ ngồi ghế nóng từ chương trình này sang chương trình khác, bất chấp có phù hợp với lĩnh vực, sở trường hay không.

Có thể do non kém kiến thức, áp lực "chạy show", cũng có lẽ vì vị nể; không ít giám khảo chấp nhận làm "con rối" của ban tổ chức: cứ ngồi chấm thi là khen, khen và… khen! Họ chẳng khác nào một kịch sĩ trên ghế nóng chứ không phải người cầm cân nảy mực.

 

 Lời khen đi kèm với những con điểm 10. Ảnh: vietpress.vn

 

Trong nhiều chương trình THTT đang phát sóng trên Đài PT-TH Vĩnh Long hiện nay như "Tình Bolero hoan ca", "Hãy nghe tôi hát", "Ngôi sao phương Nam"… giám khảo đều là nghệ sĩ nổi tiếng. Họ được xưng tụng là "danh ca", "đệ nhất danh ca"… nhưng tiết mục nào của thí sinh cũng tâng bốc lên mây xanh: "Cô bàng hoàng về giọng hát của con"; "Một giọng hát chưa bao giờ hay như thế"… Còn với các THTT thiên về hài kịch như "Cặp đôi hài hước", "Tài tử tranh tài"… giám khảo cứ khóc cười vô căn cứ, rồi khen ngợi, cảm phục thí sinh như những thiên tài nghệ thuật. Những con điểm 10 họ giơ lên có cảm giác nhẹ nhàng và thiếu trách nhiệm của một giám khảo chân chính.

Bên cạnh giám khảo là nghệ sĩ có tuổi nghề, nhiều chương trình THTT hiện nay như "Giọng hát Việt nhí", "Thần tượng âm nhạc nhí"… chọn giám khảo là các nghệ sĩ trẻ tuổi đời- non tuổi nghề. Như mùa "Giọng hát Việt nhí" vừa qua, khán giả phát ngán khi ở mỗi phần thi của thí sinh, các giám khảo cứ tâng bốc không ngượng ngùng: "giọng không tì vết", "người ngoài hành tinh", "giọng ca xuất sắc", "con chính thức là thần tượng của cô"… Có tình huống họ còn vái lạy, lôi kéo, hò hét… thật phản cảm. Cũng có nhiều giám khảo chẳng nhận xét được gì, ngoài gào thét: "Quá đã!", "Cực đã!", "Không thể xuất sắc hơn!"…

Lời khen giống như con dao hai lưỡi, có thể là động lực để thí sinh phấn đấu nhưng cũng có thể là bức tường khiến thí sinh ảo tưởng rằng: "Mình đã giỏi!", nhất là trẻ em, giới trẻ. Thực tế vừa qua, những danh xưng mà giám khảo gọi "Sứ giả cảm xúc"- Hồ Văn Cường trong "Thần tượng âm nhạc nhí", "Thiên hạ đệ nhất trống"- Trọng Nhân của "Tìm kiếm tài năng Việt Nam"… đều chưa có dấu ấn nào nổi bật. Cũng chẳng trách, vì đó chỉ là bước đệm nghệ thuật của các em nhưng qua lời của giám khảo lại là hào quang chói sáng nhất, đỉnh cao của tuyệt đỉnh!

Sẽ có rất nhiều lý giải cho những lời khen hào phóng của giám khảo, nhưng chỉ có một kết cục là họ tự đánh mất vị thế của mình trong lòng khán giả. Sự dễ dãi khi ngồi "ghế nóng" còn cho thấy họ chưa tôn trọng bản thân và người hâm mộ. Xin kết bài viết bằng bức xúc của một lão nông ở miệt Cà Mau khi xem thần tượng là một nữ danh ca ngồi ghế giám khảo và cứ khen liên tục: "Chấm thi như vậy, cần gì danh ca. Con nít cũng làm được!".

ĐĂNG HUỲNH

Nguồn tin: tcgd theo BCT