NGHỆ SĨ MINH HOÀNG Sống được với nghề đã là niềm vui! - HẠNH PHÚC ĐƯỢC LÀ NGHỆ SĨ


Xuất thân từ lớp đào tạo diễn viên cải lương của Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang cùng với Tấn Giao, Hữu Quốc, Thanh Lựu… nhưng sự nghiệp của Minh Hoàng, đang công tác tại Đoàn 2 Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang, lại trầm lắng hơn nhiều. Mà dường như Minh Hoàng không mấy bận tâm về vấn đề đó vì với anh được đứng trên sân khấu, được sống với nghề, với niềm đam mê của mình đến hôm nay đã là niềm vui lớn!

Image

Là “con nhà nòi” nên không lạ khi Minh Hoàng bén duyên cùng nghệ thuật. Ba anh là nghệ sĩ Duy Phước, diễn viên và nhạc công đờn Violin, từng tham gia đoàn Văn công Quân khu 9 trước khi gắn bó với Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang (từng có thời gian làm Trưởng Đoàn 1). Thuở nhỏ, Minh Hoàng sống với bà ngoại ở quê nhà Tây Ninh, hiếm khi gặp cha vốn quanh năm suốt tháng theo đoàn hát. Không cần ai dẫn dắt, sự yêu thích nghệ thuật cải lương đã hình thành trong lòng anh tự thuở nào không hay. Truyền hình có nhiều chương trình mà anh chỉ thích coi cải lương, cứ canh tivi mỗi thứ bảy để coi hát. Năm lớp 7, Minh Hoàng lên Sài Gòn sống cùng ba để tiện việc học hành. Lúc này, ba anh đang là Phó Đoàn 2 Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang. Minh Hoàng lại thường xuyên có dịp theo ba vào đoàn coi hát. Những gì diễn ra trên sân khấu càng lung linh, màu sắc và hấp lực hơn hẳn so với những hình ảnh bé nhỏ, mờ ảo của màn hình vô tuyến. Minh Hoàng say mê ánh đèn sân khấu từ đó và năm 1988 khi Nhà hát mở lớp đào tạo, Minh Hoàng đăng ký dự thi lập tức. “Lúc đó cũng … ngán học quá rồi. Với lại mình cũng thích cải lương từ nhỏ rồi nên đăng ký thi luôn mà không hề cho ba biết. Lúc đó là… làm liều vì thi mà không hề biết ca, không hề biết một cái nhịp nào hết. Lúc tôi thi là thầy LinhTrung đờn cho ca đó chứ. Thi đại vậy mà cũng trúng vào lớp dự thính. Năm đó đâu được 77 học viên trúng tuyển thì gần 30 dự thính, trong đó có cả Tấn Giao”, Minh Hoàng kể.

Thời gian 3 năm học tập và rèn luyện ở Nhà hát thực sự là thử thách lớn với những người quyết chọn cải lương làm cái nghiệp. “Tôi nhớ mãi lúc cô Hai Kim Cúc ngồi trước 77 học viên mới, đứa nào cũng háo hức vì đã đặt những bước đầu tiên trên con đường thành nghệ sĩ, nói: Ai đi học cũng có một hoài bão, một ước mơ là sẽ được nổi tiếng. Mấy con ngồi đây sẽ là 77 nghệ sĩ tương lai nhưng cô nghĩ khi ra trường làm nghề có 4 đứa thành danh đã là thành công của thầy cô rồi. Lời đầu tiên của cô là đã khẳng định một môi trường khắc nghiệt như thế”, Minh Hoàng chia sẻ. Nhưng tất cả đều là vì đam mê và lúc đầu ai chả hào hứng. Rồi sự đào thải khắc nghiệt của môi trường nghệ thuật đã đến ngay trong quá trình học. Nhiều học viên rơi rụng dần dần và đến đầu năm học thứ hai thì những học viên dự bị như Minh Hoàng được thi vào lớp chính thức. Anh cho biết: “Chương trình học rất khắt khe nặng nề. Suốt 2 năm đầu, chúng tôi học ca, học vũ đạo, thanh nhạc, hình thể, lý luận sân khấu…, chỉ học và học mà thôi, không được hát hay chạy sô như bây giờ đâu. Đó là quá trình rèn luyện khẳng định niềm đam mê, sự kiên nhẫn của người nghệ sĩ. Cho nên vào học 77 mà chỉ 33 người tốt nghiệp. Có những người rất giỏi, có năng khiếu tốt nhưng không đủ kiên nhẫn hoặc vì lý do nào đó mà bỏ ngang…”. Là một trong những người đã đủ kiên trì đi trọn bước đường gập ghềnh đầu tiên trên con đường nghệ thuật, Minh Hoàng rất trân trọng những hành trang được thầy cô trang bị trong nhà trường: “Tôi rất may mắn khi gần như là khoa cuối cùng được những thầy cô hàng đầu giảng dạy, đó là: cô Kim Cúc, Phùng Há, thầy Hoàng Ba, Út Trong, Tấn Đạt, Ba Tu…, rồi đến những thầy cô trẻ rất nhiệt tình với học trò như cô Quỳnh Mai, thầy Linh Trung… Nhờ những nền tảng vững chắc được truyền dạy đã giúp tôi tự tin làm nghề và khẳng định được cái tên Minh Hoàng của riêng mình ngày hôm nay”.

Không phải là một cái tên nổi bật, càng không phải là một ngôi sao được khán giả hâm mộ cuồng nhiệt nhưng rõ ràng Minh Hoàng tạo ra được những giá trị của riêng mình. Giọng ca trầm ấm, mộc mạc, giàu cảm xúc của anh vẫn rất khó quên ngay với cả những người mới nghe qua lần đầu. Có lẻ đây cũng chính là lý do một người không biết gì về nhịp nhàng như anh có thể trúng tuyển vào lớp đào tạo của Nhà hát. “Ngoài những nổ lực của bản thân, chút năng khiếu trời cho thì tôi đều nhờ vào sự chỉ bảo nền tảng, bài bản của các thầy cô. Lúc vào học tôi hoàn toàn không biết gì, như là trang giấy trắng vậy nên thầy cô “vẽ” rất dễ. Ngược lại có những anh chị đã có chút vốn liếng nghề nghiệp rồi lại thường theo bản năng mà khó tiếp thu những bài học từ cơ bản dẫn đến khai thác khả năng không đúng”, Minh Hoàng nhận xét.

Chủ yếu được hát kép ca trong quá trình học nhưng Minh Hoàng lại chọn một vai phản diện là Lý Bình Khanh trong vở cải lương kinh điển Tiếng hạc trong trăng làm vai diễn tốt nghiệp. Đây là vai diễn mà NSND Hoàng Ba đã gợi ý cho Minh Hoàng khi anh muốn được thử thách mình ở những vai diễn đa dạng hơn. Anh nói: “Thầy cô nói không phải ai sinh ra cũng làm vai chính. Có những nghệ sĩ nổi tiếng không phải từ vai chính, họ vẫn được khán giả yêu mến, thương yêu khi làm tốt vai diễn của mình. Tôi thì chắc không làm được kép đẹp rồi vì không có đẹp, được cái giọng ca thì nên chọn những vai diễn hợp, có thể phát huy khả năng của mình. Chọn vai Lý Bình Khanh cũng là một cách thử sức. Và đến nay thì tôi vẫn nghĩ dạng vai độc mùi là hợp với mình nhất”.

Sau khi tốt nghiệp, Minh Hoàng và các bạn đồng học đều được giữ lại tham gia vào đoàn Xung Kích của Nhà hát – một sân khấu của riêng những người trẻ chuyên làm công tác phục vụ khán giả ngoại thành, vùng sâu, vùng xa, các tỉnh, phục vụ các nhiệm vụ chính trị. Đây là khoảng thời gian không thể nào quên đối với Minh Hoàng khi anh được sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình cho niềm đam mê. Trên sân khấu đoàn Xung Kích, các nghệ sĩ trẻ không chỉ có cơ hội rèn nghề, đào luyện bản lĩnh cho những sân khấu làm nghề sau này mà còn đem lời ca tiếng hát của mình đến với những người dân còn chịu nhiều thiệt thòi, thiếu thốn. Cái tình, cái nghĩa của khán giả đối với những nghệ sĩ trẻ là điều anh vô cùng trân trọng. “Người nghệ sĩ khi hát được vai nào được khen là hạnh phúc lắm, đóng màn rồi mà cứ ngồi nhìn vô kiếng cười hoài, không muốn bôi mặt. Những lời động viên của khán giả, những người bạn nghề, những người đi trước là vô cùng ý nghĩa giúp hun đúc sự máu lửa của người nghệ sĩ”, Minh Hoàng bộc bạch…

Chiêu Văn

ảnh: Minh Hoàng

Tác giả bài viết: khangbang

Nguồn tin: BSK