Những
hệ
lụy
cho
ông
Trần
Tấn
Quốc
sau
ngày
đào
Thanh
Loan
vào
mật
khu
Vào
khoảng
1961
lúc
đào
Thanh
Loan
vắng
bóng
trên
sân
khấu,
giới
cải
lương
không
ai
nghĩ
rằng
cô
đi
vào
chiến
khu,
cứ
tưởng
đâu
là
đi
về
thăm
nhà
ở
Lai
Vung,
Sa
Ðéc,
như
hầu
hết
nghệ
sĩ
xuất
thân
từ
miền
Lục
Tỉnh
thỉnh
thoảng
về
thăm
quê
vậy.
Bà
Bầu
Thơ
cũng
nghĩ
thế,
cứ
ngày
một
chờ
Thanh
Loan
về,
đoàn
sẽ
cho
tái
trình
diễn
vở
hát
Nửa
Ðời
Hương
Phấn,
vì
tuồng
vẫn
còn
khán
giả
đi
coi
nếu
như
đăng
bảng
mở
màn.
.

Ban
tuyển
chọn
giải
Thanh
Tâm
1962.
Người
đứng
hàng
sau,
thứ
năm
từ
phải,
là
ông
Trần
Tấn
Quốc.
Người
phụ
nữ
duy
nhứt
là
Má
Bảy
Phùng
Há.
(Hình:
Bộ
sưu
tập
của
Ngành
Mai)
Thế
nhưng,
chờ
mãi
vẫn
không
thấy
đào
ta
trở
về,
để
rồi
một
ngày
nọ
có
người
cho
bà
hay
tin
Thanh
Loan
đã
vào
rừng
đang
ca
hát
trên
đài
phát
thanh
giải
phóng.
Bà
Bầu
Thơ
tá
hỏa,
nhưng
chẳng
dám
nói
với
ai
chuyện
này,
kể
cả
đi
gặp
ông
Trần
Tấn
Quốc
để
hỏi
han
sự
việc,
bà
cũng
chẳng
dám
luôn,
dù
rằng
vợ
chồng
bà
và
ông
Quốc
rất
thân
từ
những
ngày
nghệ
sĩ
Nam
Nghĩa
còn
sống.
Bà
nghĩ
bụng
đi
gặp
ông
Quốc
lúc
này
là
không
nên,
có
thể
bị
vạ
lây.
Về
phần
ông
Trần
Tấn
Quốc
thì
người
ta
chẳng
biết
ông
có
rõ
việc
vợ
ông
vào
mật
khu
hay
không.
Nhưng
trước
đó
khoảng
2
năm
ông
có
lên
tiếng
với
các
nghệ
sĩ
Năm
Châu,
Phùng
Há,
rằng
ông
và
đào
Thanh
Loan
đã
đường
ai
nấy
đi
rồi.
Các
nghệ
sĩ
tiền
phong
nói
trên
chẳng
tin,
bởi
không
hề
nghe
thấy
một
dấu
hiệu
“cơm
không
lành
canh
không
ngọt”
nào
giữa
hai
người.
Hơn
nữa
trong
buổi
lễ
phát
giải
Thanh
Tâm
1958
cho
Thanh
Nga
tại
tửu
lầu
Bồng
Lai,
người
ta
thấy
2
người
vẫn
có
mặt
ngồi
chung
một
bàn
thì
không
lẽ
họ
thôi
nhau
một
cách
êm
thấm.
(Giải
Thanh
Tâm
1958
phát
vào
Tháng
Tư,
1959).
Ðến
lúc
có
tin
Thanh
Loan
vào
mật
khu
thì
các
nghệ
sĩ
tiền
phong
kia
nhớ
lại
lời
ông
ông
Quốc
từng
nói
“thôi”
nhau
với
đào
Thanh
Loan.
Lời
nói
như
tung
tin
ấy
có
liên
quan
gì
đến
sự
vắng
bóng
Thanh
Loan
trong
lúc
này?
Với
sự
việc
như
thế
thì
dĩ
nhiên
cơ
quan
an
ninh
đâu
có
để
yên
cho
ông
Quốc
ngồi
ở
tòa
soạn
mà
làm
chủ
bút.
Tuy
rằng
ông
không
bị
câu
lưu,
bắt
giữ,
nhưng
mỗi
lần
đi
lấy
lời
khai
ở
bót
công
an
về
thì
gương
mặt
ông
buồn
dàu
dàu,
không
tươi
vui
như
thường
khi,
làm
việc
một
cách
uể
oải,
do
vậy
mà
không
khí
đè
nặng
trong
tòa
soạn,
mọi
người
không
biết
ngày
mai
sẽ
ra
sao.
Từ
sau
ngày
tờ
Tiếng
Dội
bị
bị
đóng
cửa
vào
cuối
năm
1954,
ông
Quốc
cộng
tác
với
tờ
báo
nào
thì
cũng
chủ
trương
3
vấn
đề:
1)
Nắm
giữ
bút
quyền
tờ
báo
(chủ
bút).
2)
Làm
việc
với
ê
kíp,
bộ
biên
tập
cũ
tờ
Tiếng
Dội
của
ông.
3)
Dành
một
trang
báo
mở
trang
kịch
trường.
Năm
1958,
nhơn
báo
Buổi
Sáng
đã
tự
ý
đình
bản
trên
một
tháng,
vị
chủ
nhiệm
báo
nầy
là
ông
Tam
Mộc
(Mai
Lan
Quế)
thấy
Trần
Tấn
Quốc
và
ê
kíp
của
ông
thất
nghiệp
nên
ông
Tam
Mộc
kêu
giao
tờ
Buổi
Sáng
cho
ông
Quốc
khai
thác.
Trụ
sở
tòa
soạn
Buổi
Sáng
đặt
tại
căn
nhà
của
ông
Trần,
số
216
đường
Gia
Long.
Dưới
quyền
điều
khiển
của
ông
Quốc,
nhựt
báo
Buổi
Sáng
càng
ngày
càng
có
thế
đứng
vững
mạnh.
Cuối
Tháng
Hai,
1961,
nhựt
báo
Buổi
Sáng
có
được
số
phát
hành
mỗi
ngày
từ
23,000
đến
24,000
số.
Dù
rằng
tờ
báo
sống
vững
vàng,
nhưng
đứng
trước
tình
trạng
căng
thẳng
như
vậy,
cũng
như
biết
trước
rằng
khó
mà
tiếp
tục
làm
chủ
bút
tờ
Buổi
Sáng,
bởi
trong
tòa
soạn
đã
có
tiếng
sầm
xì:
“Mai
mốt
đây
tờ
báo
bị
đóng
cửa
chết
đói
cả
đám!”
Không
thể
để
cho
tình
trạng
ngột
ngạt
ấy
kéo
dài,
nên
buổi
tối
của
một
ngày
sau
đó,
ông
chủ
nhiệm
Tam
Mộc
và
ông
Quốc
ăn
cơm
tối
tại
nhà
hàng,
bàn
bạc
số
phận
tờ
báo
Buổi
Sáng.
Ngày
hôm
sau
ông
Quốc
cho
họp
toàn
bộ
những
người
cộng
tác,
nói
rằng
do
quá
mệt
mỏi
nên
kể
từ
nay
ông
nghỉ
hẳn
nghề
làm
báo
và
về
quê
Cao
Lãnh
tịnh
dưỡng.
Thôi
thì
mạnh
ai
nấy
lo,
tìm
tờ
báo
khác
mà
hành
nghệ
vậy.
Ai
cũng
bùi
ngùi,
bởi
không
biết
làm
sao
hơn!
Về
tờ
báo
coi
như
ông
Quốc
giải
quyết
bằng
cách
giải
nghệ,
còn
giải
Thanh
Tâm
thì
sao?
Ðây
là
vấn
đề
khá
rắc
rối,
bởi
thời
gian
này
ban
tuyển
chọn
đang
họp
để
chọn
nghệ
sĩ
triển
vọng
năm
1960
(thông
thường
cứ
sau
khi
ăn
Tết
Nguyên
Ðán
xong
thì
Ban
thường
vụ
Ban
Tuyển
Chọn
giải
Thanh
Tâm
bắt
đầu
làm
việc).
Từ
hơn
một
năm
nay,
ký
giả
Hoài
Ngọc
coi
như
phụ
tá
cho
ông
Quốc
nắm
giữ
hồ
sơ
giải
Thanh
Tâm.
Do
về
quê,
cũng
như
không
còn
làm
chủ
bút
tờ
báo,
nên
ông
Quốc
giao
cho
Hoài
Ngọc
(có
giấy
ủy
quyền
của
ông)
thay
thế
điều
hành
giải
quyết
toàn
bộ
giải
Thanh
Tâm.
Ông
Quốc
về
tới
Cao
Lãnh
thì
ban
tuyển
chọn
cũng
chọn
xong
nghệ
sĩ
triển
vọng
năm
1960:
Ngọc
Giàu
và
Bích
Sơn.
Ai
cũng
hỏi
chừng
nào
ông
Quốc
trở
lại
Sài
Gòn
để
phát
giải?
Giờ
đây
thì
ký
giả
Hoài
Ngọc
đành
nói
ra
sự
thật
là
ông
Quốc
không
trở
lại
Sài
Gòn
nữa
mà
về
quê
luôn,
đồng
thời
đưa
ra
tờ
giấy
ủy
quyền.
Thế
nhưng,
nghệ
sĩ
lão
thành
Năm
Châu
phản
đối,
rằng
như
vậy
không
được,
bởi
phát
giải
mà
chủ
giải
không
có
mặt
thì
còn
ý
nghĩa
gì
chứ!
Ông
nói
thêm
nếu
như
ông
Quốc
có
qua
đời
thì
phải
có
đại
hội
bầu
chọn
người
lên
thay,
chớ
việc
ủy
quyền
thì
không
đủ
tư
cách.
Rồi
thì
rất
nhiều
nghệ
sĩ
tiền
phong
cũng
lập
luận
như
Năm
Châu.
Coi
như
chuyện
giải
Thanh
Tâm
đã
trở
thành
lớn
chuyện.
Ý kiến bạn đọc