Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
Đầu
Xuân,
đi
lạc
vào
cõi
Thiên
Thu,
Gặp
Phùng
Há
–
Năm
Châu
Ngày
29
Tết,
các
con,
cháu
tụ
hội
lại
nhà
tôi
để
cúng
Giao
thừa
và
rước
ông
Bà
và
ông
Tổ
Cải
lương
như
thường
lệ,
khi
dự
bửa
ăn
đầu
năm
với
bánh
chưng,
bánh
tét,
thịt
kho
Tàu,
khổ
qua
nhồi
thịt
hầm,
dưa
hấu,
dưa
món,
con
tôi
thấy
trên
cánh
tay
trái
của
tôi
có
các
vết
bầm
đỏ,
bèn
hỏi:
“
Ba
bị
đụng
ở
đâu
mà
cánh
tay
bị
bầm
vậy.”
Tôi
nhìn
ba
vết
bầm
dọc
theo
cánh
tay
trái,
lấy
làm
lạ
vì
tôi
không
đi
ra
khỏi
nhà,
không
làm
việc
nặng
và
không
va
chạm
vào
đâu,
tại
sao
lại
có
ba
vết
bầm
đó.
Vợ
tôi
cho
là
tôi
bị
dị
ứng
thức
ăn
nên
cho
tôi
uống
hai
viên
thuốc
chống
dị
ứng.
Sáng
ngày
mồng
một
Tết,
tôi
thấy
nơi
những
vết
bầm
trên
cánh
tay
trái
nổi
những
mụn
nước
như
chổ
đó
bị
phỏng
nước
sôi,
tôi
bèn
uống
một
viên
thuốc
trụ
sinh
rồi
đi
khám
bác
sĩ
ngay.
Bác
sĩ
bảo
là
tôi
bị
bịnh
Zona
tức
bệnh
Giời
leo,
ông
cho
tôi
uống
ngay
tại
phòng
mạch
một
viên
famiciclovir
500
mg,
cho
toa
21
viên
famiciclovir
500
mg
uống
trong
7
ngày
và
cho
thuốc
onguent
fucidin
để
thoa
trên
các
mụn
nước
đó,
đồng
thời
ông
cho
tôi
120
viên
thuốc
Lyrica
0,25
mg
để
uống
chống
đau
nhức.
Tôi
về
nhà
uống
thuốc
theo
toa.
Các
mụn
nước
nhảy
thêm
nhiều
chổ
và
rất
nhiều
mục
đỏ
mọc
trên
cánh
tay
từ
đầu
vai
trái
xuống
đến
các
ngón
tay
và
bàn
tay
trái.
Cánh
tay
trái
và
bàn
tay
sưng
múp
lên,
các
mục
nổi
màu
trắng
như
có
mủ,
đau
nhức
không
thể
tả!
Chỉ
mới
ngày
thứ
ba
tôi
bị
bịnh
mà
tay
trái
như
bị
tê
liệt,
đụng
vào
chổ
nào
trên
tay
trái
thì
tôi
cũng
thấy
đau
buốt
đến
óc.
Suốt
đêm
tôi
ngủ
ngồi,
thõng
tay
xuống
để
không
va
chạm
vào
đâu.
Mặc
áo
vào,
vải
áo
đụng
tay
cũng
đau,
thoa
thuốc
onguent
vào
cũng
đau,
mấy
ngày
liền
đau
đến
nỗi
không
mở
mắt
ra
được.
Tôi
làm
việc
gì
thì
cũng
chỉ
sử
dụng
được
tay
mặt
mà
thôi,
tôi
tự
nói:
Mình
trở
thành
độc
thủ
đại
hiệp
rồi!
Nói
cho
vui
để
quên
đau
chớ
thiệt
là
đau
thấu
trời
xanh.
Bình
thường,
tôi
làm
việc,
đọc
tin
tức,
kiếm
tài
liệu
trên
máy
computeur
mỗi
ngày
ít
nhứt
là
tám
tiếng
đồng
hồ,
vậy
mà
mấy
bữa
nay
không
mở
computeur
được,
đau
tới
tá
hỏa
tam
tinh,
nhìn
một
người
thành
hai,
nhìn
chữ
trên
máy
tính
thấy
như
một
đám
mây
mù…
Buồn
quá,
không
xem
Tivi
được
vì
hình
ảnh
cũng
nhoè
đi.
Tôi
tính
chắc
là
đã
tới
cái
thời
tôi
phải
“
Xếp
bút
nghiên
để
đi
theo
ông
vải
bà
vải
rồi”.
Buồn
quá,
lo
quá,
hõng
biết
bịnh
mình
có
hết
hay
nó
phát
triển
đến
độ
“
mình
phải
đi
vào
cỏi
thiên
thu!“
Tôi
chợt
nhớ
ra
Má
tôi
ngày
xưa
cũng
bị
bịnh
“
Giời
leo
“
này.
Lúc
đó
là
sau
ngày
30
tháng
4
năm
1975,
bao
nhiêu
nhà
thuốc
Tây,
thuốc
Bắc
đều
bị
“
nhà
nước
mới
”
đánh
tư
sản,
bao
nhiêu
thuốc
được
tịch
thu
để
chở
ra
ngoài
Bắc,
dân
trong
Nam
bịnh
gì
thì
cũng
trị
bằng
thuốc
Xuyên
Tâm
Liên,
cán
bộ
y
tế
trong
rừng
mới
ra
nói
đó
là
một
thứ
thuốc
thần
dược,
trị
mọi
thứ
bịnh.
Người
dân
thường,
mắc
dịch
mắc
gió,
đau
thổ
tả
hay
ho
ra
máu,
cũng
cho
nuốt
vô
vài
chục
viên
Xuyên
Tâm
Liên.
Không
hết
bịnh
thì
là
hết
thở.
Cái
đó
họ
cho
là
tới
số,
dầu
cho
có
thần
y
Hoa
Đà
cũng
không
thể
cứu
sống
được.
Má
tôi
cũng
uống
Xuyên
Tâm
Liên
và
được
một
ông
thầy
thuốc
Nam
dùng
mực
Tàu
vẻ
bùa
khoáng
chổ
các
mục
nước
do
Giời
Leo
tạo
ra.
Mình
của
má
tôi
được
vẽ
đủ
thứ
bùa
bằng
mực
Tàu,
mới
nhìn
giống
như
người
ta
xâm
mình
trong
cái
thuở
đất
nước
còn
hoang
dã,
như
ở
vào
cái
thời
Hùng
Vương
thứ
18,
dân
xâm
mình
lội
xuống
sông
xuống
biển
cho
loài
giao
long
nó
sợ.
Giao
long
không
sợ
mình
thì
mình
phải
sợ
nó.
Bởi
vậy
Má
tôi
không
hết
bịnh
«
giời
leo
»
nên
vài
tháng
sau
thì
“
Bà
Leo
Lên
Giời
“,
có
nghĩa
là
Bà
mất.
Bây
giờ
tôi
cũng
ở
vào
lứa
tuổi
của
Má
tôi
khi
bà
bị
bịnh
Giời
Leo,
tôi
cũng
vướng
bịnh
đó
nên
tôi
sợ
không
sống
nỗi
nữa.
Đêm
hôm
đau
quá,
không
ngủ
được,
tôi
đang
mơ
mơ
màn
màn
thì
dường
như
có
tiếng
ai
bấm
chuông,
tôi
bực
mình,
đêm
hôm
hơn
hai
giờ
khuya,
ai
lại
đến
quấy
rầy
mình…tôi
bước
ra
khỏi
phòng
định
bật
đèn
lên,
xem
ai
bấm
chuông
rồi
mới
mở
cửa.
Nhưng
vừa
bước
ra
khỏi
phòng,
tôi
thấy
hai
người
đứng
sẵn
trong
nhà
tôi.
Ụa,
tôi
chưa
mở
cửa,
tại
sao
có
người
vô
nhà
tôi
được?
Tôi
định
la
báo
động
nhưng
bỗng
nghe
một
giọng
nói
quen
thuộc
:
«
Anh
Ba,
anh
mạnh
giỏi
không?
Chị
Ba
cũng
mạnh
hả?»
Tôi
nhận
ra
giọng
nói
của
cô
Bảy
Phùng
Há,
tôi
ngạc
nhiên:
«
Ủa!
Cô
bảy,
Cô
đi
đâu
đây
?»
(Tôi
quên
là
cô
Bảy
Phùng
Há
đã
mất
rồi).
Cô
Phùng
Há
nói
tiếp:
«
Tôi
với
anh
Năm
Châu
thấy
anh
cứ
băn
khoăn
không
biết
nghệ
thuật
cải
lương
chết
hay
chưa.
Tôi
thấy
anh
viết
báo
để
tìm
cách
vực
dậy
cải
lương
nên
rủ
anh
Năm
Châu
đến
thăm
anh
để
nói
chuyện
văn
hóa
văn
nghệ
với
anh
chơi
»
Tôi
nói
«
Ủa!
anh
Năm
đây
sao?
Nãy
giờ
tôi
tưởng
là
ai…»
Năm
Châu
:
«
Tôi
với
anh
sống
chung
nhiều
năm
dưới
bảng
hiệu
Việt
Kịch
Năm
Châu,
anh
nhìn
cái
bóng
của
tôi
chắc
là
nhận
ra
tôi
liền
chớ?»
-
Dạ
xin
lổi
anh
Năm,
bị
tôi
ngủ
mới
dậy,
chưa
thật
tỉnh
nên
sơ
xuất,
xin
lổi
anh
Năm…
-
Không
sao!
Đi!
Anh
theo
chúng
tôi
đến
chổ
nầy,
anh
sẽ
hiểu
vì
sao
cải
lương
chết.
Anh
Năm
Châu
nói
xong,
nắm
cánh
tay
tôi
kéo
ra
cửa.
Cô
Bảy
Phùng
Há
nắm
cánh
tay
trái,
tôi
mơ
màn
thấy
cửa
chưa
mở
sao
mình
lại
ra
ngoài
sân
được?
Tôi
bỗng
có
cảm
giác
mình
nhẹ
bổng,
bay
vút
lên
cao.
Anh
Năm
Châu
và
cô
Phùng
Há
kéo
tôi
bay
qua
bao
nhiêu
tầng
mây,
gió
thổi
ù
ù
mà
tôi
không
thấy
lạnh.
Lạ
lùng
định
hỏi
nhưng
rõ
ràng
là
tôi
bay
qua
nhiều
núi
non,
qua
khe
qua
suối,
qua
biển
cà
với
muôn
lượng
sóng
ngàn
trắng
xòa…
Đến
một
vùng
đất
đầy
những
ánh
sáng
chi
chít
như
bầu
trời
đầy
sao,
có
một
vùng
ánh
sáng
chóa
lòa,
cô
bảy
Phùng
Há
hỏi
tôi:«
Anh
Ba
nhìn
xuống,
anh
có
nhận
đây
là
đâu
không
?
»
-
Phi
trường
Tân
Sơn
Nhứt!
Phi
trường
được
xây
cất
lớn
rộng,
tầm
cở
phi
trường
quốc
tế,
không
biết
bên
trong
nhân
viên
ở
đây
phục
vụ
hành
khách
có
trân
trọng
và
lễ
phép
hay
vẫn
hách
dịch
kiểu
nhân
viên
nhà
nước
đối
với
dân
nghèo…
-
Mình
không
đủ
thì
giờ
để
quan
sát
tỷ
mỉ
đâu.(
Anh
Năm
Châu
kéo
tôi
bay
qua
nhiều
địa
điểm
khác)
Đây
là
khách
sạn
Năm
sao
Sofitel
của
Pháp,
rất
sang
trọng,
dành
cho
những
ông
Đại
Gia
và
khách
bạc
triệu
đô
la.
-
(
Bà
Bảy
Phùng
Há
chen
vào)
Dân
cải
lương
mình
không
dám
bước
vô
cái
khách
sạn
Sofitel
nầy
hay
các
khách
sạn
năm
sao
khác
như
khách
sạn
New
Word
dù
là
đi
vào
để
cho
biết
cái
kiến
trúc
sang
trọng
của
các
khách
sạn
này.
-
Ông
Năm
Châu
kéo
hồn
tôi
bay
vòng
vòng,
miệng
không
ngớt
giải
thích:
-
Đây
là
khu
Plaza
Diamond,
anh
thấy
to
lớn
không?
Cái
màu
gạch
xanh
quá
đẹp
làm
cho
người
ta
có
cái
cảm
giác
Nhà
Thờ
Đức
Bà
đứng
kề
bên
Diamond
trở
thành
một
cái
nhà
thờ
bé
tí
teo!
Còn
nữa,
ra
bờ
sông,
thấy
tượng
đức
Trần
Hưng
Đạo
nằm
chơi
vơi
trong
cái
thung
lũng,
vây
quanh
bằng
nhiều
ngôi
nhà
lớn,
cao
nhiều
tầng,
cao
lớn
hơn
bức
tượng
Trần
Hưng
Đạo
rất
nhiều,
khiến
cho
du
khách
không
biết
cái
hình
ông
gì
bị
vây
hay
bị
nhốt
trong
những
bức
tường
của
những
ngôi
nhà
nhiều
từng
kia!
Đi
trên
con
đường
Đồng
Khởi
tức
là
đường
Tự
Do
ngày
xưa,
từ
nhà
hàng
Majestic
đến
nhà
hàng
Brodard,
nhà
hàng
Caravel,
nhà
hàng
Continental,
nhà
hàng
Rex,
nhà
nước
tuy
xóa
cái
tên
thành
phố
Saigon
nhưng
vẫn
buộc
lòng
phải
để
tên
nhà
hàng
Majestic
Saigon,
Continental
Saigon….Trong
những
ngôi
nhà
cao
lớn,
nhiều
phòng
ốc,
sang
trọng
đó
không
có
chổ
cho
người
nghèo
ở,
người
nghèo
cũng
không
được
bước
chân
vào
đó
để
xem
coi
cái
sang
trọng
của
những
ngôi
nhà
đó
như
thế
nào.
-
Bà
Phùng
Há
chen
vô:
“
Anh
thấy
đó:
Câu
chuyện
Một
Túp
Lều
tranh
với
hai
quả
tim
vàng!
Chuyện
tình
Lan
Và
Điệp,
Chuyện
Nửa
Đời
Hương
Phấn,
Chuyện
Con
Gái
Chị
Hằng,
Chuyện
Đôi
Mắt
Người
xưa,
Chuyện
Bọt
Biển
đâu
có
lọt
vào
tai
vào
mắt
những
người
đang
sống
cuộc
sống
quá
xa
hoa
trong
những
ngôi
nhà
cao
tầng
nầy…
-
Còn
nữa,
anh
theo
chúng
tôi
bay
qua
viếng
những
khu
nhà
ổ
chuột!
có
những
phòng
trọ
mỗi
bề
chỉ
có
4
thước
nhưng
có
tới
16
cô
công
nhân
chia
nhau
chen
chút
ở
để
đở
tốn
tiền
phòng.
Tắm
rửa
hay
đi
tiểu
tiện
phải
đi
nơi
phòng
công
cộng,
họ
sống
như
đang
ở
trong
nhà
tù
Phan
Đăng
Lưu,
miễn
là
có
chổ
ngả
lưng
để
lấy
sức
ngày
hôm
sau
vô
làm
việc
cho
nhà
máy.
Kiếm
chút
đỉnh
tiền,
dành
dụm
để
giúp
cha
mẹ
nghèo
đói
ở
miền
Trung.
-
Bà
Phùng
Há
thêm
vô:”Và
còn
bao
nhiêu
người
bị
cướp
nhà
cướp
đất,
họ
đi
khiếu
nại
đòi
xin
công
lý,
nhưng
họ
bị
đánh
đập,
bỏ
tù…
Bao
nhiêu
thanh
niên
nam,
nữ
dám
kêu
gào
Trường
Sa
và
Hoàng
Sa
là
của
Việc
Nam.
Kết
quả
là
họ
bị
nhốt
vô
tù,
bị
hành
hạ
như
thú
vật,
như
những
người
điên…
Có
vở
tuồng
cải
lương
hay
kịch
nói
nào
dám
viết
để
nêu
lên
cảnh
bị
đối
xử
bất
công
và
tàn
ác
đó
không
?
Có
tuồng
nào,
kịch
nào
dám
nhắc
lại
hồi
xưa,
Cách
mạng
nói
là
xóa
bỏ
bất
công
bốc
lột,
xóa
bỏ
giai
cấp
địa
chủ,
tư
bản
mà
hiện
nay
cán
bộ
đảng
viên
còn
bất
công,
bốc
lột
hơn
những
địa
chủ
tư
bản
hồi
xưa?
Xã
hội
Việt
Nam
hiện
nay
đầy
rẫy
những
bất
công
và
bốc
lột,
ai
dám
viết
sự
thật
đó
trên
báo
chí,
trên
các
tuồng
hát
?
Ngày
xưa
có
tuồng
nói
về
Vụ
Án
Đồng
Nọc
Nạn…
Ngày
nay
vụ
gia
đình
Đoàn
văn
Vươn
ở
Tiên
Lãng
còn
lớn
gấp
trăm
lần
vụ
Án
Đồng
Nọc
Nạn,
có
vở
tuồng
nào
dám
viết
ra
không
?
Bởi
vậy
dân
chúng
bỏ
rơi
cải
lương
là
phải
quá
mà
!
-
Anh
Năm
Châu
chen
vào:”
Chánh
phủ
nói
một
đàng,
làm
một
nẽo,
khẩu
hiệu
tuyên
truyền
hay
lắm
nhưng
làm
thì
ngược
lại
những
điều
hứa
hẹn
với
dân.
Những
chuyện
này
ai
cũng
biết
nhưng
Cải
Lương
và
Kịch
nói
là
công
cụ
tuyên
truyền
của
đảng
và
nhà
nước.
Tất
nhiên
những
cán
bộ
tuyên
truyền,
những
nhà
viết
báo,
những
Nghệ
sĩ
Nhân
Dân,
Nghệ
sĩ
Ưu
Tú
là
những
người
đứng
về
phía
của
nhà
nước,
ăn
lương
của
nhà
nước,
làm
sao
mà
dám
viết
những
tuồng
hạp
với
nguyện
vọng
của
dân?
Bởi
vậy
họ
hát
các
tuồng
cũ
trước
năm
1975,
nhưng
hát
tuồng
cũ
hoài,
khán
giả
cũng
chán,
không
xem
nữa
mà
hát
tuồng
mới
viết
nói
nịnh
nhà
nước
thì
khán
giả
càng
thêm
chán.
Đó
là
lý
do
cải
lương
hay
kịch
nói
bị
dân
bỏ
rơi,
tẩy
chay.
Anh
Năm
Châu
ngưng
một
lúc
rồi
hỏi
tôi:
“
Anh
ở
nước
ngoài,
không
ai
kềm
chế
anh,
sao
anh
không
viết
những
tuồng
nói
lên
nỗi
khổ
của
dân
?
Tôi
nói:”
Tôi
viết
rồi
ai
diễn?
Ai
xem
?
Và
ở
nước
ngoài,
theo
tin
tức
trên
internet
thì
cũng
chỉ
là
tin
tức
chung
chung,
chớ
đâu
có
hoàn
toàn
sát
thực
đâu.
Viết
gởi
về
Việt
Nam
thì
cũng
không
ai
dám
diễn…
Chúng
tôi
đang
nói
chuyện
dang
ca,
bỗng
thấy
ông
Đào
Tấn
bay
đến.
Ông
Đào
Tấn
(
sanh
năm
1845
,
mất
năm
1907
),
làm
quan
đến
chức
Tổng
Đốc
An
Tịnh,
sau
làm
Thượng
Thư
Bộ
Công
ở
Kinh
Đô.
Ông
là
tác
giả
nhiều
tuồng
hát
bội
như
các
tuồng:
Tân
Dã
Hồn,
Diễn
Võ
Đình,
Quan
Công
Quá
Quan,
Trầm
Hương
Các,
Hoàng
Phi
Hổ
Quá
Giới
Bài
Quan,
Hộ
Sinh
Đàn.
Ông
là
người
có
công
rất
lớn
đối
với
nghệ
sĩ
và
nghệ
thuật
Hát
Bội
miền
Trung.
Ông
Đào
Tấn
rủ
anh
Năm
Châu,
cô
Phùng
Há
và
tôi
bay
ra
Huế
chơi
một
chuyến.
Ông
Đào
Tấn
vừa
nói
xong,
chúng
tôi
như
bị
một
đám
mây
cuốn
dưới
chân,
nâng
lên
bay
ào
ào
ra
miền
Trung.
Tôi
vừa
bay
vừa
suy
nghĩ:
Phen
nầy
máy
bay
Air
ViệtNam
hết
hy
vọng
bán
vé
máy
bay
cho
tôi
rồi.
Cần
đi
tới
đâu,
tôi
bay
vù
một
cái
là
tới
đó.
Bỗng
tôi
nhớ
lại:
Chết
cha
tui
rồi!
Như
vậy
là
tôi
đã
chết
rồi
sao?
Tôi
mới
91
tuổi,
có
sức
khoẻ
cường
tráng,
còn
có
thể
đi
bộ
liền
một
hơi
ít
ra
5,
6
cây
số.
Tôi
không
bị
bịnh
tiểu
đường,
không
bị
bịnh
có
mỡ
máu,
không
bị
bịnh
cao
máu,
không
suyển,
còn
ngon
lành
như
vầy
mà
chết
sao
được
mà
chết?
Ông
Đào
Tấn
nói,
cắt
đứt
sự
suy
nghĩ
của
tôi:
“
Đã
đến
Huế
rồi.
Ta
vào
Cấm
thành…Mấy
ông,
bà
thấy
nớ…Duyệt
Thị
Đường
đấy.
Nhà
hát
của
đức
Kim
Thượng
cho
xây
cất…Bây
giờ
thì
không
có
hát
xướng
thật
sự
nữa.
Khi
nào
có
du
khách
đến
viếng
Huế,
đông
đảo
hay
có
lễ
lạc,
nhà
cầm
quyền
cho
diễn
các
vở
kinh
điển
như
Trầm
Hương
Các,
San
Hậu,
Tân
Dã
Đồn
hoặc
cho
múa
đèn
hoa
sen,
hoặc
múa
Lân
Mẫu
sinh
lân
nhi…
Nghệ
thuật
hát
Bội
có
từ
thời
vua
Lê
và
đã
có
trước
hơn
nữa
kìa,
nhưng
cứ
lấy
sự
kiện
vua
Lê
bắt
được
tù
nhân
Tàu
Lý
Nguyên
Các,
một
kép
hát
theo
quân
viễn
chinh
Tàu
sang
cướp
nước
Việt
Nam.
Chúng
nó
thua
chạy
về
Tàu
và
tên
kép
hát
Lý
Nguyên
Các
chạy
không
kịp,
bị
bắt
làm
tù
binh.
Vua
Lê
mới
dùng
tên
Lý
Nguyên
Các
dạy
cho
cung
nhân
nam,
nữ
hát.
Tính
từ
đó
tức
khoản
năm
1247
đến
khi
Tây
chiếm
miền
Nam,
Tây
cấm
dạy
học
và
giao
dịch
thư
từ
bằng
chũ
nho
thì
hát
bội
mới
chết
lần
hồi
nhưng
hát
bội
cũng
sống
hơn
năm,
sáu
trăm
năm
mới
lụn
tàn.
Điều
đó
chứng
tỏ
là
nhà
cầm
quyền
thời
nào
thì
có
nền
văn
hóa
văn
nghệ
phụng
sự
cho
thể
chế
thời
đó.
Thời
phong
kiến
vua
chúa
thì
có
tuồng
hát
bội,
hát
đề
cao
Trung
Hiếu
Tiết
Nghĩa
theo
phong
kiến.
Ông
Năm
Châu
nói:
Phải!
Phải!
Thời
Việt
Nam
Cộng
Hòa
thì
có
bộ
môn
nghệ
thuật
cải
lương
ca
ngợi
lối
sống
tự
do
dân
chủ
của
các
chế
độ
Việt
Nam
Cộng
Hòa…
Thời
của
Cộng
Sản
chiếm
miền
Nam
thì
nhứt
định
họ
giết
chết
nghệ
thuật
cải
lương
mà
họ
cho
là
của
chế
độ
Tư
sản,
họ
thay
vào
đó
Văn
Công,
dù
Văn
Công
dùng
hình
thức
hát
cải
lương
thì
nó
cũng
chỉ
dùng
để
mà
ca
ngợi
chế
độ
và
đường
lối
của
Cộng
sản.
Họ
nói
diễn
tuồng
có
định
hướng
là
có
nghĩa
phải
theo
hướng
chính
trị
của
đảng.
Tôi
nghe
buồn
quá,
la
hỡi
ôi,
buông
tay
bà
Phùng
Há
và
anh
Năm
Châu,
tôi
bỗng
rớt
từ
trên
trời
xuống
đất
nghe
một
cái
rầm.
Tôi
la
lớn:
Ui
da,
chết
cha
tôi
rồi,
Hõng
biết
gảy
tay
hay
gảy
chân
đây!.
Vợ
tôi
nghe
tôi
la,
giựt
mình
thức
giấc,
hỏi:
Gì
vậy
anh
?
Bộ
em
đụng
cái
tay
trái
đau
của
anh
hà
?
Tôi
tỉnh
giấc,
mừng
quá:
Tôi
chưa
chết.
Chưa
chết…Ừ!
Em
đụng
cái
tay
trái,
đau
quá!
Trong
giấc
ngủ,
tôi
đi
lạc
vào
cõi
Thiên
Thu,
mới
gặp
được
cô
Phùng
Há,
anh
Năm
Châu
và
ông
Đào
Tấn,
mấy
ông
bà
đã
rời
khỏi
trần
gian
nên
dám
nói
thật
về
chuyện
văn
hóa
văn
nghệ
ở
Việt
Nam.
Hiện
nay
người
nghệ
sĩ
chân
chính
nào
ở
Việt
Nam,
dám
nói
thật
về
tình
trạng
dân
nghèo
bị
cướp
đất,
bị
cảnh
bất
công,
bốc
lột,
bị
tù
đày
vì
dám
tỏ
lòng
yêu
nước,
dám
khẳng
định
Hoàng
Sa,
Trường
Sa
là
của
Việt
Nam,
dám
chống
bọn
giặc
Tàu
đang
cướp
biển,
cướp
đảo,
cướp
rừng
của
Việt
Nam,
người
nghệ
sĩ
đó
chác
chắn
sẽ
bị
nhà
cầm
quyền
bắt
bỏ
tù,
đày
ải
như
các
vị
nhà
văn
nhà
báo
anh
hùng
Điếu
Cày,
Phạm
Thị
Nghiêm
,
Cù
Huy
Hà
Vũ…v.v…
Chuyện
văn
nghệ
rõ
ràng
như
vậy
rồi.
Nhà
cầm
quyền
theo
chủ
nghĩa
nào
thì
cũng
sử
dụng
văn
hóa
văn
nghệ
phục
vụ
cho
nó
và
nó
giết
chết
tiệt
cái
thứ
văn
hóa
văn
nghệ
của
đối
phương
hoặc
thứ
văn
nghệ
đi
sai
định
hướng
của
nó.
Đã
theo
Tàu
thì
cũng
phải
thực
hiện
chánh
sách
Đốt
sách
Chôn
học
trò
của
sư
phụ
Tần
Thủy
Hoàng!
Lo
nữa
chi
cho
thêm
mệt.
Khi
nào
thay
đổi
chế
độ
thì
tự
khắc
sẽ
có
sự
thay
đổi
của
văn
hóa
văn
nghệ
!
Soạn
giả
Nguyễn
Phương
2013
Tác
giả
bài
viết:
tuyetmai
Nguồn
tin:
SG
Nguyễn
Phương
Ý kiến bạn đọc