Tôi
nhìn
sững
cô,
không
trả
lời…
cô
đẹp
quá,
đôi
mắt,
nụ
cười,
giọng
nói
có
một
ma
lực
làm
cho
tôi
bũn
rũn
tâm
hồn.
Người
đẹp
như
vầy
đáng
cho
cái
anh
chàng
lái
xe
taxi
đó
mạo
danh
kẻ
khác,
để
đổi
lấy
một
nụ
cười,
một
tiếng
cám
ơn.
Cô
Mỹ
Dung
giới
thiệu
cô
em
gái
cùng
đi
tên
là
Mỹ
Quyên,
cô
có
một
người
anh
vừa
gia
nhập
quân
trường
Thủ
Đức…Cô
còn
nói
đủ
thứ
chuyện,
nhưng
tôi
chỉ
nhìn
miệng
cô
nói
như
nhìn
những
đoá
hoa
hồng
đang
hé
nở,
thay
hình
đổi
dạng,
muôn
màu
muôn
sắc.
Đầu
óc
của
tôi
loay
hoay
hai
chữ
‘’Mạo
Danh’’…
‘’Mạo
danh’’,
tôi
vùng
vẩy
cho
thoát
ra
khỏi
hai
chữ
mạo
danh
nhưng
càng
vùng
vẫy,
tôi
càng
có
cảm
tưởng
như
mình
là
một
con
ruồi
nhỏ,
vướng
vào
cái
lưới
nhện
chằng
chịt
quanh
mình.
Tôi
thẩn
thờ
ra
về
với
hai
chữ
Mạo
Danh
trĩu
nặng
trong
đầu.
Cô
bán
vé
hát
nhìn
tôi,
lầm
bầm :
Tôi
sẽ
mét
chị
Ba(
tức
là
vợ
Nguyễn
Phương)
Tôi
sẽ
mét,
anh
coi
bộ
mất
hồn,
mất
vía
rồi…
Đúng
là
tôi
đã
mất
hồn
mất
vía.
Tôi
loay
hoay
mãi
trong
đầu
một
ý
nghĩ
là
có
thể
viết
một
vở
tuồng
với
cốt
chuyện
một
người
mạo
danh
kẻ
khác,
gây
ra
một
cuộc
tình
tan
vỡ…
Chuyện
‘’mạo
danh’’
để
lường
gạt
tiền
tài,
danh
vọng
thường
xảy
ra,
những
kẻ
đi
mạo
danh
người
khác
để
trục
lợi
thường
là
những
kẻ
xấu,
không
có
tài
năng,
không
có
địa
vị
và
gia
sản
bằng
người
mà
hắn
mạo
danh…
trong
trường
hợp
nầy
thì
mạo
danh
chỉ
là
một
thủ
thuật,
một
mưu
mô
lường
gạt.
Như
vậy
thì
có
thể
cấu
tạo
thành
một
tuồng
hát
cũng
đủ
hỉ,
nộ,
ái,
ố
nhưng
tuồng
viết
kiểu
nầy
cũng
không
khác
gì
những
vở
tuồng
đã
có.
Không
có
quan
niệm
mới,
không
có
nhận
thức
mới.
Không
có
những
vấn
đề
đặt
ra
cho
khán
giả
phải
suy
xét
hay
phê
phán.
Tóm
lại,
đó
là
một
tuồng
không
hay
!
Chú
tài
xế
taxi
mạo
danh
tôi,
gợi
cho
tôi
một
đề
tài
để
viết
tuồng
về
‘’
Mạo
Danh’’.
Nhưng
có
thể
nào
viết
một
chuyện
mạo
danh
mà
kẻ
mạo
danh
vì
một
ý
đồ
tốt
chớ
không
phải
vì
muốn
trục
lợi?
Có
thể
có
chuyện
đó
không
?
Và
có
thể
nào
có
chuyện
một
người
đàn
bà
lấy
kẻ
mạo
danh
vì
lầm
người
đó
là
chồng
mình
không
?
Và
nhứt
là
kẻ
bị
mạo
danh,
mất
vợ,
mất
tình
yêu
lại
nhìn
nhận
kẻ
mạo
danh
và
người
vợ
thất
tiết
là
những
người
tốt
không
?
Tôi
loay
hoay
ý
nghĩ
đó
trong
đầu,
hình
ảnh
diệu
hiền
của
cô
Mỹ
Dung
hiện
ra
trước
mắt
tôi.
Hình
ảnh
nầy
có
thể
tạo
ra
một
chuyện
tình
đẹp,
thơ
mộng,…
có
một
người
vợ
đẹp,
ngoan
hiền,
há
không
phải
là
ước
vọng
của
những
chàng
trai
yêu
đời
sao?
Và
khi
mất
một
người
vợ
đẹp,
ngoan,
hiền
như
vậy
thì
anh
chàng
thất
tình
đó
sẽ
hành
động
ra
sao?
Giết
người
tình
địch
chăng?
Hay
anh
ta
sẽ
phát
điên?
Hay
anh
ta
sẽ
vô
chùa
tu?
Hay
anh
ta
sẽ
trả
thù…mà
trả
thù
bằng
cách
nào
đây?
Về
nhà,
tôi
ăn
cơm,
nhai
hoài
mà
nuốt
không
vô.
Vợ
tôi
hỏi :
Bữa
nay,
anh
sao
vậy
?
Tôi
hỏi
lại :
Trên
đời
này,
có
khi
nào
người
này
mạo
danh
người
khác
để
lấy
vợ
của
người
bị
mạo
danh
được
hông
?
-
Có,
những
người
điên,
những
người
khủng
hoảng
tinh
thần
đến
độ
không
ý
thức
được
việc
làm
của
mình.
-
Hay
!
Trả
lời
hay
!
Bữa
nay
anh
chở
em
đi
xuống
restaurant
Chí
Tài
ở
Chợ
Cũ,
mình
ăn
cơm
Tây
để
mừng
cái
vụ
mạo
danh
này.
-
Anh
nói
gì
em
không
hiểu
?Ai
mạo
danh
ai?
Hõng
lẽ
chuyện
chú
An
taxi
mạo
danh
anh
mà
làm
cho
anh
vui
mừng
như
vậy
sao
?
-
Chị
Năm
bán
vé
hát
đã
nói
gì
với
em
?
-
Chị
Năm
bán
vé
nói
có
một
cô
gái
thật
đẹp
lại
kiếm
anh.
Anh
mời
cô
ta
xem
hát,
mà
coi
bộ
hồn
phách
gì
của
anh
cũng
bị
điên
đảo
mất
vì
cô
gái
đó…
-
Chị
Năm
còn
nói
gì
nữa
không
?
-
Thì
chỉ
biểu
em
phải
đeo
riết
anh,
đừng
có
buông
ra,
coi
chừng
mất
anh!
-
Cái
bà
nầy
thật
là
nhiều
chuyện!
Ừ
!
Anh
sẽ
viết
vai
một
bà
nhiều
chuyện
trong
tuồng
sắp
tới.
Chị
Năm
bán
vé
tên
Lan,
cái
bà
nhiều
chuyện
của
anh
trong
tuồng
sẽ
có
tên
là
Lan
Đài.
Lan
Đài
là
cô
Lan
có
cái
miệng
Đài
phát
thanh.
-
Đừng
anh!
Em
tin
anh
là
đủ
rồi.
Bộ
họ
nói
gì,
em
cũng
tin
sao
?
Hôm
đó
sau
khi
dùng
cơm
xong,
tôi
đưa
vợ
tôi
ra
Tax
ở
đường
Nguyễn
Huệ,
mua
dầu
thơm,
son
phấn
cho
vợ
tôi.
Rồi
ra
chợ
Saigon
mua
xoài
cát,
bưởi
năm
roi…
Về
nhà,
tôi
bắt
đầu
viết
phát
thảo
cốt
truyện
và
nghiên
cứu
tính
cách
của
nhân
vật
tuồng.
Vở
tuồng
có
tựa
đề
sơ
khởi
là
Ảo
Ảnh
!
Nhân
vật
gồm
có
các
vai
Mỹ
Dung,
Mạnh
Quyên,
Lan
Đài,
Lưu
Thoại
Nguyên,
Hồ
Phong
Quân,
Mạc
Chấn,
Di
Tâm…
Và
ngay
khi
nghĩ
tên
nhân
vật,
tôi
cũng
dự
trù
những
diễn
viên
sẽ
thủ
diễn
những
vai
đó,
vì
như
vậy
sẽ
tận
dụng
được
khả
năng
ca
diễn
của
diễn
viên
khi
họ
đảm
nhiệm
nhân
vật
trong
tuồng.
Mỹ
Dung
sẽ
do
Thanh
Nga
thủ
diễn,
Mạnh
Quyên=
Ngọc
Giàu,
Lan
Đài=
Kim
Chi,
Lưu
Thoại
Nguyên
do
Hữu
Phước
đóng,
Hồ
Phong
Quân
do
Việt
Hùng
đóng,
Mạc
Chấn
do
Thanh
Tú,
Di
Tâm
do
hề
Kim
Quang.
Chiều
bữa
đó
mệt,
tôi
không
dùng
cơm
nhà,
tôi
rũ
vợ
tôi
xuống
bến
Bạch
Đằng,
lại
pointe
des
blagueurs
(
sau
nầy
đổi
tên
thành
Ngân
Đình
Tửu
quán
)
ngồi
hóng
mát,
uồng
bia
hơi,
ăn
cháo
sò
huyết
hay
dùng
thức
ăn
nhẹ
buổi
tối,
nhưng
vợ
tôi
bận
dạy
cho
các
con
học
bài
nên
tôi
đi
một
mình.
Tôi
đi
vespa
xuống
bến
Bạch
Đằng
bất
ngờ
gặp
hai
chị
em
cô
Mỹ
Dung
và
Mỹ
Quyên
đèo
nhau
bằng
xe
vélo
solex
đi
hóng
mát,
tôi
mời
hai
cô
đến
Ngân
Đình
Tửu
Quán
dùng
cơm,
nhưng
Mỹ
Quyên
đòi
về
nhà
vì
không
có
báo
cho
ba
má
cô
biết,
sợ
ở
nhà
chờ.
Mỹ
Quyên
muốn
về
học
bài
và
bảo
Mỹ
Dung
đi
dùng
cơm
với
tôi.
Mỹ
Quyên
sẽ
báo
cho
gia
đình
biết.
Nói
xong,
cô
em
lên
xe
chạy
liền,
vừa
chạy
vừa
quay
lại
lấy
tay
vẩy
vẩy.
Tôi
đưa
Mỹ
Dung
đến
restaurant
Kim
Sơn,
kế
bên
Tax,
chúng
tôi
vừa
dùng
cơm
vừa
nói
chuyện
khào.
Mỹ
Dung
hỏi
tôi
có
dự
định
viết
tuồng
gì
không?
Tôi
hỏi
cô
học
hành
ra
sao?
Câu
chuyện
chẳng
có
đầu
có
đuôi,
nữa
tâm
tình
nữa
xã
giao.
Bất
ngờ
tôi
hỏi
cô:
Mỹ
Dung
thích
hoa
gì
?
Mỹ
Dung
nhìn
tôi
một
lúc
lâu,
có
lẽ
ngầm
đoán
xem
tôi
đang
nghĩ
gì
về
cô
ta
chăng?
Mỹ
Dung
khẻ
nói:
Em
thích
hoa
hồng….
Em
rất
thích
màu
hồng…
Nếu
sau
nầy
em
có
một
căn
nhà
riêng,
một
ngôi
nhà
nhỏ
thôi,
em
sẽ
sơn
tường
màu
hồng
lợt,
cửa
sổ
cũng
treo
voile
màu
hồng…Nếu
có
một
khoảnh
vườn
nhỏ,
em
cũng
sẽ
trông
hoa
hồng…
-
Tại
sao
em
có
sở
thích
đó?
-
Có
lẽ
vì
khi
em
đậu
bằng
tú
tài
đôi,
ba
cho
em
đi
nghĩ
mát
ở
ĐàLạt
với
các
bạn,
chúng
em
được
ở
trong
một
cái
villa,
nơi
đó
có
một
vườn
hoa
hồng
nhỏ.
Mỗi
sáng
hương
hoa
thơm
dìu
dịu,
sương
sớm
đọng
trên
cành
lá,
em
ra
vườn
hái
một
đoá
hồng…Nhìn
giọt
sương
đọng
trên
cánh
nhung
mềm,
giọt
sương
long
lanh
dưới
ánh
nắng
ban
mai
như
một
viên
ngọc
quý,
em
nâng
cánh
hoa
mà
sợ
giọt
sương
lăn
rơi
xuống
đất
vở
tan…
-
Có
khi
nào
em
giữ
được
giọt
sương
khi
em
cắm
hoa
vô
bình
không?
-
Không!
Chỉ
một
ước
mơ
nho
nhỏ
đó,
nếu
thực
hiện
được
thì
em
sẽ
vô
cùng
hạnh
phúc…nhưng
rất
tiếc
là
chưa
bao
giờ
em
đạt
được
cái
hạnh
phúc
nhỏ
nhoi
đó.
-
Em
ngồi
đây
dùng
dessert,
anh
bước
ra
ngoài
một
chút,
anh
sẽ
trở
lại
ngay.
Tôi
ra
trước
cửa
restaurant
Kim
Sơn,
bên
kia
đường
là
những
kiosque
bán
hoa,
còn
đông
người
mua
kẻ
bán.
Có
lẽ
có
hoa
mới
ở
Dalat
về,
tôi
gặp
cô
Sương,
cô
bán
hoa
quen
thuộc,
mua
một
đoá
hồng
nhung
thật
đẹp,
nhờ
cô
gói
lại
trong
giấy
kiếng
làm
thành
một
bouquet
nhỏ
nhắn,
sang
trọng
.
Cô
Sương
đoán
là
tôi
đang
có
bạn
gái
ở
trong
nhà
hàng
Kim
Sơn
nên
cô
nói
cô
sẽ
đem
hoa
sang
cho
tôi.
Tôi
trở
vô
restaurant,
Mỹ
Dung
còn
chờ
tôi
để
cùng
dùng
dessert,
cô
khen
bữa
cơm
rất
ngon,
cô
tỏ
ra
rất
vui,
đúng
lúc
đó
thì
cô
Sương
mang
hoa
hồng
đến,
tôi
tiếp
nhận,
đưa
tiền
pourboire
cho
cô
Sương
rồi
tôi
trân
trọng
tặng
hoa
cho
Mỹ
Dung.
Cô
ôm
bouquet
hoa,
xúc
động,
cô
khẻ
hôn
đóa
hoa.
Tôi
nói:
Tặng
em
một
niềm
vui
nho
nhỏ
để
đở
nhớ
Dalat.
Mỹ
Dung
nói
rất
khẻ:
Đở
nhớ
Dalat
nhưng
em
sẽ
nhớ
anh
rất
nhiều…
Tôi
vờ
như
không
nghe,
thanh
toán
tiền
cho
nhà
hàng
rồi
nắm
tay
Mỹ
Dung,
dẫn
đi
ra.
Cô
nàng
để
yên
cho
tôi
nắm
bàn
tay,
ngoan
ngoản
theo
tôi.
Ra
đến
trước
cửa,
Mỹ
Dung
ngỏ
ý
muốn
tôi
đưa
về
nhà.
Tôi
kéo
Mỹ
Dung
vô
Tax,
định
mua
tặng
cho
cô
một
chai
dầu
thơm
Chanel
No
5,
nước
hoa
mà
vợ
tôi
thường
dùng,
nhưng
khi
đi
ngang
gian
hàng
bán
nữ
trang,
tôi
thấy
cô
có
vẻ
muốn
vào
xem.
Tôi
dẫn
cô
bước
vào,
tôi
vờ
xem
nữ
trang
nhưng
âm
thầm
quan
sát
thái
độ
của
Mỹ
Dung.
Gian
hàng
bán
nữ
trang
có
nhiều
hàng
nhập
cảng,
mẫu
mã
rất
đẹp.
Có
những
đôi
hoa
tai,
có
giây
chuyền
vàng,
giây
chuyền
bạch
kim,
nhiều
loại
mặt
cẩm
thạch,
vòng
cẩm
thạch,
cà
rá
vàng
và
có
cả
nữ
trang
có
đính
hột
xoàn...
Mỹ
Dung
bỗng
reo
lên:
Anh
ơi,
Có
chiếc
nhẩn
khắc
đóa
hoa
hồng
đẹp
quá
kìa
anh….
Đúng
vậy
!
Một
chiếc
nhẩn
vàng
y,
có
khắc
hình
nổi
một
đóa
hoa
hồng
rất
là
tinh
xão.
Cô
bán
hàng
cho
biết
đó
là
hàng
đặt
làm
ở
Hồng
Kông,
mẫu
mã
mới
nhất.
Tôi
bảo
Mỹ
Dung
ướm
thử
vào
ngón
tay
áp
út,
nếu
vừa
thì
tôi
mua
tặng
cô.
Mỹ
Dung
ngại
ngùng,
tỏ
ra
không
phải
cô
vòi
vĩnh
để
được
tặng
chiếc
nhẩn
vàng
…
Tôi
cười:
Có
gì
quan
trọng
đâu,
em
thích
chiếc
nhẩn
có
khắc
đoá
hồng
thì
nên
nhận
của
anh
tặng
để
kỷ
niệm
hôm
nay.
Cô
bán
hàng
nâng
bàn
tay
Mỹ
Dung,
nhìn
chiếc
nhẩn
trên
ngón
tay,
nức
nở
khen:
Ôi
bàn
tay
của
cô
đẹp
quá,
ngón
tay
thon
dài…
chính
vẻ
đẹp
của
bàn
tay
cô
làm
tăng
thêm
giá
trị
của
chiếc
nhẩn.
Tôi
cam
đoan
không
có
cô
gái
nào
mang
chiếc
nhẩn
này
đẹp
hơn
cô
đâu
!
Mỹ
Dung
chưa
biết
phản
ứng
ra
sao
thì
tôi
đã
hỏi
giá
tiền
và
móc
bóp
ra
trả
tiền.
Người
bán
hàng
viết
biên
nhận,
lấp
hộp
nhung
đỏ
,
trịnh
trọng
đặt
chiếc
nhẩn
vàng
vô
và
gói
lại
bằng
giấy
hoa,
có
thắc
một
cái
nơ
xinh
xinh.
Tôi
nhận
hộp
quà,
trao
cho
Mỹ
Dung:
Em
hảy
nhận
để
kỷ
niệm
buỗi
gặp
gở
bất
ngờ
hôm
nay.
Mỹ
Dung
nhận
chiếc
nhẩn
vàng
có
khắc
đóa
hoa
hồng,
cô
đăm
chiêu
suy
nghĩ,
thái
độ
có
vẻ
dè
dặt,
sợ
tôi
có
ý
không
tốt
gì
chăng,
nhưng
sau
đó
thì
tôi
đưa
cô
về
nhà
của
cô
liền.
Đến
nhà,
cô
mời
tôi
vô,
tôi
từ
chối,
xin
hẹn
dịp
khác,
tôi
phải
trở
về
đoàn
hát
vì
đã
tới
giờ
làm
việc
của
tôi.
Nhà
của
cô
Mỹ
Dung
ở
góc
đường
Hiền
Vương
và
Hai
Bà
Trưng,
tôi
ngó
qua
kiếng
chiếu
hậu,
tôi
thấy
Mỹ
Dung
và
Mỹ
Quyên
nói
chuyện
gì
với
nhau,
mắt
hướng
về
phía
xe
của
tôi.
Tôi
lặng
lẽ
chạy
luôn.
Về
đến
rạp
hát,
tôi
vào
phòng
vé,
gặp
bà
Bầu
Thơ,
tôi
nói
tôi
sẽ
đi
Đalat
viết
tuồng
trong
hai
tuần
lễ,
tôi
cần
5000
đồng,
xin
bà
cho
lãnh
trước
và
sẽ
trừ
vào
tiền
bản
quyền
của
tôi.
Bà
Bầu
bảo
thầy
Bảy
Liêm,
quản
lý
trao
tiền
cho
tôi
và
bà
dặn:
Anh
Ba
đi
viết
tuồng
thiệt
hén?
Tôi
nghe
người
ta
đồn
là
anh
muốn
lộn
xộn
gì
đó…
-
Không
có
đâu,
chị
Năm
!
Tôi
nhận
tiền
rồi
ra
về.
Đầu
óc
của
tôi
căn
cứng
những
ý
nghĩ
về
vở
tuồng
mới
nên
về
đến
nhà,
tôi
trao
5000
đồng
cho
vợ
tôi
và
nói
việc
nhận
tiền
trước
chỉ
là
một
cách
báo
tin
cho
bà
bầu
biết
là
tôi
sẽ
vắng
mặt
ở
Saigon
trong
hai
tuần
lễ
để
tôi
có
thì
giờ
tập
trung
sáng
tác.
Tôi
không
kể
cho
vợ
tôi
nghe
chuyện
tôi
vừa
gặp
cô
Mỹ
Dung
ở
bến
Bạch
Đằng
và
việc
tặng
quà
cho
cô.
Tôi
biết
vợ
tôi
không
ghen
bậy
nhưng
tôi
không
muốn
mất
thì
giờ
giải
thích
lôi
thôi.
Cũng
cần
nói
rõ,
tiền
bản
quyền
và
tiền
lương
ở
gánh
hát
của
tôi
thì
tôi
trao
cho
vợ
tôi
toàn
quyền
đi
ký
nhận,
tính
toán
sổ
sách
vì
tôi
không
muốn
dây
vào
chuyện
tính
toán
lôi
thôi.
Tiền
xài
riêng
của
tôi
là
những
khoản
thu
nhập
khác
như
tiền
bản
quyền
thu
thanh
dĩa
vọng
cổ,
tiền
thu
đài
phát
thanh,
tiền
bản
quyền
cho
in
bài
ca,
in
tuồng
tích
và
truyện
tuồng
bằng
hình
ảnh
chụp
trên
sân
khấu.
Đó
là
chưa
kể
những
số
tiền
thù
lao
sáng
tác
kịch
bản
cho
các
ban
kịch
của
Túy
Hồng,
Thẩm
Thúy
Hằng,
Kim
Cương,
Tùng
Lâm…Có
khi
tôi
nhận
tiền
quá
nhiều,
tôi
đưa
cho
vợ
tôi
và
cũng
không
giải
thích
rõ
xuất
xứ
của
số
tiền
đó,
và
vợ
tôi
cũng
chẳng
phải
bận
tâm
hỏi
tôi
đã
tiêu
xài
như
thế
nào.
Vì
vậy
việc
ăn
tiêu
hay
lãng
phí
năm
ba
trăm
hay
một
ngàn
đồng
trong
những
năm
60,
đối
với
người
lãnh
lương
tháng
thì
có
vẻ
nhiều,
nhưng
đối
với
nghệ
sĩ
chúng
tôi
thì
dường
như
không
có
vấn
đề
gì
phải
bận
tâm
đến.
Đêm
đó
tôi
ngủ
không
được…Lời
nói
của
cô
Mỹ
Dung
còn
thoang
thoảng
bên
tai:
Ý
thích
màu
hồng,
nhà
với
vách
tường
sơn
màu
hồng,
trên
bàn
luôn
luôn
có
một
bình
hoa
hồng
và
…
và
chiếc
nhẩn
có
khắc
hình
một
đóa
hồng…đó
là
tính
cách
đặc
biệt
của
nhân
vật
trong
vở
tuồng
Ảo
Ảnh
của
tôi.
Tôi
xây
dựng
cốt
truyện
tuồng:
Họa
sĩ
Lưu
Thoại
Nguyên
và
Mỹ
Dung
sống
hạnh
phúc
trong
một
căn
nhà
thơ
mộng
ở
Thiên
Tân.
Lưu
Thoại
Nguyên
chìu
ý
thích
của
Mỹ
Dung
nên
dùng
toàn
một
game
màu
hồng
để
sơn
vách
phòng,
treo
màn
voile
cửa
sổ
cũng
màu
hồng.
Trong
nhà
luôn
luôn
có
một
bình
hoa
hồng,
trên
vách
có
treo
bức
tranh
cô
gái
ngủ
ngày
kế
bên
vườn
hồng,
thậm
chí
đôi
nhẩn
cưới,
Lưu
Thoại
Nguyên
và
Mỹ
Dung
cũng
cho
chạm
trổ
một
bông
đóa
hồng
tinh
sảo.
Chiến
tranh
xảy
ra,
Lưu
Thoại
Nguyên
và
các
bạn
hữu
như
Mạc
Chấn,
Quách
Di
Tâm
phải
tòng
quân,
Mỹ
Dung,
Mạnh
Quyên,
Lan
Đài
tham
gia
việc
y
tế
ở
hậu
phương.
Trong
một
trận
tác
chiến,
Lưu
Thoại
Nguyên
bị
thương,
bị
bắt
làm
tù
binh,
bị
nhốt
chung
trong
một
khám
tối
với
một
chiến
hữu
khác
tên
là
Hồ
Phong
Quân.
Trong
ngục
tù,
Lưu
Thoại
Nguyên
và
Hồ
Phong
Quân
thường
tâm
sự
với
nhau,
Lưu
Thoại
Nguyên
kể
chuyện
gia
đình
của
mình
cho
bạn
nghe
để
đở
nhớ,
đở
buồn.
Chuyện
kể
đi
kể
lại
nhiều
lần
đến
độ
Hồ
Phong
Quân
nhớ
những
thói
quen
của
Mỹ
Dung
như
nhà
sơn
màu
hồng,
màn
cửa
sổ
cũng
màu
hồng,
trong
nhà
luôn
có
một
bình
hoa
hồng
và
bức
tranh
cô
bé
ngủ
ngày
trong
vườn
hồng,
chiếc
nhẩn
cưới
có
khắc
hình
đóa
hoa
hồng…Hồ
Phong
Quân
cũng
biết
tên
cùng
thói
quen
của
Mạnh
Quyên,
Lan
Đài,
Mạc
Chấn,
Quách
Di
Tâm,
những
bạn
của
Mỹ
Dung
và
Lưu
Thoại
Nguyên.
Một
hôm,
phi
cơ
dội
bom,
làm
đổ
nát
nhà
ngục,
những
tù
binh
sống
sót
thoát
chạy
trốn
vô
rừng.
Quân
thù
đuổi
theo
bắn,
Lưu
Thoại
Nguyên
bị
trọng
thương.
Anh
biết
mình
sắp
chết
vì
vết
thương
quá
nặng
nên
cởi
chiếc
nhẩn
cưới
có
khắc
đóa
hồng
trao
cho
Hồ
Phong
Quân,
nhờ
anh
về
Thiên
Tân,
tìm
Mỹ
Dung
báo
tin
cho
nàng
biết
và
trao
lại
cho
nàng
chiếc
nhẩn
cưới
có
khắc
hình
hoa
hồng.
Phần
của
Mỹ
Dung
thì
sau
khi
nhận
được
thiệp
báo
của
chánh
phủ
cho
nàng
biết
là
Lưu
Thoại
Nguyên
đã
hy
sinh
trên
chiến
trường.
Mỹ
Dung
đau
khổ,
khóc
rất
nhiều,
nàng
lại
đau
mắt
nặng,
không
tiền
thang
thuốc
nên
bị
mù.
Hồ
Phong
Quân
về
đến
Thiên
Tân,
anh
kiếm
được
nhà
của
Mỹ
Dung
không
khó.
Anh
bước
vô
nhà,
không
gặp
Mỹ
Dung,
nhìn
quanh
thấy
vách
tường
vẫn
còn
màu
hồng
như
lời
Lưu
Thoại
Nguyên
kể
nhưng
hai
tấm
màn
voile
che
cửa
sổ
đã
thay
bức
màn
vải
xanh.
Hồ
Phong
Quân
buộc
miệng
nói:
Mỹ
Dung
vẫn
phòng
không
chích
bóng
hay
nàng
đã
tái
giá.
Chẳng
lẽ
nàng
ở
với
người
mới
mà
vẫn
giữ
những
kỷ
niệm
của
người
xưa?
Vách
vẫn
giữ
màu
hồng
nhưng
màn
cửa
sổ
thay
vải
xanh
tự
lúc
nào?
Bức
tranh
Cô
Bé
Ngủ
Ngày
đâu
rồi?
Và
trên
bàn
cũng
chẳng
có
bình
hoa
hồng
như
thuở
nào….
Mỹ
Dung
vừa
về,
tình
cờ
nghe
được,
nàng
kinh
ngạc,
thốt
lên:
Ông
là
ai?
Sao
lại
biết
được
những
điều
thầm
kín
của
tôi?
-
Mỹ
Dung,
Em…
em
sao
vậy?
Hồ
Phong
Quân
tới
bên
nàng:
Trời
ơi
!
Em
đã
mù
?
Từ
bao
giờ?…anh
Quách
Di
Tâm
cùng
vượt
ngục
với
anh,
anh
Quách
Di
Tâm
chua
về
đây
sao
?
-
Lưu
Thoại
Nguyên…chẳng
lẽ
anh
Lưu
Thoại
Nguyên
còn
sống
đây
sao
?
Tiếng
của
Mạnh
Quyên
ngoài
cửa:
Chị
Mỹ
Dung
ơi,
chị
có
ở
nhà
không
?
Mỹ
Dung
gọi
to:
Mạnh
Quyên…Mạnh
Quyên
đó
hả
?
Mạnh
Quyên
vô
đây…vô
đây
mau…
Mạnh
Quyên
bước
vô,
nhìn
thấy
Hồ
Phong
Quân,
cô
chưa
biết
ai,
ngỡ
ngàng,
cúi
đầu
chào.
Hồ
Phong
Quân
nghe
Mỹ
Dung
gọi
tên
Mạnh
Quyên,
liền
nhớ
Lưu
Thoại
Nguyên
có
lần
kể
là
anh
đã
dùng
Mạnh
Quyên
làm
người
mẩu
để
vẻ
bức
tranh
“
Cô
Bé
Ngủ
Ngày”
và
kể
chuyện
Mạnh
Quyên
với
Mạc
Chấn
vừa
thành
hôn
thì
Mạc
Chấn
đi
tòng
quân.
Hồ
Phong
Quân
liền
nói
trước
khi
Mạnh
Quyên
kịp
hỏi
về
anh
chàng
lạ
hoắc
nầy
là
ai.
Hồ
Phong
Quân:
Mạnh
Quyên,
Cô
Bé
Ngủ
Ngày
đây
rồi,
còn
bức
tranh
của
anh
vẻ
em
ngủ
ngày
đâu
rồi?
Nè
Mạnh
Quyên,
báo
cho
em
một
tin
buồn.
Mạc
Chấn
đã
tử
trận,
anh
Mạc
Chấn
bị
tử
thương
khi
anh
ấy
ở
lại
bắn
đoạn
hậu
cho
bọn
anh
thoát
thân.
Mạnh
Quyên
nghe
tin
chồng
chết,
kêu
thét
lên:
Trời
ơi
!
Anh
Mạc
Chấn
đã
chết…
Em
phải
đi
báo
tin
cho
ba
má
của
ãnh
hay..
(
Mạnh
Quyên
bỏ
chạy
ra
ngoài
)
Mỹ
Dung
:
Lưu
Thoại
Nguyên
!
Lưu
Thoại
Nguyên…
Mỹ
Dung
chạy
đến
ôm
chầm
lấy
Hồ
Phong
Quân,
nắm
lấy
tay
của
Hồ
Phong
Quân
mò
ngay
ngón
áp
út,
nắm
lấy
ngón
tay
đeo
nhẩn:
Chiếc
nhẩn
có
chạm
nổi
đoá
hoa
hồng,…
đúng
là
anh
Lưu
Thoại
Nguyên
của
em
đây
rồi.
Anh…
Anh
Nguyên
ơi
,
anh
đã
về
với
em
nhưng…
nhưng
em
không
còn
là
Mỹ
Dung
như
ngày
nào,
em
không
còn
trông
thấy
ánh
sáng,
em
không
nhìn
thấy
được
nét
mặt,
đôi
mắt
của
anh,
em
không
còn
thưởng
thức
được
những
sắc
màu
và
tranh
vẻ
của
anh
nữa
rồi…(
ôm
Hồ
Phong
Quân
khóc
ngất).
Hồ
Phong
Quân:
Mỹ
Dung
!
Lưu
Thoại
Nguyên
đã
về,
anh
sẽ
ở
vĩnh
viễn
bên
em,
anh
sẽ
kiếm
tiền
cứu
chửa
đôi
mắt
cho
em,
đừng
khóc
nữa…anh
sẽ
chăm
sóc
lại
vườn
hoa
hồng,
mỗi
chiều
mỗi
sáng
anh
sẽ
tặng
cho
em
một
đoá
hồng…
mỗi
đoá
hồng
còn
đọng
một
giọt
sương
long
lanh
như
viên
ngọc
trên
cánh
mềm
mà
ngày
xưa
em
thường
yêu
thích…
Mỹ
Dung…:
Lưu
Thoại
Nguyên,
em
yêu
anh…hạnh
phúc
của
em
đây
rồi…
anh
đừng
xa
em
nữa
nghe
anh…(
Mỹ
Dung
ôm
Hồ
Phong
Quân,
tha
thiết.
Đèn
lu
dần
rối
tắt
hẳn.
Màn)
X
X
X
Tôi
viết
bản
phác
thảo
câu
chuyện
Mạo
Danh
vừa
kể,
chưa
có
đoạn
kết
vì
tôi
băn
khoăn,
chuyện
cô
Mỹ
Dung
hiểu
lầm
Hồ
Phong
Quân
là
Lưu
Thoại
Nguyên
vì
cô
đang
mù
lòa,
đang
thương
nhớ
chồng,
bỗng
nhiên
có
một
người
đàn
ông
đến,
người
đó
biết
những
thói
quen
và
câu
chuyện
thầm
kín
giũa
nàng
và
Lưu
Thoại
Nguyên
như
tánh
của
cô
thích
màu
hồng,
vách
tường
sơn
màu
hồng,
cửa
sổ
treo
màn
voile
màu
hồng,
trong
nhà
có
bình
hoa
hồng
mỗi
ngày
và
bức
tranh
Cô
Bé
Ngủ
Ngày.
Khi
gặp
Mạnh
Quyên,
Hồ
Phong
Quân
nhắc
liền
tên
Mạc
Chấn,
chồng
của
Mạnh
Quyên.
Anh
cũng
đã
nhắc
tên
Quách
Di
Tâm,
người
bạn
cũ
của
Mỹ
Dung
và
Lưu
Thoại
Nguyên.
Thêm
nữa
Hồ
Phong
Quân
lại
có
chiếc
nhẩn
cưới
chạm
nổi
hình
đoá
hoa
hồng…Mỹ
Dung
bị
lầm
kẻ
mạo
danh
Lưu
Thoại
Nguyên…
Để
kết
thúc
chuyện
tuồng,
tôi
đặt
giả
thuyết:
nếu
khi
Hồ
Phong
Quân
đưa
Mỹ
Dung
đi
bác
sĩ,
mổ
mắt,
chữa
cho
lành
bịnh,
Mỹ
Dung
mắt
sáng
lại,
biết
nàng
đã
thất
thân
với
một
kẻ
mảo
danh
chồng
của
nàng,
chừng
đó
Mỹ
Dung
sẽ
xử
sự
ra
sao
?
Một
trường
hợp
khác
có
thể
xảy
ra:
khi
mắt
của
Mỹ
Dung
được
cứu
trị,
vừa
nhìn
thấy
rõ
mọi
sự
vật
quanh
mình
thì
Lưu
Thoại
Nguyên
thật
trở
về,
nàng
sẽ
giải
quyết
ra
sao
trước
Lưu
Thoại
Nguyên
thật
và
kẻ
mạo
danh
Lưu
Thoại
Nguyên
?
Và
Mỹ
Dung
trước
việc
người
chồng
thật
trở
về
với
nàng,
nàng
có
cảm
thấy
là
nàng
phạm
tội
ngoại
tình
với
kẻ
đã
mạo
danh
của
chồng
mình
không?
Hai
tuần
lẽ
trôi
qua
nhanh,
tôi
ra
rạp
hát
để
trở
lại
làm
việc
với
đoàn
hát
vì
khi
tôi
đến
lãnh
tiền
tuồng
trước,
tôi
đã
nói
với
bà
bầu
Thơ
là
tôi
đi
Đàlạt
hai
tuần
lễ
để
viết
tuồng.
Vừa
đến
rạp
Hưng
Đạo,
chị
Lan
bán
vé
ngoắc
tôi
lại,
nói
nhỏ:
“
Chết
anh
rồi,
anh
làm
gì
người
ta
mà
cứ
cách
một
hai
ngày,
người
ta
đến
rạp
hát
để
kiếm
anh.
Cô
ta
đến
buổi
sáng
lại
phòng
vé
gặp
tôi,
tôi
nói
anh
đi
Cấp
hay
đi
Dalat
để
viết
tuồng,
cô
ta
không
tin.
Đêm
lại,
trước
giờ
đoàn
mở
màn
hát
tôi
thấy
cô
ta
lảng
vảng
bên
hông
rạp,
chổ
cửa
ra
vô
của
nghệ
sĩ.
Cô
ta
hỏi
mấy
anh
mấy
cô
diễn
viên,
cô
ta
kiếm
anh
hoài
đó…
Tôi
bực
mình:
Chị
làm
như
là
tôi
thiếu
nợ
ai
đó
nên
họ
kiếm
tôi
đòi
nợ…Mà
chị
nói
cô
nào
tới
kiếm
tôi
?
-
Thì
cái
cô
tới
xin
anh
giấy
xem
hát
hôm
trước
đó…
Cái
cô
tưởng
anh
lái
xe
taxi
là
Nguyễn
Phương,
rồi
cổ
tới
rạp
mới
gặp
Nguyễn
Phương
thật…
-
Thì
chắc
là
cổ
cũng
muốn
xin
thiệp
coi
hát
nữa
chớ
gì…
-
Hõng
phải
đâu,
tôi
coi
bộ
cô
ta
muốn
đeo
dính
anh
rồi
đó…coi
chừng
mà
anh
sẽ
bị
dĩa
bay,
chén
bay,
con
gái
bây
giờ
ghê
lắm
đó,
…
-
Thôi
đi
bà,
cái
miệng
của
bà
còn
hơn
là
cái
Đài
Phát
Thanh…
chưa
có
gì
mà
la
om
sòm,
vợ
tôi
mà
nghe
được,
nó
đứng
tim
chết,
tôi
thưa
chị
ra
tòa
đó…
-
Xí
!
Làm
ơn
mắc
oán
!
Được
rồi,
anh
nói
vậy,
để
khi
cô
ta
tới
kiếm,
tôi
biết
anh
ở
đâu,
tôi
chỉ
cho
cô
ta
tới
kiếm,
rồi
tôi
kêu
vợ
anh
tới
quậy,
thử
coi
ai
ra
tòa
cho
biết
!
-
Thôi,
bà
nội
ơi
!
Tôi
nói
chơi
vậy
mà
cũng
giận
!
Tôi
vuốt
vuốt
cái
lưng
chị
ta
như
vỗ
về
rồi
chấp
tay
xá
xá,
tôi
ra
lấy
xe
chạy
về
nhà.
Đêm
đó
tôi
không
ra
rạp
hát
làm
việc..
Hõng
biết
tâm
trạng
của
tôi
ra
sao?
Tôi
có
làm
gì
đâu
mà
phải
trốn?
Cô
ta
định
gặp
tôi
để
làm
gì
?
Gia
đình
cô
ta
cũng
có
bề
thế,
cô
học
Đại
Học,
cũng
chẳng
phải
nghèo
hèn,
thiếu
thốn
gì.
Chẳng
lẽ
vì
tặng
vật
nhỏ
nhoi,
một
đóa
hồng,
một
chiéc
nhẩn
vàng
là
đủ
để
lôi
cuốn
cô
ta
sao?
Hay
là
cái
anh
chàng
lái
xe
taxi
lại
mạo
danh
tôi
gây
tai
họa
gì
nữa
đây…
Về
đến
nhà,
tôi
đi
thẳng
lên
lầu
ba,
lại
ngồi
bên
bàn
viết,
lấy
cốt
truyện
tuồng
«
Mạo
Danh
»
đang
viết
dở
chừng,
mở
ra
để
trước
mặt
rồi
ngồi
yên
lặng
nhìn
vô
xấp
giấy
mà
tâm
tư
của
tôi
thì
suy
nghĩ
lung
tung
đủ
thứ.
Tôi
bỏ
cái
tựa
tuồng
dự
trù
trước
là
Ảo
Ảnh
vì
nó
có
dáng
dấp
của
một
vỡ
thoại
kịch
chứ
không
phải
tuồng
cải
lương.
Tôi
chọn
tựa
là
’’
Mộng
Đẹp
Nữa
Đời
Hoa
‘’.
Chọn
tựa
tuồng
rồi,
tôi
cầm
viết
lên,
loay
hoay
mãi
mà
chẳng
viết
được
một
chữ
nào…
Chị
Lan
bán
vé
kể
về
cô
Mỹ
Dung…
cô
đã
đến
kiếm
tôi
tại
rạp
hát
nhiều
lần
trong
thời
gian
tôi
vắng
mặt
…
với
ý
định
gì?
Chẳng
lẽ
cô
ta
muốn
xin
thêm
thiệp
mời
xem
hát
?
Hay
vì
những
món
quà
của
tôi
tặng
buỗi
đầu
gặp
gỡ
mà
cô
nghĩ
là
tôi
đã
si
mê
cô,
tôi
tỏ
tình
một
cách
gián
tiếp?
Nghĩ
đến
đây,
tôi
phì
cười
vì
cái
tánh
đa
nghi,
suy
nghĩ
lẩn
thẩn
của
tôi.
Nếu
tôi
si
mê,
tôi
muốn
tỏ
tình
thì
tôi
phải
đích
thân
đi
tìm
cô…chứ
sao
cô
gái
đó
lại
đi
tìm
tôi
?
Lời
tục
có
câu :
Trâu
tìm
cột,
chớ
sao
có
chuyện
cột
đi
tìm
trâu
?
Nghĩ
đến
đây
tôi
lại
cười,
sao
tự
nhiên
mình
tự
ví
mình
như
con
trâu
?
Nếu
cần
nói
ví
thì
nói
Dê
đi
tìm
cây
sua
đủa
chứ
sao
cây
sua
đủa
đi
tìm
dê?
Mà
cũng
không
được,
vì
tôi
chưa
biết
nồng
độ
máu
dê
trong
người
tôi
cao
cở
nào
nhưng
tôi
biết
chắc
là
tôi
chưa
có
đủ
trình
độ
để
theo
gót
của
ông
«
thầy
dê ».
Vợ
tôi
pha
một
bình
trà
để
trên
bàn
cho
tôi,
định
nói
gì
đó
nhưng
thấy
tôi
đang
nhìn
tập
giấy
trước
mặt,
vợ
tôi
nghĩ
là
tôi
đang
suy
nghĩ
viết
tuồng
nên
quay
lưng
đi
xuống
lầu.
Trong
gia
đình,
mọi
người
biết
tánh
ý
của
tôi
và
tôn
trọng
sự
im
lặng
cần
thiết
khi
tôi
viết
tuồng.
Phòng
riêng
của
tôi
trên
lầu
ba
có
gắng
interphone
xuống
tầng
dưới.
Khi
tôi
cần
thức
ăn,
nước
uống
thì
tôi
nói
qua
interphone
thì
người
giúp
việc
mang
lên
cho
tôi.
Nhà
tôi
có
nuôi
một
con
chó
fox,
khi
khách
lạ
đến,
nó
sủa
rất
dữ.
Tôi
bấm
interphone
để
nghe
xem
coi
ai
đến
nhà.
Nếu
cần
thì
tôi
báo
hiệu
và
tôi
xuống
tiếp
khách.
Nếu
vợ
con
tôi
thấy
tôi
không
nói
gì
qua
interphone
thì
biết
là
tôi
bận
việc
nên
vợ
hoặc
con
tôi
tiếp
chuyện
với
khách
hoặc
tìm
cách
từ
chối
không
cho
gặp
tôi.
Tuy
nhiên
có
hai
người
khách
mà
vợ
con
tôi
không
ngăn
cản
được,
người
đó
chẳng
những
đến
nhà,
mà
còn
theo
tôi
vô
phòng
làm
việc
của
tôi,
theo
tôi
vô
trong
giấc
ngủ
của
tôi,
đó
là
cô
Mỹ
Dung
và
chị
Lan
bán
vé
hát
có
cái
miệng
đài
phát
thanh…
Hai
người
đó
ám
ảnh
trong
tâm
trí
của
tôi…Tôi
ngồi
trước
bàn
viết
một
mình
nhưng
kỳ
thực
trong
lòng
tôi
đang
nghĩ
đến
cô
Mỹ
Dung
và
chị
Lan
bán
vé
hát
có
cái
miệng
đài
phát
thanh
đó
!
Nếu
cái
bà
bán
vé
hát
không
nheo
nhéo
nhắc
hoài
chuyện
cô
gái
đến
tìm
tôi
thì
tôi
đâu
có
bận
tâm
suy
nghỉ.
Tôi
đang
bực
mình
vì
không
tài
nào
rức
cái
hình
ảnh
cô
Mỹ
Dung
ra
khỏi
cái
đầu
óc
hay
lơ
tơ
mơ
của
tôi
thì
vợ
tôi
bước
vô
phòng,
tay
bưng
một
cái
mâm
nhỏ.
-
Anh
nghĩ
viết,
ăn
cháo
cho
khoẻ
rồi
hảy
viết
tiếp…
vợ
tôi
học
cách
nấu
cháo
cá
của
ông
Tàu
ở
dưới
chợ
cũ,
cháo
trắng
nấu
thật
nhuyễn
nhừ,
cháo
nóng
như
đang
sôi,
một
dĩa
cá
lác
mõng,
gừng,
hành
và
một
chút
tép
mở…
vợ
tôi
nói
tiếp :
Anh
thích
ăn
cháo
của
ông
Tàu
ở
chợ
cũ,
em
biết
khi
anh
viết
thì
anh
không
có
thì
giờ
đi
chợ
cũ
để
ăn,
mà
mua
về
thì
nó
nguội,.
mất
ngon,
nên
em
học
cách
nấu
đó.
Lần
trước
anh
ăn,
anh
thích
lắm
phải
không?
-
Phải
!
Ngon
lắm
!
Nhưng
mà…khuya
rồi
,
sao
em
chưa
đi
ngủ
?
-
Anh
còn
thức
viết,
em
cũng
thức
để
coi
anh
có
cần
gì
thì
em
làm
cho.
Con
nhỏ
ở
nó
ngủ
rồi….Ăn
cháo
đi
anh
!
Trong
khi
tôi
đang
ăn
cháo,
tôi
thấy
vợ
tôi
liếc
mắt
nhìn
những
trang
giấy
trắng
trước
mặt
tôi.
Tôi
định
giải
thích
tại
sao
tôi
không
có
hứng
thú
sáng
tác
nhưng
tôi
lại
không
thể
nói
những
gì
đang
ám
ảnh
trong
đầu
của
tôi.
Tôi
định
kiếm
một
cái
cớ
nào
đó
không
liên
quan
gì
tới
cô
Mỹ
Dung
và
chị
Lan
bán
vé
hát….
Nhưng
tôi
ngớ
người
ra :
Tôi
định
nói
dối
chăng
?
Tôi
tự
nhũ :
Khi
người
đàn
ông
bắt
đầu
tìm
cách
nói
láo
với
vợ
nhà
thì
đúng
là
trong
bụng
ông
ta
đang
tính
chuyện
lẹo
tẹo
bậy
bạ
chi
đây!
Mặc
dầu
chưa
có
chuyện
gì
xảy
ra
giữa
tôi
và
cô
gái
kia,
nhưng
tại
sao
vì
cô
ta
mà
tôi
nói
láo
với
vợ
tôi?
Tôi
lặng
im
ăn
cháo,
mắt
nhìn
vợ
tôi
chăm
chăm,
bỗng
một
ý
nghĩ
lóe
sáng
trong
đầu :
trước
mặt
tôi
là
thực,
còn
hình
ảnh
cô
gái
kia
là
mộng!
Tôi
trân
trọng
cuộc
sống
thực,
có
trách
nhiệm
với
chính
bản
thân
tôi
và
gia
đình,
vậy
thì
nhân
vật
trong
tuồng
của
tôi,
cô
gái
mù
đó
phải
chọn
cuộc
sống
thực,
có
trách
nhiệm
với
chính
mình
và
gia
đình
mình,
chớ
không
thể
chạy
đuổi
theo
ảo
ảnh.
Giải
pháp
kết
thúc
vở
tuồng
Mộng
Đẹp
Nữa
Đời
Hoa
bắt
đầu
hình
thành
trong
giây
phút
chớp
nhoáng
này.
-
Anh
viết
được
rồi,
em
đi
ngủ
đi.
Anh
ghi
ngay
những
ý
nghĩ
trong
đầu
xong,
anh
sẽ
ngủ.
-
Anh
đừng
thức
khuya
quá
nghe
anh!
Hút
thuốc
nhiều,
thức
khuya,
hại
phổi
lắm
đó…
-
Được
rồi
!
Anh
ghi
tóm
tắt
mấy
ý,
kẻo
mai
lại
quên
mất.
(
Tôi
cầm
viết,
viết
vội
ý
định
kết
thúc
tuồng,
ghi
những
câu
nói
chính
để
giải
quyết
cuộc
tình
tay
ba
giữa
cô
gái
mù
Mỹ
Dung
và
Hồ
Phong
Quân
với
Lưu
Thoại
Nguyên.)
Nói
là
ghi
tóm
tắt,
chớ
tôi
cũng
phải
mất
cả
giờ
đồng
hồ
mới
ghi
lại
được
những
ý
chánh
định
viết
trong
tuồng.
Đến
một
giờ
khuya,
tôi
mới
về
phòng
ngủ.
Hai
tuần
lễ
liên
tiếp
tôi
không
ra
rạp
hát.
Tôi
cắm
đầu
viết
cho
xong
vở
tuồng
‘’
Mộng
Đẹp
Nữa
Đời
Hoa
‘’,
tôi
viết
đến
đâu
thì
vợ
tôi
đánh
máy
đến
đó.
Khi
xong
tuồng,
tôi
bảo
vợ
tôi
đọc
lại
cho
tôi
nghe,
tôi
nằm
trên
võng,
mắt
lim
dim
để
cho
những
nhân
vật
tuồng
hiện
ra
trong
tâm
tưởng,
hoạt
động,
nói
cười
như
trên
sân
khấu.
Đây
là
một
cách
để
tự
kiểm
soát
lại
tác
phẩm
trước
khi
tôi
đưa
lên
sàn
tập.
Tôi
hoàn
thành
tác
phẩm
kịp
theo
nhu
cầu
của
đoàn
hát.
Khi
tập
tuồng
Mộng
Đẹp
Nữa
Đời
Hoa,
không
may
cho
tôi
là
nữ
nghệ
sĩ
Thanh
Nga
bị
cảm
nặng,
sưng
phổi.
Cô
được
điều
trị
ở
nhà
thương
Grall
hai
tuần
lễ,
sau
đó
cô
đi
Dalat
nửa
tháng
nữa
để
dưỡng
sức.
Nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
đóng
thế
cho
Thanh
Nga
trong
vai
cô
gái
mù
Mỹ
Dung.
Ngọc
Giàu
không
đẹp
về
sắc
diện
nhưng
giọng
ca
của
Ngọc
Giàu
thật
là
tuyệt
vời.
Ngọc
Giàu
và
Hữu
Phước
đã
làm
cho
cả
khán
trường
khóc
mùi
mẫn
trước
tình
trạng
của
một
cô
gái
mù,
vẫn
trọn
tình
yêu
chồng
như
lại
lầm
kẻ
mạo
danh
vì
kẻ
đó
có
những
chứng
cớ,
những
hiểu
biết,
làm
cho
Mỹ
Dung
bội
phản
chồng
mà
không
hay
biết…Cho
đến
khi
người
chồng
thiệt
(
Hữu
Phước
)
trở
về…
Trong
đêm
hát
khai
trương,
tôi
mời
hai
cô
Mỹ
Dung,
Mạnh
Quyên
và
cha
mẹ
của
hai
cô
xem
hát
với
ngầm
ý
giải
thích
về
món
quà
của
tôi
tặng
cho
cô
Mỹ
Dung
chẳng
qua
là
một
cử
chỉ
cám
ơn
về
sự
gợi
ý
của
cô
cho
tôi
hoàn
thành
tác
phẩm
nầy.
Đêm
hát
đó
tôi
ở
trong
hậu
trường
giúp
việc
điều
khiễn
đêm
hát,
đồng
thời
tôi
nhìn
xuống
khán
giả
để
theo
dõi
phản
ứng
của
khán
giả.
Gia
đình
của
cô
Mỹ
Dung
ngồi
ở
ghế
thượng
hạng,
hàng
thứ
hai
gần
sân
khấu
nên
đứng
ở
sau
cánh
gà,
tôi
quan
sát
rất
rõ.
Suốt
màn
ba,
màn
kết
cuộc,
từ
sau
khi
Hữu
Phước
trong
vai
Lưu
Thoại
Nguyên,
thương
binh
cụt
một
cánh
tay
về
đến
nhà,
anh
tưởng
vợ
mình
vẫn
cón
chờ
đợi
mình
vì
mọi
trang
hoàn
trong
nhà
vẫn
giữ
như
ngày
trước
khi
hai
vợ
chồng
chia
tay,
Hữu
Phước
ca
thật
hay
mà
Ngọc
Giàu
ca
cũng
rất
thảm,
gia
đình
cô
Mỹ
Dung
và
cả
khán
phòng
rơi
lệ
suốt
màn
kết
cuộc
nầy.
Tôi
xin
được
phép
nhắc
lại
đoạn
gay
cấn
hồi
kết
cuộc,
một
số
đông
người
tán
thành
lý
giải
của
tôi
nhưng
cũng
có
số
khác
không
đồng
ý.
Chính
vì
điểm
đó
mà
tuồng
hát
ăn
khách,
rạp
hát
luôn
luôn
đông
nghẹt
khán
giả
mặc
dù
Thanh
Nga
vắng
mặt
trên
sân
khấu
suốt
một
tháng
trường.
Màn
kết:
Lưu
Thoại
Nguyên(
Hữu
Phước,
cụt
một
tay,
bước
vô
nhà):
Mỹ
Dung
ơi!
(
quan
sát
căn
nhà)
Mỹ
Dung,
cảnh
cũ
còn
đây,
không
có
gì
thay
đổi,
Mỹ
Dung
ôi,
anh
đã
về
đây
!(
(dừng
lại
một
giây,
tự
nói
với
mình)
Không
lẽ…
không
lẽ
cảnh
cũ
thiếu
người
xưa?
(
gọi
to)
Có
ai
ở
trong
nhà
nầy
không,
chắc
chỉ
có
mình
ta
thôi…Mỹ
Dung
có
lẽ
nàng
đã
chạy
sang
hàng
xóm
rồi…
Không
có
gì
thay
đổi
cả,
vẫn
ngăn
nắp,
vẫn
lịch
sự
như
thuở
nào,
nhưng
sao
quá
vắng
lặng
và
thoang
thoảng
u
buồn!
Đáng
thương
cho
Dung
quá,
bao
tháng
năm
cô
đơn
chích
bóng,
chắc
nàng
thu
mình
trong
nếp
sống
tịch
liêu,
lặng
nghe
tiếng
súng
xa
xăm
mỏi
mắt…
Ca
vọng
cổ
1/:…trông
chồng…càng
mong
càng
nhớ
càng
cô
quạnh
trong
lòng,
…
có
những
chiều
thu
gió
thổi
lá
vàng
rơi
xào
xạt
trên
đường
vắng,
nàng
tưởng
bước
chân
chồng
trở
lại
cảnh
xưa,
và
những
đêm
đông
mưa
tuyết
vổ
vào
khung
cửa
như
tiếng
của
chồng
gọi
ngoài
hiên,
nàng
vội
vàng
chạy
ra
như
muốn
tìm
chồng
trong
cơn
giông
bảo.
Câu
1
/
Chén
đủa
của
thuở
nào,
chưa
mẻ,
chưa
sờn,
nàng
chưa
bao
giờ
quên
tôi,
dù
phòng
không
chích
bóng,
nàng
vẫn
sống
như
thuở
còn
chung
bóng
chung
đèn,
trong
mỗi
bữa
cơm
thanh
đạm
khiêm
nhường,
nàng
hồi
tưởng
Nguyên
đây,
Dung
đó,
cùng
chia
ngọt
xẻ
bùi,
cùng
nếm
vị
chua
cay,
dù
tôi
có
phơi
thây
ngoài
chiến
địa,
Mỹ
Dung
vẫn
ngày
ngày
đối
diện
với
chén
xưa
đủa
cũ
mà
nuốt
dần
những
hạt
cơm
buồn
tẻ
cùng
với
giọt
lệ
nhớ
nhung.
Câu
3
/
Dung
ơi
!
Nguyên
đã
trở
về
đây,
Nguyên
đã
về…
nhưng
người
xưa
không
còn
nguyên
vẹn
nữa,
một
cánh
tay
gỡi
lại
trong
lửa
đạn
chiến
tranh,
Nguyên
đã
thành
ra
người
tàn
phế,
vĩnh
biệt
bút
lông
giá
vẻ,
ôi
màu
sắc
thân
yêu,
dầu
không
còn
là
họa
sĩ,
Nguyên
cũng
đuổi
xô
được
giá
buốt
cô
đơn,
để
cùng
Dung
chung
bước,
sống
chung
những
ngày
êm
ấm
thuở
ban
đầu.
Hữu
Phước
ca
ba
câu
vọng
cổ
nầy
rất
hay,
khi
anh
nhìn
thấy
trên
bàn
ăn
bày
sẳn
hai
chén
hai
đủa,
chuẩn
bị
bữa
cơm
dành
cho
hai
người
ăn,
anh
ngỡ
là
vợ
anh
mỗi
ngày
dùng
cơm
một
mình
nhưng
vẫn
để
chén
đủa
dành
phần
cho
anh.
Khán
giả
thì
biết
rõ
là
Mỹ
Dung
đã
bị
kẻ
mạo
danh
là
Hồ
Phong
Quân
lừa
gạt
nên
họ
thương
hại
cho
anh
chồng
thương
binh
bất
hạnh
trong
hạnh
phúc
gia
đình.
Nhiều
khán
giả
đã
khóc
rấm
rức.
Kế
đó
Hồ
Phong
Quân
(
Việt
Hùng
)
về.
Hai
người
bạn
chiến
đấu
đồng
thời
là
cựu
tù
nhơn
của
quân
nghịch
đã
trốn
thoát
về.
Họ
bất
ngờ
gặp
lại
nhau,
Lưu
Thoại
Nguyên
vẫn
tưởng
Hồ
Phong
Quân
vì
nhớ
lời
kể
của
anh
trong
tù
nên
tìm
đến
thăm
anh.
Anh
kể
chuyện
anh
bị
thương
nặng,
thoát
chết
nhờ
đồng
bào
trong
làng
cứu
sống
và
che
dấu,
đùm
bọc
cho
tới
ngày
anh
mạnh
lành,
anh
mới
tìm
đường
trở
về
quê.
Anh
hứa
giới
thiệu
vợ
anh
là
Mỹ
Dung
cho
Hồ
Phong
Quân
biết…
H.P.Quân
:
Không
gì
sung
sướng
cho
bằng
những
người
vừa
thoát
chết,
vừa
trở
lại
quê
hương,
vừa
tìm
lại
hạnh
phúc…
Tôi
đã
để
cho
anh
nói
thao
thao
bất
tuyệt,
cho
thỏa
mản
tình
cảm,
bây
giờ
đến
phiên
tôi
nói…
Nguyên:
:
Ờ
phải
!
À…anh
nói
đi,
anh
nói
gì
?
Quân
:
Tôi
cho
anh
biết
vài
sự
thật,
có
lẽ
không
đẹp
như
anh
mơ
ước
đâu,
mà
nó
bỉ
ổi
xấu
xa
như
chính
gương
mặt
của
tôi…
Nguyên
:
Quân,
anh
muốn
nói
cái
gì
?
Quân
:
Tôi
muốn
nói
với
anh,…
tôi
là
người
của
Thiên
Tân
lâu
rồi,
chớ
không
phải
mới
đến
đây..
Nguyên
:
Hả
?
Anh
nói…
Quân
:
Thứ
hai,
ngôi
nhà
nầy
bây
giờ
là
của
tôi,
không
còn
thuộc
quyền
sở
hữu
của
anh
nữa…
Nguyên
:
Ạ
…có
nghĩa
là
anh
đến
đây
đã
lâu
rồi…anh
biết
gì
về
căn
nhà
này?
Anh
có
gặp
vợ
tôi
không
?
Quân
:
Thứ
ba
là
…
anh,
anh
không
còn
là
Lưu
Thoại
Nguyên
nữa
vì
Lưu
Thoại
Nguyên
của
hiện
tại
là
tôi.
Nguyên
:
Như
vậy…
có
nghĩa
là
mầy
đã
mạo
danh
tao
để…
sang
đoạt.
Điều
quan
trọng
là
hiện
giờ
Mỹ
Dung
ở
đâu
?
Quân
:
Mỹ
Dung
vẫn
còn
ở
đây
!
Mỹ
Dung
vẫn
là
vợ
của…
của
Lưu
Thoại
Nguyên…
Nguyên
:
Nghĩa
là
vợ
của…thằng
Nguyên
thật
hay
thằng
Nguyên
giả
?
Quân
:
Tôi
đã
mạo
danh
anh
trên
mọi
lãnh
vực,
sự
nghiệp
lẫn
ái
tỉnh….
Nguyên
:
Thằng
khốn
nạn,
Đã
có
lần
tao
cho
mầy
biết
là
tao
có
thể
giết
người,
nếu
ai
chạm
đến
hạnh
phúc
của
tao.(
Nguyên
chụp
chiếc
ghế
liệng
Quân,
Quân
và
chiếc
ghế
lăn
xuống
rầm
nhà)
Thằng
đễu
giả,
tao
không
ngờ
gặp
lại
mầy
để
thanh
toán
một
món
nợ…
Quân
:
Anh
đừng
hành
hung
với
tôi…anh
chỉ
còn
một
cánh
tay,
tôi
thừa
sức
đánh
thắng
anh
nhưng
nghĩ
tình
bạn,
tôi
…
Nguyên
:
Thằng
khốn
nạn,
mầy
còn
dám
nói
lên
cái
tiếng
bạn
đó
hay
sao
?
Quân
:
Anh
có
thể
mạt
sát
tôi
hay
đánh
vào
mặt
tôi
cũng
được,
nhưng
phải
cho
tôi
nói
sự
thật
về
Mỹ
Dung…
Nguyên
:
Sự
thật
gì
?
Sự
thật
của
một
đứa
bỏ
chồng
theo
trai
và
một
thằng
phản
bạn,
phải
không
?
Quân
:
Anh
đừng
kết
tội
Mỹ
Dung.
Khi
tôi
về
đến
đây
thì
nàng
đã
bị
đui
mù,
nàng
ngỡ
là
anh
trở
về
vì
tôi
vô
tình
nhắc
lại
những
kỷ
niệm
thầm
kín
của
anh
và
nàng
khi
xưa,
vì
tôi
có
chiếc
nhẩn
hoa
hồng,
nàng
vẫn
sống
với
bóng
hình
của
Lưu
Thoại
Nguyên..
Nguyên
:
Quân
!
Mầy
đúng
là
một
thằng
khốn
nạn
!
Mầy
lợi
dụng
lòng
tin
của
bạn,
lợi
dụng
sự
mù
lòa
tàn
tật
của
một
người
đàn
bà
để
thực
hiện
tham
vọng
bỉ
ổi
của
mầy.
Còn
có
sự
trừng
phạt
ghê
gớm
nào
xứng
đáng
dành
cho
mầy
không
?
Hả,
đồ
tồi…
Quân
:
Tôi
không
chối
cải
tội
lỗi
của
tôi…Tôi
có
nhiều
ham
muốn
không
kềm
chế
được,
tôi
thoát
sinh
từ
hạng
người
sống
dưới
gầm
cầu,
ngồi
trong
xó
tối,
có
những
chiều
buồn
lặng
nghe
từ
bên
trên
sàn
cầu
vọng
xuống,
từng
tiếng
chân
đi
êm
đềm,
từng
tiếng
nói
thanh
tao
của
những
cặp
tình
nhân
sung
sướng,
tôi
mơ
cái
thế
giới
đó
,
như
con
sâu
kia
miên
man
chờ
kiếp
bướm…Anh
Nguyên,
qua
những
năm
tháng
chung
sống,
tôi
tìm
thấy
ở
anh
những
điều
mới
lạ,
có
một
nếp
sống
thanh
cao
và
hạnh
phúc,
tôi
thèm
khát
trở
thành
anh…một
dịp
may
đến,
tôi
biến
dạng
để
cho
linh
hồn
anh
ngự
trị
trong
thể
xác
tôi,
bây
giờ
anh
muốn
tôi
phải
làm
sao
đây
?
Nguyên :
Ngày
nào
còn
ở
trại
giam,
mầy
cao
rao
triết
lý :
Con
người
trước
dục
vọng
đều
là
những
con
thú…
từ
cái
ăn,
cái
mặc,
cái
ngủ
cũng
giành
giựt
cấu
xé
lẫn
nhau.
Bây
giờ
đây,
tao
muốn
dùng
cái
biện
pháp
thú
vật
đó
đối
với
mầy…
Quân
:
Nghĩa
là….
Nguyên :
Nghĩa
là
tao
muốn
đòi
lại
cái
linh
hồn
của
tao
mà
mầy
đã
ăn
cắp,
bằng
cách
hủy
hoại
cái
thể
xác
chứa
đựng
nó.(
chụp
con
dao
trên
bàn
ăn)
Quân
:
Tôi
đã
vứt
bỏ
tên
tuổi,
cá
tính
và
những
thói
quen
thì
tôi
đâu
có
tiếc
rẻ
những
gì
còn
lại
của
mình.
Chỉ
tội
nghiệp
cho
Mỹ
Dung,
mắt
của
nàng
sắp
lành
rồi,
nàng
sắp
nhìn
thấy
cuộc
đời…
Không!
Tôi
không
có
quyền
bỏ
cuộc,
tôi
tự
thấy
mình
có
trách
nhiệm
hơn
là
có
tội.
Nguyên :
Phải,
con
sâu
muốn
hóa
bướm,
xét
ra
không
có
tội
gì
hết,
cũng
như
con
bướm
đẻ
trứng
để
hóa
thành
sâu,
cũng
không
có
tội
lệ
gì.
Bây
giờ
tao
xin
nguyện
làm
con
bướm
đẻ
trứng
để
trả
mầy
về
kiếp
sâu…(Định
hành
hung,
Mỹ
Dung
về)
Mỹ
Dung
về
đến
nhà,
nàng
khoe
sắp
có
con
nên
đi
mua
sắm
áo
cho
con,
sắp
nhìn
thấy
ánh
sáng
cuộc
đời,…
nàng
bỗng
phát
hiện
sự
giằn
co
giữa
chồng
nàng
và
một
người
thứ
ba
trong
nhà.
Qua
cuôc
cải
vả
của
hai
người
đàn
ông,
nàng
biết
được
là
Lưu
Thoại
Nguyên
thật
đã
trở
về
và
kẻ
mà
bấy
lâu
nay
nàng
tưởng
là
Lưu
Thoại
Nguyên
thì
đó
chỉ
là
một
kẻ
mạo
danh,
đã
lợi
dụng
lòng
tin
của
Nguyên
và
cướp
lấy
chiếc
nhẩn
chạm
hình
đóa
hoa
hồng,
khiến
cho
nàng
phải
lầm.
Mỹ
Dung
bẽ
bàng,
định
tự
móc
mắt
chịu
mù
lòa
luôn
hơn
là
khi
đôi
mắt
của
nàng
nhìn
được
ánh
sáng
thì
nàng
lại
phải
nhìn
thấy
bộ
mặt
phản
bội
của
chính
nàng.
Hồ
Phong
Quân
định
bỏ
ra
đi
để
trả
Mỹ
Dung
về
cho
Lưu
Thoại
Nguyên.
Nhưng
Lưu
Thoại
Nguyên
hiểu
rõ
Mỹ
Dung
bị
kẻ
mạo
danh
lừa
gạt,
anh
cho
là
vì
có
chiến
tranh
nên
mới
có
chia
ly
đổ
vở,
anh
tự
quyết
định
ra
đi
vì
Mỹ
Dung
đã
có
con
với
Hồ
Phong
Quân.
Đứa
bé
vô
tội,
nó
không
thể
thiếu
cha.
Và
tôi
đã
kết
thúc
vở
tuồng
bằng
cách
cho
Lưu
Thoại
Nguyên
đau
đớn
mà
bỏ
đi
nhanh,
trong
khi
đó
Mỹ
Dung
lạc
giọng
gọi
tên
chồng…
Sau
suất
hát
khai
trương
và
thêm
vài
đêm
hát
nữa,
khán
giả
khóc
nhiều
nhất
trong
màn
kết
thúc
tuồng.
Tôi
nhận
được
nhiều
thơ
của
khán
giả
gởi
về
địa
chỉ
của
đoàn
hát
Thanh
Minh
Thanh
Nga.
Khán
giả
góp
ý
nhiều
cách
kết
thúc
tuồng.
Người
thì
phản
đối
việc
tôi
cho
Lưu
Thoại
Nguyên
bỏ
đi
để
cho
Mỹ
Dung
ở
lại
với
Hồ
Phong
Quân,
vì
họ
cho
là
Mỹ
Dung
sẽ
không
còn
hạnh
phúc
khi
chung
đụng
với
kẻ
mạo
danh
lừa
gạt
người
và
phản
bạn…Người
khác
đề
nghị
cho
Mỹ
Dung
đi
tu
vì
nàng
sẽ
ngỡ
ngàng
với
cả
hai
người
đàn
ông
đã
qua
trong
đời
nàng…
Người
khác
đề
nghị
Hồ
Phong
Quân
tự
sát,
để
trả
lại
người
yêu
cho
bạn
và
tự
trừng
phạt
mình…
Trong
số
những
bức
thư
gỡi
đến
cho
đoàn
hát,
ngoài
số
thư
góp
ý
với
soạn
giả,
có
thư
khen
giọng
ca
và
sự
diễn
xuất
tinh
tế
của
Hữu
Phước
và
Ngọc
Giàu…
Có
thư
phản
đối
Việt
Hùng,
trong
vai
anh
chàng
mạo
danh.
Có
một
bức
thư
gỡi
cho
Nguyễn
Phương
với
4
câu
thơ :
Anh
đã
dìu
em
đến
cõi
mơ,
Đầy
hoa
và
mộng
dưới
trăng
mờ,
Mộng
nghe
pháo
nổ
mừng
duyên
mới,
Tỉnh
giấc,
cô
phòng
lạnh
gió
thu.
Thơ
viết
tay,
nét
chữ
con
gái,
không
có
ký
tên,
không
có
địa
chỉ.
Thư
gỡi
theo
đường
bưu
điện
nên
cũng
không
biết
tác
giả
là
ai.
Vợ
tôi
cũng
đọc
hết
những
thư
của
khán
giả
gỡi
nên
cho
là
ai
đó
đã
làm
thơ
tức
cảnh
về
nhân
vật
tuồng
Mỹ
Dung.
Riêng
tôi
có
cảm
giác
là
kẻ
viết
4
câu
thơ
nầy
để
trách
khéo
Nguyễn
Phương :
phải
chăng
đó
là
cô
gái
đã
bị
anh
chàng
lái
taxi
mạo
danh
Nguyễn
Phương
gạt
và
cốt
chuyện
mạo
danh
đó
cùng
với
những
sở
thích
của
cô
ta
được
tôi
chọn
làm
cốt
chuyện
và
làm
người
mẫu
trong
tuồng
Mộng
Đẹp
Nữa
Đời
Hoa
trên
sân
khấu
Thanh
Minh
Thanh
Nga?
Người
ta
trách
cứ
tôi
có
lẽ
vì
có
sự
hiểu
lầm
sau
khi
tôi
tặng
hoa
và
chiếc
nhẩn
có
chạm
hình
hoa
hồng.
Có
thể
cô
ấy
hiểu
ngầm
đó
là
một
cách
tỏ
tình
của
tôi
chăng?
Đêm
sau,
thay
vì
ra
rạp
hát
như
thường
lệ,
tôi
ra
bến
Bạch
Đằng,
lại
pointe
des
Blagueurs
uống
bia
để
thư
giản
sau
một
thời
gian
làm
việc
căn
thẳng
khi
viết
và
tập
vở
tuồng
hát
đó.
Gíó
sông
thổi
mát
lạnh,
uồng
ly
bia
lạnh,
tôi
cảm
thấy
khoan
khoái
trong
người
giữa
một
đêm
tháng
bảy
nóng
nực,
nhưng
tôi
chưa
kêu
chai
bia
thứ
hai
thì
tôi
thấy
một
cô
gái
mặc
áo
dài
màu
hoa
cà
bước
đến
bàn
của
tôi,,
tự
tiện
kéo
ghế
ngồi :
Anh…
anh
mời
em
uống
bia
chứ
?
Tôi
ra
hiệu
cho
anh
bồi
mang
thêm
chai
bia
và
thức
nhắm :
Không
ngờ
mà
anh
gặp
Mỹ
Dung
ở
đây.
Mấy
ngày
nay
bận
quá…
-
Em
biết!
Tuồng
mới
hát,
chắc
phải
còn
sửa
tới
sửa
lui…
-
Mời
Mỹ
Dung
!
(
tôi
nâng
ly
bia
lên)
-
Mời
anh
và
em
xin
uống
mừng
vở
tuồng
thành
công.
-
Cám
ơn…À
!...
Hôm
trước,
nghe
nói
em
tới
rạp
hát
kiếm
anh,
có
chuyện
gì
vậy
?
-
Em…
không
hiểu
tại
sao
em
học
không
vô,
cả
tuần
lễ
em
vô
lớp
học,
ngồi
như
người
mất
hồn,
giáo
sư
giảng
những
gì
em
cũng
chẳng
biết
nữa…
em
muốn
gặp
anh
để
hỏi
một
chuyện,
em
muốn
hiểu
cho
rõ
ràng
nhưng
mà…
nhưng
mà…
rồi
biết
anh
phải
tập
trung
tinh
thần
và
thì
giờ
lo
cho
vở
tuồng
nên
em
không
hỏi
nữa.
-
Chuyện
gì
nghe
coi
quan
trọng
quá
vậy?
Bây
giờ
tuồng
đã
hát
xong,
anh
có
thể
nghe
em
hỏi
và
trả
lời
cho
em.
-
Anh…
anh
nghĩ
sao
mà
anh
tặng
cho
em
chiếc
nhẩn
hôm
mới
gặp
em
lần
đầu
tiên.
-
Ồi,…
tưởng
chuyện
gì…
Anh
thấy
em
thích
chiếc
nhẩn
đó
thì
anh
tặng
cho
em
vui
.
-
Anh
thường
hay
tặng
nhẩn
cho
những
cô
gái
mà
anh
mới
gặp
hay
sao
?
-
Không
!
Hôm
ấy
em…
em
đẹp
quá
!
Em
giúp
cho
anh
nhiều
ý
rất
hay,
để
anh
cấu
tạo
vở
hát
của
anh.
Những
cá
tính
nhân
vật,
những
sở
thích
của
nhân
vật,
những
lời
nói
và
những
ước
mơ…Em
xem
hát,
em
không
thấy
những
cá
tính
đó,
những
ước
mơ,
những
lời
nói
đẹp
đã
thể
hiện
trong
nhân
vật
Mỹ
Dung
của
anh
trong
vở
tuồng
đó
sao
?
-
Không
lẽ
anh
nhìn
người
nào
cũng
qua
lăng
kính
của
người
soạn
giả,
người
nào
xuất
hiện
dưới
mắt
anh
cũng
đều
là
nhân
vật
trong
tuồng
của
anh
?
-
Anh
xin
lỗi,
đó
là
một
sự
méo
mó
nghề
nghiệp…
Mỹ
Dung
không
nói
gì
nữa,
cô
bưng
ly
bia
uống
một
hơi
dài
như
muốn
nuốt
hết
những
sự
bực
tức
vào
lòng.
Sau
đó,
cô
nàng
chào
tôi
rồi
ra
lộ
đón
xe
về,
cô
từ
chối
lời
tôi
đề
nghị
chở
đưa
cô
về.
Tôi
yên
chí
là
mọi
sự
đã
kết
thúc
và
hối
hận
vì
mình
đã
có
một
hành
động
bốc
đồng,
gây
ra
một
sự
hiểu
lầm
đáng
tiếc.
Thật
ra
thì
tôi
cũng
như
nhiều
soạn
giả
trong
lứa
tuổi
của
tôi,
trong
cái
thời
điểm
mà
chúng
tôi
ganh
đua
hơn
thua
nhau
qua
các
soạn
phẩm
trên
sân
khấu,
chúng
tôi
có
cách
sống
và
cư
xử
hơi
méo
mó
nghề
nghiệp.
Về
đến
nhà,
vợ
tôi
lại
đưa
cho
tôi
xem
một
bức
thơ,
nói
là
của
chị
Lan
bán
vé
chuyển
dùm.
Vẫn
nét
chữ
con
gái
như
thơ
trước,
tôi
xé
ra
đọc
rồi
đưa
cho
vợ
tôi
xem:
Cái
thuở
ban
đầu
thơ
mộng
ấy,
Bẽ
bàng
khi
gió
thoảng
lầu
hoa,
Phấn
hương
chưa
nhạt
mùi
son
phấn,
Tình
nghĩa
phôi
pha
nét
đậm
đà.
Một
ánh
sao
mờ,
bặt
phiếm
tơ,
Nữa
đời
son
phấn,
mấy
duyên
hờ
!
Cành
hoa
gió
cuốn,
chiều
xuân
lạnh
!
Tê
tái
hồn
hoa
tự
bấy
giờ…
Vợ
tôi
nói:
Vậy
là
có
một
nữ
khán
giả
đã
si
mê
anh
rồi
!
Phải
chăng
đó
là
cô
gái
đến
xin
thiệp
mời
xem
hát
mà
chú
An
taxi
đã
mạo
danh
anh
rồi
gây
ra
cớ
sự
nầy
?
Tôi
cười,
nói
giả
lả:
Chưa
chắc
là
vậy,
nhưng
mà…quan
trọng
là
ở
anh,
anh
không
lộn
xộn
thì
cô
ta
có
gỡi
cả
chục
cái
thơ
thì
cũng
vậy
thôi!
-
Có
mèo
nào
chê
mỡ
đâu,
anh
!
Anh…anh
coi
chừng
giống
như
mấy
anh
Kiên
Giang,
Lê
Khanh,
Mộc
Linh…Mấy
anh
đó
cũng
tìm
ý
để
viết
tuồng,
gần
cô
nầy
cô
kia
rồi
thì…
thì
rứt
không
ra.!
Nghe
vợ
tôi
nhắc,
tôi
thừ
ra
suy
nghỉ.
Ừ
!
Cũng
có
chuyện
đó
thật
!
Hồi
đó
soạn
giả
Lê
Khanh
chuẫn
bị
viết
vở
tuồng
Đời
Vũ
Nữ.
Mỗi
đêm
anh
ta
chạy
xe
lambretta
xuống
dancing
Mỹ
Phụng,
ngồi
chờ
trước
cửa,
làm
quen
với
một
cô
vũ
nữ
rồi
chở
cho
cô
ta
về
nhà.
Lê
Khanh
giả
như
si
tình,
ngày
ngày
chở
cô
vũ
nữ
tới
vũ
trường,
rồi
ngồi
trước
cửa
chờ
cho
tới
khi
vũ
trường
đóng
cửa
để
chở
cô
vũ
nữ
Kỉnh
ra
về
như
một
kẻ
si
tình
chánh
cống.
Anh
ta
muốn
có
cái
cảm
xúc
thật
của
một
người
chồng
phải
bấm
bụng
cho
vợ
của
mình
đi
hành
nghề
gái
nhảy.
Khi
cô
vũ
nữ
đó
có
khách
sộp
chở
xe
hơi
đi
du
ngoạn
thì
cái
anh
chàng
soạn
giả
cảm
thấy
như
người
yêu
của
mình
bị
cướp
đi.
Anh
ta
đau
khổ,
dằn
dật
và
qua
bao
nhiêu
cảm
xúc
bi
thương
và
phẩn
nộ,
qua
nhiều
đêm
ngồi
dưới
cột
đèn
đường
trước
vũ
trường
để
chở
em
về,
cuối
cùng
Lê
Khanh
sáng
tác
được
vở
tuồng
Đời
Vũ
Nữ
thật
là
hay,
sự
kiện
sống
động,
nội
dung
xúc
tích.
Kết
quả
là
sau
sự
thành
công
của
vở
tuồng,
cô
vũ
nữ
quá
cảm
động
vì
cho
rằng
vì
cô
ta
nên
mới
có
vở
tuồng
Đời
Vũ
Nữ
đó.
Thế
là
cô
ta
trở
thành
vợ
hai
của
soạn
giả
Lê
Khanh.
Lại
một
chuyện
khác:
anh
chàng
thi
sĩ
Kiên
Giang,
lúc
gặp
một
cô
gái
đẹp(đẹp
vừa
vừa
thì
cũng
là
một
cô
gái
đẹp)
anh
ta
lập
tức
làm
thơ
tặng
cho
người
đẹp.
Nhất
là
những
cô
gái
bán
bar,
bán
bia,
bán
cà
phê,
nghĩa
là
những
cô
gái
mà
anh
gặp
trong
khi
đi
lang
thang
ngoài
đường.
Không
có
giấy
để
viết
bài
thơ
để
tặng?
Anh
lập
tức
xé
bao
thuốc
đang
hút
giở
chừng,
lật
bên
trong
bao
thuốc
lá
lấy
chổ
giấy
trắng
để
làm
nơi
đề
thơ.
Hoặc
anh
xé
tấm
lịch
trên
tường,
hoặc
xé
ngay
cuốn
sổ
tay…
có
khi
là
một
trang
bản
thảo
đang
viết
dở
chừng.
Kiên
Giang
sáng
tác
ngay
bốn
câu
thơ
hay
cả
một
bài
thơ
dài
tràng
giang
đại
hải
để
mà
ca
tụng
người
đẹp
của
anh.
Và
anh
cũng
không
biết
đã
đề
thơ
tặng
cho
bao
nhiêu
cô
gái
rồi.
Anh
mặc
kệ
các
cô
đó
nghĩ
sao
thì
nghĩ,
anh
muốn
làm
thơ
khen
thì
anh
cứ
khen
bừa.
Và
các
cô
đó
bỗng
nhiên
được
khoát
cho
chiếc
áo
Tây
Thi,
Dương
Quí
Phi
hay
nàng
Chiêu
Quân
cống
Hồ…Vậy
đó
mà
cũng
có
một
cô
mê
thơ
của
Kiên
Giang,
đeo
theo
anh
ta
sát
nút…
Kiên
Giang
cũng
khổ
sở
không
ít
vì
mối
tình
si
của
cô
gái
mê
thơ
của
anh…
Lại
có
một
anh
soạn
giả
khác,
khi
thai
nghén
cốt
truyện
tuồng
Gái
Điếm
Vợ
Hiền,
anh
ta
liền
mướn
một
cô
gái
điếm
thật
sự,
vể
ở
chung
với
anh
và
cô
nàng
phải
đóng
vai
cô
vợ
hiền.
Đó,
anh
ta
muốn
quan
sát,
muốn
va
chạm
vào
cuộc
sống
thực
tế
của
cái
giới
mà
anh
cho
làm
nhân
vật
chánh
trong
tuồng
của
anh.
Anh
theo
dõi
cuộc
sống
giả
vờ
làm
vợ
hiền
của
cô
ta
và
theo
dõi
cưộc
sống
bê
tha
trụy
lạc
của
một
cô
gái
điếm
thật.
Anh
thành
công
trong
sáng
tác
phẩm
của
anh
nhưng
anh
phải
ở
cô
ky
suốt
đời
vì
không
một
cô
gái
nào
đàng
hoàng
chịu
về
làm
vợ
của
anh
sau
khi
anh
lấy
gái
điếm
làm
vợ
hiền.
Hôm
sau
tôi
chủ
động
đến
góc
đường
Hiền
Vương
–
Hai
Bà
Trưng,
ngồi
ngoài
xe
vespa
nhìn
về
phía
nhà
của
cô.
Một
lác
sau
tôi
thấy
cô
Mỹ
Dung
lửng
thửng
đi
ra.
Thì
ra
cô
nàng
cũng
đã
thấy
tôi
ngồi
chờ
bên
kia
đường.
Cô
đi
thẳng
đến
tôi,
tự
nhiên
lên
ngồi
đệm
sau
của
xe
vespa.
Tôi
chở
cô
chạy
dọc
theo
đường
Hai
Bà
Trưng
xuống
bến
Bạch
Đằng.
Cô
hỏi
tôi:
Mình
đi
đâu
đây,
anh
?
-
Em
muốn
dùng
cơm
ở
restaurant
Kim
Sơn
hay
xuống
Ngân
Đình
Tửu
Quán
?
-
Anh
chưa
dùng
cơm
sao
?
Xuống
Ngân
Đình
Tửu
Quán,
nghe
anh.
Ở
đó
gió
mát,
ít
người…
Tôi
chở
cô
đến
Ngân
Đình
Tửu
Quán
như
ý
cô
thích.
Tôi
thường
dùng
cơm
tối
và
uống
bia
ở
đây
nên
các
anh
bồi
bàn
quen
mặt,
chọn
cho
tôi
một
cái
bàn
dưới
bóng
cây,
vừa
khuất
gió
vừa
kín
đáo.
Tôi
gọi
hai
phần
bifteck
kiểu
Mỹ(
bifteck
à
l`Américaine,
hai
chai
bia
hennekene,
dĩa
lạc
rang,
cũ
kiệu,
tôm
khô...
Tôi
chưa
biết
khởi
đầu
câu
chuyện
như
thế
nào
nhưng
cô
nàng
vừa
uống
bia,
vừa
hỏì
tôi
có
đọc
qua
qưyển
triết
lý
hiện
sinh
không?
Tất
nhiên
là
tôi
đọc
rồi
và
cũng
hiểu
ngay
dụng
ý
của
cô
khi
hỏi
tôi
về
triết
lý
hiện
sinh.
Tôi
nói
rất
ít
nhưng
tôi
chủ
động
gợi
ý
để
cho
cô
nói
về
quan
niệm
sống
của
cô.
Mỹ
Dung
cho
biết
mẹ
cô
mất
sớm,
cha
cô
cưới
bà
kế
thất,
gia
đình
cô
bề
ngoài
yên
ấm
nhưng
cô
và
em
gái
của
cô
không
mấy
thuận
thảo
với
bà
kế
mẩu.
Do
đó
người
anh
trai
của
cô
tình
nguyện
học
lớp
sĩ
quan
Thủ
Đức.
Cô
học
đại
học
Văn
Khoa
nhưng
tranh
thủ
đi
dạy
kèm
học
sinh
để
có
thu
nhập
thêm
mà
không
phải
lệ
thuộc
vào
tài
chánh
chu
cấp
của
gia
đình.
Cô
muốn
tự
lập,
thoát
ly
gia
đình,
mướn
một
cái
phòng
nhỏ,
một
căn
nhà
nhò
để
ở
tạm
trong
thời
gian
học
cho
tới
dứt
đại
học.
Cô
muốn
học
thêm
Anh
Văn
để
làm
cho
Mỹ…
nghĩa
là
cô
muốn
tách
ra
khỏi
cuộc
sống
gia
đình
mà
cô
cho
là
bà
kế
mẩu
đã
làm
cho
cuộc
sống
trở
thành
nặng
nề.
Và
cô
sẳn
sàng
phiêu
lưu
trong
một
cuộc
đời
mới,
cô
nhắc
tới
triết
lý
hiện
sinh,
cô
nhắc
tới
phong
trào
CTY
trong
giới
học
sinh.
CTY
là
Cho
Tôi
Yêu
hay
Cho
Tình
Yêu……
Tôi
cũng
làm
như
vô
tình,
kể
chuyện
gia
đình
của
tôi.
Tôi
có
vợ
và
được
4
con.
Vợ
tôi
chơn
chất
thật
thà.
Tuy
đậu
bằng
trung
học
Pháp,
đánh
máy
giỏi,
đã
đậu
thi
tuyển
làm
thư
ký
ngân
hàng
quốc
gia
nhưng
vợ
tôi
tình
nguyện
theo
tôi
đế
giúp
đánh
máy
những
tuồng
hát
của
tôi
và
chăm
sóc
gia
đình
để
cho
tôi
yên
tâm
sáng
tác.
Có
những
năm
tôi
lang
thang
theo
gánh
hát
ở
miền
Trung
và
vùng
Cao
Nguyên,
ít
về
Saigon,
một
tay
vợ
tôi
lo
chăm
sóc,
dạy
dỗ
và
nuôi
nấng
các
con.
Vợ
tôi
đã
chịu
nhiều
hy
sinh,
khổ
cực
với
tôi
và
các
con
tôi
nên
khi
tôi
làm
bất
cứ
việc
gì,
khi
có
thu
nhập
dù
nhiều
dù
ít,
tôi
nghĩ
đến
việc
chu
toàn
cho
vợ
tôi
trước
khi
tôi
chi
xài
việc
khác.
Lúc
đó
thì
tôi
thu
nhập
thật
là
nhiều,
mỗi
tháng
có
tiền
bản
quyền
của
gánh
hát,
của
các
ban
kịch,
thu
nhập
trên
dưới
một
trăm
ngàn
đồng,
dễ
như
trở
bàn
tay.
Tuy
nhiên
vì
tánh
bốc
đồng,
tôi
không
giữ
tiền
mà
để
cho
vợ
tôi
thay
mặt
tôi
đi
thu
tiền
ở
đoàn
hát
hay
các
ban
kịch.
Chỉ
riêng
tiền
viết
thu
thanh
dĩa
vọng
cổ,
dĩa
kịch
hài
hước
cho
hãng
Capitol,
tôi
thừa
tiền
để
ngày
nào
cũng
đi
ăn
uống
lang
thang
với
bạn
ở
Thanh
Thế,
Thanh
Bạch,
Brodard
hay
restaurant
Động
Phát….
Tôi
chợt
nói:
Nếu
em
cần
giúp
tiền
học
hay
tiền
mướn
phòng
trò,
anh
có
thể
giúp
cho
em.
Coi
như
anh
em
mình
kết
nghĩa,
nhưng
em
nên
đến
nhà
anh
để
làm
quen
với
vợ
anh…
Và
tôi
đọc
mấy
câu
thơ
vui,
tự
trào;
Cái
Nghiệp
cầm
ca
nhiều
bội
bạc,
Cười
ra
nước
mắt,
giận
làm
vui!
Ai
thương,
ai
trách,
đời
sân
khấu
Chân
giả
là
đâu,
giấy
vẻ
voi
!
Cô
nàng
cũng
cười,
nói:
Giấy
vẻ
voi
là
bạc
đó
nghen
!
Hình
Voi
in
trên
giấy
bạc
Đông
Dương
ngày
xưa
đó
!
Quý
lắm…Em
mà
dùng
giấy
vẻ
được
voi
là
đời
như
lên
thiên
đàng
rồi.
Bữa
cơm
tối
đó
là
bữa
cơm
từ
giả
giữa
tôi
và
cô
gái
đẹp
Mỹ
Dung.
Tôi
không
muốn
làm
hại
đời
của
cô.
Tôi
cũng
không
muốn
làm
cho
vợ
con
tôi
đau
khổ.
Và
tôi
cũng
không
muốn
vướng
bận
chuyện
lôi
thôi
như
các
anh
bạn
soạn
giả
thân
thiết
của
tôi.
Nhưng
trong
thâm
tâm,
đúng
là
một
chuyện
tình
buồn…buồn
cho
cô
gái
và
buồn
cho
tôi.
Tại
sao
tôi
lại
bốc
đồng
như
vậy
?
Bây
giờ,
già
rồi,
tôi
nhiều
khi
cũng
muốn
bốc
đồng
ẩu,
nhưng
kịp
đạp
thắng,
nếu
không
thì
xe
xuống
dốc,
tan
xương
nát
thịt
rồi.
Tự
nghĩ:
Trái
tim
là
một
con
tàu
suốt,
Chẳng
có
sân
ga
trạm
cuối
cùng!
Soạn
giả
đi
tàu
không
người
lái,
Thả
hồn
lạc
lõng
cõi
mê
cung
!
Nguyễn
Phương
.
Ý kiến bạn đọc