Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
ĐD
Tất
CÓ
Ý
KIẾN
CHO
RẰNG
NHÀ
NƯỚC
PHẢI
TỰ
ĐẦU
TƯ
TIỀN
CỦA
MỚI
CÓ
TÁC
PHẨM
ĐỈNH
CAO
NHƯNG
CŨNG
CÓ
Ý
KIẾN
NHÌN
NHẬN
VẤN
ĐỀ
Ở
CHIỀU
NGƯỢC
LẠI.
Muốn
có
sản
phẩm
tốt
thì
phải
đầu
tư,
nhưng
đầu
tư
cái
gì,
đầu
tư
như
thế
nào
và
ai
phải
đầu
tư
là
việc
cần
bàn.
Nhiều
vở
diễn
sân
khấu
hiện
nay,
lo
bán
được
vé
để
tái
sản
xuất
đã
là
đều
nan
giải,
nói
chi
đến
việc
đầu
tư
tác
phẩm
đỉnh
cao.
NGƯỜI
TỔ
CHỨC
LÀ
QUAN
TRỌNG
Đạo
diễn
Tất
My
Loan
–
người
từng
được
mệnh
danh
là
“bàn
tay
phù
thủy”
với
những
biến
hóa
tuyệt
vời
thông
qua
những
tác
phẩm
sân
khấu
từ
chương
trình
phục
vụ
thiếu
nhi
Tuổi
thần
tiên
đến
các
vở
diễn,
chương
trình
hoành
tráng
trên
sân
khấu
quay
Nhà
hát
Hòa
Bình,
anh
nói:
“
Để
có
được
tác
phẩm
đỉnh
cao
theo
tôi
phải
có
hệ
thống
sản
cuất
đồng
bộ.
Khoan
nói
đến
những
nghệ
sĩ
nào
sẽ
tham
gia
mà
phải
nói
đến
các
nhà
đầu
tư.
Trước
năm
1975,
các
đại
bang
sân
khấu
cải
lương
như:
Dạ
Lý
Hương
(bầu
Xuân),
Thanh
Minh
Thanh
Nga
(bầu
Thơ),
công
ty
Kim
Chung
(bầu
Long),
Sân
khấu
Kim
Chưởng
(NS
Kim
Chưởng),
Hoa
Sen
(bầu
Bảy
Cao)
hoặc
bên
kịch
nói
có
Đoàn
kịch
nói
Kim
Cương
đều
có
những
nguyên
tắc
đầu
tư,
đào
tạo,
trưng
dụng
nghệ
sĩ.
Vở
diễn
cho
dù
mức
đầu
tư
lớn
hay
nhỏ
họ
cũng
tạo
ra
cách
thức
sản
xuất
riêng,
nghĩa
là
mỗi
vở
diễn
đi
theo
một
gu
sang
tạo,
để
tuồng
mang
đúng
màu
sắc,
đúng
phong
cách
của
sân
khấu
mà
họ
thực
hiện.
Sau
này,
kịch
nói
đi
theo
mô
hình
xã
hội
hóa,
từ
Nhà
hát
kịch
Sân
khấu
nhỏ
TPHCM
(5B)
đã
có
những
vệ
tinh:
Idecaf,
Phú
Nhuận,
Kịch
Sài
Gòn…họ
vẫn
cố
gắng
làm
vở
diễn,
vẫn
sống
được
với
những
vở
diễn
mà
khan
giả
chấp
nhận.
Vấn
đề
đặt
ra,
nếu
thiếu
hệ
thống
sản
xuất,
xem
nhẹ
hệ
thống
này
thì
khó
mà
có
tác
phẩm
hay,
nói
chi
đến
tác
phẩm
đỉnh
cao.
Theo
tôi,
khoan
hãy
nói
đến
vấn
đề
cao
thấp
trong
sang
tác,
những
con
người
cụ
thể
tạo
ra
tác
phẩm
mới
đáng
bàn.
Bản
thân
tôi,
trước
đây
khi
thực
hiện
các
chương
trình
Tuổi
thần
tiên
hoặc
vở
cải
lương
Thanh
Xà,
Bạch
Xà
trên
sân
khấu
quay
Nhà
hát
Hòa
Bình,
nếu
không
có
chị
Hoàng
Thị
Phương-
nguyên
giám
đốc
Nhà
hát
thì
tôi
khó
mà
thực
hiện
những
ý
tưởng
của
mình.”
Cùng
quan
điểm
với
đạo
diễn
Tất
My
Loan
,
NSND
Hồng
Vân
cho
biết:
“
Hệ
thống
sản
xuất
là
vấn
đề
then
chốt.
Bởi
nếu
không
xác
định
được
hệ
thống
này
thì
khó
mà
cho
ra
lò
những
sản
phẩm
đúng
tầm.
Tôi
đơn
cử
việc
Kịch
Phú
Nhuận
khi
đủ
sưc
tách
ra
khỏi
Nhà
hát
Kịch
Sân
Khấu
nhỏ
TPHCM
(5B),
chúng
tôi
đã
có
sự
hỗ
trợ
từ
phía
lãnh
đạo
TPHCM
và
quận
Phú
Nhuận,
lúc
đó
từng
bước
khẳng
định
hướng
đi
cho
thương
hiệu.
Nếu
xác
định
tiêu
chí
tác
phẩm
đỉnh
cao
là
hội
đủ
hai
yêu
tố:
doanh
thu
và
nghệ
thuật,
những
vở
diễn
như:
Mẹ
và
người
tình,
Nỏ
thần,
Số
đỏ,
Chí
Phèo,
Bỉ
Vỏ…vẫn
là
những
tác
phẩm
đỉnh
cao.
Còn
đỉnh
cao
theo
nghĩa
hoành
tráng
thì
rất
cần
bàn
tau
bà
đỡ
là
Nhà
nước,
tức
có
sự
tài
trợ
đối
với
những
tác
phẩm
lớn”
ĐẦU
TƯ
TIỀN
HAY
BẢNG
CƠ
CHẾ,
CHÍNH
SÁCH?
NSND
Doãn
Hoàng
Giang
phân
tích:
“
Tác
phẩm
đỉnh
cao
là
tác
phẩm
đáp
ứng
được
sự
quan
tâm
cảu
đời
sống
xã
hội,
được
viết
bằng
bút
pháp
hay
diễn
tại
rạp
có
đầy
đủ
thủ
pháp,
phương
tiện
để
nâng
cao
tính
thẩm
mỹ.
Trong
khi
đó
Hà
Nội
và
TPHCM
–
hai
trung
tâm
lớn
lại
không
có
sự
đầu
tư
đúng
tầm.
Hà
Nội
thừa
hưởng
những
sự
đầu
tư
Lễ
hội
1.000
năm
Thăng
Long-
Hà
Nội
nên
có
được
hai
cơ
ngơi
lớn
vừa
mới
xây
dựng
khang
trang,
hoành
tráng,
có
hệ
thống
trang
thiết
bị
tương
đối
hiện
đại,
đó
là
Nhà
hát
Công
Nhân
thuộc
Nhà
hát
Kịch
Hà
Nội
ở
phố
Tràng
Tiền
và
Nhà
hát
Chèo
Hà
Nội
ở
phố
Huế.
Tôi
gọi
là
may
bởi
nếu
không
có
lễ
hội
1.000
năm
Thăng
Long-
Hà
Nội
thì
chưa
chắc
gì
có
được
Nhà
hát
này.
Đã
tới
lúc
phải
đầu
tư
từ
các
khâu
được
xem
là
mũi
nhọn
của
ngành,
đó
là
đầu
tư
từ
khâu
đào
tạo.
Biết
bao
diễn
viên,
đạo
diễn
ra
trường
nhưng
thiếu
đất
dụng
võ,
thiếu
điều
kiện
bồi
dưỡng
nghiệp
vụ,
nâng
cao
tay
nghề.
Rồi
khâu
sáng
tác
nữa.
Có
rất
nhiều
trại
sang
tác
được
tổ
chức
nhưng
lại
yếu
kém
về
mặt
chất
liệu
và
kỹ
thuật
sang
tác,
đó
là
hậu
quả
của
khâu
đào
tạo
sáng
tác
nên
lực
lượng
trẻ
này
đã
cho
ra
đời
nhiều
kịch
bản
yếu.
Kinh
phí
dàn
dựng
tác
phẩm
đỉnh
cao
cũng
là
vấn
đề
quan
trọng.
Điều
này
phải
có
sự
đặt
hàng
từ
phía
Nhà
nước,
trong
một
năm
dàn
dựng
bao
nhiêu
vở.
Không
riêng
gì
các
đơn
vị
quốc
doanh
mà
các
đơn
vị
xã
hội
hóa
vẫn
cần
được
sự
đầu
tư
để
làm
tác
phẩm
đỉnh
cao”.
Nhà
hát
nghiên
cưu
sân
khấu,
tiến
sĩ
Nguyễn
Thị
Minh
Thái
góp
thêm:
“
Phải
xây
dựng
và
bồi
dưỡng,
đạo
tạo
đội
ngũ
lý
luận
phê
bình.
Tôi
cảm
nhận
đây
cũng
là
khâu
quan
trọng
vì
có
lý
luận,
có
phê
bình
mới
thúc
đẩy
sân
khấu
đi
tới,
mới
có
sự
tranh
luận
đến
cùng
những
tiêu
chí
và
chuẩn
mực
của
tác
phẩm
đỉnh
cao”.
Đặt
ngược
lại
vấn
đề,
đạo
diễn
Tất
My
Loan
nói:
“
Các
nước
tiên
tiến
đâu
cần
đến
sự
đầu
tư
của
nhà
nước.
Tư
nhân
họ
vẫn
có
thể
làm
tốt
khi
có
được
một
hệ
thống
sản
xuất
ổn
định,
tạo
được
guống
máy
tốt
để
vận
hành
năng
suất
sản
xuất.
Cái
chính
là
nghệ
thuật
đang
cần
sự
hỗ
trợ
chính
sách,
tất
nhiên
đừng
mang
tính
từ
thiện,
ban
phát.
Tôi
cho
rằng
việc
bao
cấp
cho
sân
khấu
để
có
những
tác
phẩm
“đỉnh
cao”
sẽ
phản
tác
dụng
vì
yếu
tố
bao
cấp
dễ
hiểu
như
từ
thiện,
sẽ
khó
mà
làm
hay,
làm
tới
nơi
tới
chốn.
Hiện
nay
rạp
Hưng
Đạo
xây
chưa
xong,
bản
vẽ
thiết
kế
có
thể
đã
có
nhiều
sửa
chữa
theo
hướng
đầu
tư
đúng
chuẩn
theo
sự
đóng
góp
ý
kiến
của
các
nhà
chuyên
môn.
Tâm
trạng
nôn
nóng
của
nhiều
nghệ
sĩ,
đạo
diễn
khi
có
được
nhà
hát
mới
sẽ
là
tiền
đề
để
Nhà
hát
cải
lương
Trần
Hữu
Trang
xây
dựng
những
tác
phẩm
đỉnh
cao
và
nhà
nước
sẽ
đầu
tư
vốn
để
xây
dựng
những
tác
phẩm
tâm
huyết
của
bộ
môn
nghệ
thuật
này.
Quân
Thạch
Nguồn
tin:
khangbang
BSK
Ý kiến bạn đọc