Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
Bảo
Trí
&
Kim
Tuyết
Cải
lương
thoái
trào,
show
diễn
bữa
đực
bữa
cái,
vợ
chồng
tôi
bung
ra
thử
bán
buôn,
kiếm
chút
tiền
trang
trải
nhưng
cuộc
sống
vẫn
cứ
ngày
một
khó.
Thời
điểm
đó,
sân
khấu
hài
đang
trên
đà
nở
rộ.
Anh
Bảo
Liêm
tôi
khi
ấy
đã
là
một
cây
tấu
hài
có
tiếng
trong
nhóm
Mập
-
Ốm.
Mập
-
Ốm
diễn
ở
đâu,
khán
giả
bu
kín
tới
đó.
Tiếng
cười,
tiếng
vỗ
tay
tán
thưởng
thiếu
điều
muốn
sập
rạp.
Mập
-
Ốm
được
mấy
ông
bầu
săn
đón
nồng
nhiệt,
danh
vọng
rực
rỡ,
chắc
chỉ
thua
mỗi
nhóm
hài
của
hai
anh
Bảo
Quốc
–
Duy
Phương
mà
thôi.
Đang
ngon
trớn
vậy,
tự
dưng
anh
tôi
nảy
sinh
ý
định
sang
Mỹ.
Nhưng
thương
Mập
-
Ốm
quá,
ảnh
vẫn
còn
chần
chừ.
Đứa
con
tinh
thần
do
anh
gầy
dựng
mà
không
tiếc
sao
được.
Nghĩ
tới
nghĩ
lui,
anh
kêu
tôi
vô
thế
vai
Ốm
của
anh.
Tôi
nghe
mà
hoảng.
Trước
giờ
mấy
vai
hề
của
tôi
trong
tuồng
đều
có
lớp
có
lang
đàng
hoàng,
lúc
nào
gây
cười
lúc
nào
không,
kịch
bản
rõ
ràng.
Đằng
này
tấu
hài
chỉ
có
5
tới
10
phút,
phải
quăng
qua
bắt
lại
làm
sao
cho
khán
giả
cười.
Nghĩ
tới
đó
thôi
là
tôi
thấy
ớn
ăn
rồi.
Tấu
hài
mà
khán
giả
không
cười
chắc
có
nước
độn
thổ
đi
luôn
quá!
Thấy
không
hình
dung
được,
tôi
từ
chối.
Anh
tôi
nói
vô
suốt,
rồi
bà
xã
tôi
động
viên,
tôi
nghe
cũng
xuôi
xuôi,
vì
cuộc
sống
hay
là
thử
coi
sao,
bèn
gật
đầu
đại
dù
trong
lòng
cực
kỳ
hoang
mang.
Suất
đầu
tiên
tôi
diễn
chung
với
ông
Mập
ở
rạp
Đại
Đồng
(sân
khấu
kịch
Sài
Gòn
bây
giờ-PV).
Nhác
thấy
bóng
ông
Mập
trong
cánh
gà
mà
không
thấy
anh
tôi,
ông
bầu
sốt
ruột:
“Ủa,
thằng
Ốm
đâu?”
Biết
tôi
thế
vai
anh
Bảo
Liêm,
ông
bầu
choáng
váng
cả
mặt
mày,
không
giấu
được
sự
nghi
ngại.
Nhưng
vì
khán
giả
chờ
ngoài
kia
nên
ông
liều
cho
tôi
vô
thử.
Người
dẫn
chương
trình
vừa
mới
giới
thiệu:
“Và
đây
là
nhóm
hài…
Mập
-
Ốm”,
tiếng
vỗ
tay
của
khán
giả
rần
rần
như
sấm.
Tôi
đứng
trong
cánh
gà,
rụng
rời
tay
chân,
mặt
không
còn
giọt
máu,
nghĩ
“phen
này
chắc
chết
quá!”.
Ông
Mập
biết
tôi
run
nên
vỗ
vai
động
viên:
“Ráng
nghe,
tự
tin,
hổng
sao
đâu!”
Tôi
không
nhớ
mình
đã
ra
sân
khấu
bằng
cách
nào,
đã
tung
hứng
những
gì,
tôi
chỉ
nhớ
âm
vang
của
những
tiếng
cười,
những
tràng
pháo
tay
không
ngớt
của
khán
giả,
điều
mà
sau
này
tôi
phải
mong
mỏi,
lần
hồi
kiếm
tìm
như
cố
vớt
vát
thứ
ánh
sáng
le
lói
trên
con
đường
hun
hút,
dày
đặc
bóng
tối.
Tôi
chuyển
sang
tấu
hài
từ
đó
nhưng
trong
tâm
vẫn
nhủ
nếu
có
cơ
hội
vẫn
đóng
cải
lương.
Bởi
cải
lương
là
duyên,
là
nợ
gắn
bó
đời
tôi
với
nghiệp
diễn,
se
duyên
tôi
với
vợ
tôi,
truyền
cho
tôi
sự
kiên
trì,
dạy
cho
tôi
mạnh
mẽ
vượt
qua
biết
bao
chông
gai,
đoạn
trường.
Ai
đó
từng
ví
rằng,
cuộc
đời
như
một
chuyến
xe
đang
chạy
bon
bon
trên
đường,
vì
nhiều
lý
do
buộc
con
người
ta
phải
ngoặt
sang
một
lối
khác,
dù
muốn
dù
không.
Lối
rẽ
của
tôi
là
lối
rẽ
chẳng
đặng
đừng,
là
từ
ý
muốn
của
người
ta
chứ
tôi
nào
có
muốn.
Nhưng
tôi
không
trách
ai
cả,
bởi
mọi
thứ
tồn
tại
trong
cuộc
sống
này,
đều
bắt
nguồn
từ
một
chữ
duyên.
Khi
duyên
đã
hết,
có
muốn
kiềm
giữ,
níu
kéo
cũng
không
được.
Chỉ
có
điều,
cho
đến
bây
giờ,
tôi
vẫn
không
hiểu
tại
sao
người
ta
lại
đột
ngột
buông
tay
tôi
như
thế.
Ngồi
trên
xe
về
Sài
Gòn,
tôi
mới
hay
quyết
định
rã
nhóm
Mập
-
Ốm,
không
lý
do,
không
giải
thích,
không
bất
cứ
điều
gì
cả.
Mọi
thứ
đột
ngột
như
cơn
giông
bất
chợt
nổi
lên
giữa
biển
khơi
mênh
mông,
tôi
không
có
thời
gian
để
chuẩn
bị,
để
mường
tượng,
để
tìm
cách
chống
chọi
với
hẫng
hụt.
Chơi
vơi!
Hoang
mang,
lo
sợ
nghĩ
đến
tương
lai
của
gia
đình,
thương
con
gái
khóc
thét
lên
vì
khát
sữa,
tôi
gượng
đứng
lên
làm
lại
từ
đầu.
Nếu
như
ngày
đầu
chập
chững
bước
vào
sân
khấu
tôi
còn
có
đoàn,
có
anh
em,
có
các
cô
các
chú
giúp
sức
thì
ở
thời
điểm
đó,
tôi
tự
lò
dò
bước
đi.
Không
lẽ,
tôi
bước
ra
mà
hét
toáng
lên
rằng
tôi
là
thành
viên
một
thời
của
nhóm
hài
Mập
-
Ốm?
Lòng
tự
trọng
nghề
nghiệp
không
cho
tôi
làm
như
vậy.
Vả
lại,
người
ta
đâu
có
cần
biết
mình
là
ai.
Trước,
còn
ở
Mập
-
Ốm,
đi
đến
đâu
người
ta
cũng
đon
đả
mời
chào,
nồng
nhiệt
hỏi
han,
vậy
mà
giờ
bước
đến
đâu,
người
ta
cũng
coi
tôi
như
một
con
hủi.
Người
ta
không
nặng
lời
đuổi
xua,
chỉ
lạnh
lùng,
thản
nhiên
coi
tôi
như
một
chiếc
bóng.
Mà,
có
ai
để
ý
đến
bóng
khi
hân
hoan
nói
cười
bao
giờ?
Tôi
cứ
lủi
thủi
đi,
lủi
thủi
về
ở
các
điểm
diễn,
mòn
mỏi
đợi
chờ.
Có
những
đêm
sân
khấu
kéo
rèm,
anh
em
trong
nghề
lục
tục
kéo
nhau
về
hết,
đèn
nhả
dần
bóng
tối
thinh
lặng,
nghe
rõ
cả
tiếng
một
con
gián
chạy
loẹt
xoẹt
trên
bục
gỗ,
đếm
được
từng
hơi
thở
của
mình,
tôi
vẫn
ngồi
đợi.
Tôi
cũng
không
biết
mình
đang
chờ
đợi
điều
gì
nữa?
Một
điều
kỳ
diệu
như
những
vở
diễn
của
tôi
ư?
Không!
Tôi
đã
qua
rồi
cái
thời
mơ
mộng
ấy.
Đợi
để
đỡ
nhớ
sân
khấu,
đỡ
nhớ
khán
giả
ư?
Nhưng
tại
sao
cứ
phải
có
lý
do
cho
bất
cứ
điều
gì
xảy
ra?
Tôi
đợi,
đơn
giản
chỉ
là
để
đợi
thôi.
Bởi,
tôi
có
gì
ngoài
thời
gian
đang
chầm
chạp
trôi
qua
từng
kẽ
ngón
tay.
Tôi
có
gì
ngoài
những
hẫng
hụt,
những
đổ
vỡ
về
lòng
tin?
Tiếng
nói
cười,
tiếng
vỗ
tay
mới
đó
mà
đã
xa
ngai
ngái.
Tôi
cũng
lập
nhóm
hài
với
người
này
người
kia,
nổi
danh
cũng
có
mà
chưa
có
danh
cũng
có,
nhưng
chắc
là
do
không
có
duyên
nên
đều
đứt
gánh
giữa
đường.
Bước
chân
tôi
rệu
rã
qua
những
tháng
ngày
lận
đận,
đôi
dép
tôi
mang
mòn
vẹt
những
con
đường.
Có
những
đêm
mưa,
tôi
lầm
lũi
đi
trong
vô
định.
Nước
mưa
sao
mà
mặn
đắng
đến
thế?
Tôi
sợ
vợ
tôi
thấy
tôi
yếu
đuối,
sợ
vợ
tôi
thấy
tôi
quỵ
ngã,
sợ
vợ
tôi
thấy
những
giọt
nước
mắt
bất
lực…
Nói
là
nói
vậy
thôi,
chứ
làm
sao
qua
được
đôi
mắt
đầy
quan
tâm
của
vợ
tôi.
Vợ
tôi
biết
hết,
hiểu
hết.
Không
than
vãn,
không
kêu
ca,
trách
móc,
cũng
không
có
những
lời
động
viên
thừa
thãi,
chỉ
có
những
cái
siết
tay
thật
chặt,
những
vun
vén
gia
đình
cho
tôi
khỏi
bận
tâm,
cần
mẫn
dỗ
con
quấy
khóc
cho
tôi
bớt
nghĩ
suy…
Rồi
cũng
chính
vợ
tôi
đề
nghị
hai
vợ
chồng
tập
hài
đi
diễn
chung.
Tôi
do
dự
nhưng
vợ
tôi
bảo
cứ
thử,
có
mất
mát
gì
đâu.
Nhóm
hài
Bảo
Trí
–
Kim
Tuyết
ra
đời.
Tình
hình
cũng
chẳng
khả
quan
gì
hơn
so
với
trước
đây.
Vợ
chồng
tôi
tối
nào
cũng
tới
sân
khấu
ngồi
chờ
thời,
không
ai
thèm
ngó
ngàng
gì
hết.
Buồn
thúi
ruột
gan
vẫn
tự
an
ủi
ráng
vượt
qua.
Bữa
nào
được
cho
diễn,
mà
diễn
khán
giả
cười,
con
đường
ríu
rít
nói
cười.
Bữa
nào
diễn
khán
giả
không
cười,
tâm
trạng
vợ
chồng
tôi
nặng
như
đeo
cả
mấy
tấn
chì.
Có
gì
thảm
hại
cho
bằng
việc
lên
sân
khấu
diễn
hài
nói
cả
5,
10
phút
mà
khán
giả
cứ
im
phăng
phắc?
Trầy
vi
tróc
vảy,
tôi
suy
sụp
tới
mức
bao
nhiêu
muộn
phiền,
bao
nhiêu
uất
ức
dồn
nén
đem
trút
hết
lên
vợ
tôi.
Vậy
mà
vợ
tôi
vẫn
ẩn
nhẫn
ngồi
nghe,
không
hé
răng
nói
lại
nửa
lời.
Biết
lấy
gì
đền
đáp
tấm
lòng
và
sự
yêu
thương
của
vợ
tôi?
Nếu
không
có
vợ
tôi,
có
lẽ
tôi
đã
không
bao
giờ
đứng
dậy
được
nữa.
3.
Tôi
tin
vào
Tổ
nghiệp.
10
năm
gian
khổ
ấy
có
lẽ
là
vì
lúc
nổi
tiếng
tôi
cũng
làm
mình
làm
mẩy
nên
Tổ
phạt.
Nhưng
chưa
bao
giờ
Tổ
để
vợ
chồng
tôi
phải
đói
cái
ăn
cái
mặc
cả
dù
có.
Cũng
nhờ
Tổ
thương
tôi
mới
có
được
ngày
hôm
nay,
dẫu
lận
đận
vẫn
còn
đeo
bám.
Nhiều
khán
giả
trẻ
hỏi
tôi,
sao
thấy
chú
xuất
hiện
trên
tivi
hoài
mà
coi
bộ
vô
duyên
với
các
giải
thưởng
quá
vậy?
Ờ,
biết
sao
được,
tại
cái
duyên,
cái
số.
Tổ
cho
lúc
nào
thì
tôi
nhận
lúc
ấy.
Mà,
khán
giả
trẻ
còn
khoái
coi
một
ông
trung
niên
như
tôi
diễn
là
phần
thưởng
lớn
nhất
rồi
còn
gì.
Tôi
giờ
đã
ngót
nghét
bước
qua
cái
tuổi
ngũ
thập,
cái
tuổi
mà
người
ta
bắt
đầu
chững
lại
để
nghiệm
suy
ít
nhiều
về
những
thăng
trầm
trong
đời
sống.
Nhiều
khi
nghĩ,
anh
em
trong
lĩnh
vực
tấu
hài
ai
cũng
có
ít
nhất
một
album,
một
liveshow
để
kỷ
niệm
con
đường
theo
nghề,
còn
tôi
chẳng
có
gì
cả
cũng
bùi
ngùi
chạnh
lòng.
Một
phần
vì
kinh
tế,
một
phần
là
vì
anh
em,
rồi
lớp
đàn
em
sau
này
nữa
đối
xử
với
tôi
rất
chân
thành,
làm
liveshow
mà
mời
người
này
bỏ
người
kia,
tôi
coi
không
có
đặng.
Còn
mời
hết
thì
nội
tiền
xăng
thôi
tôi
cũng
không
đủ
trả.
Nên
đành
gói
ghém
ước
mơ
cất
giữ
lại.
Tôi
chỉ
có
duy
nhất
mong
muốn,
thiết
tha
và
bền
chắc
lúc
này
là
mở
được
một
lớp
học,
nho
nhỏ
thôi,
chừng
dăm
ba
đứa
học
trò
nhưng
có
đầu
ra
đàng
hoàng,
tươm
tất
để
truyền
lại
kinh
nghiệm
cho
các
bạn
trẻ.
Có
gì
hạnh
phúc
bằng
việc
nhìn
những
đứa
trò
thân
thương
vùng
vẫy
trưởng
thành
trong
nghề,
cái
nghề
mà
mình
đã
từng
đắm
say
khóc
cười,
lăn
lộn
từ
hồi
mười
mấy
tuổi.
Nghĩ
là
nghĩ
vậy,
mong
là
mong
vậy
chứ
tôi
băn
khoăn
nhiều
lắm.
Mười
bữa,
nửa
tháng,
học
trò
gặp
tôi
lại
hỏi:
“Sao
thầy
không
mở
lớp
đi
thầy?”
Ờ,
tôi
cũng
muốn
mở,
nhưng
mà
mở
rồi,
dạy
rồi
phải
có
nơi
đón
đầu
để
các
em
sống
được
với
nghề,
tin
vào
nghề
chứ
đâu
bỏ
mặc
các
em
cù
bơ
cù
bất
mò
đường
được.
Tôi
bây
giờ
cơ
hội
với
nghề
đã
chững
lại
rồi,
kiếm
đâu
ra
điều
kiện
vun
vén
cho
các
em?
Mà
như
vậy
thì
mở
lớp
để
làm
gì?
Thôi
thì,
em
nào
có
thắc
mắc
gì
cứ
hỏi,
tôi
sẵn
sàng
chỉ
hết.
Còn
lớp
học,
mong
là
Tổ
thương
và
nghe
được
tâm
nguyện
của
tôi
vậy
Dung
Hoàng
Tác
giả
bài
viết:
meoxu
Nguồn
tin:
CAND
Ý kiến bạn đọc