Đang
truy
cập
:
527
•Máy chủ tìm kiếm : 52
•Khách viếng thăm : 475
Hôm
nay
:
145259
Tháng
hiện
tại
:
2064835
Tổng
lượt
truy
cập
:
120332867
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
Ảnh bé ngô - CLVNCOM
Các nghệ sĩ ở trong nước, dù đang hành nghề hay không còn theo nghề ca hát, dù ở tại các thành phố lớn hay đang lưu diễn ở các làng xã hẻo lánh xa xôi, và những người làm việc liên quan đến nghề hát như nhạc sĩ, thợ may trang phục hát, công nhân sân khấu, người bán vé hát, gác cửa rạp hát đều nhớ và tổ chức cúng nhân ngày giỗ Tổ. Các nghệ sĩ cải lương và hát bội, định cư dù ở bất cứ nước nào trên thế giới, như Hoa Kỳ, Canada, Pháp, Anh, Úc, Đan Mạch, Tân Tây Lan…, đến hai ngày 11, 12 tháng 8 âm lịch cũng đều nhớ làm lễ cúng giỗ Tổ Nghiệp. Nơi nào thuận tiện, tập trung đông đảo nghệ sĩ thì lễ cúng giỗ Tổ được tổ chức long trọng. Nơi nào có ít nghệ sĩ cư ngụ hoặc vì sự liên lạc khó khăn, các nghệ sĩ cũng nhớ ngày giỗ Tổ mà tổ chức cúng tại nhà như lễ cúng giỗ ông bà. Cúng Tổ nghề là một tập tục chung cho các ngành nghề với tinh thần Tôn Sư Trọng Đạo, Uống Nước Nhớ Nguồn, tưởng nhớ công ơn người khai sáng ra nghề ấy. Tổ sư một nghề là người phát minh hoặc là người đầu tiên đem nghề ấy ở nơi khác truyền lại cho dân chúng tại một làng hay miền nào đó. Thợ bạc cũng có Tổ thợ bạc, thợ mộc, thợ rèn, thợ may, thợ đóng ghe… cũng có ngày cúng Tổ nghề giống như ngành hát bội hay cải lương cúng Tổ nghiệp. Đó là một mỹ tục, tỏ lòng tôn kính, biết ơn công khai sáng ra ngành nghề, nhiều người tin tưởng, khi cúng Tổ, khẩn cầu xin Tổ bảo hộ cho nghề nghiệp thì sẽ được linh ứng. Trong khánh thờ Tổ nghiệp tại nhà Hội Nghệ Sĩ Ái Hữu Tương Tế Saigòn có 3 cốt ông tượng trưng cho Tam Giáo đạo sư (Tổ sư, Thánh sư, Tiên sư) và 12 cốt ông tượng trưng cho Thập Nhị công nghệ (những bậc thầy của các ngành nhạc, múa, mộc, dệt, rèn, thuốc…). Khánh thờ này đã có tính đến nay hơn một trăm năm, do bà Tám Đội chủ rạp hát tọa lạc tại đường Marins Chợ Lớn (đường Trần Hưng Đạo) tặng cho gánh hát bội Phước Xương của cô Ba Ngoạn, sau cậu Tư Cương con cô Ba Ngoạn tặng lại cho Hội Nghệ Sĩ Ái Hữu. Các nghệ sĩ hát bội và cải lương thờ Tổ nghiệp sân khấu là thờ các bậc tiền bối trong nghề hát nói chung chớ không khẳng định tên gì giống như người dân bình thường thờ cửu huyền thất tổ. Với tinh thần Tôn Sư Trọng Đạo, sự thờ Tổ nghiệp đã gắn bó các nghệ sĩ nhiều thế hệ, nhiều đoàn hát thương yêu và giúp đỡ lẫn nhau trong khi hành nghề. Tất cả các nghệ sĩ hát bội và cải lương đều tin tưởng có Tổ nghiệp, có nhiều sự linh ứng của Tổ nghiệp mà rất nhiều nghệ sĩ được trực tiếp mục kích
Giai thoại về bàn thờ Tổ của đoàn hát Thanh Minh-Thanh Nga:
Năm
1964,
thành
phố
Saigòn
bị
giới
nghiêm
vì
những
cuộc
đảo
chánh
và
các
cuộc
xuống
đường
của
sinh
viên
và
phật
tử,
đoàn
Thanh
Minh-Thanh
Nga
không
hát
được
nên
bà
bầu
Thơ
bán
dàn,
đi
lưu
diễn
ở
các
tỉnh
miền
Trung
mà
trạm
hát
đầu
tiên
là
Nha
Trang.
Đoàn
xe
Thanh
Minh-Thanh
Nga
gồm
có
4
xe
nhà
(của
bà
bầu
Thơ,
Hữu
Phước,
Thành
Được
–
Út
Bạch
Lan,
Hoàng
Giang)
một
xe
đò
chở
nghệ
sĩ,
một
xe
hàng
chở
phong
cảnh,
dụng
cụ
sân
khấu,
y
trang
và
công
nhân
dàn
cảnh.
Bốn
chiếc
xe
nhà
và
xe
đò
chở
nghệ
sĩ
đã
đến
Nha
Trang
mà
xe
hàng
chở
cảnh
trí
vẫn
chưa
đến.
Đến
sáng,
bà
bầu
Thơ
cho
chú
tài
xế
Năm
Địa
chở
ông
bảy
Quản
lý
và
tôi
trở
lại
kiếm
coi
xe
hàng
bị
hư,
nằm
đường
ở
đâu
để
tìm
mướn
xe
hàng
khác
chở
cảnh
trí
ra
Nha
Trang
thì
đoàn
hát
mới
hát
được.
Đến
Định
Quán,
chúng
tôi
nghe
ông
chủ
quán
nói
là
hôm
qua
tài
xế
xe
lô
ghé
dùng
cơm,
nói
là
có
một
xe
hàng
lọt
xuống
hố
ngay
cua
quẹo
trên
Định
Quán.
Đây
là
cua
quẹo
nguy
hiểm,
trước
đây
có
nhiều
xe
bị
lật,
lọt
xuống
hố
sâu,
có
người
chết
nên
bên
lề
đường
có
miếu
nhỏ
thờ
những
người
tử
nạn
ở
khúc
cua
quẹo
tử
thần
này.
Đến
nơi
chúng
tôi
biết
là
xe
hàng
chở
cảnh
trí
của
đoàn
hát
bị
lọt
xuống
hố.
Anh
Thiệt,
xếp
dàn
cảnh,
đầu
và
tay
bị
băng
bó,
đang
trả
lời
những
câu
hỏi
của
cảnh
sát
đến
điều
tra
về
tai
nạn.
Theo
lời
anh
Thiệt,
xe
hàng
đổ
dốc,
đến
cua
này
thì
bánh
trước
bị
nổ,
xe
hơi
lại
đứt
thắng
nên
đâm
ngay
xuống
hố.
Hố
đá
sâu
hơn
tám
thước,
xe
lăng
quay
mấy
vòng,
các
thùng
đựng
đồ
hội,
y
trang
bị
văng
tứ
tung.
Các
anh
dàn
cảnh
ngồi
phía
sau
xe
và
tài
xế
nhảy
ra
khỏi
xe,
có
mấy
người
bị
thương
nặng
được
xe
cảnh
sát
cấp
cứu
và
chở
về
nhà
thương
trong
tỉnh.
Hiện
còn
mất
tích
bà
từ
(người
chuyên
đốt
nhang
và
giữ
gìn
bàn
thờ
Tổ)
và
hai
em
vệ
sĩ
cùng
đi
trong
xe
hàng.
Anh
Thiệt
cho
biết
là
đã
kêu
réo
nhiều
lần,
có
người
leo
xuống
hố
kiếm
nhưng
không
thấy
và
không
nghe
trả
lời.
Anh
Thiệt
xếp
dàn
cảnh
bị
thương
nên
không
leo
xuống
hố
được
và
người
leo
xuống
hố
chỉ
xuống
được
vài
thước
sâu
rồi
trở
lên,
nên
không
biết
đích
xác
bà
từ
và
hai
em
vệ
sĩ
bị
chết
hay
bị
thương
nặng.
Thời
may
có
một
chiếc
xe
jeep
nhà
binh
chạy
đến.
Họ
thấy
đông
người
đứng
ngay
khúc
cua
nguy
hiểm
nên
dừng
xe
lại.
Một
ông
trung
úy
đến
hỏi
xem
chuyện
gì
đã
xảy
ra.
Khi
biết
có
ba
người
bị
mất
tích,
ông
trung
úy
nói
phải
tìm
cách
cứu
lên
ngay
vì
dù
họ
không
bị
thương
mà
lọt
xuống
hố,
không
cơm
không
nước
mấy
ngày
chắc
họ
sẽ
phải
chết.
Ông
trung
úy
lại
bàn
bạc
với
các
binh
sĩ
dưới
quyền,
có
bốn
anh
chiến
sĩ
xung
phong
xuống
hố
cứu
người.
Ông
trung
úy
cho
cột
một
sợi
dây
thừng
dài
vô
sau
xe
jeep,
các
anh
lính
nắm
dây
thừng
đi
lần
lần
từ
miệng
hố
đi
xuống,
vừa
đi
vừa
quan
sát
và
kêu
thật
lớn
tiếng.
Chúng
tôi
nghiêng
mình
nhìn
xuống
hố
theo
dõi
nhưng
vì
quá
nhiều
nhánh
cây
che
khuất,
chúng
tôi
không
thấy
được
gì
cả.
Một
lúc
thật
lâu,
chừng
như
các
anh
lính
xuống
tới
đáy
hố
sâu,
chúng
tôi
nghe:
Thấy
rồi…
thấy
rồi…
ba
người
còn
nằm
trong
thùng
xe.
Các
anh
lính
lấy
dây
thừng
buộc
quanh
bụng
ba
người
bị
nạn,
mỗi
anh
lính
nắm
dây
thừng
đi
sát
kế
bên
để
nâng
đỡ
cho
họ
nương
theo
dây
mà
leo
lên.
Trên
nầy
xe
jeep
chạy
chậm
chậm,
kéo
dây
giúp
cho
các
anh
lính
dìu
ba
nạn
nhân
lên
mặt
lộ
dễ
dàng
hơn.
Mất
một
thời
gian
quá
lâu,
bốn
anh
chiến
sĩ
Cộng
Hòa
mới
dìu
được
bà
từ
và
hai
em
vệ
sĩ
lần
theo
đường
dây,
nhờ
sức
kéo
của
xe
jeep
mà
lên
được
mặt
lộ.
Bà
từ
và
hai
em
vệ
sĩ
không
bị
thương
vì
trong
khoang
xe
hàng
có
một
khung
làm
bằng
ê
ke
sắt
lớn,
chia
khoang
xe
làm
ba
phần,
hai
phần
kia
để
thùng
đồ
hội
và
thùng
đồ
cá
nhân
nghệ
sĩ.
Trong
khung
sắt
lớn
đó
cột
ghịt
chặt
bàn
thờ
tổ
và
có
chỗ
trống
cho
bà
từ
và
hai
em
vệ
sĩ
ngồi.
Khi
xe
lật,
các
thùng
đồ
hội
và
thùng
cá
nhân
của
nghệ
sĩ
văng
ra
xa,
bà
từ
và
hai
em
ngồi
trong
khung
sắt,
bám
chặt
vào
các
thanh
sắt
nên
chỉ
một
phen
hoảng
sợ,
không
bị
thùng
hàng
hay
cây
cối
va
quẹt
vào
mình
nên
mới
không
bị
thương.
Vì
họ
sợ
quá
nên
dù
nghe
tiếng
kêu
réo,
họ
cũng
không
thể
trả
lời
được.
Bà
bầu
và
các
nghệ
sĩ
tin
là
nhờ
có
ông
Tổ
độ
mà
bà
từ
và
hai
em
nghệ
sĩ
thoát
chết.
Năm
đó
đoàn
hát
cúng
TỔ
thật
long
trọng
và
mọi
người
tăng
thêm
lòng
tin
vào
sự
linh
ứng
của
Tổ
nghiệp.
Tôi
nghĩ
chắc
nhờ
vào
lòng
tin
có
Tổ
độ
nên
bà
từ
và
hai
em
vệ
sĩ
mới
bám
chặt
vào
khung
sắt,
chớ
nếu
không
thì
chỉ
hoảng
sợ,
họ
cũng
buông
tay
ra
và
sẽ
tự
đập
đầu
vào
khung
sắt
đó
mà
bị
thương.
Chuyện
thứ
hai:
Cũng
ông
Tổ
đoàn
hát
Thanh
Minh-Thanh
Nga:
Năm
1972,
bà
bầu
Thơ
có
hai
đoàn
hát:
đoàn
Thanh
Minh-Thanh
Nga
1
hát
tại
rạp
Hưng
Đạo
Saigon,
đoàn
Thanh
Minh-Thanh
Nga
2
tức
đoàn
Dạ
Minh
Châu
do
con
của
bà
là
nghệ
sĩ
Hữu
Thìn
cai
quản,
hát
ở
rạp
Thủ
Đô
Chợ
Lớn.
7
giờ
tối,
bà
ra
rạp
hát
Hưng
Đạo,
thắp
nhang
trên
bàn
thờ
Tổ,
xong
lại
salon
sát
vách
rạp
sau
dàn
đờn
cổ
nhạc,
ngồi
ăn
trầu,
nói
chuyện
về
việc
tập
tuồng
với
tôi
và
soạn
giả
Kiên
Giang.
Vì
tôi
là
Giám
đốc
kỹ
thuật
của
đoàn
hát
nên
khi
tập
tuồng
của
soạn
giả
nào,
tôi
cũng
phải
đến
nghe
chuyện
tuồng,
biết
việc
phân
vai
để
lo
y
phục
cho
các
nhân
vật,
cảnh
trí
nào
của
đoàn
có
thể
dùng
lại
cho
tuồng
đó.
Đang
nói
chuyện
thì
nghe
tiếng
Thanh
Nga
la:
Má
ơi,
bàn
thờ
Tổ
cháy
kìa.
Bà
bầu
Thơ,
tôi,
Kiên
Giang
và
các
nghệ
sĩ
chạy
lại,
thấy
tấm
màn
vàng
của
bàn
thờ
Tổ
cháy
rụi,
lư
hương
thì
chân
nhang
cháy
ngún
khói
mịt
mù.
Khi
dập
tắt
được
ngọn
lửa,
bà
bầu
buồn
lắm.
Bà
biết
chính
bà
vừa
thắp
nhang
ở
bàn
thờ
Tổ,
nghệ
sĩ
chưa
vô
và
họ
chỉ
thắp
nhang
khi
sắp
bước
ra
sân
khấu
để
diễn.
Việc
bàn
Thờ
Tổ
cháy
tấm
màn
và
cháy
ngún
chân
nhang
thì
bà
biết
chắc
là
khi
cặm
nhang
vô
lư
hương,
bà
sơ
suất,
cặm
không
chắc,
cây
nhang
ngã
vô
tấm
màn
mới
đốt
cháy
màn
bàn
thờ
Tổ.
Bà
bảo
tôi
nhờ
vợ
tôi
may
tấm
màn
khác
thay
cho
tấm
bị
cháy,
vừa
lúc
đó
thì
anh
Năm
Cư
quản
lý
rạp
chạy
vô
báo
tin:
Điện
thoại
ở
rạp
Thủ
Đô
báo
tin
là
hai
tấm
màn
lớn
của
đoàn
Dạ
Minh
Châu
tức
đoàn
Thanh
Minh-Thanh
Nga
2
bị
điện
xẹt,
cháy
rụi.
Khán
giả
túa
chạy
ra,
xe
chửa
lửa
phải
tới
mới
dập
tắt
được
ngọn
lửa.
Bà
bầu
và
chúng
tôi
vô
rạp
Thủ
Đô
trong
chợ
lớn
mới
thấy
đoàn
Dạ
Minh
Châu
tan
hoang.
Một
số
khán
giả
tuông
chạy,
làm
hư
dàn
đờn
Tân
Nhạc,
bể
các
loa
phóng
thanh.
Sở
chửa
lửa
xịt
nước,
hư,
gãy
phong
cảnh,
quần
áo
hát,
luôn
cái
bàn
thờ
Tổ
cũng
bị
xịt
nước,
bể
tung
tóe
ra.
Đoàn
Dạ
Minh
Châu
coi
như
rã
gánh
từ
đêm
đó.
Một
tháng
sau
đoàn
Thanh
Minh-Thanh
Nga
rã
gánh
ở
rạp
Minh
Châu
(cầu
Ông
Lãnh).
Bà
bầu
nói
ông
Tổ
đã
báo
hiệu
và
trừng
phạt
bà.
Chúng
tôi
không
biết
bà
đã
làm
gì
mà
bị
Tổ
trừng
phạt
nhưng
nghệ
sĩ
đều
tin
là
có
bàn
tay
vô
hình
nhúng
vào
nên
mới
suy
sụp
mau
như
vậy.
Chuyện
về
Tổ
nghiệp
linh
ứng
còn
rất
nhiều,
xảy
ra
cho
đoàn
Việt
Kịch
Năm
Châu,
đoàn
Kim
Thoa,
đoàn
Kim
Chưởng,
đoàn
Tiếng
Chuông…
những
chuyện
mà
tôi
được
mục
kích
khi
tôi
cộng
tác
với
các
đoàn
hát
vừa
kể.
Các
nghệ
sĩ
cải
lương
luôn
luôn
sợ
Tổ
phạt,
Tổ
lấy
nghề,
Tổ
lấy
duyên
sân
khấu
nên
nỗi
lo
sợ
đó
cũng
là
một
biện
pháp
tốt
để
răn
dạy
nghệ
sĩ,
giữ
không
cho
nghệ
sĩ
phản
thầy
hại
bạn
hay
làm
hại
đời
các
cô
thiếu
nữ
mê
kép,
trốn
cha
mẹ
mà
hư
hại
cả
cuộc
đời.
Tôi
sẽ
ráng
nhớ
đầy
đủ
chi
tiết
các
chuyện
về
ông
Tổ
của
chúng
tôi
để
kỳ
tới
cống
hiến
cho
các
bạn
xem
để
hiểu
về
cuộc
sống
tinh
thần
của
các
nghệ
sĩ
xưa.
Nguyễn
Phương
2013
Mã
an
toàn:
Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
lần
đầu
làm
live
show
ở
Việt
Nam
Hãy
để
cố
NSƯT
Vũ
Linh
được
yên
nghỉ
Trường
ĐH
Sân
khấu
-
Điện
ảnh
TP
HCM
tuyển
sinh
diễn
viên
cải
lương
Nam
nghệ
sĩ
Thanh
Điền
đã
trở
thành
youtuber
chuyên
nghiệp?
'Thần
đồng
cải
lương'
Linh
Tý:
Tôi
chưa
làm
điều
gì
khiến
ba
Linh
Tâm
mất
mặt
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
Ý kiến bạn đọc