Thành
danh
nhờ
mẹ
Mỹ
Châu
sinh
năm
1950,
trong
một
gia
đình
nghèo
ở
Thủ
Thừa,
Long
An.
Cha
Mỹ
Châu
mất
sớm,
một
mình
mẹ
chị
còng
lưng
nặng
gánh
nuôi
con.
Bởi
vậy,
Mỹ
Châu
không
bao
giờ
làm
điều
gì
khiến
mẹ
phải
phật
ý.
Ngay
cả
việc
Mỹ
Châu
trở
thành
đào
hát,
cũng
là
ý
thích
của
mẹ.

NSƯT
Mỹ
Châu
cùng
chồng
là
nghệ
sĩ
Đức
Minh.
Mỹ
Châu
còn
nhớ,
mẹ
chị
mê
cải
lương
vô
cùng.
Có
khi
đang
bán
hàng,
nghe
đoàn
hát
ở
đâu
về
là
bà
cũng
tất
tả
quang
gánh
chạy
theo
coi.
Bởi
thế,
trong
những
trưa
gió
đồng
về
mát
rượi,
mẹ
chị
ngồi
gội
tóc
bên
nhà,
thả
lời
ca
ướt
rượt,
mênh
mang
trên
ruộng
lúa
bao
la.
Vì
thế,
Mỹ
Châu
mới
8
tuổi
đầu
đã
được
mẹ
cho
đi
học
ca
vọng
cổ.
Mẹ
gửi
chị
cho
nhạc
sĩ
Bảy
Vân,
hiện
là
lão
nghệ
nhân
đờn
tài
tử
ở
TP.Tân
An,
Long
An.
Học
với
thầy
Bảy
Vân
được
mấy
năm,
Mỹ
Châu
đã
vững
vàng
gần
hết
20
bài
cổ
nhạc
tài
tử
và
nhiều
thể
điệu
cải
lương.
Mỹ
Châu
kể
lại:
“Đó
là
một
ngày
rất
lạ
lùng,
năm
ấy
tôi
vừa
tròn
11
tuổi.
Khi
đang
ngồi
trong
lớp
học
thì
má
từ
ngoài
cửa
bước
vào
thưa
cùng
cô
giáo:
“Thưa
cô,
tôi
xin
cho
cháu
Châu
nghỉ
học
để
theo
đoàn
hát”.
Cả
lớp
ngỡ
ngàng,
tôi
cũng
ngỡ
ngàng.
Vì
từ
khi
rất
nhỏ
tôi
đã
ước
ao
được
ăn
học
thành
tài
để
trở
thành
bác
sĩ”.
Nhưng
Mỹ
Châu
vẫn
nghe
lời
mẹ
nghỉ
học,
bởi
hơn
ai
hết
chị
không
muốn
mẹ
phải
buồn,
phải
khổ
vì
có
đứa
con
cãi
lời.
Chị
vẫn
nhớ
như
in
cái
cảm
giác
lủi
thủi
cất
sách
vở
vào
cặp
rồi
bước
ra
khỏi
lớp
học.
Lúc
đó,
trong
ý
nghĩ
non
nớt
của
chị
chỉ
là
nỗi
xót
xa,
luyến
tiếc
vì
sẽ
chẳng
bao
giờ
được
gặp
lại
thầy
cô,
bạn
bè,
được
nắn
nót
những
con
chữ
thân
thương
nữa.
Mỹ
Châu
khóc,
mà
không
cho
mẹ
hay,
vì
chị
biết
rằng,
mẹ
vạn
bất
đắc
dĩ
mới
làm
như
thế.
Nhà
Mỹ
Châu,
cơm
còn
chưa
đủ
no,
gạo
mỗi
ngày
phải
vét
đáy
khạp
thì
làm
sao
đủ
tiền
để
cho
chị
ăn
học
tới
nơi
tới
chốn.
Nhưng
mẹ
chị
đã
không
lầm,
nhờ
sự
kiên
quyết
ấy
mà
làng
cải
lương
Việt
Nam
đã
có
một
cô
đào
thương
với
“dây
Mỹ
Châu”
thuộc
hàng
độc
nhất.
Mỹ
Châu
vẫn
không
thể
nào
quên
cái
ngày
của
năm
1961,
quê
chị
mịt
mù
gió
dữ,
mẹ
một
tay
xách
giỏ,
một
tay
dắt
Mỹ
Châu
liêu
xiêu
bước
khỏi
mái
lá
xác
xơ,
run
rẩy.
Mẹ
và
Mỹ
Châu
cùng
theo
gánh
Tiếng
Chuông
của
ông
bầu
Ba
Can.
Những
năm
đầu,
cơ
cực
không
tài
nào
tả
xiết.
Đến
tận
bây
giờ,
Mỹ
Châu
vẫn
còn
nhớ
cái
năm
chị
13
tuổi,
đã
được
đứng
hát
ở
rạp
Hưng
Đạo,
nhưng
tiền
vẫn
không
đủ
để
hai
mẹ
con
no
bữa.
Lúc
ấy,
có
một
xe
mì
gõ
đẩy
ngang,
mẹ
sợ
Mỹ
Châu
mất
sức,
nhưng
lại
không
có
tiền
nên
chỉ
kêu
đúng
một
tô.
Mỹ
Châu
biết
mẹ
cũng
đói
lòng,
nên
nằng
nặc
đòi
mỗi
người
chia
một
nửa.
Mẹ
cương
quyết
không
chịu,
Mỹ
Châu
nước
mắt
lưng
tròng,
từng
giọt
nóng
hổi
tròn
lăn
trên
làn
da
còn
non
nhuốt
lông
măng.
Mỹ
Châu
kể,
mẹ
chính
là
chỗ
dựa
lớn
nhất
và
duy
nhất
trong
lòng
chị.
Khi
Mỹ
Châu
nổi
danh,
có
sự
nghiệp,
có
tất
cả
thì
mẹ
chị
vẫn
vậy,
không
dám
xài
phung
phí
một
đồng
nào.
Mỹ
Châu
bồi
hồi
tâm
sự:
“Tôi
đi
hát,
có
chút
đỉnh
tiền
đưa
má,
má
cất
kỹ,
không
xài
một
đồng,
bảo
để
dành
sau
này
cho
con
đi
lấy
chồng.
Tôi
may
đồ
cho
má,
má
không
chịu
mặc,
còn
rầy
tôi
sao
lo
cho
má
làm
chi.
Má
lo
cho
tôi
từ
miếng
ăn
đến
giấc
ngủ.
Mỗi
suất
diễn
của
tôi
đều
có
má
đi
theo,
má
tự
tay
làm
đầu,
kết
trâm
cài,
thay
phục
trang
cho
tôi”.
Cứ
như
thế,
bên
cạnh
Mỹ
Châu
luôn
có
người
mẹ
thầm
lặng
dõi
theo
con,
khóc
cười
cùng
các
vai
diễn
của
con.
Mỹ
Châu
có
lần
đã
chia
sẻ,
sự
nghiệp
của
chị
chính
là
nhờ
mẹ
mà
đạt
thành,
chứ
nếu
ngày
ấy,
Mỹ
Châu
không
nghe
lời
mẹ
và
mẹ
không
cương
quyết
theo
tới
cùng
thì
đến
giờ
Mỹ
Châu
cũng
không
biết
mình
sẽ
đi
về
đâu.
Nhưng
ai
rồi
cũng
phải
về
với
đất,
như
chiếc
lá
vàng
phải
rơi
về
cội.
Năm
1990,
mẹ
Mỹ
Châu
đột
ngột
mất,
để
lại
trong
lòng
chị
một
khoảng
trống
rất
lớn
mà
cho
đến
tận
bây
giờ,
nỗi
đau
ấy
vẫn
chưa
hề
nguôi
ngoai.
Mỹ
Châu
nghẹn
ngào
trong
nước
mắt:
“Tôi
còn
nhớ
như
in
ngày
cuối
cùng
má
mất.
Đêm
ấy
tôi
đi
quay
vở
Giai
nhân
và
loạn
tướng,
má
đi
theo
và
còn
khen
nức
nở.
Sáng
hôm
sau
má
thức
dậy
tập
thể
dục,
làm
đồ
ăn
sáng
xong
thì
đột
nhiên
ngã
quỵ,
căn
bệnh
tim
tái
phát
và
má
đã
vĩnh
viễn
ra
đi.
Tôi
không
thể
tưởng
tượng
nổi
mình
lúc
đó
như
thế
nào
nữa.
Cứ
như
người
mất
hồn,
cứ
như
tôi
đang
thương
lượng
với
sự
tuyệt
vọng.
Mà
má
thì
thật
sự
đi
rồi…
Phải
mất
một
thời
gian
rất
lâu
sau
đó
tôi
mới
lấy
lại
được
sự
thăng
bằng
trong
cuộc
sống”.
“Dây
Mỹ
Châu”
Đã
kinh
qua
bao
nhiêu
gian
khó,
cơ
cực
không
gì
tả
xiết,
nhưng
khi
hỏi,
Mỹ
Châu
luôn
bảo
rằng
chị
vô
cùng
may
mắn
khi
được
“tổ
đãi,
người
thương”.
Thật
vậy,
từ
lúc
bàn
chân
non
nớt
của
cô
bé
11
tuổi
bước
vào
làng
sân
khấu
cho
đến
lúc
sang
Mỹ
định
cư,
giọng
ca
Mỹ
Châu
vẫn
chưa
bao
giờ
phai
mờ
trong
lòng
người
mộ
điệu.
Vừa
đến
gánh
Tiếng
Chuông,
vai
đào
con
trong
vở
Giai
nhân
bên
suối
mộng
đã
khiến
người
ta
nhớ
mãi
cái
giọng
ca
lanh
lảnh,
trong
vắt
của
cô
bé
Mỹ
Châu.

NSƯT
Mỹ
Châu.
Năm
15
tuổi,
Mỹ
Châu
về
gánh
Út
Bạch
Lan
-
Thành
Được.
Lúc
này
chị
đã
trở
thành
một
thiếu
nữ
xinh
đẹp,
giọng
ca
đã
đủ
chuẩn
để
trở
thành
đào
chánh.
Giọng
ca
Mỹ
Châu
“làm
mưa
làm
gió”
trong
làng
cải
lương
thời
bấy
giờ.
Chị
cùng
“ông
hoàng
đĩa
nhựa”
Tấn
Tài
đã
làm
nên
những
tuyệt
phẩm
không
bao
giờ
phai
dấu
với
thời
gian.
Và
sau
đó,
chị
về
hát
chung
với
“hoàng
tử
sân
khấu”
Minh
Phụng,
đã
trở
thành
giọng
ca
khiến
biết
bao
nhiêu
người
mê
đắm.
Mỹ
Châu
đã
đoạt
HCV
giải
Thanh
Tâm
khi
chỉ
mới
16
tuổi.
Có
thể
nói,
NSƯT
Mỹ
Châu
đã
được
tạo
hóa
ban
tặng
cho
nhiều
ưu
thế
để
trở
thành
đào
chánh.
Trước
tiên
là
vóc
dáng
quý
phái,
sang
trọng,
phảng
phất
chút
u
buồn,
huyền
bí
mà
không
hề
quá
bi
lụy.
Mỹ
Châu
có
năng
khiếu
từ
nhỏ,
lại
được
thầy
Bảy
Vân
đào
tạo
vững
chãi
về
bài
bản.
Đặc
biệt,
đôi
mắt
buồn
và
chất
giọng
đầy
u
uẩn,
mượt
mà
nhưng
có
gì
đó
trúc
trắc
của
Mỹ
Châu
khiến
chị
nhập
vai
nào
là
khán
giả
đồng
cảm
ngay
số
phận
bi
thương
của
vai
ấy.
Vì
lẽ
đó,
Mỹ
Châu
đã
chinh
phục
được
hàng
triệu
người
mến
mộ
cải
lương
qua
biết
bao
nhiêu
thập
kỷ.
Đặc
biệt,
không
thể
không
nói
đến
chất
giọng
cực
lạ
của
Mỹ
Châu
và
cả
kỹ
thuật
ca
ngâm
lạ
so
với
nhiều
nghệ
sĩ
tài
danh
khác.
Thông
thường
người
có
làn
hơi
mạnh,
khỏe
khoắn
để
hỗ
trợ
âm
giọng
tròn,
tạo
thẩm
âm
cao
khi
phát
âm.
NSƯT
Mỹ
Châu
thì
ngược
lại,
giọng
chị
tròn,
rõ,
thẩm
âm
cao
nhưng
làn
hơi
của
chị
thì
không
quá
mạnh
chỉ
trung
bình,
nên
ít
khi
chị
ca
chồng
hoặc
ca
cấn
như
nhiều
nghệ
sĩ
khác.
Bên
cạnh
đó,
giọng
của
Mỹ
Châu
nằm
ở
cao
độ
“lỡ
ba
lỡ
tư”,
nghĩa
là
cao
độ
không
lên
tới
“dây
hò
tư”
còn
gọi
là
“dây
chánh
đào”.
Điều
này,
khiến
các
thầy
đờn
cảm
thấy
khó
khăn
khi
hòa
âm
cùng
giọng
của
Mỹ
Châu,
bởi
thời
ấy
guitar
chưa
hiện
đại,
tính
năng
không
rộng
như
bây
giờ.
Để
chơi
guitar
ở
“dây
hò
tư”,
các
nhạc
công
chỉ
cần
thêm
một
cây
chặn
là
được,
nhưng
giọng
của
Mỹ
Châu
“lỡ
ba,
lỡ
tư”,
thật
chẳng
biết
đờn
thế
nào
cho
phải.
Và
nhạc
sĩ
Hoàng
Thành
đã
nghiền
ngẫm
và
chế
ra
“dây
Mỹ
Châu”
ở
giọng
hò
tư
nhưng
lại
nằm
ở
tông
Đô.
Việc
hạ
dây
xuống
thấp
đã
giúp
cho
tiếng
đờn
của
Hoàng
Thành
và
giọng
ca
của
NSƯT
Mỹ
Châu
trở
nên
mùi
mẫn,
đồng
điệu
đến
bất
ngờ.
“Dây
Mỹ
Châu”
lúc
ấy
khi
ngân
lên
đã
khiến
nhiều
người
mộ
điệu
phải
thảng
thốt
vì
độ
truyền
cảm
và
lay
động
lòng
người
của
nó.
Đến
mức,
những
giọng
ca
chuẩn
ở
“dây
hò
tư”
cũng
phải
học
theo
“dây
Mỹ
Châu”
để
làm
hài
lòng
người
hâm
mộ.
NSƯT
Mỹ
Châu
từ
lâu
đã
định
cư
ở
nước
ngoài
cùng
chồng
là
nghệ
sĩ
Đức
Minh.
Những
năm
qua,
thỉnh
thoảng
chị
vẫn
về
nước
tham
gia
nhiều
chương
trình
từ
thiện,
xã
hội,
đặc
biệt
là
những
chương
trình
do
quê
hương
Long
An
của
chị
tổ
chức.
Ở
cái
tuổi
“cuối
mùa
nhan
sắc”,
Mỹ
Châu
vẫn
đủ
sức
chinh
phục
khán
giả
bởi
vẻ
quý
phái
pha
lẫn
chút
huyền
bí,
kiêu
sa
trong
ánh
mắt
nụ
cười.
Và
“dây
Mỹ
Châu”
độc
nhất
khi
vang
lên
vẫn
khiến
bao
nhiêu
con
tim
rụng
rời
tan
chảy.
Hồng
Ân
Ý kiến bạn đọc