Đang
truy
cập
:
660
•Máy chủ tìm kiếm : 104
•Khách viếng thăm : 556
Hôm
nay
:
150498
Tháng
hiện
tại
:
2070074
Tổng
lượt
truy
cập
:
120338106
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
Từ bài viết Long đong sân khấu - Nỗi lòng người làm nghệ thuật
Đạo diễn NGUYỄN HỒNG DUNG, Phó Chủ tịch Hội Sân khấu TPHCM: Không an cư, khó lạc nghiệp
Sau
40
năm,
sân
khấu
TP
đã
trải
qua
nhiều
cung
bậc
thăng
trầm,
từ
thời
kỳ
hoàng
kim
trong
thập
niên
80
của
thế
kỷ
trước,
rồi
chợt
bừng
sáng
của
đợt
sóng
xã
hội
hóa
vào
đầu
năm
2000,
đến
nay
lại
đang
rơi
vào
tình
trạng
hoạt
động
cầm
chừng.
Sân
khấu
vẫn
sáng
đèn,
nhưng
lượng
khán
giả
thưa
thớt.
Hiếm
có
một
đơn
vị
nghệ
thuật
nào
dám
biểu
diễn
liên
tục
6/7
ngày
trong
tuần
như
trước
đây.
Ngay
chính
các
diễn
viên
sân
khấu
cũng
chia
năm
xẻ
bảy
cho
sàn
diễn,
màn
ảnh
truyền
hình…
Sân
khấu
xã
hội
hóa
của
TP
một
thời
là
hiện
tượng,
nhưng
đến
nay
không
còn
mạnh
như
trước.
Lực
lượng
biểu
diễn
nở
nồi
ghê
gớm
mà
sàn
diễn,
sân
khấu
dành
cho
họ
lại
quá
eo
hẹp.
TP
đã
rất
quan
tâm
trong
việc
đầu
tư
tác
phẩm,
thậm
chí
là
luôn
rộng
mở
cho
sáng
tác.
Nhưng
đầu
tư
cho
các
lĩnh
vực
nghệ
thuật
đều
có
những
đặc
thù
khác
nhau.
Nghệ
thuật
sân
khấu
đòi
hỏi
không
chỉ
có
một
tác
giả
mà
còn
cả
một
đội
ngũ
cùng
sáng
tạo,
nên
việc
đầu
tư
cho
tác
phẩm
như
thời
gian
qua
là
chỉ
có
đầu
vào
mà
không
có
đầu
ra.
TP
đang
thiếu
trầm
trọng
những
nhà
hát,
rạp
hát
có
quy
mô
và
chuẩn
mực.
Không
thể
xem
hội
trường
là
sàn
diễn
chuẩn
được.
Không
gian
nghệ
thuật
không
chỉ
là
quảng
trường
mà
còn
là
không
gian
của
sự
cô
đọng.
Nếu
tác
giả
nặn
tim
óc
để
viết
ra
tác
phẩm
chỉ
để
đọc
và
nằm
trên
giấy
thì
động
lực
nào
có
thể
khiến
cho
người
ta
viết
nữa?
Sân
khấu
TP
không
“an
cư”,
làm
sao
mà
“lạc
nghiệp”?
Một cảnh trong vở Tình lá diêu bông của Sân khấu kịch 5B.
NSƯT NGỌC NGA, Phó Giám đốc Nhà hát Nghệ thuật Hát bội: Thu nhập thấp, cạnh tranh cao
Hiện
nay
anh
em
nhà
hát
rất
băn
khoăn
vì
không
biết
mình
sẽ
về
đâu.
Lãnh
đạo
nhà
hát
cũng
chỉ
biết
chia
sẻ
với
anh
em
rằng
chỉ
còn
chờ
và
chờ
mà
thôi.
Trong
khi
đó,
tâm
tư
nguyện
vọng
của
anh
em
là
rất
muốn
có
một
sân
khấu
ổn
định
để
hoạt
động
và
anh
em
cũng
mong
muốn
giữ
lại
được
rạp
Long
Phụng
để
đầu
tư,
nâng
cấp,
nhưng
điều
này
có
vẻ
xa
vời
quá!
Chúng
tôi
chỉ
mong
có
một
nhà
hát
khoảng
300
ghế
để
diễn
phục
vụ.
Anh
em
diễn
viên
hát
bội
không
có
cơ
hội
đi
diễn
như
những
nghệ
sĩ,
diễn
viên
các
đơn
vị
khác
nên
thu
nhập
thấp,
đành
phải
chấp
nhận
sự
đón
nhận
của
khán
giả.
Nhà
hát
hiện
chỉ
có
56
người,
đã
vậy
trong
khoảng
5
-
10
năm
nữa,
cả
chục
anh
chị
em
đến
tuổi
hưu,
chúng
tôi
lo
lớp
kế
cận
có
bám
trụ
nổi
với
nghề
hay
không?
Mấy
năm
gần
đây,
việc
ký
hợp
đồng
biểu
diễn
của
nhà
hát
cũng
gặp
không
ít
trở
ngại.
Chúng
tôi
cũng
phải
phải
cạnh
tranh
khốc
liệt
với
các
nhóm,
đoàn
hát
bội
tư
nhân,
lại
thêm
nhiều
nơi
thích
cải
lương
Hồ
Quảng
nên
chỉ
mời
nghệ
sĩ
cải
lương
ngôi
sao.
Nhà
hát
vì
thế
cứ
mất
dần
những
hợp
đồng
điểm
diễn
quen
thuộc…
NSƯT TRẦN VƯƠNG THẠCH, Giám đốc Nhà hát Giao hưởng - Nhạc - Vũ kịch TPHCM (HBSO): Mong mỏi một nhà hát đúng chuẩn
Từ
nhiều
năm
qua,
chúng
tôi
đã
rất
mong
mỏi
về
một
nhà
hát
cho
riêng
mình
nhưng
vẫn
chưa
thể
thực
hiện.
Chúng
tôi
mong
muốn
được
giao
vai
trò
chủ
đầu
tư
dự
án
nhà
hát,
vì
đây
là
sự
nghiệp
của
chúng
tôi,
chỉ
có
chúng
tôi
mới
hiểu
và
tâm
huyết
với
nó.
Chúng
tôi
cũng
đã
trao
đổi
với
Sở
VH-TT
rằng
qua
sự
việc
rạp
Hưng
Đạo
vừa
rồi,
chúng
tôi
không
tin
tưởng
Ban
quản
lý
dự
án
của
sở
nữa.
Việc
xây
dựng
rạp
Hưng
Đạo
với
những
ngổn
ngang,
không
thể
đáp
ứng
được
yêu
cầu
của
một
sân
khấu
biểu
diễn
nghệ
thuật
đã
gây
bức
xúc
trong
giới
nghệ
sĩ;
điều
này
đã
chứng
tỏ
những
người
làm
dự
án
không
đủ
năng
lực,
không
hiểu
nghệ
thuật,
không
biết
cách
chăm
sóc,
tận
tâm
với
nó.
Vậy
làm
sao
chúng
tôi
có
chỗ
làm
nghề?
Chúng
tôi
mong
muốn
xây
dựng
một
nhà
hát
có
2
sân
khấu.
Một
sân
khấu
nhỏ
500
chỗ
ngồi
đáp
ứng
lượng
khán
giả
cố
định
và
một
sân
khấu
1.200
chỗ
(đúng
quy
chuẩn
quốc
tế)
để
phục
vụ
loại
hình
biểu
diễn
vũ
kịch,
nhạc
kịch,
cả
cải
lương,
xiếc…
Về
chế
độ
đãi
ngộ
nghệ
sĩ,
nay
đã
quá
lạc
hậu
so
với
tình
hình
phát
triển
xã
hội,
cần
điều
chỉnh
để
anh
em
yên
tâm
làm
nghề.
Ông HUỲNH ANH TUẤN, Giám đốc Sân khấu kịch IDECAF: Phải coi trọng văn hóa nước mình
Tôi
từng
đem
múa
rối
nước
đi
Nhật
Bản
lưu
diễn
và
thắng
lớn.
Qua
đó,
có
thể
thấy
văn
hóa
dân
tộc
mình
rất
đặc
biệt,
độc
đáo,
được
công
chúng
thế
giới
quan
tâm.
Các
loại
hình
nghệ
thuật
tuồng,
chèo,
cải
lương...
của
mình
cũng
rất
hay,
đặc
sắc.
Người
Nhật
có
câu
nói
rất
hay:
“Muốn
người
ta
coi
trọng
văn
hóa
mình
thì
mình
phải
coi
trọng
văn
hóa
của
mình
trước”.
Việc
sân
khấu
nghệ
thuật
truyền
thống
mất
dần
khán
giả,
suy
cho
cùng,
lỗi
không
phải
của
khán
giả
mà
của
người
quản
lý
và
người
làm
nghệ
thuật,
vì
chưa
làm
cho
người
ta
yêu,
chưa
mạnh
dạn
tập
cho
người
ta
yêu,
người
ta
mê,
say
đắm
nghệ
thuật…
Về
điểm
diễn,
tốt
nhất
là
sửa
chữa,
cải
tạo
những
rạp
hát
đang
có.
Vấn
đề
quan
trọng
nằm
ở
chỗ
người
sử
dụng,
cần
thiết
phải
xây
dựng
nguồn
nhân
lực
làm
ra
sản
phẩm,
thưởng
thức
sản
phẩm
văn
hóa
và
quan
tâm
đến
những
chế
độ
ưu
tiên
tài
trợ
từng
vở
diễn,
phục
vụ
từng
đối
tượng
khán
giả.
THÚY BÌNH
|
Đạo diễn NGUYỄN HỒNG DUNG, Phó Chủ tịch Hội Sân khấu TPHCM: Không an cư, khó lạc nghiệp
Sau
40
năm,
sân
khấu
TP
đã
trải
qua
nhiều
cung
bậc
thăng
trầm,
từ
thời
kỳ
hoàng
kim
trong
thập
niên
80
của
thế
kỷ
trước,
rồi
chợt
bừng
sáng
của
đợt
sóng
xã
hội
hóa
vào
đầu
năm
2000,
đến
nay
lại
đang
rơi
vào
tình
trạng
hoạt
động
cầm
chừng.
Sân
khấu
vẫn
sáng
đèn,
nhưng
lượng
khán
giả
thưa
thớt.
Hiếm
có
một
đơn
vị
nghệ
thuật
nào
dám
biểu
diễn
liên
tục
6/7
ngày
trong
tuần
như
trước
đây.
Ngay
chính
các
diễn
viên
sân
khấu
cũng
chia
năm
xẻ
bảy
cho
sàn
diễn,
màn
ảnh
truyền
hình…
Sân
khấu
xã
hội
hóa
của
TP
một
thời
là
hiện
tượng,
nhưng
đến
nay
không
còn
mạnh
như
trước.
Lực
lượng
biểu
diễn
nở
nồi
ghê
gớm
mà
sàn
diễn,
sân
khấu
dành
cho
họ
lại
quá
eo
hẹp.
TP
đã
rất
quan
tâm
trong
việc
đầu
tư
tác
phẩm,
thậm
chí
là
luôn
rộng
mở
cho
sáng
tác.
Nhưng
đầu
tư
cho
các
lĩnh
vực
nghệ
thuật
đều
có
những
đặc
thù
khác
nhau.
Nghệ
thuật
sân
khấu
đòi
hỏi
không
chỉ
có
một
tác
giả
mà
còn
cả
một
đội
ngũ
cùng
sáng
tạo,
nên
việc
đầu
tư
cho
tác
phẩm
như
thời
gian
qua
là
chỉ
có
đầu
vào
mà
không
có
đầu
ra.
TP
đang
thiếu
trầm
trọng
những
nhà
hát,
rạp
hát
có
quy
mô
và
chuẩn
mực.
Không
thể
xem
hội
trường
là
sàn
diễn
chuẩn
được.
Không
gian
nghệ
thuật
không
chỉ
là
quảng
trường
mà
còn
là
không
gian
của
sự
cô
đọng.
Nếu
tác
giả
nặn
tim
óc
để
viết
ra
tác
phẩm
chỉ
để
đọc
và
nằm
trên
giấy
thì
động
lực
nào
có
thể
khiến
cho
người
ta
viết
nữa?
Sân
khấu
TP
không
“an
cư”,
làm
sao
mà
“lạc
nghiệp”?
Một cảnh trong vở Tình lá diêu bông của Sân khấu kịch 5B.
NSƯT NGỌC NGA, Phó Giám đốc Nhà hát Nghệ thuật Hát bội: Thu nhập thấp, cạnh tranh cao
Hiện
nay
anh
em
nhà
hát
rất
băn
khoăn
vì
không
biết
mình
sẽ
về
đâu.
Lãnh
đạo
nhà
hát
cũng
chỉ
biết
chia
sẻ
với
anh
em
rằng
chỉ
còn
chờ
và
chờ
mà
thôi.
Trong
khi
đó,
tâm
tư
nguyện
vọng
của
anh
em
là
rất
muốn
có
một
sân
khấu
ổn
định
để
hoạt
động
và
anh
em
cũng
mong
muốn
giữ
lại
được
rạp
Long
Phụng
để
đầu
tư,
nâng
cấp,
nhưng
điều
này
có
vẻ
xa
vời
quá!
Chúng
tôi
chỉ
mong
có
một
nhà
hát
khoảng
300
ghế
để
diễn
phục
vụ.
Anh
em
diễn
viên
hát
bội
không
có
cơ
hội
đi
diễn
như
những
nghệ
sĩ,
diễn
viên
các
đơn
vị
khác
nên
thu
nhập
thấp,
đành
phải
chấp
nhận
sự
đón
nhận
của
khán
giả.
Nhà
hát
hiện
chỉ
có
56
người,
đã
vậy
trong
khoảng
5
-
10
năm
nữa,
cả
chục
anh
chị
em
đến
tuổi
hưu,
chúng
tôi
lo
lớp
kế
cận
có
bám
trụ
nổi
với
nghề
hay
không?
Mấy
năm
gần
đây,
việc
ký
hợp
đồng
biểu
diễn
của
nhà
hát
cũng
gặp
không
ít
trở
ngại.
Chúng
tôi
cũng
phải
phải
cạnh
tranh
khốc
liệt
với
các
nhóm,
đoàn
hát
bội
tư
nhân,
lại
thêm
nhiều
nơi
thích
cải
lương
Hồ
Quảng
nên
chỉ
mời
nghệ
sĩ
cải
lương
ngôi
sao.
Nhà
hát
vì
thế
cứ
mất
dần
những
hợp
đồng
điểm
diễn
quen
thuộc…
NSƯT TRẦN VƯƠNG THẠCH, Giám đốc Nhà hát Giao hưởng - Nhạc - Vũ kịch TPHCM (HBSO): Mong mỏi một nhà hát đúng chuẩn
Từ
nhiều
năm
qua,
chúng
tôi
đã
rất
mong
mỏi
về
một
nhà
hát
cho
riêng
mình
nhưng
vẫn
chưa
thể
thực
hiện.
Chúng
tôi
mong
muốn
được
giao
vai
trò
chủ
đầu
tư
dự
án
nhà
hát,
vì
đây
là
sự
nghiệp
của
chúng
tôi,
chỉ
có
chúng
tôi
mới
hiểu
và
tâm
huyết
với
nó.
Chúng
tôi
cũng
đã
trao
đổi
với
Sở
VH-TT
rằng
qua
sự
việc
rạp
Hưng
Đạo
vừa
rồi,
chúng
tôi
không
tin
tưởng
Ban
quản
lý
dự
án
của
sở
nữa.
Việc
xây
dựng
rạp
Hưng
Đạo
với
những
ngổn
ngang,
không
thể
đáp
ứng
được
yêu
cầu
của
một
sân
khấu
biểu
diễn
nghệ
thuật
đã
gây
bức
xúc
trong
giới
nghệ
sĩ;
điều
này
đã
chứng
tỏ
những
người
làm
dự
án
không
đủ
năng
lực,
không
hiểu
nghệ
thuật,
không
biết
cách
chăm
sóc,
tận
tâm
với
nó.
Vậy
làm
sao
chúng
tôi
có
chỗ
làm
nghề?
Chúng
tôi
mong
muốn
xây
dựng
một
nhà
hát
có
2
sân
khấu.
Một
sân
khấu
nhỏ
500
chỗ
ngồi
đáp
ứng
lượng
khán
giả
cố
định
và
một
sân
khấu
1.200
chỗ
(đúng
quy
chuẩn
quốc
tế)
để
phục
vụ
loại
hình
biểu
diễn
vũ
kịch,
nhạc
kịch,
cả
cải
lương,
xiếc…
Về
chế
độ
đãi
ngộ
nghệ
sĩ,
nay
đã
quá
lạc
hậu
so
với
tình
hình
phát
triển
xã
hội,
cần
điều
chỉnh
để
anh
em
yên
tâm
làm
nghề.
Ông HUỲNH ANH TUẤN, Giám đốc Sân khấu kịch IDECAF: Phải coi trọng văn hóa nước mình
Tôi
từng
đem
múa
rối
nước
đi
Nhật
Bản
lưu
diễn
và
thắng
lớn.
Qua
đó,
có
thể
thấy
văn
hóa
dân
tộc
mình
rất
đặc
biệt,
độc
đáo,
được
công
chúng
thế
giới
quan
tâm.
Các
loại
hình
nghệ
thuật
tuồng,
chèo,
cải
lương...
của
mình
cũng
rất
hay,
đặc
sắc.
Người
Nhật
có
câu
nói
rất
hay:
“Muốn
người
ta
coi
trọng
văn
hóa
mình
thì
mình
phải
coi
trọng
văn
hóa
của
mình
trước”.
Việc
sân
khấu
nghệ
thuật
truyền
thống
mất
dần
khán
giả,
suy
cho
cùng,
lỗi
không
phải
của
khán
giả
mà
của
người
quản
lý
và
người
làm
nghệ
thuật,
vì
chưa
làm
cho
người
ta
yêu,
chưa
mạnh
dạn
tập
cho
người
ta
yêu,
người
ta
mê,
say
đắm
nghệ
thuật…
Về
điểm
diễn,
tốt
nhất
là
sửa
chữa,
cải
tạo
những
rạp
hát
đang
có.
Vấn
đề
quan
trọng
nằm
ở
chỗ
người
sử
dụng,
cần
thiết
phải
xây
dựng
nguồn
nhân
lực
làm
ra
sản
phẩm,
thưởng
thức
sản
phẩm
văn
hóa
và
quan
tâm
đến
những
chế
độ
ưu
tiên
tài
trợ
từng
vở
diễn,
phục
vụ
từng
đối
tượng
khán
giả.
THÚY BÌNH
|
Đạo diễn NGUYỄN HỒNG DUNG, Phó Chủ tịch Hội Sân khấu TPHCM: Không an cư, khó lạc nghiệp
Sau
40
năm,
sân
khấu
TP
đã
trải
qua
nhiều
cung
bậc
thăng
trầm,
từ
thời
kỳ
hoàng
kim
trong
thập
niên
80
của
thế
kỷ
trước,
rồi
chợt
bừng
sáng
của
đợt
sóng
xã
hội
hóa
vào
đầu
năm
2000,
đến
nay
lại
đang
rơi
vào
tình
trạng
hoạt
động
cầm
chừng.
Sân
khấu
vẫn
sáng
đèn,
nhưng
lượng
khán
giả
thưa
thớt.
Hiếm
có
một
đơn
vị
nghệ
thuật
nào
dám
biểu
diễn
liên
tục
6/7
ngày
trong
tuần
như
trước
đây.
Ngay
chính
các
diễn
viên
sân
khấu
cũng
chia
năm
xẻ
bảy
cho
sàn
diễn,
màn
ảnh
truyền
hình…
Sân
khấu
xã
hội
hóa
của
TP
một
thời
là
hiện
tượng,
nhưng
đến
nay
không
còn
mạnh
như
trước.
Lực
lượng
biểu
diễn
nở
nồi
ghê
gớm
mà
sàn
diễn,
sân
khấu
dành
cho
họ
lại
quá
eo
hẹp.
TP
đã
rất
quan
tâm
trong
việc
đầu
tư
tác
phẩm,
thậm
chí
là
luôn
rộng
mở
cho
sáng
tác.
Nhưng
đầu
tư
cho
các
lĩnh
vực
nghệ
thuật
đều
có
những
đặc
thù
khác
nhau.
Nghệ
thuật
sân
khấu
đòi
hỏi
không
chỉ
có
một
tác
giả
mà
còn
cả
một
đội
ngũ
cùng
sáng
tạo,
nên
việc
đầu
tư
cho
tác
phẩm
như
thời
gian
qua
là
chỉ
có
đầu
vào
mà
không
có
đầu
ra.
TP
đang
thiếu
trầm
trọng
những
nhà
hát,
rạp
hát
có
quy
mô
và
chuẩn
mực.
Không
thể
xem
hội
trường
là
sàn
diễn
chuẩn
được.
Không
gian
nghệ
thuật
không
chỉ
là
quảng
trường
mà
còn
là
không
gian
của
sự
cô
đọng.
Nếu
tác
giả
nặn
tim
óc
để
viết
ra
tác
phẩm
chỉ
để
đọc
và
nằm
trên
giấy
thì
động
lực
nào
có
thể
khiến
cho
người
ta
viết
nữa?
Sân
khấu
TP
không
“an
cư”,
làm
sao
mà
“lạc
nghiệp”?
Một cảnh trong vở Tình lá diêu bông của Sân khấu kịch 5B.
NSƯT NGỌC NGA, Phó Giám đốc Nhà hát Nghệ thuật Hát bội: Thu nhập thấp, cạnh tranh cao
Hiện
nay
anh
em
nhà
hát
rất
băn
khoăn
vì
không
biết
mình
sẽ
về
đâu.
Lãnh
đạo
nhà
hát
cũng
chỉ
biết
chia
sẻ
với
anh
em
rằng
chỉ
còn
chờ
và
chờ
mà
thôi.
Trong
khi
đó,
tâm
tư
nguyện
vọng
của
anh
em
là
rất
muốn
có
một
sân
khấu
ổn
định
để
hoạt
động
và
anh
em
cũng
mong
muốn
giữ
lại
được
rạp
Long
Phụng
để
đầu
tư,
nâng
cấp,
nhưng
điều
này
có
vẻ
xa
vời
quá!
Chúng
tôi
chỉ
mong
có
một
nhà
hát
khoảng
300
ghế
để
diễn
phục
vụ.
Anh
em
diễn
viên
hát
bội
không
có
cơ
hội
đi
diễn
như
những
nghệ
sĩ,
diễn
viên
các
đơn
vị
khác
nên
thu
nhập
thấp,
đành
phải
chấp
nhận
sự
đón
nhận
của
khán
giả.
Nhà
hát
hiện
chỉ
có
56
người,
đã
vậy
trong
khoảng
5
-
10
năm
nữa,
cả
chục
anh
chị
em
đến
tuổi
hưu,
chúng
tôi
lo
lớp
kế
cận
có
bám
trụ
nổi
với
nghề
hay
không?
Mấy
năm
gần
đây,
việc
ký
hợp
đồng
biểu
diễn
của
nhà
hát
cũng
gặp
không
ít
trở
ngại.
Chúng
tôi
cũng
phải
phải
cạnh
tranh
khốc
liệt
với
các
nhóm,
đoàn
hát
bội
tư
nhân,
lại
thêm
nhiều
nơi
thích
cải
lương
Hồ
Quảng
nên
chỉ
mời
nghệ
sĩ
cải
lương
ngôi
sao.
Nhà
hát
vì
thế
cứ
mất
dần
những
hợp
đồng
điểm
diễn
quen
thuộc…
NSƯT TRẦN VƯƠNG THẠCH, Giám đốc Nhà hát Giao hưởng - Nhạc - Vũ kịch TPHCM (HBSO): Mong mỏi một nhà hát đúng chuẩn
Từ
nhiều
năm
qua,
chúng
tôi
đã
rất
mong
mỏi
về
một
nhà
hát
cho
riêng
mình
nhưng
vẫn
chưa
thể
thực
hiện.
Chúng
tôi
mong
muốn
được
giao
vai
trò
chủ
đầu
tư
dự
án
nhà
hát,
vì
đây
là
sự
nghiệp
của
chúng
tôi,
chỉ
có
chúng
tôi
mới
hiểu
và
tâm
huyết
với
nó.
Chúng
tôi
cũng
đã
trao
đổi
với
Sở
VH-TT
rằng
qua
sự
việc
rạp
Hưng
Đạo
vừa
rồi,
chúng
tôi
không
tin
tưởng
Ban
quản
lý
dự
án
của
sở
nữa.
Việc
xây
dựng
rạp
Hưng
Đạo
với
những
ngổn
ngang,
không
thể
đáp
ứng
được
yêu
cầu
của
một
sân
khấu
biểu
diễn
nghệ
thuật
đã
gây
bức
xúc
trong
giới
nghệ
sĩ;
điều
này
đã
chứng
tỏ
những
người
làm
dự
án
không
đủ
năng
lực,
không
hiểu
nghệ
thuật,
không
biết
cách
chăm
sóc,
tận
tâm
với
nó.
Vậy
làm
sao
chúng
tôi
có
chỗ
làm
nghề?
Chúng
tôi
mong
muốn
xây
dựng
một
nhà
hát
có
2
sân
khấu.
Một
sân
khấu
nhỏ
500
chỗ
ngồi
đáp
ứng
lượng
khán
giả
cố
định
và
một
sân
khấu
1.200
chỗ
(đúng
quy
chuẩn
quốc
tế)
để
phục
vụ
loại
hình
biểu
diễn
vũ
kịch,
nhạc
kịch,
cả
cải
lương,
xiếc…
Về
chế
độ
đãi
ngộ
nghệ
sĩ,
nay
đã
quá
lạc
hậu
so
với
tình
hình
phát
triển
xã
hội,
cần
điều
chỉnh
để
anh
em
yên
tâm
làm
nghề.
Ông HUỲNH ANH TUẤN, Giám đốc Sân khấu kịch IDECAF: Phải coi trọng văn hóa nước mình
Tôi
từng
đem
múa
rối
nước
đi
Nhật
Bản
lưu
diễn
và
thắng
lớn.
Qua
đó,
có
thể
thấy
văn
hóa
dân
tộc
mình
rất
đặc
biệt,
độc
đáo,
được
công
chúng
thế
giới
quan
tâm.
Các
loại
hình
nghệ
thuật
tuồng,
chèo,
cải
lương...
của
mình
cũng
rất
hay,
đặc
sắc.
Người
Nhật
có
câu
nói
rất
hay:
“Muốn
người
ta
coi
trọng
văn
hóa
mình
thì
mình
phải
coi
trọng
văn
hóa
của
mình
trước”.
Việc
sân
khấu
nghệ
thuật
truyền
thống
mất
dần
khán
giả,
suy
cho
cùng,
lỗi
không
phải
của
khán
giả
mà
của
người
quản
lý
và
người
làm
nghệ
thuật,
vì
chưa
làm
cho
người
ta
yêu,
chưa
mạnh
dạn
tập
cho
người
ta
yêu,
người
ta
mê,
say
đắm
nghệ
thuật…
Về
điểm
diễn,
tốt
nhất
là
sửa
chữa,
cải
tạo
những
rạp
hát
đang
có.
Vấn
đề
quan
trọng
nằm
ở
chỗ
người
sử
dụng,
cần
thiết
phải
xây
dựng
nguồn
nhân
lực
làm
ra
sản
phẩm,
thưởng
thức
sản
phẩm
văn
hóa
và
quan
tâm
đến
những
chế
độ
ưu
tiên
tài
trợ
từng
vở
diễn,
phục
vụ
từng
đối
tượng
khán
giả.
THÚY BÌNH
|
Đạo diễn NGUYỄN HỒNG DUNG, Phó Chủ tịch Hội Sân khấu TPHCM: Không an cư, khó lạc nghiệp
Sau
40
năm,
sân
khấu
TP
đã
trải
qua
nhiều
cung
bậc
thăng
trầm,
từ
thời
kỳ
hoàng
kim
trong
thập
niên
80
của
thế
kỷ
trước,
rồi
chợt
bừng
sáng
của
đợt
sóng
xã
hội
hóa
vào
đầu
năm
2000,
đến
nay
lại
đang
rơi
vào
tình
trạng
hoạt
động
cầm
chừng.
Sân
khấu
vẫn
sáng
đèn,
nhưng
lượng
khán
giả
thưa
thớt.
Hiếm
có
một
đơn
vị
nghệ
thuật
nào
dám
biểu
diễn
liên
tục
6/7
ngày
trong
tuần
như
trước
đây.
Ngay
chính
các
diễn
viên
sân
khấu
cũng
chia
năm
xẻ
bảy
cho
sàn
diễn,
màn
ảnh
truyền
hình…
Sân
khấu
xã
hội
hóa
của
TP
một
thời
là
hiện
tượng,
nhưng
đến
nay
không
còn
mạnh
như
trước.
Lực
lượng
biểu
diễn
nở
nồi
ghê
gớm
mà
sàn
diễn,
sân
khấu
dành
cho
họ
lại
quá
eo
hẹp.
TP
đã
rất
quan
tâm
trong
việc
đầu
tư
tác
phẩm,
thậm
chí
là
luôn
rộng
mở
cho
sáng
tác.
Nhưng
đầu
tư
cho
các
lĩnh
vực
nghệ
thuật
đều
có
những
đặc
thù
khác
nhau.
Nghệ
thuật
sân
khấu
đòi
hỏi
không
chỉ
có
một
tác
giả
mà
còn
cả
một
đội
ngũ
cùng
sáng
tạo,
nên
việc
đầu
tư
cho
tác
phẩm
như
thời
gian
qua
là
chỉ
có
đầu
vào
mà
không
có
đầu
ra.
TP
đang
thiếu
trầm
trọng
những
nhà
hát,
rạp
hát
có
quy
mô
và
chuẩn
mực.
Không
thể
xem
hội
trường
là
sàn
diễn
chuẩn
được.
Không
gian
nghệ
thuật
không
chỉ
là
quảng
trường
mà
còn
là
không
gian
của
sự
cô
đọng.
Nếu
tác
giả
nặn
tim
óc
để
viết
ra
tác
phẩm
chỉ
để
đọc
và
nằm
trên
giấy
thì
động
lực
nào
có
thể
khiến
cho
người
ta
viết
nữa?
Sân
khấu
TP
không
“an
cư”,
làm
sao
mà
“lạc
nghiệp”?
Một cảnh trong vở Tình lá diêu bông của Sân khấu kịch 5B.
NSƯT NGỌC NGA, Phó Giám đốc Nhà hát Nghệ thuật Hát bội: Thu nhập thấp, cạnh tranh cao
Hiện
nay
anh
em
nhà
hát
rất
băn
khoăn
vì
không
biết
mình
sẽ
về
đâu.
Lãnh
đạo
nhà
hát
cũng
chỉ
biết
chia
sẻ
với
anh
em
rằng
chỉ
còn
chờ
và
chờ
mà
thôi.
Trong
khi
đó,
tâm
tư
nguyện
vọng
của
anh
em
là
rất
muốn
có
một
sân
khấu
ổn
định
để
hoạt
động
và
anh
em
cũng
mong
muốn
giữ
lại
được
rạp
Long
Phụng
để
đầu
tư,
nâng
cấp,
nhưng
điều
này
có
vẻ
xa
vời
quá!
Chúng
tôi
chỉ
mong
có
một
nhà
hát
khoảng
300
ghế
để
diễn
phục
vụ.
Anh
em
diễn
viên
hát
bội
không
có
cơ
hội
đi
diễn
như
những
nghệ
sĩ,
diễn
viên
các
đơn
vị
khác
nên
thu
nhập
thấp,
đành
phải
chấp
nhận
sự
đón
nhận
của
khán
giả.
Nhà
hát
hiện
chỉ
có
56
người,
đã
vậy
trong
khoảng
5
-
10
năm
nữa,
cả
chục
anh
chị
em
đến
tuổi
hưu,
chúng
tôi
lo
lớp
kế
cận
có
bám
trụ
nổi
với
nghề
hay
không?
Mấy
năm
gần
đây,
việc
ký
hợp
đồng
biểu
diễn
của
nhà
hát
cũng
gặp
không
ít
trở
ngại.
Chúng
tôi
cũng
phải
phải
cạnh
tranh
khốc
liệt
với
các
nhóm,
đoàn
hát
bội
tư
nhân,
lại
thêm
nhiều
nơi
thích
cải
lương
Hồ
Quảng
nên
chỉ
mời
nghệ
sĩ
cải
lương
ngôi
sao.
Nhà
hát
vì
thế
cứ
mất
dần
những
hợp
đồng
điểm
diễn
quen
thuộc…
NSƯT TRẦN VƯƠNG THẠCH, Giám đốc Nhà hát Giao hưởng - Nhạc - Vũ kịch TPHCM (HBSO): Mong mỏi một nhà hát đúng chuẩn
Từ
nhiều
năm
qua,
chúng
tôi
đã
rất
mong
mỏi
về
một
nhà
hát
cho
riêng
mình
nhưng
vẫn
chưa
thể
thực
hiện.
Chúng
tôi
mong
muốn
được
giao
vai
trò
chủ
đầu
tư
dự
án
nhà
hát,
vì
đây
là
sự
nghiệp
của
chúng
tôi,
chỉ
có
chúng
tôi
mới
hiểu
và
tâm
huyết
với
nó.
Chúng
tôi
cũng
đã
trao
đổi
với
Sở
VH-TT
rằng
qua
sự
việc
rạp
Hưng
Đạo
vừa
rồi,
chúng
tôi
không
tin
tưởng
Ban
quản
lý
dự
án
của
sở
nữa.
Việc
xây
dựng
rạp
Hưng
Đạo
với
những
ngổn
ngang,
không
thể
đáp
ứng
được
yêu
cầu
của
một
sân
khấu
biểu
diễn
nghệ
thuật
đã
gây
bức
xúc
trong
giới
nghệ
sĩ;
điều
này
đã
chứng
tỏ
những
người
làm
dự
án
không
đủ
năng
lực,
không
hiểu
nghệ
thuật,
không
biết
cách
chăm
sóc,
tận
tâm
với
nó.
Vậy
làm
sao
chúng
tôi
có
chỗ
làm
nghề?
Chúng
tôi
mong
muốn
xây
dựng
một
nhà
hát
có
2
sân
khấu.
Một
sân
khấu
nhỏ
500
chỗ
ngồi
đáp
ứng
lượng
khán
giả
cố
định
và
một
sân
khấu
1.200
chỗ
(đúng
quy
chuẩn
quốc
tế)
để
phục
vụ
loại
hình
biểu
diễn
vũ
kịch,
nhạc
kịch,
cả
cải
lương,
xiếc…
Về
chế
độ
đãi
ngộ
nghệ
sĩ,
nay
đã
quá
lạc
hậu
so
với
tình
hình
phát
triển
xã
hội,
cần
điều
chỉnh
để
anh
em
yên
tâm
làm
nghề.
Ông HUỲNH ANH TUẤN, Giám đốc Sân khấu kịch IDECAF: Phải coi trọng văn hóa nước mình
Tôi
từng
đem
múa
rối
nước
đi
Nhật
Bản
lưu
diễn
và
thắng
lớn.
Qua
đó,
có
thể
thấy
văn
hóa
dân
tộc
mình
rất
đặc
biệt,
độc
đáo,
được
công
chúng
thế
giới
quan
tâm.
Các
loại
hình
nghệ
thuật
tuồng,
chèo,
cải
lương...
của
mình
cũng
rất
hay,
đặc
sắc.
Người
Nhật
có
câu
nói
rất
hay:
“Muốn
người
ta
coi
trọng
văn
hóa
mình
thì
mình
phải
coi
trọng
văn
hóa
của
mình
trước”.
Việc
sân
khấu
nghệ
thuật
truyền
thống
mất
dần
khán
giả,
suy
cho
cùng,
lỗi
không
phải
của
khán
giả
mà
của
người
quản
lý
và
người
làm
nghệ
thuật,
vì
chưa
làm
cho
người
ta
yêu,
chưa
mạnh
dạn
tập
cho
người
ta
yêu,
người
ta
mê,
say
đắm
nghệ
thuật…
Về
điểm
diễn,
tốt
nhất
là
sửa
chữa,
cải
tạo
những
rạp
hát
đang
có.
Vấn
đề
quan
trọng
nằm
ở
chỗ
người
sử
dụng,
cần
thiết
phải
xây
dựng
nguồn
nhân
lực
làm
ra
sản
phẩm,
thưởng
thức
sản
phẩm
văn
hóa
và
quan
tâm
đến
những
chế
độ
ưu
tiên
tài
trợ
từng
vở
diễn,
phục
vụ
từng
đối
tượng
khán
giả.
THÚY BÌNH
|
Đạo diễn NGUYỄN HỒNG DUNG, Phó Chủ tịch Hội Sân khấu TPHCM: Không an cư, khó lạc nghiệp
Sau
40
năm,
sân
khấu
TP
đã
trải
qua
nhiều
cung
bậc
thăng
trầm,
từ
thời
kỳ
hoàng
kim
trong
thập
niên
80
của
thế
kỷ
trước,
rồi
chợt
bừng
sáng
của
đợt
sóng
xã
hội
hóa
vào
đầu
năm
2000,
đến
nay
lại
đang
rơi
vào
tình
trạng
hoạt
động
cầm
chừng.
Sân
khấu
vẫn
sáng
đèn,
nhưng
lượng
khán
giả
thưa
thớt.
Hiếm
có
một
đơn
vị
nghệ
thuật
nào
dám
biểu
diễn
liên
tục
6/7
ngày
trong
tuần
như
trước
đây.
Ngay
chính
các
diễn
viên
sân
khấu
cũng
chia
năm
xẻ
bảy
cho
sàn
diễn,
màn
ảnh
truyền
hình…
Sân
khấu
xã
hội
hóa
của
TP
một
thời
là
hiện
tượng,
nhưng
đến
nay
không
còn
mạnh
như
trước.
Lực
lượng
biểu
diễn
nở
nồi
ghê
gớm
mà
sàn
diễn,
sân
khấu
dành
cho
họ
lại
quá
eo
hẹp.
TP
đã
rất
quan
tâm
trong
việc
đầu
tư
tác
phẩm,
thậm
chí
là
luôn
rộng
mở
cho
sáng
tác.
Nhưng
đầu
tư
cho
các
lĩnh
vực
nghệ
thuật
đều
có
những
đặc
thù
khác
nhau.
Nghệ
thuật
sân
khấu
đòi
hỏi
không
chỉ
có
một
tác
giả
mà
còn
cả
một
đội
ngũ
cùng
sáng
tạo,
nên
việc
đầu
tư
cho
tác
phẩm
như
thời
gian
qua
là
chỉ
có
đầu
vào
mà
không
có
đầu
ra.
TP
đang
thiếu
trầm
trọng
những
nhà
hát,
rạp
hát
có
quy
mô
và
chuẩn
mực.
Không
thể
xem
hội
trường
là
sàn
diễn
chuẩn
được.
Không
gian
nghệ
thuật
không
chỉ
là
quảng
trường
mà
còn
là
không
gian
của
sự
cô
đọng.
Nếu
tác
giả
nặn
tim
óc
để
viết
ra
tác
phẩm
chỉ
để
đọc
và
nằm
trên
giấy
thì
động
lực
nào
có
thể
khiến
cho
người
ta
viết
nữa?
Sân
khấu
TP
không
“an
cư”,
làm
sao
mà
“lạc
nghiệp”?

Đạo diễn NGUYỄN HỒNG DUNG, Phó Chủ tịch Hội Sân khấu TPHCM: Không an cư, khó lạc nghiệp
Sau
40
năm,
sân
khấu
TP
đã
trải
qua
nhiều
cung
bậc
thăng
trầm,
từ
thời
kỳ
hoàng
kim
trong
thập
niên
80
của
thế
kỷ
trước,
rồi
chợt
bừng
sáng
của
đợt
sóng
xã
hội
hóa
vào
đầu
năm
2000,
đến
nay
lại
đang
rơi
vào
tình
trạng
hoạt
động
cầm
chừng.
Sân
khấu
vẫn
sáng
đèn,
nhưng
lượng
khán
giả
thưa
thớt.
Hiếm
có
một
đơn
vị
nghệ
thuật
nào
dám
biểu
diễn
liên
tục
6/7
ngày
trong
tuần
như
trước
đây.
Ngay
chính
các
diễn
viên
sân
khấu
cũng
chia
năm
xẻ
bảy
cho
sàn
diễn,
màn
ảnh
truyền
hình…
Sân
khấu
xã
hội
hóa
của
TP
một
thời
là
hiện
tượng,
nhưng
đến
nay
không
còn
mạnh
như
trước.
Lực
lượng
biểu
diễn
nở
nồi
ghê
gớm
mà
sàn
diễn,
sân
khấu
dành
cho
họ
lại
quá
eo
hẹp.
TP
đã
rất
quan
tâm
trong
việc
đầu
tư
tác
phẩm,
thậm
chí
là
luôn
rộng
mở
cho
sáng
tác.
Nhưng
đầu
tư
cho
các
lĩnh
vực
nghệ
thuật
đều
có
những
đặc
thù
khác
nhau.
Nghệ
thuật
sân
khấu
đòi
hỏi
không
chỉ
có
một
tác
giả
mà
còn
cả
một
đội
ngũ
cùng
sáng
tạo,
nên
việc
đầu
tư
cho
tác
phẩm
như
thời
gian
qua
là
chỉ
có
đầu
vào
mà
không
có
đầu
ra.
TP
đang
thiếu
trầm
trọng
những
nhà
hát,
rạp
hát
có
quy
mô
và
chuẩn
mực.
Không
thể
xem
hội
trường
là
sàn
diễn
chuẩn
được.
Không
gian
nghệ
thuật
không
chỉ
là
quảng
trường
mà
còn
là
không
gian
của
sự
cô
đọng.
Nếu
tác
giả
nặn
tim
óc
để
viết
ra
tác
phẩm
chỉ
để
đọc
và
nằm
trên
giấy
thì
động
lực
nào
có
thể
khiến
cho
người
ta
viết
nữa?
Sân
khấu
TP
không
“an
cư”,
làm
sao
mà
“lạc
nghiệp”?

Đạo diễn NGUYỄN HỒNG DUNG, Phó Chủ tịch Hội Sân khấu TPHCM: Không an cư, khó lạc nghiệp
Sau
40
năm,
sân
khấu
TP
đã
trải
qua
nhiều
cung
bậc
thăng
trầm,
từ
thời
kỳ
hoàng
kim
trong
thập
niên
80
của
thế
kỷ
trước,
rồi
chợt
bừng
sáng
của
đợt
sóng
xã
hội
hóa
vào
đầu
năm
2000,
đến
nay
lại
đang
rơi
vào
tình
trạng
hoạt
động
cầm
chừng.
Sân
khấu
vẫn
sáng
đèn,
nhưng
lượng
khán
giả
thưa
thớt.
Hiếm
có
một
đơn
vị
nghệ
thuật
nào
dám
biểu
diễn
liên
tục
6/7
ngày
trong
tuần
như
trước
đây.
Ngay
chính
các
diễn
viên
sân
khấu
cũng
chia
năm
xẻ
bảy
cho
sàn
diễn,
màn
ảnh
truyền
hình…
Sân
khấu
xã
hội
hóa
của
TP
một
thời
là
hiện
tượng,
nhưng
đến
nay
không
còn
mạnh
như
trước.
Lực
lượng
biểu
diễn
nở
nồi
ghê
gớm
mà
sàn
diễn,
sân
khấu
dành
cho
họ
lại
quá
eo
hẹp.
TP
đã
rất
quan
tâm
trong
việc
đầu
tư
tác
phẩm,
thậm
chí
là
luôn
rộng
mở
cho
sáng
tác.
Nhưng
đầu
tư
cho
các
lĩnh
vực
nghệ
thuật
đều
có
những
đặc
thù
khác
nhau.
Nghệ
thuật
sân
khấu
đòi
hỏi
không
chỉ
có
một
tác
giả
mà
còn
cả
một
đội
ngũ
cùng
sáng
tạo,
nên
việc
đầu
tư
cho
tác
phẩm
như
thời
gian
qua
là
chỉ
có
đầu
vào
mà
không
có
đầu
ra.
TP
đang
thiếu
trầm
trọng
những
nhà
hát,
rạp
hát
có
quy
mô
và
chuẩn
mực.
Không
thể
xem
hội
trường
là
sàn
diễn
chuẩn
được.
Không
gian
nghệ
thuật
không
chỉ
là
quảng
trường
mà
còn
là
không
gian
của
sự
cô
đọng.
Nếu
tác
giả
nặn
tim
óc
để
viết
ra
tác
phẩm
chỉ
để
đọc
và
nằm
trên
giấy
thì
động
lực
nào
có
thể
khiến
cho
người
ta
viết
nữa?
Sân
khấu
TP
không
“an
cư”,
làm
sao
mà
“lạc
nghiệp”?
Một cảnh trong vở Tình lá diêu bông của Sân khấu kịch 5B.
NSƯT NGỌC NGA, Phó Giám đốc Nhà hát Nghệ thuật Hát bội: Thu nhập thấp, cạnh tranh cao
Hiện
nay
anh
em
nhà
hát
rất
băn
khoăn
vì
không
biết
mình
sẽ
về
đâu.
Lãnh
đạo
nhà
hát
cũng
chỉ
biết
chia
sẻ
với
anh
em
rằng
chỉ
còn
chờ
và
chờ
mà
thôi.
Trong
khi
đó,
tâm
tư
nguyện
vọng
của
anh
em
là
rất
muốn
có
một
sân
khấu
ổn
định
để
hoạt
động
và
anh
em
cũng
mong
muốn
giữ
lại
được
rạp
Long
Phụng
để
đầu
tư,
nâng
cấp,
nhưng
điều
này
có
vẻ
xa
vời
quá!
Chúng
tôi
chỉ
mong
có
một
nhà
hát
khoảng
300
ghế
để
diễn
phục
vụ.
Anh
em
diễn
viên
hát
bội
không
có
cơ
hội
đi
diễn
như
những
nghệ
sĩ,
diễn
viên
các
đơn
vị
khác
nên
thu
nhập
thấp,
đành
phải
chấp
nhận
sự
đón
nhận
của
khán
giả.
Nhà
hát
hiện
chỉ
có
56
người,
đã
vậy
trong
khoảng
5
-
10
năm
nữa,
cả
chục
anh
chị
em
đến
tuổi
hưu,
chúng
tôi
lo
lớp
kế
cận
có
bám
trụ
nổi
với
nghề
hay
không?
Mấy
năm
gần
đây,
việc
ký
hợp
đồng
biểu
diễn
của
nhà
hát
cũng
gặp
không
ít
trở
ngại.
Chúng
tôi
cũng
phải
phải
cạnh
tranh
khốc
liệt
với
các
nhóm,
đoàn
hát
bội
tư
nhân,
lại
thêm
nhiều
nơi
thích
cải
lương
Hồ
Quảng
nên
chỉ
mời
nghệ
sĩ
cải
lương
ngôi
sao.
Nhà
hát
vì
thế
cứ
mất
dần
những
hợp
đồng
điểm
diễn
quen
thuộc…
NSƯT TRẦN VƯƠNG THẠCH, Giám đốc Nhà hát Giao hưởng - Nhạc - Vũ kịch TPHCM (HBSO): Mong mỏi một nhà hát đúng chuẩn
Từ
nhiều
năm
qua,
chúng
tôi
đã
rất
mong
mỏi
về
một
nhà
hát
cho
riêng
mình
nhưng
vẫn
chưa
thể
thực
hiện.
Chúng
tôi
mong
muốn
được
giao
vai
trò
chủ
đầu
tư
dự
án
nhà
hát,
vì
đây
là
sự
nghiệp
của
chúng
tôi,
chỉ
có
chúng
tôi
mới
hiểu
và
tâm
huyết
với
nó.
Chúng
tôi
cũng
đã
trao
đổi
với
Sở
VH-TT
rằng
qua
sự
việc
rạp
Hưng
Đạo
vừa
rồi,
chúng
tôi
không
tin
tưởng
Ban
quản
lý
dự
án
của
sở
nữa.
Việc
xây
dựng
rạp
Hưng
Đạo
với
những
ngổn
ngang,
không
thể
đáp
ứng
được
yêu
cầu
của
một
sân
khấu
biểu
diễn
nghệ
thuật
đã
gây
bức
xúc
trong
giới
nghệ
sĩ;
điều
này
đã
chứng
tỏ
những
người
làm
dự
án
không
đủ
năng
lực,
không
hiểu
nghệ
thuật,
không
biết
cách
chăm
sóc,
tận
tâm
với
nó.
Vậy
làm
sao
chúng
tôi
có
chỗ
làm
nghề?
Chúng
tôi
mong
muốn
xây
dựng
một
nhà
hát
có
2
sân
khấu.
Một
sân
khấu
nhỏ
500
chỗ
ngồi
đáp
ứng
lượng
khán
giả
cố
định
và
một
sân
khấu
1.200
chỗ
(đúng
quy
chuẩn
quốc
tế)
để
phục
vụ
loại
hình
biểu
diễn
vũ
kịch,
nhạc
kịch,
cả
cải
lương,
xiếc…
Về
chế
độ
đãi
ngộ
nghệ
sĩ,
nay
đã
quá
lạc
hậu
so
với
tình
hình
phát
triển
xã
hội,
cần
điều
chỉnh
để
anh
em
yên
tâm
làm
nghề.
Ông HUỲNH ANH TUẤN, Giám đốc Sân khấu kịch IDECAF: Phải coi trọng văn hóa nước mình
Tôi
từng
đem
múa
rối
nước
đi
Nhật
Bản
lưu
diễn
và
thắng
lớn.
Qua
đó,
có
thể
thấy
văn
hóa
dân
tộc
mình
rất
đặc
biệt,
độc
đáo,
được
công
chúng
thế
giới
quan
tâm.
Các
loại
hình
nghệ
thuật
tuồng,
chèo,
cải
lương...
của
mình
cũng
rất
hay,
đặc
sắc.
Người
Nhật
có
câu
nói
rất
hay:
“Muốn
người
ta
coi
trọng
văn
hóa
mình
thì
mình
phải
coi
trọng
văn
hóa
của
mình
trước”.
Việc
sân
khấu
nghệ
thuật
truyền
thống
mất
dần
khán
giả,
suy
cho
cùng,
lỗi
không
phải
của
khán
giả
mà
của
người
quản
lý
và
người
làm
nghệ
thuật,
vì
chưa
làm
cho
người
ta
yêu,
chưa
mạnh
dạn
tập
cho
người
ta
yêu,
người
ta
mê,
say
đắm
nghệ
thuật…
Về
điểm
diễn,
tốt
nhất
là
sửa
chữa,
cải
tạo
những
rạp
hát
đang
có.
Vấn
đề
quan
trọng
nằm
ở
chỗ
người
sử
dụng,
cần
thiết
phải
xây
dựng
nguồn
nhân
lực
làm
ra
sản
phẩm,
thưởng
thức
sản
phẩm
văn
hóa
và
quan
tâm
đến
những
chế
độ
ưu
tiên
tài
trợ
từng
vở
diễn,
phục
vụ
từng
đối
tượng
khán
giả.
THÚY BÌNH
|
Đạo diễn NGUYỄN HỒNG DUNG, Phó Chủ tịch Hội Sân khấu TPHCM: Không an cư, khó lạc nghiệp
Sau
40
năm,
sân
khấu
TP
đã
trải
qua
nhiều
cung
bậc
thăng
trầm,
từ
thời
kỳ
hoàng
kim
trong
thập
niên
80
của
thế
kỷ
trước,
rồi
chợt
bừng
sáng
của
đợt
sóng
xã
hội
hóa
vào
đầu
năm
2000,
đến
nay
lại
đang
rơi
vào
tình
trạng
hoạt
động
cầm
chừng.
Sân
khấu
vẫn
sáng
đèn,
nhưng
lượng
khán
giả
thưa
thớt.
Hiếm
có
một
đơn
vị
nghệ
thuật
nào
dám
biểu
diễn
liên
tục
6/7
ngày
trong
tuần
như
trước
đây.
Ngay
chính
các
diễn
viên
sân
khấu
cũng
chia
năm
xẻ
bảy
cho
sàn
diễn,
màn
ảnh
truyền
hình…
Sân
khấu
xã
hội
hóa
của
TP
một
thời
là
hiện
tượng,
nhưng
đến
nay
không
còn
mạnh
như
trước.
Lực
lượng
biểu
diễn
nở
nồi
ghê
gớm
mà
sàn
diễn,
sân
khấu
dành
cho
họ
lại
quá
eo
hẹp.
TP
đã
rất
quan
tâm
trong
việc
đầu
tư
tác
phẩm,
thậm
chí
là
luôn
rộng
mở
cho
sáng
tác.
Nhưng
đầu
tư
cho
các
lĩnh
vực
nghệ
thuật
đều
có
những
đặc
thù
khác
nhau.
Nghệ
thuật
sân
khấu
đòi
hỏi
không
chỉ
có
một
tác
giả
mà
còn
cả
một
đội
ngũ
cùng
sáng
tạo,
nên
việc
đầu
tư
cho
tác
phẩm
như
thời
gian
qua
là
chỉ
có
đầu
vào
mà
không
có
đầu
ra.
TP
đang
thiếu
trầm
trọng
những
nhà
hát,
rạp
hát
có
quy
mô
và
chuẩn
mực.
Không
thể
xem
hội
trường
là
sàn
diễn
chuẩn
được.
Không
gian
nghệ
thuật
không
chỉ
là
quảng
trường
mà
còn
là
không
gian
của
sự
cô
đọng.
Nếu
tác
giả
nặn
tim
óc
để
viết
ra
tác
phẩm
chỉ
để
đọc
và
nằm
trên
giấy
thì
động
lực
nào
có
thể
khiến
cho
người
ta
viết
nữa?
Sân
khấu
TP
không
“an
cư”,
làm
sao
mà
“lạc
nghiệp”?
Một cảnh trong vở Tình lá diêu bông của Sân khấu kịch 5B.
NSƯT NGỌC NGA, Phó Giám đốc Nhà hát Nghệ thuật Hát bội: Thu nhập thấp, cạnh tranh cao
Hiện
nay
anh
em
nhà
hát
rất
băn
khoăn
vì
không
biết
mình
sẽ
về
đâu.
Lãnh
đạo
nhà
hát
cũng
chỉ
biết
chia
sẻ
với
anh
em
rằng
chỉ
còn
chờ
và
chờ
mà
thôi.
Trong
khi
đó,
tâm
tư
nguyện
vọng
của
anh
em
là
rất
muốn
có
một
sân
khấu
ổn
định
để
hoạt
động
và
anh
em
cũng
mong
muốn
giữ
lại
được
rạp
Long
Phụng
để
đầu
tư,
nâng
cấp,
nhưng
điều
này
có
vẻ
xa
vời
quá!
Chúng
tôi
chỉ
mong
có
một
nhà
hát
khoảng
300
ghế
để
diễn
phục
vụ.
Anh
em
diễn
viên
hát
bội
không
có
cơ
hội
đi
diễn
như
những
nghệ
sĩ,
diễn
viên
các
đơn
vị
khác
nên
thu
nhập
thấp,
đành
phải
chấp
nhận
sự
đón
nhận
của
khán
giả.
Nhà
hát
hiện
chỉ
có
56
người,
đã
vậy
trong
khoảng
5
-
10
năm
nữa,
cả
chục
anh
chị
em
đến
tuổi
hưu,
chúng
tôi
lo
lớp
kế
cận
có
bám
trụ
nổi
với
nghề
hay
không?
Mấy
năm
gần
đây,
việc
ký
hợp
đồng
biểu
diễn
của
nhà
hát
cũng
gặp
không
ít
trở
ngại.
Chúng
tôi
cũng
phải
phải
cạnh
tranh
khốc
liệt
với
các
nhóm,
đoàn
hát
bội
tư
nhân,
lại
thêm
nhiều
nơi
thích
cải
lương
Hồ
Quảng
nên
chỉ
mời
nghệ
sĩ
cải
lương
ngôi
sao.
Nhà
hát
vì
thế
cứ
mất
dần
những
hợp
đồng
điểm
diễn
quen
thuộc…
NSƯT TRẦN VƯƠNG THẠCH, Giám đốc Nhà hát Giao hưởng - Nhạc - Vũ kịch TPHCM (HBSO): Mong mỏi một nhà hát đúng chuẩn
Từ
nhiều
năm
qua,
chúng
tôi
đã
rất
mong
mỏi
về
một
nhà
hát
cho
riêng
mình
nhưng
vẫn
chưa
thể
thực
hiện.
Chúng
tôi
mong
muốn
được
giao
vai
trò
chủ
đầu
tư
dự
án
nhà
hát,
vì
đây
là
sự
nghiệp
của
chúng
tôi,
chỉ
có
chúng
tôi
mới
hiểu
và
tâm
huyết
với
nó.
Chúng
tôi
cũng
đã
trao
đổi
với
Sở
VH-TT
rằng
qua
sự
việc
rạp
Hưng
Đạo
vừa
rồi,
chúng
tôi
không
tin
tưởng
Ban
quản
lý
dự
án
của
sở
nữa.
Việc
xây
dựng
rạp
Hưng
Đạo
với
những
ngổn
ngang,
không
thể
đáp
ứng
được
yêu
cầu
của
một
sân
khấu
biểu
diễn
nghệ
thuật
đã
gây
bức
xúc
trong
giới
nghệ
sĩ;
điều
này
đã
chứng
tỏ
những
người
làm
dự
án
không
đủ
năng
lực,
không
hiểu
nghệ
thuật,
không
biết
cách
chăm
sóc,
tận
tâm
với
nó.
Vậy
làm
sao
chúng
tôi
có
chỗ
làm
nghề?
Chúng
tôi
mong
muốn
xây
dựng
một
nhà
hát
có
2
sân
khấu.
Một
sân
khấu
nhỏ
500
chỗ
ngồi
đáp
ứng
lượng
khán
giả
cố
định
và
một
sân
khấu
1.200
chỗ
(đúng
quy
chuẩn
quốc
tế)
để
phục
vụ
loại
hình
biểu
diễn
vũ
kịch,
nhạc
kịch,
cả
cải
lương,
xiếc…
Về
chế
độ
đãi
ngộ
nghệ
sĩ,
nay
đã
quá
lạc
hậu
so
với
tình
hình
phát
triển
xã
hội,
cần
điều
chỉnh
để
anh
em
yên
tâm
làm
nghề.
Ông HUỲNH ANH TUẤN, Giám đốc Sân khấu kịch IDECAF: Phải coi trọng văn hóa nước mình
Tôi
từng
đem
múa
rối
nước
đi
Nhật
Bản
lưu
diễn
và
thắng
lớn.
Qua
đó,
có
thể
thấy
văn
hóa
dân
tộc
mình
rất
đặc
biệt,
độc
đáo,
được
công
chúng
thế
giới
quan
tâm.
Các
loại
hình
nghệ
thuật
tuồng,
chèo,
cải
lương...
của
mình
cũng
rất
hay,
đặc
sắc.
Người
Nhật
có
câu
nói
rất
hay:
“Muốn
người
ta
coi
trọng
văn
hóa
mình
thì
mình
phải
coi
trọng
văn
hóa
của
mình
trước”.
Việc
sân
khấu
nghệ
thuật
truyền
thống
mất
dần
khán
giả,
suy
cho
cùng,
lỗi
không
phải
của
khán
giả
mà
của
người
quản
lý
và
người
làm
nghệ
thuật,
vì
chưa
làm
cho
người
ta
yêu,
chưa
mạnh
dạn
tập
cho
người
ta
yêu,
người
ta
mê,
say
đắm
nghệ
thuật…
Về
điểm
diễn,
tốt
nhất
là
sửa
chữa,
cải
tạo
những
rạp
hát
đang
có.
Vấn
đề
quan
trọng
nằm
ở
chỗ
người
sử
dụng,
cần
thiết
phải
xây
dựng
nguồn
nhân
lực
làm
ra
sản
phẩm,
thưởng
thức
sản
phẩm
văn
hóa
và
quan
tâm
đến
những
chế
độ
ưu
tiên
tài
trợ
từng
vở
diễn,
phục
vụ
từng
đối
tượng
khán
giả.
THÚY BÌNH
Ông Lê Tiến Thọ - Chủ tịch Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam, cho biết hội cũng đã góp ý và đề nghị với Bộ VH-TT-DL một số vấn đề: Giải pháp cụ thể về cơ sở vật chất, nhất là vấn đề xây rạp hát; các đơn vị nghệ thuật xã hội hóa được thuê đất như thế nào; đặt hàng sáng tác (vở diễn) ra sao để sân khấu phát triển đúng hướng... Ông nói: “Băn khoăn lớn nhất của chúng tôi vẫn là việc làm sao thúc đẩy Quyết định 88/QĐ-TTg về việc chỉnh trang, xây mới nhà hát đi vào đời sống cụ thể. Chúng tôi cũng lo ngại rằng việc quy hoạch, định hướng sân khấu từ 2020 đến 2030 là khó thực hiện”.
NHƯ HOA
Long đong sân khấu
Thứ bảy, 02/05/2015, 23:52 (GMT+7)
Những năm qua, dù có đội ngũ nghệ sĩ, đạo diễn, diễn viên, ca sĩ giỏi, yêu nghề, hết lòng với nghệ thuật, nhưng sân khấu TPHCM vẫn chưa có một cơ ngơi đúng nghĩa để đáp ứng nhu cầu hoạt động và phục vụ cộng đồng. Bên cạnh đó, còn tồn tại không ít bất cập trong công tác quản lý và thiếu hụt nguồn nhân lực kế thừa.
Công trình trăm tỷ đồng sau xây phải sửa
Việc một trong những công trình chào mừng kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước là rạp Hưng Đạo mới xây dựng, vừa bàn giao cho Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang, nhưng chưa thể đưa vào sử dụng, khiến nhiều nghệ sĩ bức xúc. Nhiều nghệ sĩ nói vui, đây là “công trình thế kỷ” bởi kéo dài cả chục năm, đến khi hoàn thành, chất lượng lại không tương xứng sự mong đợi. Toàn bộ phần nội thất không đáp ứng được nhu cầu tổ chức biểu diễn.
Có quá nhiều điều bất hợp lý trong xây dựng cơ sở vật chất này, như: Nhiều đèn được treo và lắp đặt trong khán phòng do không bố trí vị trí giấu hộp đèn theo tiêu chuẩn quốc tế; quá nhiều loa máng khắp mặt vách sân khấu, sàn diễn, có dàn loa chĩa thẳng vào hàng ghế đầu; sàn diễn hình vuông 8m x 8m, quá nhỏ và làm khó người dàn dựng; chiều cao sân khấu đến trần hơn 5m, nhưng khi vừa bước vào bên trong cánh gà, chiều cao bị tuột ngay xuống 2,5m, khiến các đoàn nghệ thuật không thể di chuyển cảnh trí lớn, cảnh trí có độ cứng bằng gỗ, khung sắt, mà hậu trường lại không đủ diện tích và không gian để chứa cảnh trí. Ngoài ra, nơi đây cũng không có chỗ để dàn nhạc cổ ngồi đàn; nơi hóa trang dành cho diễn viên là dãy hành lang tầng trên ngay phía sau sân khấu, cách không gian sân khấu chỉ một tấm màn...
Rạp Hưng Đạo vừa bàn giao Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang nhưng chưa thể đưa vào sử dụng vì thiết kế, xây dựng nội thất, trang thiết bị chưa phù hợp. Ảnh: Dũng Phương
Do
khán
phòng
bị
thu
hẹp
để
đảm
bảo
quy
định
phòng
cháy
chữa
cháy
nên
cơ
sở
vật
chất
này
hiện
còn
600
ghế
và
ghế
lại
khá
nhỏ,
được
sắp
thẳng
hàng
chứ
không
xếp
so
le
khiến
người
ngồi
sau
chỉ
nhìn
thấy
đầu
người
ngồi
trước.
Ghế
không
có
độ
êm,
ngả
về
sau,
nên
khán
giả
ngồi
xem
vở
diễn
suốt
3
giờ
sẽ
rất
mỏi
vai,
đau
lưng.
Chưa
kể
300
ghế
trên
lầu
không
thể
phục
vụ
khán
giả
vì
bị
lan
can
tầng
lầu
che
khuất
tầm
nhìn.
Bởi
độ
dốc
khá
lớn
của
các
hàng
ghế
trên
lầu
khiến
khán
giả
chỉ
nhìn
thấy
đầu
nghệ
sĩ
đang
diễn
trên
sân
khấu.
Ngày
khởi
công
rạp
Hưng
Đạo
với
kinh
phí
hơn
132
tỷ
đồng,
cả
giới
nghệ
sĩ
đặt
vào
ngôi
nhà
mới
của
sân
khấu
cải
lương
này
rất
nhiều
niềm
hy
vọng.
Thế
nhưng,
khi
công
trình
này
dần
hoàn
tất
các
khâu
cuối
cùng
và
được
bàn
giao
cho
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang,
mọi
người
đều
cảm
thấy…
thất
vọng.
NSƯT
-
đạo
diễn
Hoa
Hạ
bức
xúc:
“Khi
có
dự
án
xây
dựng
rạp
Hưng
Đạo,
với
vai
trò
đạo
diễn,
người
trong
nghề,
tôi
được
mời
tham
gia
góp
ý.
Ngay
từ
đầu,
tôi
đã
có
ý
kiến,
bản
thiết
kế,
bản
vẽ
quá
cũ
kỹ,
lấy
từ
mô
hình
sân
khấu
Đức
vào
những
năm
30-40
thế
kỷ
trước,
chỉ
sử
dụng
phông
màn,
không
phù
hợp.

Vở
cải
lương
Chiến
binh
của
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
diễn
phúc
khảo
tại
rạp
Thủ
Đô,
sẽ
phải
“gọt”
diện
tích,
độ
lớn
của
cảnh
trí
và
cắt
bớt
vai
diễn
vì
rạp
Hưng
Đạo
quá
nhỏ.
Ảnh:
Thúy
Bình.
Trong
khi
đó,
hiện
nay,
nhiều
sân
khấu
trên
thế
giới
đã
làm
theo
phong
cách
3D
-
tạo
điều
kiện
để
đạo
diễn
tung
tẩy
ý
tưởng.
Còn
với
bản
thiết
kế
rạp
Hưng
Đạo,
tôi
thấy
không
dùng
được.
Tôi
đã
thẳng
thắn
nói
lên
điều
này
trong
các
buổi
họp
với
mong
muốn
sẽ
có
sự
chỉnh
sửa
cho
phù
hợp
với
nhu
cầu
thực
tiễn
của
những
người
làm
sân
khấu.
Tuy
nhiên,
cơ
quan
có
thẩm
quyền
vẫn
giữ
nguyên
bản
thiết
kế
cũ.
Giờ
thì
rạp
đã
được
xây
xong
lại
phải
chờ…
sửa
chữa
mới
có
thể
sử
dụng
được.
Ai
sẽ
chịu
trách
nhiệm?”.
Nhà
hát…
không
nhà
Mặc
dù
các
đơn
vị
nghệ
thuật
nhà
nước
được
gọi
là
nhà
hát
nhưng
thực
tế
chẳng
có
được
một
ngôi
nhà
đàng
hoàng.
Trong
đó,
Nhà
hát
Giao
hưởng
-
Nhạc
-
Vũ
kịch
TPHCM
(HBSO)
hiện
“phân
thân”
ở
rạp
Thanh
Vân
(nơi
nghệ
sĩ
tập
nhạc,
hát,
kho
nhạc
cụ,
cảnh
trí),
tầng
hầm
Nhà
hát
Thành
phố
(văn
phòng,
kho
phục
trang)
và
thuê
Liên
hiệp
Các
hội
Văn
học
nghệ
thuật
TPHCM
một
phòng
cho
lực
lượng
múa
có
nơi
rèn
luyện.
Nhà
hát
nghệ
thuật
Phương
Nam
phải
xé
lẻ
nhân
sự
hoạt
động
ở
ba
nơi
gồm
rạp
bạt
xiếc
ở
Công
viên
Gia
Định,
quận
Gò
Vấp
(cơ
sở
vật
chất
tồi
tàn,
hễ
mùa
mưa
là
ngập
lụt);
múa
rối
nước
thuê
mặt
bằng
biểu
diễn
bên
trong
Bảo
tàng
Lịch
sử
Việt
Nam
-
chi
nhánh
TPHCM,
văn
phòng
đặt
ở
rạp
Nhân
Dân
-
quận
5.
Nhân
sự
Nhà
hát
Ca
múa
nhạc
Dân
tộc
Bông
Sen
làm
việc
tại
cơ
quan
trên
đường
Hai
Bà
Trưng,
kho
là
rạp
Kim
Châu,
nếu
muốn
biểu
diễn
lại
phải
đi
thuê
mặt
bằng.
Nhà
hát
Nghệ
thuật
Hát
bội
TPHCM
ngụ
tại
rạp
Long
Phụng,
đường
Lý
Tự
Trọng,
quận
1,
“ngôi
nhà”
nhiều
tuổi
này
ngày
càng
xuống
cấp
trầm
trọng,
các
nghệ
sĩ
hát
bội
phải
chọn
cách
lưu
diễn
lay
lắt
qua
ngày
ở
khắp
các
quận-huyện,
từ
nội
thành
đến
vùng
sâu,
vùng
xa.
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
trước
khi
nhận
cơ
ngơi
rạp
Hưng
Đạo
vừa
xây
dựng
mới
(nhưng
chưa
thể
sử
dụng),
thì
trước
đó
văn
phòng
làm
việc
nằm
trên
đường
Trần
Hưng
Đạo,
sân
khấu
là
rạp
Thủ
Đô
ở
quận
5
-
đã
quá
xuống
cấp…
Hầu
hết
rạp
hát
thuộc
quyền
tự
quản
của
các
đơn
vị
nghệ
thuật
tại
TPHCM
đều
không
thể
đáp
ứng
được
nhu
cầu
tổ
chức
biểu
diễn,
phục
vụ
công
chúng:
tường
nứt,
thấm
dột
khi
trời
mưa,
cơ
sở
vật
chất
hư
hỏng,
trang
thiết
bị
âm
thanh,
ánh
sáng
cũ
kỹ,
không
đáp
ứng
được
nhu
cầu
dàn
dựng,
biểu
diễn,
phục
vụ
công
chúng.
Cho
nên,
nếu
các
đơn
vị
nghệ
thuật
muốn
biểu
diễn
lại
phải
đi
thuê
mặt
bằng
khác.
Ngổn ngang trăm mối
Một
điều
“nói
hoài
nói
mãi”
là
đời
sống
nghệ
sĩ
trong
các
đơn
vị
nghệ
thuật
hiện
quá
khó
khăn,
lương
và
cát-sê
thấp,
anh
em
không
sống
được
bằng
nghề.
Nghệ
sĩ,
diễn
viên
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
chỉ
nhận
được
thù
lao
20.000
đồng/buổi
tập
và
50.000
đồng/buổi
diễn;
anh
em
hậu
đài
lương
chỉ
2,2
triệu
đồng/tháng,
mỗi
suất
diễn
được
nhận
thêm
70.000
-
100.000
đồng
(làm
một
ngày,
hai
đêm).
Nghệ
sĩ,
diễn
viên,
nhạc
công
Nhà
hát
Nghệ
thuật
Hát
bội
TPHCM
thường
chạy
xe
máy
đi
biểu
diễn
tự
túc
ở
khắp
các
quận,
huyện
nội
ngoại
thành,
cát-sê
chỉ
50.000
-
100.000
đồng/suất…
Vì
vậy,
các
nghệ
sĩ
phải
kiếm
việc
làm
thêm,
nhận
show
lẻ
để
tăng
thu
nhập.
Riêng
với
các
sân
khấu
kịch
xã
hội
hóa
phải
thuê
mướn
mặt
bằng
ở
các
trung
tâm
văn
hóa
quận,
huyện
để
duy
trì
hoạt
động.
Để
được
“sáng
đèn”,
các
ông
bà
“bầu”
phải
chi
trả
tiền
thuê
mặt
bằng
khoảng
4
-
5
triệu
đồng/đêm
diễn,
chưa
kể
hàng
loạt
chi
phí:
tác
giả,
đạo
diễn,
diễn
viên,
thiết
kế
sân
khấu,
hậu
đài,
điện,
nước,
cảnh
trí,
âm
thanh,
ánh
sáng...
Chính
gánh
nặng
kinh
phí,
việc
thu
chi,
bù
lỗ,
vắng
khán
giả,
luôn
là
nỗi
lo
thường
xuyên
khiến
người
đầu
tư
kinh
doanh
nghệ
thuật
mất
ăn
mất
ngủ.
NSND Hồng Vân tâm sự: “Với tình hình hiện nay, tôi rất lo rằng sau thế hệ nghệ sĩ làm “bầu” như chúng tôi, ước chừng 5-10 năm nữa, khó có một thế hệ làm “bầu” nghệ thuật tâm huyết, chịu khó, chịu khổ, chịu vất vả, để đeo bám, duy trì tổ chức hoạt động”.

Nhà
hát
Thành
phố
hiện
là
nơi
được
nhiều
đơn
vị
nghệ
thuật
chọn
thuê
biểu
diễn.
Ảnh:
Dũng
Phương.
Hiện
nay,
những
nỗ
lực
duy
trì
hoạt
động
nghệ
thuật
của
giới
nghệ
sĩ
TP
đang
dần
đi
vào
tình
trạng
mệt
mỏi,
không
thể
phát
huy
hết
mức
sức
sáng
tạo
nghệ
thuật.
Bao
nhiêu
khó
khăn
cứ
thế
chồng
chất
theo
năm
tháng,
với
nhiều
ngổn
ngang.
THÚY BÌNH
- See more at: http://sggp.org.vn/vanhoavannghe/sankhau/2015/5/382509/#sthash.1jz2qwLn.dpufLong đong sân khấu
Long đong sân khấu
Thứ bảy, 02/05/2015, 23:52 (GMT+7)
Những năm qua, dù có đội ngũ nghệ sĩ, đạo diễn, diễn viên, ca sĩ giỏi, yêu nghề, hết lòng với nghệ thuật, nhưng sân khấu TPHCM vẫn chưa có một cơ ngơi đúng nghĩa để đáp ứng nhu cầu hoạt động và phục vụ cộng đồng. Bên cạnh đó, còn tồn tại không ít bất cập trong công tác quản lý và thiếu hụt nguồn nhân lực kế thừa.
Công trình trăm tỷ đồng sau xây phải sửa
Việc một trong những công trình chào mừng kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước là rạp Hưng Đạo mới xây dựng, vừa bàn giao cho Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang, nhưng chưa thể đưa vào sử dụng, khiến nhiều nghệ sĩ bức xúc. Nhiều nghệ sĩ nói vui, đây là “công trình thế kỷ” bởi kéo dài cả chục năm, đến khi hoàn thành, chất lượng lại không tương xứng sự mong đợi. Toàn bộ phần nội thất không đáp ứng được nhu cầu tổ chức biểu diễn.
Có quá nhiều điều bất hợp lý trong xây dựng cơ sở vật chất này, như: Nhiều đèn được treo và lắp đặt trong khán phòng do không bố trí vị trí giấu hộp đèn theo tiêu chuẩn quốc tế; quá nhiều loa máng khắp mặt vách sân khấu, sàn diễn, có dàn loa chĩa thẳng vào hàng ghế đầu; sàn diễn hình vuông 8m x 8m, quá nhỏ và làm khó người dàn dựng; chiều cao sân khấu đến trần hơn 5m, nhưng khi vừa bước vào bên trong cánh gà, chiều cao bị tuột ngay xuống 2,5m, khiến các đoàn nghệ thuật không thể di chuyển cảnh trí lớn, cảnh trí có độ cứng bằng gỗ, khung sắt, mà hậu trường lại không đủ diện tích và không gian để chứa cảnh trí. Ngoài ra, nơi đây cũng không có chỗ để dàn nhạc cổ ngồi đàn; nơi hóa trang dành cho diễn viên là dãy hành lang tầng trên ngay phía sau sân khấu, cách không gian sân khấu chỉ một tấm màn...
Rạp Hưng Đạo vừa bàn giao Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang nhưng chưa thể đưa vào sử dụng vì thiết kế, xây dựng nội thất, trang thiết bị chưa phù hợp. Ảnh: Dũng Phương
Do
khán
phòng
bị
thu
hẹp
để
đảm
bảo
quy
định
phòng
cháy
chữa
cháy
nên
cơ
sở
vật
chất
này
hiện
còn
600
ghế
và
ghế
lại
khá
nhỏ,
được
sắp
thẳng
hàng
chứ
không
xếp
so
le
khiến
người
ngồi
sau
chỉ
nhìn
thấy
đầu
người
ngồi
trước.
Ghế
không
có
độ
êm,
ngả
về
sau,
nên
khán
giả
ngồi
xem
vở
diễn
suốt
3
giờ
sẽ
rất
mỏi
vai,
đau
lưng.
Chưa
kể
300
ghế
trên
lầu
không
thể
phục
vụ
khán
giả
vì
bị
lan
can
tầng
lầu
che
khuất
tầm
nhìn.
Bởi
độ
dốc
khá
lớn
của
các
hàng
ghế
trên
lầu
khiến
khán
giả
chỉ
nhìn
thấy
đầu
nghệ
sĩ
đang
diễn
trên
sân
khấu.
Ngày
khởi
công
rạp
Hưng
Đạo
với
kinh
phí
hơn
132
tỷ
đồng,
cả
giới
nghệ
sĩ
đặt
vào
ngôi
nhà
mới
của
sân
khấu
cải
lương
này
rất
nhiều
niềm
hy
vọng.
Thế
nhưng,
khi
công
trình
này
dần
hoàn
tất
các
khâu
cuối
cùng
và
được
bàn
giao
cho
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang,
mọi
người
đều
cảm
thấy…
thất
vọng.
NSƯT
-
đạo
diễn
Hoa
Hạ
bức
xúc:
“Khi
có
dự
án
xây
dựng
rạp
Hưng
Đạo,
với
vai
trò
đạo
diễn,
người
trong
nghề,
tôi
được
mời
tham
gia
góp
ý.
Ngay
từ
đầu,
tôi
đã
có
ý
kiến,
bản
thiết
kế,
bản
vẽ
quá
cũ
kỹ,
lấy
từ
mô
hình
sân
khấu
Đức
vào
những
năm
30-40
thế
kỷ
trước,
chỉ
sử
dụng
phông
màn,
không
phù
hợp.

Vở
cải
lương
Chiến
binh
của
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
diễn
phúc
khảo
tại
rạp
Thủ
Đô,
sẽ
phải
“gọt”
diện
tích,
độ
lớn
của
cảnh
trí
và
cắt
bớt
vai
diễn
vì
rạp
Hưng
Đạo
quá
nhỏ.
Ảnh:
Thúy
Bình.
Trong
khi
đó,
hiện
nay,
nhiều
sân
khấu
trên
thế
giới
đã
làm
theo
phong
cách
3D
-
tạo
điều
kiện
để
đạo
diễn
tung
tẩy
ý
tưởng.
Còn
với
bản
thiết
kế
rạp
Hưng
Đạo,
tôi
thấy
không
dùng
được.
Tôi
đã
thẳng
thắn
nói
lên
điều
này
trong
các
buổi
họp
với
mong
muốn
sẽ
có
sự
chỉnh
sửa
cho
phù
hợp
với
nhu
cầu
thực
tiễn
của
những
người
làm
sân
khấu.
Tuy
nhiên,
cơ
quan
có
thẩm
quyền
vẫn
giữ
nguyên
bản
thiết
kế
cũ.
Giờ
thì
rạp
đã
được
xây
xong
lại
phải
chờ…
sửa
chữa
mới
có
thể
sử
dụng
được.
Ai
sẽ
chịu
trách
nhiệm?”.
Nhà
hát…
không
nhà
Mặc
dù
các
đơn
vị
nghệ
thuật
nhà
nước
được
gọi
là
nhà
hát
nhưng
thực
tế
chẳng
có
được
một
ngôi
nhà
đàng
hoàng.
Trong
đó,
Nhà
hát
Giao
hưởng
-
Nhạc
-
Vũ
kịch
TPHCM
(HBSO)
hiện
“phân
thân”
ở
rạp
Thanh
Vân
(nơi
nghệ
sĩ
tập
nhạc,
hát,
kho
nhạc
cụ,
cảnh
trí),
tầng
hầm
Nhà
hát
Thành
phố
(văn
phòng,
kho
phục
trang)
và
thuê
Liên
hiệp
Các
hội
Văn
học
nghệ
thuật
TPHCM
một
phòng
cho
lực
lượng
múa
có
nơi
rèn
luyện.
Nhà
hát
nghệ
thuật
Phương
Nam
phải
xé
lẻ
nhân
sự
hoạt
động
ở
ba
nơi
gồm
rạp
bạt
xiếc
ở
Công
viên
Gia
Định,
quận
Gò
Vấp
(cơ
sở
vật
chất
tồi
tàn,
hễ
mùa
mưa
là
ngập
lụt);
múa
rối
nước
thuê
mặt
bằng
biểu
diễn
bên
trong
Bảo
tàng
Lịch
sử
Việt
Nam
-
chi
nhánh
TPHCM,
văn
phòng
đặt
ở
rạp
Nhân
Dân
-
quận
5.
Nhân
sự
Nhà
hát
Ca
múa
nhạc
Dân
tộc
Bông
Sen
làm
việc
tại
cơ
quan
trên
đường
Hai
Bà
Trưng,
kho
là
rạp
Kim
Châu,
nếu
muốn
biểu
diễn
lại
phải
đi
thuê
mặt
bằng.
Nhà
hát
Nghệ
thuật
Hát
bội
TPHCM
ngụ
tại
rạp
Long
Phụng,
đường
Lý
Tự
Trọng,
quận
1,
“ngôi
nhà”
nhiều
tuổi
này
ngày
càng
xuống
cấp
trầm
trọng,
các
nghệ
sĩ
hát
bội
phải
chọn
cách
lưu
diễn
lay
lắt
qua
ngày
ở
khắp
các
quận-huyện,
từ
nội
thành
đến
vùng
sâu,
vùng
xa.
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
trước
khi
nhận
cơ
ngơi
rạp
Hưng
Đạo
vừa
xây
dựng
mới
(nhưng
chưa
thể
sử
dụng),
thì
trước
đó
văn
phòng
làm
việc
nằm
trên
đường
Trần
Hưng
Đạo,
sân
khấu
là
rạp
Thủ
Đô
ở
quận
5
-
đã
quá
xuống
cấp…
Hầu
hết
rạp
hát
thuộc
quyền
tự
quản
của
các
đơn
vị
nghệ
thuật
tại
TPHCM
đều
không
thể
đáp
ứng
được
nhu
cầu
tổ
chức
biểu
diễn,
phục
vụ
công
chúng:
tường
nứt,
thấm
dột
khi
trời
mưa,
cơ
sở
vật
chất
hư
hỏng,
trang
thiết
bị
âm
thanh,
ánh
sáng
cũ
kỹ,
không
đáp
ứng
được
nhu
cầu
dàn
dựng,
biểu
diễn,
phục
vụ
công
chúng.
Cho
nên,
nếu
các
đơn
vị
nghệ
thuật
muốn
biểu
diễn
lại
phải
đi
thuê
mặt
bằng
khác.
Ngổn ngang trăm mối
Một
điều
“nói
hoài
nói
mãi”
là
đời
sống
nghệ
sĩ
trong
các
đơn
vị
nghệ
thuật
hiện
quá
khó
khăn,
lương
và
cát-sê
thấp,
anh
em
không
sống
được
bằng
nghề.
Nghệ
sĩ,
diễn
viên
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
chỉ
nhận
được
thù
lao
20.000
đồng/buổi
tập
và
50.000
đồng/buổi
diễn;
anh
em
hậu
đài
lương
chỉ
2,2
triệu
đồng/tháng,
mỗi
suất
diễn
được
nhận
thêm
70.000
-
100.000
đồng
(làm
một
ngày,
hai
đêm).
Nghệ
sĩ,
diễn
viên,
nhạc
công
Nhà
hát
Nghệ
thuật
Hát
bội
TPHCM
thường
chạy
xe
máy
đi
biểu
diễn
tự
túc
ở
khắp
các
quận,
huyện
nội
ngoại
thành,
cát-sê
chỉ
50.000
-
100.000
đồng/suất…
Vì
vậy,
các
nghệ
sĩ
phải
kiếm
việc
làm
thêm,
nhận
show
lẻ
để
tăng
thu
nhập.
Riêng
với
các
sân
khấu
kịch
xã
hội
hóa
phải
thuê
mướn
mặt
bằng
ở
các
trung
tâm
văn
hóa
quận,
huyện
để
duy
trì
hoạt
động.
Để
được
“sáng
đèn”,
các
ông
bà
“bầu”
phải
chi
trả
tiền
thuê
mặt
bằng
khoảng
4
-
5
triệu
đồng/đêm
diễn,
chưa
kể
hàng
loạt
chi
phí:
tác
giả,
đạo
diễn,
diễn
viên,
thiết
kế
sân
khấu,
hậu
đài,
điện,
nước,
cảnh
trí,
âm
thanh,
ánh
sáng...
Chính
gánh
nặng
kinh
phí,
việc
thu
chi,
bù
lỗ,
vắng
khán
giả,
luôn
là
nỗi
lo
thường
xuyên
khiến
người
đầu
tư
kinh
doanh
nghệ
thuật
mất
ăn
mất
ngủ.
NSND Hồng Vân tâm sự: “Với tình hình hiện nay, tôi rất lo rằng sau thế hệ nghệ sĩ làm “bầu” như chúng tôi, ước chừng 5-10 năm nữa, khó có một thế hệ làm “bầu” nghệ thuật tâm huyết, chịu khó, chịu khổ, chịu vất vả, để đeo bám, duy trì tổ chức hoạt động”.

Nhà
hát
Thành
phố
hiện
là
nơi
được
nhiều
đơn
vị
nghệ
thuật
chọn
thuê
biểu
diễn.
Ảnh:
Dũng
Phương.
Hiện
nay,
những
nỗ
lực
duy
trì
hoạt
động
nghệ
thuật
của
giới
nghệ
sĩ
TP
đang
dần
đi
vào
tình
trạng
mệt
mỏi,
không
thể
phát
huy
hết
mức
sức
sáng
tạo
nghệ
thuật.
Bao
nhiêu
khó
khăn
cứ
thế
chồng
chất
theo
năm
tháng,
với
nhiều
ngổn
ngang.
THÚY BÌNH
- See more at: http://sggp.org.vn/vanhoavannghe/sankhau/2015/5/382509/#sthash.1jz2qwLn.dpuf
Long đong sân khấu
Thứ bảy, 02/05/2015, 23:52 (GMT+7)
Những năm qua, dù có đội ngũ nghệ sĩ, đạo diễn, diễn viên, ca sĩ giỏi, yêu nghề, hết lòng với nghệ thuật, nhưng sân khấu TPHCM vẫn chưa có một cơ ngơi đúng nghĩa để đáp ứng nhu cầu hoạt động và phục vụ cộng đồng. Bên cạnh đó, còn tồn tại không ít bất cập trong công tác quản lý và thiếu hụt nguồn nhân lực kế thừa.
Công trình trăm tỷ đồng sau xây phải sửa
Việc một trong những công trình chào mừng kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước là rạp Hưng Đạo mới xây dựng, vừa bàn giao cho Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang, nhưng chưa thể đưa vào sử dụng, khiến nhiều nghệ sĩ bức xúc. Nhiều nghệ sĩ nói vui, đây là “công trình thế kỷ” bởi kéo dài cả chục năm, đến khi hoàn thành, chất lượng lại không tương xứng sự mong đợi. Toàn bộ phần nội thất không đáp ứng được nhu cầu tổ chức biểu diễn.
Có quá nhiều điều bất hợp lý trong xây dựng cơ sở vật chất này, như: Nhiều đèn được treo và lắp đặt trong khán phòng do không bố trí vị trí giấu hộp đèn theo tiêu chuẩn quốc tế; quá nhiều loa máng khắp mặt vách sân khấu, sàn diễn, có dàn loa chĩa thẳng vào hàng ghế đầu; sàn diễn hình vuông 8m x 8m, quá nhỏ và làm khó người dàn dựng; chiều cao sân khấu đến trần hơn 5m, nhưng khi vừa bước vào bên trong cánh gà, chiều cao bị tuột ngay xuống 2,5m, khiến các đoàn nghệ thuật không thể di chuyển cảnh trí lớn, cảnh trí có độ cứng bằng gỗ, khung sắt, mà hậu trường lại không đủ diện tích và không gian để chứa cảnh trí. Ngoài ra, nơi đây cũng không có chỗ để dàn nhạc cổ ngồi đàn; nơi hóa trang dành cho diễn viên là dãy hành lang tầng trên ngay phía sau sân khấu, cách không gian sân khấu chỉ một tấm màn...
Rạp Hưng Đạo vừa bàn giao Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang nhưng chưa thể đưa vào sử dụng vì thiết kế, xây dựng nội thất, trang thiết bị chưa phù hợp. Ảnh: Dũng Phương
Do
khán
phòng
bị
thu
hẹp
để
đảm
bảo
quy
định
phòng
cháy
chữa
cháy
nên
cơ
sở
vật
chất
này
hiện
còn
600
ghế
và
ghế
lại
khá
nhỏ,
được
sắp
thẳng
hàng
chứ
không
xếp
so
le
khiến
người
ngồi
sau
chỉ
nhìn
thấy
đầu
người
ngồi
trước.
Ghế
không
có
độ
êm,
ngả
về
sau,
nên
khán
giả
ngồi
xem
vở
diễn
suốt
3
giờ
sẽ
rất
mỏi
vai,
đau
lưng.
Chưa
kể
300
ghế
trên
lầu
không
thể
phục
vụ
khán
giả
vì
bị
lan
can
tầng
lầu
che
khuất
tầm
nhìn.
Bởi
độ
dốc
khá
lớn
của
các
hàng
ghế
trên
lầu
khiến
khán
giả
chỉ
nhìn
thấy
đầu
nghệ
sĩ
đang
diễn
trên
sân
khấu.
Ngày
khởi
công
rạp
Hưng
Đạo
với
kinh
phí
hơn
132
tỷ
đồng,
cả
giới
nghệ
sĩ
đặt
vào
ngôi
nhà
mới
của
sân
khấu
cải
lương
này
rất
nhiều
niềm
hy
vọng.
Thế
nhưng,
khi
công
trình
này
dần
hoàn
tất
các
khâu
cuối
cùng
và
được
bàn
giao
cho
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang,
mọi
người
đều
cảm
thấy…
thất
vọng.
NSƯT
-
đạo
diễn
Hoa
Hạ
bức
xúc:
“Khi
có
dự
án
xây
dựng
rạp
Hưng
Đạo,
với
vai
trò
đạo
diễn,
người
trong
nghề,
tôi
được
mời
tham
gia
góp
ý.
Ngay
từ
đầu,
tôi
đã
có
ý
kiến,
bản
thiết
kế,
bản
vẽ
quá
cũ
kỹ,
lấy
từ
mô
hình
sân
khấu
Đức
vào
những
năm
30-40
thế
kỷ
trước,
chỉ
sử
dụng
phông
màn,
không
phù
hợp.

Vở
cải
lương
Chiến
binh
của
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
diễn
phúc
khảo
tại
rạp
Thủ
Đô,
sẽ
phải
“gọt”
diện
tích,
độ
lớn
của
cảnh
trí
và
cắt
bớt
vai
diễn
vì
rạp
Hưng
Đạo
quá
nhỏ.
Ảnh:
Thúy
Bình.
Trong
khi
đó,
hiện
nay,
nhiều
sân
khấu
trên
thế
giới
đã
làm
theo
phong
cách
3D
-
tạo
điều
kiện
để
đạo
diễn
tung
tẩy
ý
tưởng.
Còn
với
bản
thiết
kế
rạp
Hưng
Đạo,
tôi
thấy
không
dùng
được.
Tôi
đã
thẳng
thắn
nói
lên
điều
này
trong
các
buổi
họp
với
mong
muốn
sẽ
có
sự
chỉnh
sửa
cho
phù
hợp
với
nhu
cầu
thực
tiễn
của
những
người
làm
sân
khấu.
Tuy
nhiên,
cơ
quan
có
thẩm
quyền
vẫn
giữ
nguyên
bản
thiết
kế
cũ.
Giờ
thì
rạp
đã
được
xây
xong
lại
phải
chờ…
sửa
chữa
mới
có
thể
sử
dụng
được.
Ai
sẽ
chịu
trách
nhiệm?”.
Nhà
hát…
không
nhà
Mặc
dù
các
đơn
vị
nghệ
thuật
nhà
nước
được
gọi
là
nhà
hát
nhưng
thực
tế
chẳng
có
được
một
ngôi
nhà
đàng
hoàng.
Trong
đó,
Nhà
hát
Giao
hưởng
-
Nhạc
-
Vũ
kịch
TPHCM
(HBSO)
hiện
“phân
thân”
ở
rạp
Thanh
Vân
(nơi
nghệ
sĩ
tập
nhạc,
hát,
kho
nhạc
cụ,
cảnh
trí),
tầng
hầm
Nhà
hát
Thành
phố
(văn
phòng,
kho
phục
trang)
và
thuê
Liên
hiệp
Các
hội
Văn
học
nghệ
thuật
TPHCM
một
phòng
cho
lực
lượng
múa
có
nơi
rèn
luyện.
Nhà
hát
nghệ
thuật
Phương
Nam
phải
xé
lẻ
nhân
sự
hoạt
động
ở
ba
nơi
gồm
rạp
bạt
xiếc
ở
Công
viên
Gia
Định,
quận
Gò
Vấp
(cơ
sở
vật
chất
tồi
tàn,
hễ
mùa
mưa
là
ngập
lụt);
múa
rối
nước
thuê
mặt
bằng
biểu
diễn
bên
trong
Bảo
tàng
Lịch
sử
Việt
Nam
-
chi
nhánh
TPHCM,
văn
phòng
đặt
ở
rạp
Nhân
Dân
-
quận
5.
Nhân
sự
Nhà
hát
Ca
múa
nhạc
Dân
tộc
Bông
Sen
làm
việc
tại
cơ
quan
trên
đường
Hai
Bà
Trưng,
kho
là
rạp
Kim
Châu,
nếu
muốn
biểu
diễn
lại
phải
đi
thuê
mặt
bằng.
Nhà
hát
Nghệ
thuật
Hát
bội
TPHCM
ngụ
tại
rạp
Long
Phụng,
đường
Lý
Tự
Trọng,
quận
1,
“ngôi
nhà”
nhiều
tuổi
này
ngày
càng
xuống
cấp
trầm
trọng,
các
nghệ
sĩ
hát
bội
phải
chọn
cách
lưu
diễn
lay
lắt
qua
ngày
ở
khắp
các
quận-huyện,
từ
nội
thành
đến
vùng
sâu,
vùng
xa.
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
trước
khi
nhận
cơ
ngơi
rạp
Hưng
Đạo
vừa
xây
dựng
mới
(nhưng
chưa
thể
sử
dụng),
thì
trước
đó
văn
phòng
làm
việc
nằm
trên
đường
Trần
Hưng
Đạo,
sân
khấu
là
rạp
Thủ
Đô
ở
quận
5
-
đã
quá
xuống
cấp…
Hầu
hết
rạp
hát
thuộc
quyền
tự
quản
của
các
đơn
vị
nghệ
thuật
tại
TPHCM
đều
không
thể
đáp
ứng
được
nhu
cầu
tổ
chức
biểu
diễn,
phục
vụ
công
chúng:
tường
nứt,
thấm
dột
khi
trời
mưa,
cơ
sở
vật
chất
hư
hỏng,
trang
thiết
bị
âm
thanh,
ánh
sáng
cũ
kỹ,
không
đáp
ứng
được
nhu
cầu
dàn
dựng,
biểu
diễn,
phục
vụ
công
chúng.
Cho
nên,
nếu
các
đơn
vị
nghệ
thuật
muốn
biểu
diễn
lại
phải
đi
thuê
mặt
bằng
khác.
Ngổn ngang trăm mối
Một
điều
“nói
hoài
nói
mãi”
là
đời
sống
nghệ
sĩ
trong
các
đơn
vị
nghệ
thuật
hiện
quá
khó
khăn,
lương
và
cát-sê
thấp,
anh
em
không
sống
được
bằng
nghề.
Nghệ
sĩ,
diễn
viên
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
chỉ
nhận
được
thù
lao
20.000
đồng/buổi
tập
và
50.000
đồng/buổi
diễn;
anh
em
hậu
đài
lương
chỉ
2,2
triệu
đồng/tháng,
mỗi
suất
diễn
được
nhận
thêm
70.000
-
100.000
đồng
(làm
một
ngày,
hai
đêm).
Nghệ
sĩ,
diễn
viên,
nhạc
công
Nhà
hát
Nghệ
thuật
Hát
bội
TPHCM
thường
chạy
xe
máy
đi
biểu
diễn
tự
túc
ở
khắp
các
quận,
huyện
nội
ngoại
thành,
cát-sê
chỉ
50.000
-
100.000
đồng/suất…
Vì
vậy,
các
nghệ
sĩ
phải
kiếm
việc
làm
thêm,
nhận
show
lẻ
để
tăng
thu
nhập.
Riêng
với
các
sân
khấu
kịch
xã
hội
hóa
phải
thuê
mướn
mặt
bằng
ở
các
trung
tâm
văn
hóa
quận,
huyện
để
duy
trì
hoạt
động.
Để
được
“sáng
đèn”,
các
ông
bà
“bầu”
phải
chi
trả
tiền
thuê
mặt
bằng
khoảng
4
-
5
triệu
đồng/đêm
diễn,
chưa
kể
hàng
loạt
chi
phí:
tác
giả,
đạo
diễn,
diễn
viên,
thiết
kế
sân
khấu,
hậu
đài,
điện,
nước,
cảnh
trí,
âm
thanh,
ánh
sáng...
Chính
gánh
nặng
kinh
phí,
việc
thu
chi,
bù
lỗ,
vắng
khán
giả,
luôn
là
nỗi
lo
thường
xuyên
khiến
người
đầu
tư
kinh
doanh
nghệ
thuật
mất
ăn
mất
ngủ.
NSND Hồng Vân tâm sự: “Với tình hình hiện nay, tôi rất lo rằng sau thế hệ nghệ sĩ làm “bầu” như chúng tôi, ước chừng 5-10 năm nữa, khó có một thế hệ làm “bầu” nghệ thuật tâm huyết, chịu khó, chịu khổ, chịu vất vả, để đeo bám, duy trì tổ chức hoạt động”.

Nhà
hát
Thành
phố
hiện
là
nơi
được
nhiều
đơn
vị
nghệ
thuật
chọn
thuê
biểu
diễn.
Ảnh:
Dũng
Phương.
Hiện
nay,
những
nỗ
lực
duy
trì
hoạt
động
nghệ
thuật
của
giới
nghệ
sĩ
TP
đang
dần
đi
vào
tình
trạng
mệt
mỏi,
không
thể
phát
huy
hết
mức
sức
sáng
tạo
nghệ
thuật.
Bao
nhiêu
khó
khăn
cứ
thế
chồng
chất
theo
năm
tháng,
với
nhiều
ngổn
ngang.
THÚY BÌNH
- See more at: http://sggp.org.vn/vanhoavannghe/sankhau/2015/5/382509/#sthash.1jz2qwLn.dpuflong đong, sân khấu, phản ánh, trăn trở, người làm, cơ sở, vật chất, tạm bợ, thu nhập, kế thừa, ý kiến, phản hồi, trích đăng, tâm huyết
Mã
an
toàn:
Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
lần
đầu
làm
live
show
ở
Việt
Nam
Hãy
để
cố
NSƯT
Vũ
Linh
được
yên
nghỉ
Trường
ĐH
Sân
khấu
-
Điện
ảnh
TP
HCM
tuyển
sinh
diễn
viên
cải
lương
Nam
nghệ
sĩ
Thanh
Điền
đã
trở
thành
youtuber
chuyên
nghiệp?
'Thần
đồng
cải
lương'
Linh
Tý:
Tôi
chưa
làm
điều
gì
khiến
ba
Linh
Tâm
mất
mặt
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
Ý kiến bạn đọc