Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
NS
Điền
Thanh
&
Tú
Sương
CLVNCOM
-
Tôi
bước
lên
sân
khấu
với
một
đoản
khúc
Nam-ai
hay
vài
ba
câu
Vọng-cổ,
tiếng
đàn
tranh
thánh
thót
hoà
cùng
tiếng
tiêu
sa
như
gió
lộng
u…buồn…
(Năm
Châu
–
Men
rượu
hương
tình)
Khởi
đầu
từ
câu
xuống
hò
Vọng
cổ
ngọt
lịm
hương
mật
mía
đường
song
Tiền
sông
Hậu
miền
Nam
đó
của
người
thầy
mà
cũng
là
người
đầu
tiên
quyến
rũ,tiêm
truyền
cho
tôi
nổi
mê
đắm
khôn
cùng: Sân
khấu
!
“
Đến
với
sân
khấu
là
các
con
đang
bứoc
vào
một
mê
cung
không
lối
thoát
!
”
Tôi
đã
chập
chững
từ
những
bước
bỡ
ngỡ
ban
sơ
nhón
từng
thang
bậc
tiến
lên
sân
khấu,nhập
ngõ
mê
cung.Mà
thật
đúng
làm
sao!
Mê
lộ
quả
có
lối
vào
lại
không
có
đưòng
ra.Và
cũng
lạ
lung
thay,
những
kẻ
dấn
mình
trong
chốn
mê
cung
ấy
thì
mê
mãi
đắm
chìm,
say
hoan
bất
tân
đến
không
hề
và
cũng
không
bao
giờ
mong
chờ
gặp
phải
một
cửa
thoát
ly,
vì
lối
ra
ấy
chẳng
khác
chi
bản
án
đào
thải
mà
những
đứa
con
của
nghiệp
dĩ
mê
kỳ
này
sợ
hãi
hơn
bất
cứ
hoạ
tai
nào
trong
kiếp
ca
cầm.
Tôi
cũng
không
là
ngoại
lệ.
Chỉ
từ
sau
những
câu
thoại
lấp
vấp
vụng
về,
những
lời
ca
ngọng
nghễnh
rớt
xuống
rớt
lên,
những
bộ
ra
quờ
quạng
cứng
ngắc
cứng
còng,
những
bứơc
chân
cóng
quíu
nặng
ì,
vận
hết
công
lực
bình
sanh
vẫn
không
lê
nổi
dù
chỉ
một
khoảng
cách
rất
gần
từ
mí
cánh
gà
tiến
ra
giàn
đèn
chân
mặt
tiền
sàn
diễn,
ở
một
đoạn
khai-sắc
nhân
vật
ngắn
cỏn
con
trong
bài
học
vỡ
lòng
của
buổi
học
hát
đầu
tiên.
Và
thế
đấy,
tôi
đã
lao
vào
nghiệp
xướng
ca
như
con
thiêu
thân
lãng
mạn
tự
quăng
mình
vào
vùng
màu
sắc
diễm
kỳ
chói
loá
đầy
hấp
dẫn
đam
mê,
để
được
một
đời
ngụp
lặn
trong
cảm
giác
đắm
say
huyễn
hoặc,
để
bằng
trọn
kiếp
thoả
lòng
với
hạnh
phúc
được
an
bày.
Và
ở
đó
tôi
đã
thấy
mình
tìm
được
cái
mà
không
phải
trong
mỗi
kiếp
ngưòi
nào
ai
cũng
đều
có
thể
kiếm
tìm
và
bắt
gặp.
Bất
chấp
cả
lời
khuyên
nhủ
của
mẹ
tôi.
Rằng
thì
là,
theo
nghề
này
khổ
lắm
con
ơi!
Cái
lao
lận
đận
của
kẻ
đứng
trên
sàn
gỗ
nó
nhiều
và
lớn
hơn
cái
hào
quang
lộng
lẫy
làm
mê
mẩn
lòng
ngưòi
từ
dưói
khán
phòng
nhìn
lên
sân
khấu.
Nghe
lời
mẹ,
theo
đưòng
chữ
nghĩa
cho
đỡ
tấm
than.
Rằng
thì
là,
theo
kiếp
con
tằm
chẳng
khác
chi
tự
chọn
cho
mình
lá
số
có
đeo
mang
chữ
nghèo
thiên
phú.
Và
nào
là,
làm
nghệ
sĩ
lắm
điều
bia
miệng,
nhiều
tiếng
thị
phi.
Nào
là,
thân
gạo
chợ
nuớc
sông
rày
đây
mai
đó,
có
hôm
nay
chưa
biết
ngày
mai.
Rồi
nào
là,
đời
nghệ
sĩ
mưa
nắng
gió
sưong.
Nào
là,
sẽ
có
một
ngày
con
bị
vớt
lên
sình
chưong
con
hỡi!
Và
nào
là
…
nào
là…
Mẹ
tôi
còn
nào
là
nhiều,
nhiều
nữa….
Để
đáp
từ
cho
bài
kệ
luân
lý
giáo
khoa
thư
ê
đầu
nhức
óc
mà
mẹ
định
dùng
làm
sợi
cưong
chắc
nịch
tròng
vào
cổ
chú
ngựa
non
còn
đang
ngơ
ngác
trứoc
núi
cao
biển
rộng
sông
dài,
tôi
bèn
tựu
kế
giả…
nai
ôm
vai
ngưòi
thủ
thỉ:
“
Mẹ
ơi!
Có
phải
hồi
xưa
Ba
bỏ
nghề
làm
công
tử
nhà
đại
điền
nứt
đố,
bỏ
ruộng
đồng
thằng
cánh
cò
bay
trốn
theo
gánh
hát
để
rồi
bị
xoá
sổ
bộ
đời
trong
gia
phả,
kể
từ
đó
hết
đưòng
chia
của?
Có
phải
ngày
mai
sanh
con
đêm
nay
mẹ
vẫn
còn
bước
ra
sân
khấu,
sau
mấy
tháng
ròng
đêm
từng
đêm
quấn
vải
cứng
ngắc
cả
chục
vòng
như
đòn
bánh
tét
để
che
giấu
cái
bụng
bầu
mỗi
ngày
một
tròn
núc
tròn
nu,
để
đựơc
còn
tiếp
tục
tắm
thân
dưới
ánh
đèn
màu
mà
cũng
không
cách
nào
quên
mang
con
cùng
theo
ra
sân
khấu?
Vậy
là
con
đã
theo
nghề
hát
từ
hồi
còn
kẹt
cứng
lùng
nhùng
trong
lòng
mẹ
rồi!
Thế
thì
tại
sao
ngày
nay
con
sãi
lại
bị
cấm
ở
chùa,
con
kép
hát
hỏng
cho
làm
kép
hát?”
Tôi
đả
ra
trúng
tuyệt
chiêu,
mẹ
đành
giưong
cờ
trắng.
Quân
ta
toàn
thắng
cứ
thẳng
hưóng
tiến
về
sân
khấu.
Sân
khấu
đó! Không
là
lửa
dữ
đốt
bỏng
thiêu-thân
mà
là
vùng
ánh
sáng
rực
choáng
sắc
màu
diệu
huyền
kỳ
ảo.Khi
nồng
nàn
sưỏi
ấm
giá
đông,
lúc
phẩy
mát
gắt
gao
nóng
hạ.
Sân
khấu
đó!
Đã
chắp
cánh
tháp
chân
cho
những
đứa
con
chạy
nhanh
bay
bổng,
góp
tha
từng
chút
mật,
nhặt
nhạnh
từng
chút
hưong,
trao
tria
từng
nét
đẹp,
chăm
chút
mỗi
điều
hay
để
chắt
chiu
vun
đắp
cho
thăng
hoa
đời,
cho
nồng
nàn
nhân
thế.
Sân
khấu
đó! Chúng
tôi
lũ
lạc
lối
mê
cung,
đã
hả
hê
thoả
thích
trong
thiên
chức
của
mình,
làm
những
đóm
sao
xanh
điểm
xuyến
mỗi
trời
đêm.Làm
chuỗi
nhạc
cho
cành
thêm
lá
cho
nhánh
thêm
hoa
trong
mỗi
tâm
hồn.
Làm
tưoi
môi
hồng
má,
sáng
mắt
dịu
lòng
nơi
mỗi
con
ngưòi.
Làm
nhích
gần
gắn
sát
tình
đồng
loại,
nghĩa
tha
hưong.
Và
cứ
thế,
như
triều
luư
không
ngừng
nghỉ
sáng
sáng
chiều
chiều
chuyển
tải
phù
sa.
Làm
những
cánh
chim
vẫy
vùng
trong
mây
ngoài
gió.
Dù
nhiều
khi
mưa
dập,
dù
lắm
lúc
giông
vùi.
Cũng
thấm
thía
lắm
từng
nổi
rã
rời
từng
cơn
mê
mỏi.
Nhưng
làm
sao
ấy!
Như
một
định
truyền,
hay
một
ân
sủng
đựoc
phán
ban
từ
cỏi
xa
nào,
xa
lắm.
Rằng:
đời
còn
nhiều
những
nổi
buồn
cần
đựoc
đắp
trám
niềm
vui,
ngưòi
còn
đầy
dẫy
những
mặn
đắng
chat
cay
cần
ướp
ươm
hưong
nồng
vị
ngọt.
Còn
những
going
lệ
ốt
loang
tìm
nhắn
những
môi
cưòi.Còn
những
bất
hạnh
hẩm
hiu
quắt
quay
chờ
hạnh
phúc.
Thì
vậy
đó!
Chúng
tôi
bay
và
bay..và
mãi
vẫn
còn
bay.
Bay
vào
đời
bằng
trọn
vẹn
dấn
thân
như
như
một
sứ
mệnh
bất
khả
từ,
bằng
hết
cho
đi
không
cần
đong
so
xét.
Sân
khấu
đó! Với
từng
góc
cánh
gà,
từng
tấm
phi
ngang,
từng
đưòng
chận
biển,
bậc
tam
cấp
sơn
son
chỏng
chơ
nghiêng
ngả,
miếng
thủ
uyển
lửng
lơ
kim
nhủ
bên
cân
bên
lệch.
Sân
khấu
hổn
độn
đây
tranh
kia
cảnh
sờn
góc
mốc
sơn,
cây
cột
rồng
ngạnh
loang
đuôi
lở,
đống
hia
cờ
mão
quạt
râu
đai
cái
lành
cái
sứoc
treo
móc
máng
giăng,
giàn
thưong
giáo
đầu
tà
đầu
nhọn,
hang
giá
gưom
cây
mẻ
lưõi
cái
bể
chuôi
sút
tuột,
chum
roi
ngựa
cây
còi
cây
cọc
chiếc
xác
xơ
long.
Bầy
xiêm
y
phơi
ngang
treo
dọc
tấm
phẳng
miếng
nhăn
còn
thấm
đẩm
mồ
hôi
sau
từng
đêm
xập
xoè
nhởn
nhơ
dưói
long
lánh
hoa
đèn.
Cái
long-chấn,
bộ
đào-văn,
cây
giáp-bắc,
mảnh
củng
hưòng,
lớp
choàng
xanh
trong
vá
ngoài
liền
từng
mảng
mắt-gà
miếng
mờ
miếng
tróc…
Chừng
ấy
những
ngổn
ngang
rách
lành
trộn
lộn
là
chứng
tích
của
xuân
đông
thu
hạ,
của
nhịp
thời
gian
rơi
rả
miệt
mài,
của
lắm
thăng
trầm
chìm
nổi
tháng
ngày
trôi,
của
bao
lần
hưng
phấn
mấy
đợt
phế
tàn.
Sân
khấu lúc
buông
màn
là
vậy
đó!
Như
xuân
nữ
kiêu
kỳ
trể
tràng
lưòi
chẩy,
muộn
đón
ánh
nắng
mai
huốt
nghe
lời
chim
sớm.Chẳng
màng
chi,
kiếp
chúng
tôi
thế
đấy.
Là
vạc
mà!
Nên
chỉ
đợi
chờ
sưong.
Là
con
trăng
nên
chỉ
đợi
chờ
đêm,
để
toả
rộng
trải
êm
cho
lừng
nhã
nhạc
cho
choá
sắc
màu.
Đó
là
lúc
của
màn
nhung
cựa
tỉnh,
bằng
ba
kỳ
trống
đổ,
rồi
ba
hồi
chuông
rung… Chuông
một:
đào
kép
sắm
tuồng
làm
mặt.Chuông
hai:
chuẩn
bị
phục
trang
tròng
mảng
mang
hài
và
mạnh
ai
nấy
lo
đốt
nhang
xá
Tồ. Chuông
ba:
tất
cả
sẵn
sàng….MỞ
MÀN!
Rồi
màn
nhung
yểu
điệu
ỡm
ờ
như
mỹ
nữ
kiêu
sa
lựon
lờ
nhẹ
hé
trứoc
trăm
ngàn
háo
hức
của
những
đôi
mắt
đang
chờ,
những
đôi
tay
đang
lắng.
Những
xôn
xao
náo
động
của
đám
đông
như
bất
cứ
đám
đông
nào
cũng
đồng
điệu
lặn
chìm
để
nhưòng
trọn
không
gian
cho
đàn
phách
trống
chiêng,
tiếng
réo
rắt
tơ
ngân,going
tiêu
thiều
dìu
dặt.
Những
cung
bậc,
thang
âm
mựot
mà
hoà
quyện
từng
lời
ca
lảnh
lót
du
dưong,
từng
ngâm
khúc
dịu
dàng
thê
thiết
dưói
những
mỹ
lệ
dạng
hình
khi
mờ
ảo
khói
sưong,
lúc
chan
hoà
rực
rỡ.
Muôn
hồng
nghìn
tía
nhoá
loà,bi
oán
hỉ
cuồng
oà
cuộn.
Ngưòi
ta
lặng
dắm
tâm
tư,
thả
trôi
hồn
trí
cho
hút
cuốn
theo
từng
mảng
sống
mảnh
đời
đang
tái
hiện.Người
ta
cưòi
hùa
từng
chập
khóc
góp
từng
cơn
theo
mỗi
chuyển
biến
đựoc
tạo
hình
dàn
trải.Người
ta
đắm
đuối
bằng
tai
mê
man
bằng
mắt
cho
ngất
ngây
tim
cho
dào
dạt
óc.Người
ta
vứt
quên
hết
những
ê
chề
hệ
luy
thưòng
tình
ngày
một
ngày
hai
chỉ
cách
đó
vài
mưoi
giây
phút
trước
trước.
Người
ta
bỏ
lại
ngoài
cửa
kịch
trường
những
bát
nháo
hơn
thua
bon
chen
hiềm
hận
để
chỉ
hưóng
mắt
về
những
bóng
tri
âm
khi
nhí
nhố
thét
gào
,lúc
thướt
tha
uỷ
mị.Người
ta
tìm
thấy
ra
mình
nhìn
được
ra
đời
gần
thật
rất
gần
,xa
cũng
rất
xa.
Ở
đó
có
chót
vót
thiên
đường
mà
cũng
có
tận
cùng
địa
ngục,
có
sâu
bọ
đội
lớp
làm
người
có
hiền
nhân
hoá
thân
ngạ
quỷ,gian
trá
cực
cùng
thanh
cao
chất
ngất,có
máu
lệ
có
ly
tan,
có
hân
hoan
tương
hợp…
Nhiều,
nhiều
lắm
dẫy
đầy
ngập
ngụa
những
gì
từng
xảy
và
đang
bộn
bề
trong
cái
cõi
có
tên
gọi
trần
gian.
Tất
cả
và
tất
cả
đều
được
điểm
tên
kêu
họ,
lôi
không
sót
từ
đầu
nhăng
đuôi
cuội
lên
sân
khấu
để
bóc
trần
lột
truội,
để
mổ
bấy
băm
nhừ
bằng
khung
nhìn
óng
mượt
của
thơ
êm
mơ
của
nhạc,
bằng
môi
cười
đồng
cảm
bằng
mắt
khóc
tương
lân.
Rồi
người
ta
thoả
thê
khi
màn
buông
tuồng
vãn.
Về
mà
an
giấc
vì
mát
dạ
ngọt
lòng,
mà
thấy
đời
còn
đáng
sống
người
còn
đáng
yêu.Dù
sáng
trưa
chiều
tối
vẫn
triền
miên
chan
chat
đối
đầu
chạm
mặt
với
chồng
chất
muộn
phiền,
ngổn
ngang
trăn
trở.
Đời
vẫn
tiếp
tục
đời
đầy
dẫy
lở
lói
không
kéo
da
lành
miệng,người
vẫn
tiếp
tục
người
vạn
ngần
khổ
đau
miên
viễn
không
dừng.
Nhưng
chừng
như
mọi
thứ
đều
đã
được
tung
khuất
hất
lìa
bởi
sự
hoá
giải
tuyệt
kỳ
chải
gở
tuyệt
hay
dưới
vòm
trời
nghệ
thuật.
Nhung
mượt
thay
gai,
đắng
cay
nhường
hạnh
phúc.Si
hận
phủ
phục
khoan
hoà,
ánh
sáng
xua
lùi
bóng
tối.Sâu
thẳm
là
tình
ngút
cao
là
nghĩa,
bàng
bạc
đời
là
nhân
bao
bọc
người
là
hậu.Rốt
cùng
chung
cục
là
kết
tụ
tinh
anh
của
CHÂN
-
THIỆN
-
MỸ.
Và
đó
là Sân-khấu
KÉP
HÁT
viết
về
đời
hát
Nguồn
tin:
ngamngui
-
tcgd
-
CLVNCOM
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc