NGHỆ SĨ THANH THỦY VÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN TUỔI THƠ




Nhiều năm qua, nghệ sĩ Thanh Thủy được khán giả yêu thích qua rất nhiều vai diễn trên màn ảnh nhỏ. Chị đi vào những vai diễn tính cách rất duyên dáng, đáng yêu mà chính chị từng khẳng định, chất liệu làm nên các nhân vật đó được chị đúc kết từ những câu chuyện được nhặt từ miến ký ức tuổi thơ. Với chị, đó là hương vị của những tháng ngày đã qua, thật dịu dàng, thật trong trẻo và không dễ đánh mất đi trong sự nghiệt ngã của cuộc sống hiện tại..

.
Image
NS Thanh Thủy và NSUT Thành lộc trong vở “Người mua hạnh phúc”

Tuổi thơ tinh nghịch như con trai

“Gia đình tôi có bốn anh chị em gái. Tôi có cá tính giống con trai, tinh nghịch và phá phách nổi tiếng. Mỗi dịp hè về, ba chở chị em tôi từ Long Khánh về Biên Hòa thăm nội, hoặc lên Sài Gòn để thăm bà ngoại. Đáng lý ra tôi có một người em trai, nhưng năm lên 3 tuổi em tôi bị sốt xuất huyết qua đời. Ba má tôi khóc hết nước mắt, má dường như suy sụp tinh thần từ đó. Dù có hai miền quê nhưng tôi thích về quê nội hơn. Đó là một ngôi làng nằm bên sông Cù Lao Phố. Nhà nội rất đẹp, được xây bằng kiến trúc xưa, có những hàng kiểng được uốn hình con thú. Vui nhất là tôi theo lũ con trai chơi trò đánh lộn. Cái tật quậy của tôi còn nổi danh với tài treo leo cây mận nhảy xuống sông tắm mỗi trưa. Ông nội tôi ngoài nghề thủ công mỹ nghệ còn là một đầu bếp trứ danh. Ông làm món tôm rim mặn sau mỗi buổi đi câu tôm…ngon hết ý. Năm 1978 nội qua đời, lúc đó tôi mới biết thế nào là nhớ thương nội. Hàng ngày không còn hình ảnh một ông lão tóc trắng, đạp xe từ nhà đến trường Đại học Mỹ Thuật- Biên Hòa để dạy học. Tôi học nội ở đức tính tiết kiệm và hết lòng lo cho gia đình. Tôi nhớ hoài câu ông nội dạy: “ Tính con rắn mắc như con trai, lớn lên nếu không sửa đổi sẽ khổ lắm! Vì con gái phải nết na, nhu mì, công dung ngôn hạnh, ai đời như bây suốt ngày đánh đáo, bắn bi…”

Thi Sư phạm nhưng lại vào nghề đạo diễn.

Image
NS Thanh Thủy và Hoàng Trinh trong chương trình “Ngày xửa, ngày xưa”

“Cũng có lúc tôi tự hỏi, chẳng biết duyên cớ nào lại đưa tôi đến với Trường Nghệ thuật Sân khấu 2, nay là trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Tp. HCM. Bởi, tôi đăng ký thi vào Trường Đại học sư phạm kỹ thuật Tp. HCM, những ngày ôn thi ở đường Phạm Ngũ Lão, trên đường về tôi lại rẽ ngang trường Nghệ thuật Sân khấu 2 trên đường Cống Quỳnh. Tôi thấy đó là một ngôi trường có sức quyến rũ, nên vào xem cách ôn thi. Thú thật hồi con đi học tôi giỏi môn văn, nên đọc thông báo thi văn, sử và làm tiểu phẩm, tôi khoái chí ghi danh liền. Được mấy anh sinh viên học năm 2, năm 3 hướng dẫn (vì thấy tôi năn nỉ tội nghiệp). Tôi lọt vào vòng thi tiểu phẩm. Thầy tôi, nghệ sĩ Nguyễn Văn Phúc rất chu đáo trong giảng dạy. Mỗi buổi học ông thường chú ý đến tôi, vì ông biết tính tôi nhút nhát, sẽ dễ bỏ cuộc. Gia đình hay tin tôi theo ngành sân khấu, không mấy bằng lòng nhưng phản đối. Riêng mấy bà chị tôi thì cười tủm tỉm: “Con Thủy rờm làm đạo diễn thiệt sao?” Tự dưng sao mày bỏ ngang ngành sư phạm mày yêu thích”. Tôi cũng đã tốt nghiệp ra trường giữa thời buổi sân khấu bắt đầu vắng khán giả. Cả TP.HCM chỉ có mấy đoàn Kim Cương, Đoàn Trẻ, Bông Hồng…là sống được vài suất diễn cuối tuần. Thế là tôi thất nghiệp, làm đủ nghề để sống. Ba tôi bảo: “ Con đã mang cái nghiệp vào thân, khó mà dứt bỏ đi được…Cố lên nhé con!”.

Ai cũng biết tôi tốt nghiệp lớp đạo diễn khóa 6 (1982-1987), nhưng lại gắn liền với vai trò diễn viên. Điều mà tôi sung sướng hơn chính là sàn diễn đã góp phần tạo dựng một tính cách trong tôi: nhẫn nại, kiên cường và giỏi chịu đựng. Giờ đây tôi cảm thấy mình hạnh phúc vì vẫn còn gắn với sàn diễn, với màn ảnh và gia đình thực sự là điểm tựa giúp tôi vươn tới những thành công mới. Tôi tin như vậy…và sẽ không quên ơn công chúng đã quan tâm, theo dõi, động viên để mỗi bước đi của người nghệ sĩ không xa rời những điều mình mong ước”.

Trọng Hiệp

Tác giả bài viết: khangbang

Nguồn tin: Báo Đất Mũi