Thanh Nga – Thành Được Kim Đồng – Ngọc Nữ trên sân khấu cải lương
- Thứ năm - 28/05/2015 23:12
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Thanh Nga và Thành Được
.biết yêu.

Các
nghệ
sĩ
có
được
những
vai
“để
đời”
như
Phùng
Há
vai
Lữ
Bố.
Nghệ
sĩ
Năm
Định
trong
vai
Đổng
Trác,
Kim
Cương
trong
vai
Điêu
Thuyền.
Phùng
Há
trong
vai
Mộng
Hoa
Vương
và
nghệ
sĩ
Tư
Út
trong
vai
sứ
thần
Ngô
Trung
Cảnh.
Năm
Châu
trong
vai
Đường
Minh
Hoàng,
Phùng
Há
trong
vai
An
Lộc
Sơn
và
Năm
Phỉ
trong
vai
Dương
Quí
Phi.
Việt
Hùng
trong
vai
Thân,
Bà
Năm
Sa
Đéc
trong
vai
bà
Phán,
mẹ
của
Thân,
Thanh
Nga
trong
vai
Loan
(vợ
Thân)
và
Ngọc
Nuôi
trong
vai
Bích,
em
chồng
của
Loan.
Thành
Được
–
Út
Bạch
Lan
trong
vai
Tùng
và
Hương
trong
Nửa
Đời
Hương
Phấn.
Nhân
nhắc
đến
Thành
Được
và
Út
Bạch
Lan,
đôi
diễn
viên
lý
tưởng
của
sân
khấu
cải
lương
đã
làm
cho
vở
tuồng
Nửa
Đời
Hương
Phấn
trở
thành
một
vở
tuồng
kinh
điển,
tôi
nhớ
đến
Thanh
Nga
và
Thành
Được
trong
vở
Chuyện
Tình
Lan
và
Điệp
của
Viễn
Châu.
Thanh
Nga
và
Thành
Được
diễn
cặp
nhau,
thể
hiện
nhân
vật
chánh
trong
rất
nhiều
tuồng
trên
sân
khấu
Thanh
Minh
Thanh
Nga,
được
dư
luận
báo
chí
kịch
trường
và
khán
giả
nhiệt
liệt
ngợi
khen
tài
ca
ngâm
diễn
xuất
và
say
mê
sắc
đẹp
tuyệt
vời
của
Thanh
Nga
và
Thành
Được
trong
hình
tượng
của
những
cặp
nhân
tình
hay
chồng
vợ
trong
tuồng.
Ký
giả
Nguyễn
Ang
Ca
tặng
danh
hiệu
“Kim
Đồng
–
Ngọc
Nữ”
cho
Thành
Được
và
Thanh
Nga
khi
hai
nghệ
sĩ
này
thủ
vai
Điệp
và
Lan
trong
tuồng
Chuyện
Tình
Lan
và
Điệp.
Ký
giả
lão
thành
Trần
Tấn
Quốc
viết
trên
trang
báo
Tiếng
Dội
Kịch
Trường:
Nữ
nghệ
sĩ
Thanh
Nga
trong
vai
Lan
đã
làm
sống
dậy
hình
ảnh
nữ
diễn
viên
kỳ
tài
Năm
Phỉ
(
1907
–
1954
)
trong
vai
Lan
tuồng
Hoa
Rơi
Cửa
Phật
của
soạn
giả
Tư
Trang
trong
cuối
thập
niên
30.
Tuồng
Hoa
Rơi
Cửa
Phật
của
soạn
giả
Trần
Hữu
Trang
và
tuồng
Chuyện
Tình
Lan
và
Điệp
của
soạn
giả
Viễn
Châu
dựa
vào
cốt
chuyện
tiểu
thuyết
Tắt
Lửa
Lòng
của
nhà
văn
Nguyễn
Công
Hoan
sáng
tác
và
xuất
bản
ở
Hà
Nội
năm
1933.
Năm
1936,
soạn
giả
Tư
Trang
lấy
cốt
truyện
Tắt
Lửa
Lòng
để
sáng
tác
thành
tuồng
cải
lương
nhan
đề
Hoa
Rơi
Cửa
Phật.
được
hãng
dĩa
Asia
thu
thanh
trên
dĩa
nhựa
với
danh
ca
Tư
Sạng
trong
vai
Lan
và
tuồng
Hoa
Rơi
Cửa
Phật
được
hát
trên
sân
khấu
Trần
Đắc
với
diễn
viên
Năm
Phỉ
trong
vai
Lan.
Trong
cuối
thập
niên
30,
các
nữ
nghệ
sĩ
tài
danh
Sáu
Ngọc
Sương,
Tư
Thanh
Tùng,
Kim
Cúc,
Kim
Lan
diễn
vai
Lan
tuồng
Hoa
Rơi
Cửa
Phật
nhưng
không
ai
hát
hay
bằng
cô
Năm
Phỉ.
Tóm
tắt
cốt
truyện
tuồng
Chuyện
Tình
Lan
và
Điệp
(tức
Hoa
Rơi
Cửa
Phật,
tức
truyện
Tắt
Lửa
Lòng).
Lan,
con
gái
ông
Tú
và
Điệp,
con
trai
bà
Cử
đã
được
cha
mẹ
giao
ước
cho
nên
duyện
vợ
chồng.
Nhà
Điệp
nghèo
nhưng
bà
Cử
ráng
tảo
tần
lo
cho
con
ăn
học.
Ông
Tú,
bạn
cố
tri
của
ông
Cử
(quá
cố)
cũng
tận
tình
giúp
đỡ
Điệp.
Hai
gia
đình
đều
trông
chờ
ngày
Điệp
thi
đậu
sẽ
cử
hành
hôn
lễ.
Quan
Án
(bạn
học
cũ
của
ông
Cử
và
ông
Tú)
có
con
gái
tên
là
Thúy
Liễu,
tính
nết
lẳng
lơ
nên
chưa
chồng
mà
có
chửa.
Muốn
che
đậy
việc
Thúy
Liễu
làm
ô
nhục
gia
phong,
quan
Án
phục
rượu,
ép
Điệp
uống
say,
khi
Điệp
tỉnh
dậy
thì
thấy
đang
nằm
ngủ
với
Thúy
Liễu.
Điệp
bị
buộc
phải
lấy
Thúy
Liễu,
chàng
trở
thành
con
rể
của
quan
Án
từ
sau
đêm
bị
mưu
hại
đó.
Lan
hiểu
rõ
Điệp
bị
oan
nhưng
Lan
vẫn
ấm
ức
trước
việc
Điệp
không
cẩn
thận
để
bị
mắc
mưu
ông
Án.
Viễn
ảnh
hạnh
phúc
của
Lan
và
Điệp
sụp
đổ.
Quá đau khổ, Lan cải trang nam giới, lấy tên là Điệp để đến chùa xin quy y.
Cuộc
hôn
nhơn
cưỡng
bách
giữa
Điệp
và
Thúy
Liễu
không
kéo
dài
được
lâu,
họ
đồng
ý
ly
dị.
Điệp
biết
tin
Lan
đã
đi
tu
nên
tìm
đến
chùa
để
van
nài
người
yêu
trở
về
nhưng
Lan
cắt
đứt
dây
chuông,
không
muốn
gặp
Điệp
nữa.
Lan
chấp
nhận
hiu
quanh
trong
nỗi
nhớ
về
tình
yêu
đầu
đời,
nàng
đắp
lên
ngôi
mộ
chôn
vùi
“cánh
bướm
và
cành
lan”.
Lan
tương
tư,
phát
bịnh
ngày
càng
nặng,
Điệp
phải
giả
trang
sư
ông
để
đến
viếng
thăm
Lan.
Trong
giờ
phút
hấp
hối,
Lan
kể
lại
nỗi
niềm
đau
khổ
của
mối
tình
tan
vỡ
để
rồi
khép
mắt
ngàn
thu
trong
vòng
tay
của
Điệp.
Năm
1959,
trên
sân
khấu
đoàn
Thanh
Minh,
nữ
nghệ
sĩ
Thanh
Nga
sáng
chói
như
nàng
tiên
Ngọc
Nữ
trong
vai
Lan
tuồng
Chuyện
Tình
Lan
và
Điệp.
Đến
nay
gần
40
năm
sau,
chưa
có
nữ
nghệ
sĩ
nào
có
thể
diễn
vai
Lan
hay
bằng
Thanh
Nga.
Thanh
Nga
với
vóc
mảnh
mai
dịu
dàng,
gương
mặt
đẹp
đoan
trang
thùy
mị,
tóc
vấn
đuôi
gà,
mặc
áo
dài
vạt
ngắn
kiểu
nhà
quê
xưa,
giọng
ca
chân
phương,
buồn
man
mác,
chứa
chan
tâm
sự
của
nàng
thôn
nữ
bị
phụ
tình…
giấu
nỗi
đau
trong
lòng
như
bị
xé
ruột
bứt
gan,
cô
nói
với
Điệp:
“Cái
chuyện
hèn
sang
như
con
nước
ròng
nước
lớn…
Quý
là
cái
nghĩa
cái
nhân,
cái
lòng
dạ
đối
với
nhau…”
Điệp
thi
rớt,
tủi
phận
mình
nên
biên
thơ
cho
Lan,
ngỏ
ý
xin
đoạn
tuyệt.
Lan
không
chấp
nhận
sự
mặc
cảm
của
Điệp,
nàng
buông
lời
trách:
Lan
ca
Nam
Xuân:
…
thì
coi
như
cuộc
đời
tui
đã
gởi
trọn
cho
người
ta…
Coi
như
yên
phận
rồi,
dù
hỏng
có
nói
ra
Từ
mấy
năm
qua
khi
gần
như
lúc
xa
Dù
chưa
có
nói
lại
nói
qua,
nhưng
coi
như
một
nhà
Tui
coi
bác
như
mẹ
già,
tui
nghĩ
anh
cũng
thiệt
thà,
ai
dè
người
ta
cũng
tính
gần
tính
xa.
Điệp
ca:
Lan
à…Tôi
cũng
thương
Lan
hết
dạ
hết
lòng,
Nhưng
sợ
Lan
khổ,
Lan
buồn
Khi
có
một
tấm
chồng
tương
lai
thật
là
tối
tăm
Lan
ca:
Cái
chuyện
tương
lai
ai
mà
biết
được,
vui
sướng
buồn
phiền
cũng
số
phận
mà
thôi.
Hay
là
tại
tui
dốt
nát
quê
mùa,
nên
người
ta
bày
điều
đặng
đổi
thay.
Thanh
Nga
thể
hiện
nhân
vật
Lan;
một
cô
gái
quá
thật
thà,
nàng
bước
vào
tình
yêu,
chỉ
có
trái
tim
trong
sạch,
dịu
dàng.
tế
nhị
và
rất
mộc
mạc,
mộc
mạc
từ
lời
ăn
tiếng
nói,
đậm
chất
đồng
quê
miền
Nam,
gọi
tình
lang
bằng
cái
tên
xa
xôi
là…
“người
ta”
nhưng
sao
mà
đậm
đà
cái
tình
Lan
dành
cho
Điệp!
Ngày
tiễn
Điệp
lên
đường
đi
thi,
Lan
bâng
khuâng,
có
cái
cảm
giác
bất
an:
“Chiều
chiều
ra
bến
ngó
mong,
rồi
giận
con
đò
nhỏ
ngày
mấy
lượt
sang
sông
sao
mà
hồng
nhạn
mịt
mùng…”
(Vọng
cổ)
Thiên
hạ
thường
nói
xa
mặt
cách
lòng,
tui
thì
tui
không
ngại
gì
chuyện
thay
lòng
đổi
dạ
lúc
xa
nhau.
Thường
thì
lúc
con
ve
sầu
bắt
đầu
ngưng
tiếng
hát,
lá
bàng
ngoài
sân
rơi
lác
đác,
người
ta
mới
lại
đi
cho
kịp
buổi
tựu
trường.
Nhưng
lần
này
người
ta
về
rồi
lại
đi
vội
vã,
tui
bỗng
thấy
buồn
rồi
thấy
sợ
mông
lung.
Sợ
đưa
người
như
đưa
sáo
sang
sông,
biết
đâu
rồi
sáo
xổ
lồng
bay
xa.
Hình ảnh con sáo sang sông như báo hiệu một định mạng ly tan dành sẵn cho Lan. Lặng nghe Thanh Nga cất tiếng nhẹ như tơ sương, khán giả khó ngăn được nỗi xốn xang thương cảm trong lòng. Điệp bị vu cưỡng dâm Thúy Liễu, nếu chẳng muốn tù tội thì Điệp buộc lòng phải lấy Thúy Liễu làm vợ nghĩa là phải làm “cha” cái hoang thai trong bụng con gái cưng của ông Án.
Thành Được trong vai Điệp, một thanh niên mới lớn, mang trong lòng một tình yêu tinh khiết của Lan, bỗng sa chân mắc mưu thâm độc của quan Án, cha của Thúy Liễu. Điệp không biết ứng phó ra sao, con người cứ ngơ ngác như con thuyền lạc hướng trong cơn bão giữa trùng dương. Gặp Lan, Điệp không biết giải thích như thế nào về lầm lỗi của mình, Thành Được trong vai Điệp, khi gặp lại Lan, anh diễn như một người mang mặc cảm phạm tội. Điệp là một thứ bóng tối để làm nổi bật lên ánh sáng tinh khiết của nhân vật Lan
Điệp: Lan ơi, em khóc đi… em khóc nữa đi, nếu mỗi giọt nước mắt rơi làm vơi đi phần nào trong lòng em buồn tủi, nếu dòng lệ kia bôi xóa được kỷ niệm của thời gian… Nếu bảo em cố quên đi thì thật là đau xót cho tôi, còn bằng muốn em còn nhớ là cả đời em vương khổ lụy. Nhưng thôi Lan ơi, em hãy cố quên đi con người phản bội, bao nhiêu tiếng yêu còn vang trong gió, ân nghĩa nặng oằn vai mà đã vội…
(vọng
cổ)
…
vong
tình…
Lan
ơi!
Tôi
không
biết
làm
sao
nói
cho
em
hiểu
được
lòng
mình.
Trong
khi
đối
với
Lan,
tôi
là
người
bạc
nghĩa,
đối
với
bác
Tú
bên
nhà
tôi
là
kẻ
vong
ân.
Hạt
cơm
ân
nghĩa
còn
dính
kẽ
răng,
tiếng
nhớ
lời
thương
còn
vương
trong
hơi
thở.
Trời
ơi,
tôi
đã
là
một
kẻ
ngu
si
khờ
dại,
đã
làm
nát
lòng
tôi
còn
gây
khổ
lụy
bao
người.
Lan:…Trời
ơi…
người
ta
đâu
có
ngu,
đâu
có
dại…
Người
ta
ngu
sao
người
ta
biết
kiếm
vợ
giàu,
vợ
giỏi,
biết
tìm
cho
mình
một
tương
lai
sáng
sủa
tốt
tươi.
Còn
tui…
tui
coi
như
mình
đã
gởi
trao
nên
chiều
lo
chuyện
nhà,
sáng
lo
gánh
hàng
ra
chợ,
mà
mắt
không
dám
nhìn
một
chàng
trai,
tai
không
dám
nghe
một
lời
nói
ngọt
ngào.
Sáng
ở
bên
nhà
lo
cho
cha
tách
nước,
chiều
qua
lo
cho
mẹ
miếng
trầu.
Ngày
ngày
bấm
đốt
ngón
tay
tính
từng
giờ
chờ
đợi,
mong
buổi
nắng
hè
sợ
lúc
mưa
thu.
Nhưng
từ
nay
hết
sợ
lá
bàng
rơi,
thôi
lo
con
ve
sầu
trên
cành
cao
giọng
hát.
Có
ai
về
nữa
đâu
mà
tui
chờ,
tui
đợi
rồi
ra
bến
ngó
mong
chờ
đợi
một
con
đò.
Điệp: Lan à, mỗi lời em nói như kim châm muối xát, em có biết là tôi đau khổ chừng nào. Bác ở bên nhà đã hiểu mà tha thứ cho tôi. Tôi mong Lan cũng đừng hờn đừng trách.
Lan:
Không!
Đâu
có
giận,
có
hờn,
có
trách
móc
ai
đâu.
Chắc
còn
không
bao
nhiêu
ngày
nữa
là
tới
buổi
đón
dâu,
có
vợ
rồi
nên
tử
tế
với
người
ta,
vì
người
con
gái
một
lần
dang
dở
là
cả
đời
sầu
khổ.
Hổng
biết
bữa
đó
tui
có
qua
được
bên
đó
phụ
được
một
tay,
hay
là
tui
ở
bên
này
một
mình
tui
khóc.
Khóc
mừng
cho
người
ta
trăm
năm
hạnh
phúc,
khóc
cho
tui
sao
duyên
phận
bẽ
bàng.
Nước
đã
theo
dòng
ra
biển
Đông
bát
ngát
mà
lục
bình
còn
trôi
dạt
giữa
dòng
sông.
Đâu
có
ai
đem
con
sáo
qua
sông.
Mà
sao
con
sáo
cũng
xổ
lồng
bay
đi….
Tiếng
ca
của
Thanh
Nga
trong
vai
Lan
nghe
buồn
dịu
vợi,
giọng
ca
đẫm
nước
mắt
buồn
duyên
tủi
phận
làm
cho
khán
giả
khắp
khán
phòng
bật
lên
tiếng
khóc.
Người
xem
thấy
Lan
nuốt
nước
mắt
vào
lòng
nên
họ
đã
thay
Lan
mà
bật
lên
những
tiếng
khóc
để
chia
sẻ
nỗi
đau
của
người
con
gái
bạc
phận
kia…
Điệp
sẽ
cưới
Thúy
Liễu
làm
vợ!
Tin
đó
như
tiếng
sét
ngang
tai
làm
cho
Lan
ngã
quỵ.
Con
đò
từ
nay
không
còn
nữa
để
nàng
chiều
chiều
ra
bến
mà
đợi
mà
chờ.
Lớp tuồng “Điệp và Lan gặp nhau lần cuối, trước ngày Điệp đi lấy vợ” ràn rụa nước mắt, nước mắt của Lan khi phải chôn đi một cuộc tình và nước mắt thương cảm của khán giả đồng cảm với nỗi đau của Lan. Tình yêu của Lan và Điệp mặn nồng như vậy, trao gởi tin yêu sâu đậm đến như vậy nhưng cả hai cũng đành phải chịu tơi tả rã rời trước giông bão cuộc đời!
Trái
tim
non
đã
rướm
máu,
cành
lan
mỏng
đã
tả
tơi,
người
con
gái
tên
Lan
không
thể
quên
được
nỗi
sầu
riêng.
Nàng
tìm
đến
cửa
thiền
để
quy
y
nhưng
vẫn
mang
tên
Điệp
dù
Điệp
đã
thuộc
về
người
khác.
Nỗi
đau
không
khép
lại
sau
cửa
thiềng,
lặng
lẽ
cùng
ngày
tháng,
Lan
dựng
lên
hai
nấm
mộ
song
song
để
chôn
một
xác
bướm,
một
cành
lan:
“Kể
từ
bây
giờ,
tôi
quên
hết
chuyện
xưa,
Xác
bướm
cành
lan
đã
chôn
vùi
nơi
đáy
mộ
là
chôn
đi
bao
nỗi
đau
buồn’…
Lan
muốn
quên
nhưng
tâm
trạng
của
nàng
là
“bóng
trăng
bao
lượt
khuyết
đầy
mà
sầu
mãi
mãi
vẫn
chưa
nguôi!”
Khoác
áo
nâu
sồng
nhưng
mượn
tên
người
tình
Vũ
Khắc
Điệp
để
xin
nhập
thiền
môn
là
một
nỗi
nhớ.
Vương
vấn
xác
bướm
cành
lan
là
nỗi
nhớ
dĩ
vãng
ngay
trong
cơn
tuyệt
vọng,.
Ấy
vậy
mà
khi
Điệp
đi
tìm
người
yêu
cũ,
lặn
lội
đến
trước
cửa
chùa
nhưng
Lan
đã
cắt
đứt
dây
chuông,
không
cho
chàng
gặp
mặt!
Phải
chăng
“lửa
lòng”
đã
tắt?
Hay
chính
nàng
tự
đày
đọa
trong
nỗi
thống
khổ
triền
miên?
Mưa rơi trong ngày Lan cận kề phút nhắm mắt về cõi vĩnh hằng. Được báo tin, Điệp phải khoác áo nhà sư để được gặp Lan. Trong cơn hấp hối, như đắm chìm trong cơn mê sảng, Lan khắc khoải gọi kỷ niệm xưa trở lại như tình yêu được hồi sinh trong cơn thảng thốt cuối cùng:
Lan:
…
Lá
bàng
ngoài
kia
cũng
ngập
ngừng
rơi
trong
gió,
như
nỗi
buồn
xưa
chồng
chất
giữa
tim….
(vọng
cổ)
…
sầu…Mỗi
một
giọt
mưa
là
một
dòng
lệ
nghẹn
ngào.
Mỗi
chiếc
lá
bàng
rơi
như
con
thuyền
nhỏ
bơi
ngược
dòng
về
bến
hẹn
năm
xưa.
Bến
sông
buồn
chắc
vắng
bóng
con
đò
đưa
mà
khách
sang
sông
không
bao
giờ
trở
lại.
Mái
tranh
xưa
chắc
u
buồn
quạnh
quẽ
vì
người
con
gái
tên
Lan
không
về
nữa
bao
giờ.
Điệp:
Và
hàng
điệp
ven
sông
im
lìm
soi
đáy
nước.
Chiếc
cầu
tre
gãy
nhịp
đứng
chênh
vênh.
Con
đường
đất
đỏ
quanh
co
những
buổi
chiều
vàng.
Vắng
bóng
người
con
gái
quảy
hàng
trên
đường
về
khi
tan
chợ.
Lan
(chập
choạng
giữa
cơn
mê,
không
nhận
ra
Điệp
trong
chiếc
áo
cà
sa
giả
người
tu
hành
để
được
đến
thăm
nàng):
Thầy
là
bực
chân
tu
mà
khi
nghe
trời
chớm
sang
thu
còn
gợi
trong
lòng
nhiều
kỷ
niệm.
Huống
chi
con
là
kẻ
trót
mang
nhiều
khổ
lụy,
tuy
khoác
áo
nâu
sồng
mà
còn
nặng
nợ
thế
gian.
Câu
kệ
lời
kinh
không
khuây
khỏa
được
chuyện
lòng.
Tiếng
mõ
hồi
chuông
thêm
gợi
buồn
gợi
nhớ…
Điệp
ơi,
em
đã
cắt
đứt
dây
chuông,
sao
tơ
lòng
không
dứt
với
thời
gian….
Kìa…có
phải
chăng
tiếng
ma
kêu
quỉ
khóc
hay
tiếng
quỉ
thần
đang
chờ
rước
hồn
con!…
Điệp:
Em
Lan…
Em
Lan…
Lan:
Kìa
kìa…
tiếng
quỉ
vô
(ca
Nam
Ai
lớp
mái)
…
thường,
Chờ
chực
rước
con
về,
Lửa
đốt
lập
lòe
hay
ánh
đuốt
ma
trơi.
Chờ
đợi
dẫn
đường
con
về
tận
chốn
âm
cung.
Xin
vĩnh
biệt
bạn
lòng
mà
không
thấy
mặt
nhau.
Điệp:
…Lan
ơi
!
Sực
tỉnh
đi
Lan,
trong
giây
phút
sau
cùng
hầu
gặp
lại
bạn
lòng
trước
phút
biệt
ly.
Lan:
…
Nghe
mơ
hồ
ai
mới
gọi
như
người
xa
mới
tìm
về….
Hạnh
phúc
mỉm
cười
với
họ
quá
muộn
màng.
Lúc
được
sống
bên
nhau,
hiểu
lòng
nhau
thì
cũng
là
lúc
Lan
ra
đi
vĩnh
viễn.
Lan
từ
giã
cuộc
đời
bình
yên,
trong
trắng
cũng
như
nàng
đã
sống
một
cuộc
đời
trắng
trong
giản
dị.
Thanh
Nga
và
Thành
Được
để
lại
hình
ảnh
Lan
và
Điệp
trong
lòng
khán
giả
mộ
điệu.
Từ
năm
1959,
lúc
vở
tuồng
Chuyện
Tình
Lan
và
Điệp
hát
trên
sân
khấu
Thanh
Minh
đến
nay
năm
2015,
có
không
biết
bao
nhiêu
nghệ
sĩ
đàn
em
đàn
cháu
đã
tái
diễn
vở
Chuyện
Tình
Lan
và
Điệp
nhưng
khán
giả
vẫn
nhớ
mãi
hình
bóng,
giọng
ca
điệu
hát
của
Thanh
Nga
và
Thành
Được
trong
vở
tuồng
bất
hủ
đó.
Có
thể
nói:
phương
Tây
có
chuyện
tình
để
đời
Roméo
và
Juliette,
Trung
Quốc
có
Lương
Sơn
Bá
Chúc
Anh
Đài,
Việt
Nam
ta
có
chuyện
tình
Lan
và
Điệp
với
đôi
Kim
Đồng
–
Ngọc
Nữ
Thành
Được
–
Thanh
Nga
trên
sân
khấu
cải
lương.
Chuyện
một
ngàn
lẻ
một
đêm
cải
lương
Nguyễn
Phương
2015