NSƯT
Phượng
Loan:
Tình
yêu
trọn
vẹn
với
sân
khấu
Gương
mặt
nghệ
sĩ
trong
chuyên
mục
Độc
giả
-
Nghệ
sĩ
của
Tạp
chí
HTV
kỳ
2
tháng
6
chính
là
NSƯT
Phượng
Loan
-
môt
giọng
ca
ngọt
ngào
truyền
cảm,
lối
diễn
xuất
chân
phương
và
mộc
mạc,
đong
đầy
cảm
xúc
trong
từng
vai
diễn.
-
Chị
vốn
có
một
thời
thơ
ấu
gặp
rất
nhiều
khó
khăn
khi
mới
2
tuổi
mồ
côi
cha,
sang
năm
3
tuổi
mồ
côi
mẹ.
Nghị
lực
nào
đã
giúp
chị
vượt
qua
khó
khăn
để
có
kết
quả
ngày
hôm
nay? (Lê
Thị
Hồng
Nhung
-
Nhân
viên
dịch
thuật
Bến
Tre)
Tuổi
thơ
tôi
không
được
đẹp
như
bao
đứa
trẻ
khác,
đó
là
sự
thiệt
thòi
của
số
phận.
Nhưng
đổi
lại,
trong
những
ngày
tháng
khó
khăn
thiếu
thốn
đó,
tôi
nhận
được
sự
đùm
bọc,
yêu
thương
hết
mực
của
người
mẹ
nuôi.
Nhà
nghèo,
hàng
ngày
mẹ
phải
thức
khuya,
dậy
sớm,
tần
tảo
buôn
gánh
bán
bưng
ở
vỉa
hè
để
nuôi
chị
em
tôi
trưởng
thành.
Tình
cảm
thiêng
liêng
ấy
luôn
thôi
thúc
và
trở
thành
động
lực
để
tôi
phấn
đấu
trong
cuộc
sống.
Tôi
tự
hứa
với
bản
thân
mình
phải
mạnh
mẽ
và
có
ý
thức
tự
lập
ngay
từ
khi
còn
nhỏ.
Chính
ý
thức
đó
đã
giúp
tôi
có
thêm
nghị
lực
để
vượt
qua
những
khúc
quanh
khó
khăn
trong
cuộc
sống
cũng
như
trên
bước
đường
nghề
nghiệp.
-
Sinh
ra
trong
một
gia
đình
không
ai
làm
nghệ
thuật,
nhưng
Phượng
Loan
lại
chứng
tỏ
tài
năng
và
có
duyên
trong
lĩnh
vực
này.
Cơ
duyên
nào
đưa
chị
đến
với
sân
khấu
và
trở
thành
một
nghệ
sĩ
chuyên
nghiệp?(Đỗ
Trí
-
Học
viên
cao
học,
Bình
Phước)
Chính
tôi
đã
đi
tìm
thầy
để
học
nhịp
và
bài
bản
sân
khấu.
Tôi
không
có
điều
kiện
để
học
trường
lớp
như
những
nghệ
sĩ
khác
vì
gia
đình
không
đồng
ý.
Lúc
đó,
thầy
là
nhạc
sĩ
Hoàng
Nô
và
cô
là
nghệ
sĩ
Xuân
Hoa
đã
dạy
và
tạo
điều
kiện
cho
tôi
được
đến
với
nghề
hát.
Còn
nhớ
cái
thời
bé
xíu,
chiều
chiều
tôi
bồng
em
đi
chơi
và
vô
tình
nghe
được
thầy
Hoàng
Nô
dạy
hát.
Tôi
cũng
lân
la
rồi
hát
theo.
Mà
đúng
là
cái
nghiệp
nó
gắn
vào
mình,
tôi
nghe
bài
nào
nhập
tâm
bài
đó,
thường
nghêu
ngao
hát
trong
lúc
cao
hứng.
Rồi
tình
yêu,
niềm
đam
mê
ca
hát
cải
lương
bắt
đầu
từ
đó.
Sau
này,
tôi
học
nghề
dần
từ
các
cô
chú,
anh
chị
đồng
nghiệp.
Để
có
được
những
kết
quả
ngày
hôm
nay
là
cả
một
chặng
đường
lao
động
miệt
mài,
không
ngừng
học
hỏi
và
một
niềm
đam
mê
cháy
bỏng
đối
với
sân
khấu,
với
những
vai
diễn
trên
sân
khấu
cải
lương
cũng
như
các
bài
ca
vọng
cổ.
-
Khi
sân
khấu
cải
lương
đang
gặp
khó
khăn,
chị
có
buồn
về
điều
đó?
Có
bao
giờ
chị
muốn
từ
bỏ
để
chuyển
sang
một
hướng
đi
mới? (Nguyễn
Vũ
-
Kỹ
sư
đóng
tàu,
Nhà
máy
đóng
tàu
Ba
Son
-
TP.HCM)
Theo
tôi,
điều
quan
trọng
của
người
nghệ
sĩ
muốn
được
đứng
vững
với
nghề
nghiệp
trước
tiên
là
phải
có
sự
đam
mê,
ham
học
hỏi,
không
sợ
bị
chê
dở
và
đừng
bào
giờ
tự
bằng
lòng
với
mình.
Thương
nghề
hết
lòng,
tổ
nghiệp
sẽ
không
phụ.
Mặc
dù
hiện
nay,
nghệ
sĩ
ít
được
diễn
những
vở
tuồng
dài
trên
sân
khấu
cải
lương,
nhưng
với
tôi,
tình
yêu
đối
với
sân
khấu
lúc
nào
cũng
là
nguyên
vẹn.
Nếu
ai
đó
tin
rằng,
trong
cõi
đời
con
người
ta
có
nghiệp
dĩ,
nghĩa
là
dù
khó
khăn
thử
thách
thế
nào,
họ
vẫn
không
thể
rời
xa
cái
nghề
mà
họ
đam
mê,
thì
cải
lương
là
cái
nghiệp
mà
tôi
sẽ
theo
suốt
cuộc
đời
này.
Tôi
chưa
bao
giờ
có
suy
nghĩ
sẽ
quay
lưng
với
nghề.
-
Những
vai
diễn
trên
sân
khấu
của
chị
rất
đa
dạng,
thế
còn
ngoài
đời,
chị
thấy
mình
là
người
phụ
nữ
như
thế
nào? (Phạm
Quang
-
Phụ
trách
kinh
doanh
của
metfone)
Trên
30
năm
theo
nghề
hát,
tôi
đã
từng
khóc
và
cười
theo
các
số
phận
của
nhân
vật
nên
trong
cuộc
sống
gia
đình,
tôi
yêu
thích
sự
bình
an.Tôi
luôn
cố
gắng
để
mọi
thứ
trở
nên
đơn
giản,
để
những
tiếng
cười
bên
bữa
cơm
gia
đình
được
thường
trực,
và
với
tôi,
gia
đình
là
mái
ấm
không
thể
thiếu
trong
cuộc
đời.
Tôi
cũng
bình
thường
như
bao
người
phụ
nữ
có
gia
đình,
có
khác
chăng
là
tôi
cố
gắng
vun
vén
cho
công
việc
và
gia
đình
đừng
chênh
lệch
nhau
quá.
Tôi
cũng
may
mắn
có
được
chồng
và
các
con
ủng
hộ.
Gia
đình
êm
ấm
luôn
là
hậu
phương
vững
chắc
nhất
đối
với
người
nghệ
sĩ.
-
Cảm
xúc
của
chị
khi
nhận
giải
nghệ
sĩ
cải
lương
được
yêu
thích
nhất
Giải
thưởng
Truyền
hình
HTV?(Phương
Dung
-
Giáo
viên
trường
THPT
Trần
Văn
Ơn,
Bình
Dương)
Đó
là
niềm
hạnh
phúc,
là
vinh
dự
lớn
lao
dành
cho
một
nghệ
sĩ.
Còn
gì
hạnh
phúc
hơn
khi
giọng
hát
của
mình
được
khán
giả
yêu
quý.
Tình
yêu
khán
giả
dành
cho
tôi
trở
thành
động
lức
to
lớn
để
tôi
yêu
nghề,
để
sống
trọn
từng
phút
từng
giây,
để
cống
hiến
hết
mình,
mang
giọng
ca
đến
với
khán
giả.
Khoảnh
khắc
đó,
tôi
chỉ
muốn
được
mang
tất
cả
những
tình
cảm
của
mình
để
tri
ân
đến
quý
khán
giả
đã
ủng
hộ
mình.
Và
trong
lòng
tôi
đã
thốt
lên
câu;
"Con
cám
ơn
Tổ
nghiệp".
(Bảo
Châu
-
trích
Tạp
chí
HTV)
Ý kiến bạn đọc