Hiện
nay,
đề
án
nhà
lưu
niệm
Trần
Văn
Khê
được
Sở
Văn
hóa,
Thể
thao
trình
cho
Ủy
ban
Nhân
dân
TP
HCM
và
đang
chờ
được
duyệt,
chưa
có
ý
kiến
cuối
cùng.
Sau
khi
chu
toàn
hậu
sự
cho
cố
giáo
sư,
ban
tang
lễ
tổng
kết
số
tiền
phúng
điếu
là
700
triệu
đồng.
Các
thành
viên
ban
tang
lễ
xem
số
tiền
này
là
vốn
ban
đầu
để
về
sau
tiếp
tục
bàn
bạc
việc
thành
lập
quỹ
theo
di
nguyện
cố
giáo
sư.
"Theo
tôi,
để
trả
lời
các
ý
kiến
của
ông
Trần
Quang
Hải
trong
lá
thư,
có
lẽ
cần
phải
có
cuộc
hội
ý
giữa
các
thành
viên
của
ban
chức
tang
lễ.
Nhưng
hiện
tại,
chúng
tôi
chưa
làm
được
điều
đó
vì
vợ
của
nhà
nghiên
cứu
Nguyễn
Đắc
Xuân
vừa
qua
đời
tại
Huế,
ông
phải
lo
tang
lễ
cho
vợ,
nên
chưa
vào
Sài
Gòn
để
họp
mặt
với
mọi
người.
Tôi
cũng
chỉ
có
thể
nêu
ý
kiến
ở
riêng
góc
độ
của
tôi",
bà
Thế
Thanh
bày
tỏ.
Rạng
sáng
24/6/2015,
Giáo
sư
Trần
Văn
Khê
-
nhà
nghiên
cứu
lớn
của
làng
nhạc
dân
tộc
Việt
Nam
- qua
đời tuổi
ở
94.
Trước
khi
mất,
trên
giường
bệnh,
ông
lập
di
chúc
nêu
rõ
các
tâm
nguyện
của
mình.
Trong
số
đó
có
hai
di
nguyện
lớn.
Thứ
nhất,
giáo
sư
mong
tiền
phúng
điếu
tại
tang
lễ
ông
được
dùng
lập
quỹ
học
bổng
hoặc
giải
thưởng
cho
người
nghiên
cứu
âm
nhạc
truyền
thống
Việt
Nam. Thứ
hai,
ông
mong
mỏi
căn
nhà
ở
đường
Huỳnh
Đình
Hai,
quận
Bình
Thạnh,
TP
HCM
-
được
dùng
làm
Nhà
lưu
niệm
Trần
Văn
Khê.
Để
chuẩn
bị
hậu
sự,
cố
giáo
sư
cũng
đề
nghị
lập
một
tiểu
ban
lo
cho
vấn
đề
tang
lễ,
trong
đó
có
sự
góp
mặt
của
nhà
nghiên
cứu
Nguyễn
Đắc
Xuân
và
ông
Trần
Bá
Thùy
(chồng
của
nữ
thi
sĩ
Tôn
Nữ
Hỷ
Khương),
bà
Nguyễn
Thế
Thanh...
Nhà
nghiên
cứu
Nguyễn
Đắc
Xuân
-
hiện
sống
ở
Huế
-
là
thành
viên
chủ
chốt
của
ban
tang
lễ
cố
Giáo
sư
Trần
Văn
Khê.
Ông
cũng
là
một
trong
những
người
đầu
tiên
nhận
được
lá
thư
ngỏ
từ
ông
Trần
Quang
Hải
-
con
trai
trưởng
cố
giáo
sư
-
về
việc
bỏ
ý
định
thành
lập
quỹ
văn
hóa
và
nhà
lưu
niệm
mang
tên
cha
mình.
Nhà
nghiên
cứu
Nguyễn
Đắc
Xuân
chia
sẻ
với VnExpress về
vụ
việc.
- Ông
nghĩ
sao
khi
nhận
được
lá
thư
ngỏ
của
Giáo
sư
Trần
Quang
Hải?
-
Tôi
rất
buồn
nhưng
không
ngạc
nhiên.
Sau
ngày
đưa
tiễn
thầy
Khê,
tôi
đã
mường
tượng
được
cảnh
tình
này.
Và,
cái
gì
đến
đã
đến.
- Vì
sao
ông
mường
tượng
ra
điều
này
từ
trước?
-
Trước
khi
mất,
thầy
Khê
đã
dặn
tôi,
đại
ý:
trong
trường
hợp
con
trưởng
ông
là
Trần
Quang
Hải
vì
lý
do
nào
đó
không
về
Việt
Nam
được,
thì
ban
tang
lễ
chỉ
cho
phép
con
thứ
của
ông
là
Trần
Quang
Minh
thay
mặt
gia
đình
cám
ơn
người
đến
viếng,
chứ
không
giao
cho
anh
Minh
thực
hiện
bất
kỳ
việc
gì
liên
quan
đến
tang
lễ.
Do
đó
Trần
Quang
Minh
không
được
giao
cùng
với
anh
Hải
thực
hiện
di
nguyện.
Về
sau
này,
những
gì
mà
anh
Trần
Quang
Minh
làm
liên
quan
đến
tang
lễ
là
ý
riêng
của
anh
Minh.
Có
thể
thấy,
một
bên
theo
di
nguyện,
một
bên
làm
việc
theo
ý
kiến
riêng...
Hai
bên
không
thống
nhất
với
nhau
là
chuyện
tất
nhiên
phải
xảy
ra.
 |
|
Nhà
nghiên
cứu
Nguyễn
Đắc
Xuân
(trái)
và
cố Giáo
sư
-
Tiến
sĩ
Trần
Văn
Khê
là
bạn
vong
niên.
|
-
Ban
tang
lễ
nhìn
nhận
vai
trò
của
Giáo
sư
Trần
Quang
Hải
như
thế
nào
trong
việc
lập
quỹ
Trần
Văn
Khê
và
nhà
tưởng
niệm
Trần
Văn
Khê
sau
này?
-
Giáo
sư
Trần
Quang
Hải
là
người
con
trưởng,
vừa
là
học
trò,
vừa
là
người
thừa
kế
sự
nghiệp
của
thầy
Trần
Văn
Khê,
không
ai
có
thể
so
sánh,
có
thể
thay
thế
Trần
Quang
Hải
trong
vai
trò
đó
được
cả.
Do
đó
mọi
quyết
định
có
liên
quan
đến
thầy
Khê
của
Giáo
sư
Trần
Quang
Hải
là
quan
trọng
nhất.
Nhưng
ở
đây
có
hai
vấn
đề
cần
tách
ra,
vì
chúng
ít
liên
quan
đến
nhau.
Thứ
nhất,
vấn
đề
Nhà
lưu
niệm
có
hay
không
có
đều
do
TP
HCM
quyết
định.
Nhưng
cho
đến
nay
tôi
chưa
có
thông
tin
gì
về
ý
kiến
của
lãnh
đạo
TP
HCM.
Anh
Hải
cũng
như
chúng
tôi
và
người
yêu
quý
Trần
Văn
Khê
đều
mong
muốn
có
nhà
lưu
niệm
Trần
Văn
Khê
nhưng
vấn
đề
này
ngoài
khả
năng
của
mọi
người.
Nếu
sau
này
TP
HCM
có
chủ
trương
dành
nhà
số
32
Huỳnh
Đinh
Hai
làm
Nhà
lưu
niệm
Trần
Văn
Khê
thì
tôi
chắc
"toàn
dân"
sẽ
chung
tay
góp
sức.
Thứ
hai,
chuyện
quỹ
Trần
Văn
Khê
không
thực
hiện
được
do
những
khó
khăn
mà
Giáo
sư
Trần
Quang
Hải
đưa
ra.
Theo
tôi
cái
khó
nhất
là
không
có
ai
đủ
nhiệt
tình,
đủ
uy
tín,
đủ
thời
gian
xung
phong
giúp
việc
tổ
chức
lập
quỹ,
xin
thủ
tục,
mời
người
tham
gia
và
điều
hành
quỹ.
Tôi
ở
xa
TP
HCM
nên
đến
bây
giờ
vẫn
chưa
tìm
được
những
người
có
nhiệt
tình
như
thế
nên
không
thể
có
ý
kiến
gì
về
tương
lai
của
quỹ
ngoài
ý
kiến
của
Giáo
sư
Trần
Quang
Hải.
 |
|
Đoàn
người
trật
tự
đi
sau
linh
cữu
Giáo
sư
Trần
Văn
Khê khi
linh
cữu
ông
được di
chuyển
từ
TP
HCM đến
nơi
hỏa
táng
tại
Bình
Dương
vào
sáng
29/6/2015.
Ảnh:Nguyễn
Á.
|
- Về
việc
ông
Trần
Quang
Hải
đề
nghị
dùng
số
tiền
phúng
điếu
700
triệu
đồng
vào
các
việc
thiện
nguyện
khác
thay
vì
lập
quỹ,
ông
nghĩ
sao?
-
Giáo
sư
Trần
Quang
Hải
đã
có
kế
hoạch
sử
dụng
số
tiền
700
triệu
đó
làm
từ
thiện
(giúp
các
nghệ
sĩ
nghèo).
Lúc
sinh
thời
thầy
Khê
nhiều
lần
tâm
sự
với
tôi:
thầy
biết
có
nhiều
nhà
nghiên
cứu
có
nhiều
công
trình
nghiên
cứu
dân
tộc
nhạc
học
rất
giá
trị
nhưng
không
có
tiền
in
thành
sách,
do
đó
nhiều
thư
viện
quốc
gia
không
khai
thác
được
những
công
trình
quý
giá
đó.
Lĩnh
hội
được
ý
kiến
của
thầy
Khê
cho
nên
tôi
rất
vui
với
"dự
án"
sử
dụng
số
tiền
phúng
điếu
thầy
vào
việc
lập
quỹ
thực
hiện
ý
nguyện
của
Thầy.
Nay
không
lập
được
quỹ,
tôi
có
đề
nghị
với
Giáo
sư
Trần
Quang
Hải
trích
200
triệu
để
ít
ra
cùng
giúp
được
ba
bốn
nhà
nghiên
cứu
in
sách,
để
vui
lòng
thầy
ở
cõi
vĩnh
hằng.
- Bao
giờ
các
thành
viên
ban
tang
lễ
sẽ
họp
bàn
để
đưa
ra
những
quyết
định
trước
lời
đề
nghị
của
Giáo
sư
Trần
Quang
Hải?
-
Sau
khi
chu
toàn
hậu
sự
cho
Giáo
sư
Khê,
các
thành
viên
của
ban
tang
lễ
cũng
đã
thôi
gặp
gỡ
lâu
rồi.
Nếu
Giáo
sư
Trần
Quang
Hải
thấy
cần
ý
kiến
của
ban
tang
lễ,
ông
sẽ
triệu
tập.
Câu
trả
lời
dành
cho
Giáo
sư
Trần
Quang
Hải.
- Ở
góc
độ
cá
nhân,
là
người
bạn
vong
niên
gắn
bó
với
Giáo
sư
Khê,
mong
mỏi
lớn
nhất
của
ông
liên
quan
đến
việc
thực
hiện
di
nguyện
của
Giáo
sư
Khê
là
gì?
-
Mong
mỏi
của
tôi
là
mọi
người
có
thể
chung
tay
lập
quỹ
Trần
Văn
Khê
và
thành
lập
nhà
lưu
niệm
Trần
Văn
Khê.
Hai
việc
đó
là
ước
nguyện
của
hầu
hết
những
người
yêu
quý
Trần
Văn
Khê.
Và,
cũng
không
chỉ
vì
Trần
Văn
Khê
mà
vì
lý
tưởng
xây
dựng
một
nền
văn
hóa
Việt
Nam
đậm
đà
bản
sắc
dân
tộc
của
ta.
Trần
Văn
Khê
là
một
nhân
vật
văn
hóa
lớn
của
nước
ta
và
cả
quốc
tế.
Ông
xứng
đáng
để
dân
tộc
này
xây
dựng
một
nhà
lưu
niệm
cho
ông.
Nhà
lưu
niệm
đó
làm
sang
cho
văn
hóa
Việt
và
cũng
là
một
điểm
du
lịch
quảng
bá
văn
hóa
trong
nước
mà
chúng
ta
đang
rất
thiếu.
Trần
Văn
Khê
chưa
có
nhà
lưu
niệm
là
một
thiệt
thòi
của
văn
hóa
dân
tộc.
Còn
quỹ
Trần
Văn
Khê
như
tôi
nói
ở
trên,
rất
cần
thiết
cho
ngành
dân
tộc
nhạc
học,
nhưng
hoàn
cảnh
chưa
cho
phép
thành
lập.
Nếu
sau
này
có
một
mạnh
thường
quân
nào
đó
đứng
ra
thành
lập
thì
phúc
cho
dòng
dân
tộc
nhạc
học
vô
cùng.
Qua
đây
tôi
cũng
kính
mong
ngành
văn
hóa
TP
HCM
tạo
điều
kiện
cho
ngành
dân
tộc
nhạc
học
được
khai
thác
đưa
vào
phục
vụ
nghiên
cứu
và
giới
thiệu
kho
di
sản
nhạc
học
đồ
sộ
của
Trần
Văn
Khê
đã
trao
tặng
cho
TP
HCM,
đang
cất
giữ
trên
tầng
lầu
nhà
32
Huỳnh
Đình
Hai.
Thoại
Hà thực
hiện
Gia
đình
cố
Giáo
sư
Trần
Văn
Khê
bàn
giao
nhà
cho
Nhà
nước
Sau
49
ngày
mất
của
Giáo
sư
Trần
Văn
Khê,
ngôi
nhà
nơi
ông
ở
những
ngày
cuối
đời
và
cũng
chính
là
nơi
tổ
chức
tang
lễ
đã
được
gia
đình
bàn
giao
lại
cho
Sở
Văn
hóa,
Thể
thao
TP.HCM
vào
chiều
14.8.
Gia
đình
cố
Giáo
sư
Trần
Văn
Khê
bàn
giao
nhà
cho
Sở Văn
hóa,
Thể
thao
TP.HCM
-
Ảnh:
Phan
Giang
|
Căn
nhà
số
32
đường
Huỳnh
Đình
Hai,
quận
Bình
Thạnh
là
nơi
cố
Giáo
sư
Trần
Văn
Khê
ở
vào
những
ngày
cuối
đời.
Ông
chuyển
về
ở
căn
nhà
này
từ
năm
2006
do
Sở Văn
hóa,
Thể
thao
TP.HCM
(lúc
bấy
giờ
là
Sở
Văn
hóa,
Thể
thao
và
Du
lịch
TP.HCM)
cấp.
Sau
khi
ông
mất,
gia
đình
đã
bàn
giao
lại
toàn
bộ
ngôi
nhà
và
các
tư
liệu
nghiên
cứu
của
ông
cho
Sở
tiếp
quản.
Di
ảnh
của
cố
Giáo
sư
được
thờ
tại
nhà
-
Ảnh:
Phan
Giang
|
Bà
Nguyễn
Thế
Thanh,
nguyên
Phó
giám
đốc
Sở Văn
hóa,
Thể
thao
TP.HCM
cho
biết:
“Căn
nhà
cấp
cho
Giáo
sư
Khê
ở
những
năm
cuối
đời
không
phải
là
tài
sản
tư
mà
nó
thuộc
sở
hữu
nhà
nước.
Điều
này
được
thể
hiện
rõ
trong
văn
bản
mà
giáo
sư
đã
ký
và
được
Giám
đốc
Sở
lúc
ấy
là
chị
Trương
Ngọc
Thủy
ký
và
phê
duyệt”.
Một
số
phòng,
thư
viện
đã
được
niêm
phong
-
Ảnh:
Phan
Giang
|
Căn
nhà
mà
Sở
cấp
cho
cố
Giáo
sư
ở
là
có
mục
đích
từ
trước.
Mục
đích
thứ
nhất,
dùng
làm
nơi
để
Giáo
sư
ở
và
sinh
hoạt
đồng
thời
là
nơi
để
nghiên
cứu
lưu
trữ.
Mục
đích
thứ
hai,
sau
khi
Giáo
sư
mất
nơi
này
sẽ
dùng
để
xây
dựng
thành
địa
chỉ
văn
hóa
mang
tên
“nhà
Trần
Văn
Khê”.
“Đề
án
nhà
Trần
Văn
Khê
được
khởi
xướng
từ
tháng
11.2003
nhưng
chưa
công
bố
mà
chỉ
được
ghi
chú
là
ý
tưởng
hay.
Nếu
được
sự
chấp
thuận
từ
các
cấp
thì
nơi
này
mới
chính
thức
trở
thành
địa
chỉ
văn
hóa,
còn
bây
giờ
thì
chưa”,
bà
Thế
Thanh
cho
biết
thêm.
Một
góc
nhỏ
căn
phòng
nơi
Giáo
sư
đã
sống
và
làm
việc
-
Ảnh:
Phan
Giang
|
Trong
lần
bàn
giao
này,
Sở Văn
hóa,
Thể
thao
TP.HCM
sẽ
quản
lý
toàn
bộ
ngôi
nhà,
còn
các
hiện
vật
và
công
trình
khoa
học
nghiên
cứu
của
cố
Giáo
sư
sẽ
được
Bảo
tàng
Di
tích
TP.HCM
tiếp
quản.
Về
phía
gia
đình
thì
họ
sẽ
được
nhận
lại
những
vật
dụng
cá
nhân
của
Giáo
sư.
Đàn,
dụng
cụ
âm
nhạc
là
những
báu
vật
mà
Giáo
sư
gắn
kết
cả
đời
và
dành
tâm
huyết
để
nghiên
cứu
-
Ảnh:
Phan
Giang
|
Các
hiện
vật
và
công
trình
nghiên
cứu
của
Giáo
sư
Trần
Văn
Khê
được
lưu
trữ
tại
phòng
thư
viện.
Nơi
đây
không
chỉ
có
các
tư
liệu
về
văn
hóa,
âm
nhạc
dân
tộc
mà
còn
cất
giữ
những
báu
vật
cổ
về
văn
hóa
như
đàn,
loa,
các
nhạc
cụ
dân
tộc
khác…
được
Giáo
sư
sưu
tầm
từ
năm
2006
đến
nay.
Trong
những
báu
vật
tại
thư
viện
thì
thứ
được
xem
là
quý
giá
nhất
chính
là
gần
200
cuốn
ký
do
Giáo
sư
biên
soạn.
Đây
cũng
được
xem
là
công
trình
văn
hóa
lớn,
là
nguồn
tư
liệu
vô
giá
của
ngành
nghiên
cứu
văn
hóa,
âm
nhạc
Việt
Nam.
Thư
viện,
nơi
lưu
trữ
những
kho
báu
về
văn
hóa
và
âm
nhạc
không
chỉ
của
Việt
Nam
mà
còn
cả
thế
giới
-
Ảnh:
Phan
Giang
|
Theo
di
nguyện
của
cố
Giáo
sư
trước
lâm
chung,
ông
muốn
biến
ngôi
nhà
này
thành
nơi
mở
cửa
cho
mọi
người
vào
tham
quan
và
học
tập,
nghiên
cứu.
Đồng
thời
sau
khi
Giáo
sư
mất,
số
tiền
cúng
viếng
sẽ
được
tạo
thành
quỹ
học
bổng
Trần
Văn
Khê
để
giúp
đỡ
những
học
sinh,
sinh
viên
khó
khăn
đang
theo
học
ngành
nhạc
cụ
dân
tộc.
Hiện
tại
các
cán
bộ
của
Sở Văn
hóa,
Thể
thao
TP.HCM
cùng
với
nhân
viên
Bảo
tàng
Di
tích
TP.HCM
và
gia
đình
cố
Giáo
sư
đang
kiểm
kê
tất
cả
vật
dụng
cũng
như
kho
tư
liệu
để
hoàn
tất
các
thủ
tục
bàn
giao.
Được
xem
quý
giá
nhất
trong
ngôi
nhà
là
gần
200
cuốn
nhật
ký
nghiên
cứu -
Ảnh:
Phan
Giang
|
Phan
Giang