Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
NS
Hữu
Chiêu
Sau
Đà
Lạt,
đoàn
Thanh
Minh
hát
một
tuần
ở
Di
Linh,
rồi
tuần
sau
ở
Blao.
Nghệ
sĩ
chúng
tôi
được
người
mua
dàn
hát
dẫn
đi
thăm
vườn
trà,
xưởng
chế
biến
trà,
đi
viếng
thác
Đam
Ri
và
khu
vườn
thú
hoang
dã.
Nghệ
sĩ
thất
tình
Hữu
Chiêu
không
đi
chơi,
ở
ru
rú
một
mình
dưới
hầm
sân
khấu,
em
viết
thơ,
sống
âm
thầm
cô
lẻ,
mất
tính
hồn
nhiên
như
khi
mới
gia
nhập
đoàn
hát.
Một
sáng
sương
mù
dầy
đặc,
Hữu
Chiêu
thay
y
phục,
mặc
thêm
blouson,
đội
nón
sùm
sụp,
mở
cửa
phòng
rón
rén
đi
ra.
Vì
quan
tâm
đến
em,
tôi
lặng
lẽ
theo
sau
xa
xa.
Đến
nhà
thờ,
Hữu
Chiêu
nhìn
lại
phía
sau,
sương
mù
mờ
mịt,
tôi
đang
ở
góc
phố,
Hữu
Chiêu
không
thấy
có
ai
theo
nên
em
yên
tâm,
vô
nhà
thờ.
Tôi
chờ
một
lúc
lâu
không
thấy
Hữu
Chiêu
ra
nên
tôi
cũng
vô
theo,
tôi
thấy
Hữu
Chiêu
đang
qùy
cầu
nguyện,
tôi
ra
ngoài,
đứng
chờ.
Một
lúc
lâu
sau,
các
người
đi
lễ
về,
Hữu
Chiêu
ra
đến
cửa
gặp
tôi,
em
ngạc
nhiên
hỏi :«
Ủa !
Chú
Ba
cũng
đi
nhà
thờ
à ?»
-
Tao
định
viết
một
tuồng
về
một
mối
tình
trắc
trở
như
chuyện
«
Lan
và
Điệp
».
Cô
gái
bỏ
nhà
vô
chùa
tu
là
một
kiểu
viết
tuồng
cũ
xưa
nay,
mô
típ
nầy
đã
nhàm
rồi,
nên
tao
định
cho
cô
gái
bị
tình
duyên
dang
dở
vô
tu
trong
nhà
nguyện,
khấn
hứa
trọn
đời.
Bởi
vậy
tao
quan
sát
sinh
hoạt
và
đi
lễ
nhà
thờ
của
những
người
có
đạo
để
viết
cho
nó
đúng.
..
Ủa !
Mà
mầy
theo
đạo
Công
Giáo
từ
lúc
nào
vậy ?.
Minh
đi
hát
là
thờ
Tổ
nghiệp,
cúng
đình,
cúng
chùa
chớ
đâu
có
đi
nhà
thờ !»
Hữu
Chiêu
không
trả
lời,
lặng
im
theo
tôi.
Tôi
dẫn
Hữu
Chiêu
ra
chợ,
uống
cà
phê,
ăn
sáng.
Ăn
uống
xong,
em
ngập
ngừng
nói :«
Chú
Ba,
con
nhờ
chú
giúp
con
chuyện
này
được
không ?»
-
Chuyện
gì ?
-
Nhờ
chú
viết
dùm
con
bốn
câu
vọng
cổ,
đựa
theo
bài
thơ
này
hoặc
lấy
nguyên
văn
bài
thơ
này
viết
thành
vọng
cổ.(
Hữu
Chiêu
đưa
tôi
xem
bài
thơ :
)
-
Người
ở
bên
trời,
ta
ở
đây
Chờ
mong
phương
nọ,
ngóng
phương
này
Tương
tư
đôi
chốn,
tình
ngàn
dặm
Vạn
lý
sầu
lên,
núi
tiếp
mây.
Nắng
đã
xế
về
bên
xứ
bạn,
Chiều
mưa
lên
bãi,
nước
sông
đầy
Trông
vời
bốn
phía
không
nguôi
nhớ
Dơi
động
hoàng
hôn
thấp
thoáng
bay.
Cơn
gió
đìu
hiu
buồn
tiễn
biệt
Xa
nhau
chỉ
biết
nhớ
vơi
ngày
Chiếu
chăn
không
ấm
người
nằm
một
Thương
bạn
chiều
hôm,
sầu
gối
tay.
-
Bài
thơ
hay
quá,
tác
giả
là
ai ?
-
Con
không
biết !
Thấy
đăng
báo,
con
chép
vì
nó
giống
tâm
trạng
của
con.
Con
muốn
dùng
bài
thơ
này
viết
thành
bài
vọng
vổ
để
hát
cho
đở
buồn.
-
Không
biết
tên
tác
giả
thì
tao
không
thể
lấy
ý
đó
mà
viết
vọng
cổ.
Mầy
cũng
biết
cái
chuyện
đạo
văn
đạo
thơ
là
cấm
kỵ
trong
cái
nghề
viết
lách.
Mây
muốn
có
vọng
cổ
thì
tự
mà
viết
lấy.
-
Hữu
Chiêu
im
lặng,
lấy
lại
bài
thơ.
Tôi
gạ
hỏi :
«
Mày
nói
thật
đi…mày
thương
cô
Hương
ở
tiệm
cà
phê
TÙng,
phải
không ?
Mày
thương
cô
gái
trồng
hoa
hồng
ở
thung
lũng
xanh !
Nghe
thơ
mộng
lắm
nhưng
mà…
mày
với
cô
ta
đã
tiến
tới
đâu
rồi ?
-
Dạ !
Đâu
có
tới
đâu
đâu
chú !
Con
thương
cổ
vì
thấy
cổ
có
hiếu
với
má
cổ,
chịu
thương
chịu
khó
đi
làm
mướn,
về
nhà
còn
phụ
trồng
hoa,
gánh
hoa
đi
bán,
một
cô
gái
nết
na,
hiền
thục.
-
Mày
thương
cổ,
còn
cô
ta
đối
với
mày
thì
sao ?
-
Thì
chú
coi
mấy
câu
thơ
này,
chú
đoán
được
tâm
trạng
và
hoàn
cảnh
của
con…«
Người
ở
bên
trời,
ta
ở
đây,
Chờ
mong
phương
nọ,
ngóng
phương
này.
Tương
tư
đôi
chốn,
tình
ngàn
dặm,
Vạn
lý
sầu
lên,
núi
tiếp
mây!»
-
Hát
ở
Đà
Lạt,
mày
có
đi
viếng
thung
lũng
tình
yêu,
đồi
thông
hai
mộ
không ?
Chuyện
tình
của
mày
chắc
sẽ
tạo
thêm
một
thiên
tình
sử
Hai
mộ
nơi
thung
lũng
xanh !
-
Chú
nói
gì
nghe
ghê
quá
vậy ?
-
Thì
giống
như
chuyện
anh
Tâm,
sinh
viên
sĩ
quan
Đà
Lạt,
yêu
cô
giáo
Thảo,
bị
ngăn
cách
vì
hai
người
theo
hai
đạo
khác
nhau,
gia
thế
giàu
nghèo
khác
nhau
nên
mới
có
chuyện
chia
ly
ngăn
cách.
Cô
Giáo
Thảo
chết
trước,
mồ
chôn
trên
đồi
thông
ở
thung
lũng
tình
yêu,
sau
đó
anh
Tâm
chết
trước
mộ
cô
giáo
Thảo
nên
được
chôn
gần
bên
ngôi
mộ
của
người
yêu.
Đây,
mấy
đoạn
thơ
của
thi
sĩ
Thanh
Tâm
về
chuyện
tình
Đồi
Thông
Hai
Mộ :
Từ
ấy
rừng
thông
rộn
nắng
vàng,
Trong
lòng
cô
giáo
buổi
xuân
sang
Thương
người
lính
trận
phong
sương
ấy,
Bên
dãy
đồi
thông
gió
bạt
ngàn.
Rồi
những
hoàng
hôn
mây
tím
bay,
Những
đêm
ngồi
dưới
ánh
trăng
đầy,
Lắng
nghe
đôi
nhịp
tim
thổn
thức,
Thắm
lạnh
sương
về
trong
ngất
ngây.
Rồi
tiếng
đoàn
quân
bước
dập
dồn
Ngậm
ngùi
lệ
tiễn
đến
cuối
thôn,
Ôm
nhau
ước
hẹn
bao
dâu
bể,
Nguyện
giữ
lời
thề,
dạ
sắt
son.
Nào
biết
rồi
đây
mãi
lỡ
làng
Mấy
mùa
thu
chết,
mấy
xuân
sang
Bóng
người
con
gái
hao
gầy
quá,
Bên
dãy
đồi
xưa
sắc
võ
vàng.
Dưới
cội
thông
già
ánh
trăng
tan
Ngồi
bên
mà
lệ
thảm
tuôn
tràn,
Được
tin
người
lính
nghe
cha
mẹ
Cưới
vợ
giàu
sang,
nỡ
phụ
phàng !
Ôm
mối
tình
đầu
khóc
trái
ngang,
Trăng
về
đưa
tiễn
mãnh
hồn
oan,
Đồi
thông
chôn
xác
người
trinh
nữ,
Mới
chớm
vào
yêu
đã
vội
tàn.
Được
tin
nàng
mất
lúc
đông
sang,
Người
lính
ngày
xưa
đến
mộ
nàng,
Quỳ
ôm
đất
lạnh,
than
khóc
mãi,
Theo
mối
tình
xưa
xuống
suối
vàng.
Chôn
người
lính
trẻ
cạnh
bên
nàng
Bên
hồ
Than
Thở
chút
khói
nhang,
Đồi
thông
hai
mộ
ghi
chứng
tích,
Một
mối
tình
son
trót
lỡ
làng.
Hữu
Chiêu,
rất
buồn,
cố
nắm
níu
hy
vọng:«
Hai
đứa
con
đều
nghèo,
đều
mồ
côi
cha,
tuy
cô
ấy
theo
đạo
Chúa,
cháu
theo
gánh
hát
thờ
Tổ
nghiệp
nhưng
cháu
chịu
theo
đạo
Chúa,
chịu
rửa
tội
thì
đâu
còn
có
trở
ngại
gì
đâu
chú ?»
Trong
chuyến
lưu
diễn
miền
Trung
này,
đoàn
hát
hai
lần
hát
ở
Đà
Lạt,
vài
lần
ở
Di
Linh,
Blao,
nhờ
đó
Hữu
Chiêu
có
nhiều
dịp
gặp
cô
Hương.
Chúng
tôi
xem
chuyện
đó
bình
thường
vì
các
cô
gái
mến
nam
nghệ
sĩ
thì
ở
địa
phương
nào
cũng
có
và
đó
chỉ
là
những
chuyện
tình
cảm
bâng
quơ,
ít
khi
có
kết
quả
thành
vợ
thành
chồng.
Và
cũng
chưa
bao
giờ
có
chuyện
người
này
yêu
người
kia
đến
độ
quyên
sinh
hay
đau
tương
tư
mà
chết.
Hữu
Chiêu
ngoài
việc
học
tuồng,
học
hát,
em
để
nhiều
thì
giờ
viết
thơ
gởi
cho
cô
Hương,
mượn
địa
chỉ
quán
cà
phê
Tùng.
Mỗi
lần
đến
một
bến
diễn
mới,
một
huyện
nhỏ
hay
tỉnh
thành,
Hữu
Chiêu
viết
thơ
cho
cô
Hương
kể
lể
về
việc
hát
hò
của
mình
và
không
quên
kể
dự
tính
tương
lai
của
Chiêu
và
Hương
một
khi
Hữu
Chiêu
ký
được
contrat
một
hai
trăm
ngàn
đồng
như
các
ký
giả
kịch
trường
đã
lăng
xê
trên
báo.
Hữu
Chiêu
ráng
học
ca,
học
hát
với
hy
vọng
sẽ
được
ký
contrat
với
một
số
tiền
lớn
để
cưới
vợ.
Hữu
Phước
gia
công
dạy
kỹ
thuật
ca
vọng
cổ
cho
H.
Chiêu
và
anh
nhờ
tôi
viết
tuồng
lăng
xê
H.
Chiêu.
Tôi
viết
các
tuồng
Cánh
Bườm
Lửa,
Nẽo
Tắt
Hoành
Sơn,
Bóng
Chim
Tăm
Cá,
Chén
Trà
Của
Quỷ,
mỗi
tuồng
đều
có
một
vai
dành
cho
H.
Chiêu,
có
nhiều
lớp
xúc
động
và
nhiều
câu
vọng
cổ.
H.
Chiêu
gây
được
tiếng
vang
khi
hát
ở
miền
Trung
và
khi
diễn
ở
rạp
Hưng
Đạo,
nhiều
ký
giả
kịch
trường
vào
hậu
trường
phỏng
vấn
và
viết
báo
khen
Hữu
Chiêu.
Nhân
dịp
đó
tôi
đề
nghị
bà
Bầu
Thơ
ký
contrat
với
các
nghệ
sĩ
trẻ
Hữu
Chiêu,
Quang
Nhiều,
Kiều
Lệ
Tâm
để
giữ
nghệ
sĩ
danh
ca
cho
sân
khấu
Thanh
Minh
Thanh
Nga
nhưng
khi
bà
Bầu
Thơ
hỏi
ý
kiến
ký
giả
Ngọc
Linh
thì
anh
nói :
«
Đoàn
Thanh
Minh
Thanh
Nga
đang
có
các
danh
ca
Hữu
Phước,
Thành
Được,
Thanh
Tú,
Út
Bạch
Lan,
Ngọc
Giàu,
Thanh
Nga,
ký
contrat
các
nghệ
sĩ
trẻ
tốn
tiền
vô
ích.
Các
em
đó
đang
muốn
ở
đoàn
mình
để
học
nghề,
không
cần
ký
contrat
các
em
đó
vẫn
bám
theo
đoàn
hát
của
chị
mà !»
Vì
lời
bàn
của
ký
giả
Ngọc
Linh
mà
bà
bầu
Thơ
không
tăng
lương
và
ký
contrat
với
Hữu
Chiêu.
Thêm
một
chuyện
không
may
là
mẹ
của
Hữu
Chiêu
mất
vì
bịnh
ung
thư
phổi.
Hữu
Chiêu
xin
nghĩ
hát
vài
hôm
để
lo
an
táng
mẹ
em,
sau
đó
Hữu
Chiêu
nghĩ
hát
luôn.
Tôi
mến
tiếc
một
tài
năng
trẻ
nên
tôi
đến
nhà
Hữu
Phước
để
gặp
H.
Chiêu.
Đến
nơi
thì
thấy
em
đang
thu
dọn
đồ
đạt
cá
nhân
để
rời
khỏi
nhà,
Hữu
Phước
giận
vì
cho
là
Hữu
Chiêu
vong
ân,
ký
contrat
với
đoàn
Kim
Chung
mà
không
hỏi
ý
kiến
anh.
Hữu
Chiêu
nói :«
Ký
giả
Ngọc
Linh
nói
với
bà
Bầu
là
đoàn
TMTN
có
nhiều
danh
ca,
bọn
nghệ
sĩ
trẻ
chúng
con
bao
giờ
mới
có
vai
tuồng
hay
để
hát.
Bao
giờ
mới
được
tăng
lương,
bao
giờ
mới
có
ký
contrat ?
Bởi
vậy
khi
ông
bầu
Long
liên
lạc
với
con,
cho
ký
contrat
60.000
đồng
về
hát
cho
Kim
Chung,
lương
đêm
150
đồng,
cháu
không
thể
bỏ
lỡ
cơ
hội
này.»
Nghệ
sĩ
Hữu
Chiêu
về
đoàn
Kim
Chung,
đóng
vai
kép
nhì,
được
hai
nghệ
sĩ
tài
danh
Mỹ
Châu
và
Minh
Phụng
dạy
thêm
nghề
nên
em
tiến
bộ
nhanh,
được
khán
giả
và
báo
chí
ngợi
khen.
6
tháng
sau,
tôi
đến
đoàn
Kim
Chung
ở
rạp
Olympic
thăm
Hữu
Chiêu
thì
anh
Ba
Truyện,
quản
lý
Kim
Chung
3
nói :«
Mấy
đứa
vệ
sĩ
trong
đoàn
nói
là
Hữu
Chiêu
bị
bắt
lính,
có
đứa
nói
nó
gia
nhập
Biệt
Kích
Dù.
Ông
Bầu
biểu
tôi
đi
kiếm,
tôi
lên
Trung
Tâm
3,
đến
Quân
Vụ
Thị
Trấn,
đến
bót
Cảnh
Sát
quận
3
dò
hỏi
thì
bặt
vô
âm
tín.
Tôi
dò
hỏi
các
đoàn
cải
lương
tỉnh
thì
cũng
không
có
tin
tức
gì
của
nó
hết.
»
Việc
một
anh
kép
trẻ
biến
mất
không
ảnh
hưởng
gì
đến
sân
khấu
cải
lương,
ngoại
trừ
ông
bầu
Long
mất
60.000
đồng
tiền
contrat.
Các
nghệ
sĩ
cũng
không
ai
quan
tâm
tìm
hiểu
Hữu
Chiêu
đi
đâu,
làm
gì,,,
X
X
X
Mười
năm
sau…
năm
1971,
tôi
viết
truyện
phim
Triệu
Phú
Bất
Đắc
Dĩ
cho
hãng
phim
Mỹ
Vân,
đạo
diễn
Lê
Hoàng
Hoa
các
chuyên
viên
quây
phim
và
tôi,
lên
Đà
Lạt,
tìm
cảnh
các
đồi
dốc
để
thực
hiện
phim
đó.
Tôi
đề
nghị
chọn
cảnh
con
đường
từ
nhà
thờ
Domaine
de
Marie
qua
xóm
Thung
Lũng
Xanh,
đoạn
đường
đó
cua
dốc
rất
gấp
và
cao,
cảnh
nhà
thờ
Domaine
de
Marie
vách
tường
màu
hồng,
chung
quanh
có
vườn
hoa
anh
đào
và
hoa
quỳnh,
cảnh
trí
rất
thơ
mộng.
Đạo
Diễn
Lê
Hoàng
Hoa
đồng
ý,
anh
cùng
với
tôi
và
caméraman
Trần
Đình
Mưu
đến
quan
sát
và
chọn
góc
độ
để
quây
phim.
Đến
đây,
tôi
chợt
nhớ
gia
đình
cô
trồng
hoa
hồng
nơi
thung
lũng
xanh,
chúng
tôi
bèn
đến
đó
để
chọn
cảnh
quay
phim
nhân
dịp
ghé
thăm
cô
Hương.
Ngôi
nhà
tranh
vách
đất
ở
thung
lũng
xanh
đã
được
xây
cất
thành
ngôi
nhà
nhỏ
xinh
xắn,
ngói
đỏ,
tường
vôi
sơn
màu
hồng.
Vườn
hoa
hồng
trở
thành
rẫy
trồng
choux
hào,
carottes.
Chủ
nhà
tiếp
chúng
tôi
là
một
cô
gái
độ
hai
mươi
lăm
tuổi,
nước
da
trắng
hồng.
Đạo
diễn
Lê
Hoàng
Hoa
hỏi
mượn
cảnh
quây
phim,
cô
do
dự,
Lê
Hoàng
Hoa
nói
tiếp :
«
Xin
cô
xem
như
là
chúng
tôi
mướn
địa
điểm
này
để
quây
phim
trong
ba
ngày,
trong
ba
ngày
đó
chúng
tôi
xin
cô
và
người
trong
gia
đình
không
cắt
bắp
cải,
choux
hào
hay
bông
hoa
gì
trong
vườn
để
cho
cảnh
trí
đừng
bị
sai
lạc
trong
phim,
hãng
phim
sẽ
trả
tiền
mướn
địa
điểm
quây
phim,
trả
tiền
mua
hoa
màu
trong
vườn
của
cô
và
nếu
có
làm
hư
hại
gì,
chúng
tôi
sẽ
bồi
thường.»
Cô
chủ
nhà :
«Tôi
không
quyết
định
được,
xin
các
ông
bàn
với
chồng
tôi,
ãnh
đang
tưới
cây
ngoài
bờ
suối,
tôi
sẽ
gọi
chồng
tôi
vô
ngay.»
Cô
bước
ra
sau
nhà,
gọi
lớn :
«
Anh
ơi,
nhà
có
khách,
anh
về
ngay
nhe
anh.
»
Độ
mười
phút
sau
tôi
nghe
tiếng
cô
chủ
nhà
nói
chuyện
phía
sau
nhà,
kế
đó
một
thanh
niên
vạm
vỡ
bước
vô :
«
Chào
các
ông,
tôi
nghe
vợ
tôi
nói
là
các
ông
dịnh
mướn
rẫy
của
tôi
làm
chổ
quây
phim ?
Tôi
bật
đứng
dậy,
la
lên :«
Hữu
Chiêu !
Hữu
Chiêu
phải
hông ?
n
Trời
ơi !...
Chú
Ba…
không
ngờ
gặp
lại
chú
Ba !
Lê
Hoàng
Hoa
ngạc
nhiên,
hỏi :
«
Ủa !
anh
Phương
quen
với
anh
chủ
nhà
à ?
Hữu
Chiêu :
«
Dạ,
hồi
trước
tôi
đi
gánh
hát
Thanh
Minh
với
chú
ba
Phương.
Thôi !
cũng
là
nghệ
sĩ
cả,
tôi
mời
các
chú
ở
lại
ăn
cháo
gà,
nói
chuyện
chơi,
lâu
quá
tôi
mới
gặp
lại
chú
Phương.
Còn
chuyện
quây
phim
thì
mấy
chú
tính
sao
thì
vợ
chồng
tôi
cũng
đồng
ý
như
vậy !»
Đạo
diễn
Lê
Hoàng
Hoa
và
anh
caméraman
Trần
Đình
Mưu
sau
khi
ăn
cháo
gà,
uống
rượu
dâu
do
ông
chủ
nhà
hiếu
khách
đãi,
hai
anh
ra
rẫy
và
xuống
bờ
suối
chụp
một
số
cảnh
mà
anh
định
thu
hình
trong
phim.
Tôi
ở
lại
nói
chuyện
hàn
huyên
với
Hữu
Chiêu.
Hữu
Chiêu
biết
tôi
thắc
mắc
vì
cô
vợ
hiện
nay
của
Chiêu
không
phải
là
cô
Hương,
cô
gái
bán
hoa
hồng
ngày
trước.
Chiêu
vô
trong
phòng,
bưng
ra
một
cái
hộp
giấy
carton
đẹp,
mở
ra
cho
tôi
thấy
một
xấp
thư
của
Chiêu
gởi
từ
lâu
cho
cô
Hương
nhưng
Hương
không
mở
ra
đọc
và
một
nhánh
hoa
bất
tử
khô.
Trên
nấp
hộp
thư,
Hương
viết
bốn
câu
thơ :
Nhiều
thư
cũ
nhưng
tình
anh
không
cũ
Bởi
ngày
xưa
em
chưa
đọc
một
lần,
Thư
không
mở
nghĩa
là
em
muốn
giữ
Nụ
tầm
xuân
tím
mãi
với
thời
gian.
Hữu
Chiêu
kể
lại
chuyện
tình
10
năm
trước :
Lần
đầu
tiên
gặp
Hương
nơi
Cà
phê
Tùng,
Chiêu
đã
yêu
mến
người
con
gái
có
hiếu
với
mẹ.
Để
giúp
Hương
đở
mệt
nhọc
khi
tưới
hoa,
Chiêu
đem
hết
số
tiền
dành
dụm
và
mượn
nợ
thêm
để
mua
máy
bơm
và
hệ
thống
bơm
nước
đặt
trong
vườn
trồng
hoa
hồng
của
Hương.
Chiêu
và
Hương
đều
cảm
mến
nhau.
Tuần
lễ
đoàn
Thanh
Minh
hát
lần
thứ
hai
ở
Đà
Lạt,
Chiêu
đến
thăm
Hương,
hai
người
nói
chuyện
tâm
tình
bên
hông
nhà
thờ
Domaine
de
Marie,
Hương
cho
biết
Hương
sẽ
vào
tu
viện
dòng
Thánh
Bác
Ái
Vinh
Sơn
ở
nhà
thờ
Lãnh
Địa
Đức
Bà
và
sẽ
khấn
hứa
trọn
đời.
Chiêu
vẫn
không
nản
lòng,
khi
đoàn
hát
dọn
đến
một
địa
điểm
mới
nào,
Chiêu
cũng
viết
cho
Hương
một
thư,
tỏ
lòng
thương
nhớ,
bàn
về
chuyện
Chiêu
lo
việc
xây
dựng
hạnh
phúc
cho
Hương
và
Chiêu.
Thư
gởi
đi
không
có
hồi
âm.
Sáu
tháng
sau
khi
ký
contrat
với
đoàn
Kim
Chung,
nhân
dịp
Cảnh
sát
xét
tờ
khai
gia
đình
trong
vùng
quanh
rạp
Olympic,
Chiêu
mang
số
tiền
ký
contrat
và
quần
áo
trong
ba
lô,
mua
vé
xe
lô
Đà
Lạt
đi
chuyến
khuya.
Anh
định
đi
thăm
Hương
vài
ba
ngày,
trực
tiếp
bàn
chuyện
hôn
nhơn,
giúp
tiền
cho
gia
đình
Hương
rồi
trở
về
đoàn
Kim
Chung,
nói
láo
là
bị
bắt
vì
không
có
tờ
khai
gia
đình
nhưng
anh
lo
lót
nên
trốn
về
được.
Đến
Đà
Lạt,
Chiêu
chỉ
gặp
mẹ
và
em
gái
của
Hương.
Gia
đình
có
đạo
dòng
nên
mẹ
của
Hương
không
cản
ngăn
khi
Hương
xin
vào
tu
viện
khấn
hứa
trọn
đời.
Khi
Chiêu
đến
thăm
thì
mẹ
vủa
Hương
đang
bị
bịnh
nặng,
nằm
liệt
một
chỗ.
Cô
Thùy,
em
Hương
vừa
chăm
sóc
cho
mẹ,
vừa
lo
vườn
hoa,
cắt
hoa
đi
bán.
Nhà
thiếu
trước
hụt
sau,
không
đủ
tiền
lo
thang
thuốc
cho
người
bệnh.
Chiêu
không
nở
bỏ
về,
anh
giúp
tiền
bạc
lo
thang
thuốc
cho
mẹ
của
Hương
và
ở
lại
giúp
chăm
sóc
vườn
hoa
hồng.
Chiêu
được
cô
Thùy
dẫn
đến
nhà
thờ
Domaine
de
Marie
thăm
Hương.
Hương
biết
mẹ
bịnh,
gặp
lại
Chiêu,
Hương
chỉ
cúi
đầu
đọc
kinh
cầu
nguyện
Chúa
ban
phước
lành
và
ân
sủng
cho
người
thân,
sau
đó
cô
quay
lưng,
lặng
lẽ
đi
vào
hành
lang
của
tu
viện.
Nhìn
bóng
cô
sœur
mặc
áo
dòng
đen
đi
khuất
sau
hành
lang,
Chiêu
nghe
đau
nhói
trong
tim.
Anh
không
thể
làm
cho
người
yêu
trở
về
cuộc
đời
thường
nhưng
anh
cũng
không
thể
bỏ
về
Saigon
theo
gánh
hát
vì
tim
của
anh
đã
gởi
lại
dốc
sương
mù
nơi
xóm
nhỏ,
có
ngôi
nhà
thân
thương
của
cô
gái
bán
hoa
hồng
và
quan
trọng
hơn
hết
là
ở
nơi
đây
có
nhà
thờ
của
Lãnh
Địa
Đức
Bà,
nơi
vùi
chôn
trong
nỗi
nhớ
mối
tình
đầu
của
Hương
và
Chiêu !
Mẹ
của
Hương
mất.
Bốn
năm
sau,
Chiêu
và
Thùy
thành
hôn,
tình
chị
duyên
em,
Hữu
Chiêu
không
thành
kép
chánh
danh
ca
mà
cam
tâm
sống
cuộc
đời
làm
rẫy
để
tương
tư
mãi
mối
tình
đầu
không
trọn
vẹn
với
cô
gái
bán
hoa
hồng
nơi
thung
lũng
xanh.
Trước
khi
chia
tay
vợ
chồng
Chiêu
-
Thùy,
tôi
tặng
Hữu
Chiêu
bốn
câu
thơ
cảm
hứng
về
cuộc
tình
Hương
-
Chiêu :
Anh
là
cánh
chim
trời
bạt
gió,
Em
là
chớp
sáng
giữa
ngàn
khơi
Đôi
ta
xa
cách…
càng
xa
cách,
Còn
nghe
đau
xót
thuở
nào
nguôi !
Nhớ
một
đứa
em
nghệ
sĩ
lội
ngược
dòng
sân
khấu.
Soạn
giả
Nguyễn
Phương
2015
Nguồn
tin:
SG
Nguyễn
Phương
-
cailuongvietnam.com
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc