Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
Minh
Cảnh
&
Lệ
Thủy
CLVNCOM
-
Kính
gởi:
Ban
Quản
Trị
Cải
Lương
Việt
Nam.
Com
Tôi
có
xem
qua
bài
viết
của
soạn
giả
lão
thành
Nguyễn
Phương
trả
lời
một
độc
giả
hỏi
về
bài
"Tân
Cổ
Giao
Duyên"
được
đăng
trên
trang
nhà.
Trước
đây,
tôi
cũng
có
bài
viết
với
chủ
đề
này,
được
đăng
trên
báo
Sân
Khấu
Thành
Phố
số
1191.
Xin
được
gởi
đến
Ban
Quản
Trị
để
nói
lên
cảm
nghĩ
của
cá
nhân
tôi
về
bài
"Tân
Cổ
Giao
Duyên".
Trân
trọng
A
LÝ
PHƯỢNG
TUYỀN
CẦN
PHÂN
ĐỊNH
RẠCH
RÒI
THẾ
NÀO
LÀ
TÂN
CỔ
GIAO
DUYÊN?
Thời
gian
qua,
có
một
bài
viết
đăng
trên
tờ
báo
nọ,
đại
thể
nói
là
soạn
giả
Lê
Khanh
là
“cha
đẻ”
của
bài
Tân
Cổ
giao
duyên
đã
gây
ra
tranh
cãi
ít
nhiều.
Tác
giả
bài
viết
đó
cho
rằng,
soạn
giả
Lê
Khanh
là
người
đầu
tiên
“gác”
bài
ca
tân
nhạc
để…
vô
vọng
cổ.
Điều
này
đồng
với
nghĩa
-
soạn
giả
Lê
Khanh
là
“cha
đẻ”
của
bài
Tân
cồ
giao
duyên!
Nghĩ
như
vậy
là
hoàn
toàn
sai.
Vì
một
bài
Tân
nhạc
gọi
là…
“gác”
đó,
vai
trò
và
vị
trí
của
bài
nhạc
chỉ
là
một
bài
nhạc
“gối
đầu”,
tương
tự
như
các
điệu
Lý
bây
giờ
mà
các
soạn
giả
viết
vọng
cổ
thường
sử
dụng
để
“gối
đầu”
cho
bài
vọng
cổ.
Vì
vậy,
không
thể
xem…
bài
nhạc
“gác”,
một
bài
nhạc
“gối
đầu”
là…
Tân
Cổ
giao
duyên.
Tân
Cổ
giao
duyên
là
sự
giao
thoa,
hòa
quyện
giữa
cái
HỒN
bài
Tân
nhạc
và
Cổ
nhạc.
Chính
vì
lẽ
ấy,
khi
viết
bài
Tân
Cổ
giao
duyên,
người
soạn
giả
buộc
phải
chuyển
tải
lời
vọng
cổ
theo
nội
dung,
ý
tưởng
của
bài
Tân
nhạc.
Nếu
không
làm
được
điều
này,
thì
không
thể
gọi
là
Tân
Cổ
giao
duyên.
Xin
được
đơn
cử
một
ví
dụ
-
Bài
Tân
nhạc
“Chiều
mưa
anh
về”
Tân
nhạc:
cố
ca
sĩ
Duy
Khánh.
Lời
vọng
cổ:
Soạn
giả
Viễn
Châu,
do
nam
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
ca
(Thời
điểm
này
soạn
giả
Viễn
Châu
và
nam
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
chưa
được
vinh
danh.
NV)
với
lời
nhạc
như
sau:
-“Lặng
lẽ
ngoài
kia
mưa
chiều
đã
về”
“Vào
đêm
hắt
hiu
ánh
đèn
sương
gió”
“Người
từ
phương
xa
xôi
về
đây”
“Mà
sao
mưa
còn
bay,
bay”
“Hành
trang
còn
kín
bờ
vai”
“Người
ngỡ
ngàng
thay,
anh
về
âm
thầm”
“Để
cho
gác
sương
sống
lại
hơi
ấm”
“Nụ
cười
trên
môi
anh
khẽ
nói”
“Về
thăm
em
chiều
nay”
“Thôi
sông
hồ
mai
sớm…
lại
đi”
(hết
trích
dẫn)
Và,
lời
vọng
cổ
“giao
duyên”
của
soạn
giả
Viễn
Châu
viết
như
sau:
VỌNG
CỔ
1-Lặng
lẽ
mưa
rơi
trong
một
chiều
bão
tố,
em
có
tựa
rèm
thưa
đứng
đợi
cố
nhân
về…
Lối
cũ
đường
xưa
đã
tắt
ánh
trăng
thề…
Hãy
chỉ
cho
tôi
lối
về
nơi
xóm
nhỏ,
để
khỏi
ngỡ
ngàng
qua
mấy
nhịp
cầu
tre
(-)
Mấy
thu
rồi
mưa
gió
lạnh
sơn
khê,
tôi
trở
về
đây
rời
rã
gót
giang
hồ.
Nhớ
quê
nhà
tôi
trở
lại
tìm
em,
Lẻ
bước
ngập
ngừng
trên
đường
xưa
lối
cũ
(dứt
câu
I,
hết
trích
dẫn)
Lời
ca
vọng
cổ
phải
hòa
quyện
với
bài
Tân
nhạc
như
thế,
mới
gọi
là
Tân
Cổ
giao
duyên.
Khi
chưa
có
bài
Tân
Cổ
giao
duyên,
trước
khi
vô
vọng
cổ
người
soạn
giả
thường
cho
“gối
đầu”
bằng
Ngâm
Thơ
hoặc
Nói
Lối
hay
một
bài
bản
ngắn
như:
Thủ
Phong
Nguyệt,
Lý
Con
Sáo,
Lưu
Thủy
Hành
Vân,
Sơn
Đông
Hướng
Mã
…v.v…
tùy
theo
nội
dung
của
bài
ca,
người
soạn
giả
lồng
vào
những
bài
bản
nhỏ
cho
phù
hợp,
cũng
có
thể
cho
“gối
đầu”
bằng
một
điệu
hò,
tiếp
sau
đó
là
những
câu
vọng
cổ
1,2,3
(vọng
cổ
6
câu)
sau
đó
lại
cho
“gối
đầu”
tiếp
bằng
Nói
Lối
hay
những
điệu
Lý
như:
Lý
Trăng
Soi,
Lý
Cái
Mơn,
Lý
Đêm
Trăng,
Lý
Chim
Xanh,
Lý
Tầm
Quân,
Lý
Ba
Tri,
Lý
Con
Sáo
Gò
Công…v.v…
Vì
lẽ
ấy,
một
bài
nhạc
“gác”,
còn
gọi
là
bài
nhạc
“gối
đầu”
không
thể
xem
đó
là
Tân
Cổ
giao
duyên!
CÓ
MẤY
CÁCH
VIẾT
TÂN
CỔ
GIAO
DUYÊN?:
Có
hai
cách:
-Cách
thứ
nhất:
Như
đã
trình
bày
ở
trên,
người
soạn
giả
lấy
một
bài
Tân
nhạc
mà
mình
ưng
ý,
chuyển
tải
lời
vọng
cổ
phù
hợp
với
nội
dung
theo
ý
tưởng
của
bài
Tân
nhạc.
-Cách
thứ
hai,
đưa
thẳng
một
đoạn
nhạc
trong
lòng
câu
của
bài
vọng
cổ.
Với
cách
viết
này,
người
soạn
giả
phải
am
tường
đoạn
nhạc
kia
chiếm
hết
mấy
nhịp
trong
phần
lòng
câu
của
bài
vọng
cổ.
Khi
lồng
đoạn
nhạc
vào,
sau
đó
viết
tiếp
lời
ca
như
một
bài
vọng
cổ
bình
thường.
Điều
này,
được
soạn
giả
Viễn
Châu
thể
hiện
qua
bài
“Dưới
ánh
trăng
xuân”
do
nam
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
ca.
Xin
được
phép
trích
dẫn:
VỌNG
CỔ
1-Mấy
cánh
hoa
bay
như
mừng
người
lữ
thứ,
trở
về
đây
khi
đồng
ruộng
đón
xuân
về…
Trăng
lên
cao
gió
lộng
tư
bề…
Giữa
đêm
xuân
nghe
tim
buồn
thấm
thía,
đoạn
đường
mòn
sương
ướt
nhịp
cầu
tre
(-)
(Phần
ca
nhạc
giao
duyên)
“Kìa
thôn
quê
dưới
trăng
vàng
bát
ngát.
Ánh
trăng
thanh
chiếu
qua
làng
xơ
xác.
Chiếu
hồn
quê
bao
khúc
ca
yêu
đời”
(ca
tiếp
vọng
cổ)
Ta
đã
về
đây
sau
bao
ngày
bão
tố.
(dứt
câu
1,
hết
trích
dẫn)
Như
đã
trình
bày
ở
trên,
trong
lòng
câu
1
là
đoạn
nhạc
“Khúc
ca
ngày
mùa”
của
cố
nhạc
sĩ
Lam
Phương.
Nếu
như
viết
“giao
duyên”
bằng
cách
này,
thì
người
soạn
giả
không
cần
phải
dựa
theo
nội
dung,
ý
tưởng
bài
nhạc
và
không
cần
phải
lấy
tên
của
bài
Tân
nhạc.
Một
ví
dụ
thứ
hai,
có
lẽ
quí
vị
nào
đón
nhận
loại
hình
“Tân
cổ
giao
duyên”
cũng
đều
biết
qua
bài
ca
này
-
Đó
là
bài
“Sầu
vương
ý
nhạc”
của
soạn
giả
Viễn
Châu,
cũng
do
nam
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
trình
bày
vào
những
năm
đầu
của
thập
niên
60.
Phần
“gối
đầu”
ông
viết
Ngâm
Thơ,
tiếp
theo
đó
là
Nói
Lối.
Xin
được
phép
trích
dẫn:
NGÂM
THƠ:
“Em
ở
nơi
nào,
em
ở
đâu?”
“Lời
ca
tức
tưởi
mấy
cung
sầu”
“Quê
người
áo
nhuộm
màu
sương
gió”
“Một
kiếp
phong
trần
mấy
bể
dâu”
NÓI
LỐI:
“Xe
dừng
lại
bên
kia
cầu
Bến
Lức”
“Nhạc
ai
làm
ray
rức
cõi
lòng
ta”
“Họ
không
là
những
nhạc
sĩ
tài
hoa”
“Nhưng
đời
gian
khổ
là
bài
ca
đầy
nước
mắt”
Phần
trích
dẫn
trên
đây
ở
một
bài
vọng
cổ
bình
thường
mà
quí
vị
thường
thấy.
VỌNG
CỔ
Câu
1-Mỗi
khi
có
dịp
xuống
Hậu
Giang
và
đi
ngang
cầu
Bến
Lức,
tôi
còn
nhớ
mãi
lời
ca
não
nuột
của
em
bé
thơ
ngây
hát
dạo
ở
ven
đường…
Nắm
chiếc
gậy
tre,
em
dắt
theo
một
ông
lão
tật
nguyền…
Em
cất
lên
tiếng
ca
buồn
rười
rượi.
(Phần
ca
nhạc
giao
duyên)
“Mưa
rừng
ơi
mưa
rừng.
Hạt
mưa
nhớ
ai
mưa
triền
miên.
Phải
chăng
mưa
buồn
vì
tình
đời,
mưa
sầu
vì
lòng
người,
duyên
kiếp
không
lâu”
(ca
vọng
cổ)
Ôi
buồn
làm
sao
tiếng
ca
đầy
thảm
não.
(dứt
câu
I,
hết
trích
dẫn)
Như
vậy
cũng
đủ
để
chứng
tỏ,
bài
nhạc
“gác”,
bài
nhạc
“gối
đầu”
không
thể
gọi
là…
Tân
Cổ
giao
duyên!
Ngày
mà
bài
Tân
cổ
giao
duyên
đầu
tiên
“Chàng
là
ai”
Tân
nhạc:
cố
nhạc
sĩ
Nguyễn
Hữu
Thiết,
lời
vọng
cổ:
Soạn
giả
Viễn
Châu
được
hãng
dĩa
nhựa
phát
hành
qua
giọng
ca
của
bé
Lệ
Thủy,
(hồi
ấy
chị
khoảng
chừng
13,
14
tuổi)
các
trang
kịch
trường
các
báo
thời
bấy
giờ
có
những
bài
viết
“đả
kích”,
cho
rằng
soạn
giả
Viễn
Châu
là
người…
“phá
hư”
bài
vọng
cổ!
Và
rồi,
bài
Tân
cổ
giao
duyên
mang
đến
cho
nguời
nghe
giống
như
một
luồng…
gió
lạ,
được
đông
đảo
công
chúng
gần
xa
đón
nhận.
Và,
người
viết
bài
“Tân
Cổ
giao
duyên”
với
số
lượng
nhiều
nhất
-
không
ai
khác
hơn
là
soạn
giả
Viễn
Châu.
Như
vậy,
soạn
giả
Viễn
Châu
có
xứng
đáng
là
“cha
đẻ”
của
bài
“Tân
Cổ
giao
duyên”
hay
không?
Câu
hỏi
này
thay
cho
câu
trả
lời
rồi
vậy!
A
LÝ
PHƯỢNG
TUYỀN
Nguồn
tin:
A
LÝ
PHƯỢNG
TUYỀN
-
CLVNCOM
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc