Khi
tuồng
cải
lương
được
thu
thanh
dĩa
hát
Hãng
dĩa
hát
là
một
cơ
sở
kinh
doanh
nghệ
thuật,
việc
khai
thác
nhắm
vào
những
tinh
hoa
trong
làng
cải
lương,
từ
giọng
ca
nghệ
sĩ
cho
đến
tuồng
tích
nổi
tiếng.
Họ
có
cái
nhìn
của
nhà
thương
mại
làm
ăn
lớn,
và
tính
toán
rất
kỹ
càng,
không
để
chi
phối
hoặc
rắc
rối
trong
công
cuộc
làm
ăn.
Khi
ký
hợp
đồng
với
soạn
giả
hoặc
nghệ
sĩ,
thì
hãng
dĩa
luôn
nắm
đằng
cán,
có
nghĩa
là
nếu
có
tranh
chấp
về
hợp
đồng
được
đưa
ra
pháp
luật
thì
hãng
dĩa
nắm
chắc
phần
thắng.

Dĩa
hát
“Ðò
Mơ
Tìm
Bến
Ðỗ”
do
hãng
dĩa
Hồng
Hoa
thu
thanh
phát
hành
năm
1966.
(Hình:
Bộ
sưu
tập
của
Ngành
Mai)
Bài
này
nói
riêng
về
hợp
đồng
giữa
hãng
dĩa
hát
và
soạn
giả,
từng
diễn
ra
thời
thập
niên
1960,
tức
thời
kỳ
cải
lương
hưng
thịnh
hoạt
động
mạnh.
Khi
thấy
một
tuồng
cải
lương
ăn
khách,
báo
chí
nói
nhiều,
thiên
hạ
khen
hay,
bàn
tán
thì
hãng
dĩa
cho
người
mời
soạn
giả
đến
thương
lượng
để
hợp
đồng
khai
thác
về
phương
diện
dĩa
hát.
Có
rất
nhiều
điều
kiện
được
ghi
trong
hợp
đồng,
ngoài
vấn
đề
chính
là
giá
cả
tiền
bạc
ra,
còn
có
2
điều
kiện
mà
hầu
như
chẳng
ông
thầy
tuồng
nào
mà
không
bất
mãn,
đó
là:
Hãng
dĩa
độc
quyền
khai
thác
và
quyền
tuyển
chọn
nghệ
sĩ
thu
thanh.
Thứ
đến
là
quyền
sửa
đổi,
thêm
bớt
kịch
bản
cho
thích
hợp
với
kỹ
thuật
thu
dĩa
hát.
Hai
vấn
đề
trên
bị
ràng
buộc
thì
coi
như
quyền
hạn
của
soạn
giả
bị
tước
đoạt.
Hãng
dĩa
chọn
nghệ
sĩ
có
nghĩa
là
“gà”
của
thầy
tuồng
bị
loại,
và
sửa
đổi,
cắt
xén
thêm
bớt
kịch
bản
thì
chẳng
khác
gì
đứa
con
tinh
thần
của
mình
bị
xẻ
thịt
phanh
thây
vậy!
Ðối
với
thầy
tuồng
thì
đau
như
bị
bò
đá.
Thế
nhưng,
đâu
có
soạn
giả
nào
từ
chối
ký
hợp
đồng,
bởi
ký
vào
thì
được
nhận
liền
phân
nửa
tiền
(phân
nửa
còn
lại
được
trả
sau
khi
thu
thanh
xong).
Còn
như
không
đồng
ý
thì
coi
như
đi
luôn,
muốn
trở
lại
cũng
không
ai
tiếp,
mà
còn
ảnh
hưởng
đến
các
hợp
đồng
sau
này.
Người
soạn
giả
có
một
vở
tuồng
được
đưa
lên
sân
khấu
là
mừng
rồi,
vì
được
lãnh
tiền
bản
quyền
sau
mỗi
đêm
hát.
Bởi
có
những
kịch
bản
viết
xong,
kiểm
duyệt
rồi,
lại
bị
bỏ
nằm
trong
ngăn
kéo
từ
tháng
này
sang
năm
nọ,
kéo
dài
nhiều
năm
rồi
quên
luôn.
Do
vậy
mà
các
soạn
giả
chỉ
mong
cho
tuồng
của
mình
được
hát
là
tốt
rồi,
chứ
chẳng
ông
nào
có
cái
mơ
mộng
tuồng
được
thu
dĩa
hát
hoặc
lên
phim.
Do
đó
mà
khi
soạn
giả
được
hãng
dĩa
mời
thương
lượng
là
coi
như
trúng
số,
tiền
từ
trên
trời
rơi
xuống
vậy!
Nếu
như
tuồng
hay,
ăn
khách
thì
tiền
hợp
đồng
của
hãng
dĩa
khá
cao.
Tuy
nói
là
“thương
lượng”
chớ
thật
ra
số
tiền
do
hãng
dĩa
định
đoạt
ghi
sẵn
trong
hợp
đồng.
Nếu
đồng
ý
ký
vào
thì
nhận
tiền,
bằng
không
thì
ra
về
chớ
không
có
vấn
đề
mặc
cả,
kèn
cựa
gì
hết.
Soạn
giả
Quy
Sắc
nguyên
là
thầy
giáo,
nhờ
dạy
học
cho
Thanh
Nga
nên
quen
với
nghệ
sĩ
Năm
Nghĩa
và
bà
Bầu
Thơ,
để
rồi
gia
nhập
làng
cải
lương,
mang
cái
nghiệp
thầy
tuồng.
Bài
vọng
cổ
Nắm
Xương
Tàn
do
Hữu
Phước
ca
thu
thanh
dĩa
hát
năm
1959
là
bài
ca
khởi
nghiệp
của
Quy
Sắc.
Trong
số
những
tuồng
do
soạn
giả
Quy
Sắc
viết,
có
vở
hát
“Ðò
Mơ
Tìm
Bến
Ðỗ”
được
hãng
dĩa
Hồng
Hoa
mời
đến
thương
lượng
ký
hợp
đồng.
Mừng
quá,
Quy
Sắc
đến
đến
hãng
ngay
để
ký
nhận
món
tiền
“trúng
số”
này.
Và
do
biết
rõ
cách
làm
việc
của
hãng
dĩa,
ông
đọc
sơ
qua
bản
hợp
đồng
cho
có
lệ
rồi
đặt
bút
ký
ngay
nhận
số
tiền
mấy
chục
ngàn.
Quy
Sắc
đến
Ngã
Tư
Quốc
Tế
mời
mấy
người
ký
giả,
nghệ
sĩ
quen
biết
vào
quán
uống
lave
ăn
mừng.
Một
lúc
sau
ông
nói:
-Mình
đang
kẹt
tiền
định
đi
vay
nợ
với
lãi
cao,
bỗng
nhiên
hãng
dĩa
mời
đến
ký
hợp
đồng,
mình
đi
ngay
đến
hãng
dĩa
mà
trong
bụng
hồi
hộp
quá
chừng.
Rất
may
là
tờ
hợp
đồng
được
đánh
máy
chừa
chỗ
cho
mình
ký.
Một
người
nghệ
sĩ
trong
bàn
nói:
-Phải
ký
liền
để
lấy
tiền,
chớ
nghe
nói
ông
soạn
giả
nào
đó
kèo
nài
thêm
bớt,
mà
còn
nói
cái
gì
đó
nên
hãng
dĩa
nó
ghét,
nó
dẹp
luôn!
Về
nhà
không
tiền
mà
mặt
mày
như
bánh
bao
chiều.
Bà
xã
nổi
nóng,
vác
cây
rượt
chạy
có
cờ.
Ngành
Mai
Ý kiến bạn đọc