13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay...
Đăng
lúc:
Thứ
sáu
-
15/09/2017
08:56
-
Đã
xem:
4540
HG
Nhạc
sĩ
Hoàng
Giác,
thân
phục
nhà
thơ
Hoàng
Nhuận
Cầm
và
là
tác
giả
của
những
ca
khúc
nổi
tiếng
thời
kỳ
1945
-
1946
như:
“Mơ
hoa”,
“Ngày
về”,
“Lỡ
cung
đàn”…
đã
qua
đời
vào
lúc
23
giờ
38
phút
ngày
14/9.2017
tại
nhà
riêng
ở
Hà
Nội,
hưởng
thọ
94
tuổi.
Ông
Hoàng
Nhuận
Kỳ,
con
trai
thứ
của
nhạc
sĩ
Hoàng
Giác
vừa
thông
tin
thân
phụ
của
mình
đã
qua
đời
vào
lúc
23
giờ
38
phút
ngày
14/9/2017
tại
nhà
riêng
ở
Hà
Nội
do
tuổi
cao
sức
yếu,
hưởng
thọ
94
tuổi.
Ông
Hoàng
Nhuận
Kỳ
cho
biết,
hiện
gia
đình
đang
bàn
bạc
về
lễ
viếng
và
sẽ
thông
báo
sau.
Nhạc
sĩ
Hoàng
Giác
sinh
năm
1924,
quê
gốc
ở
làng
Chèm,
nay
thuộc
xã
Thụy
Phương,
huyện
Từ
Liêm,
Hà
Nội.
Thuở
nhỏ
Hoàng
Giác
học
trường
Bưởi.
Ông
đã
tự
học
nhạc
theo
các
tài
liệu
sáng
tác
cũng
như
hòa
thanh
của
Pháp
từ
khi
còn
là
học
sinh,
và
nổi
tiếng
với
sáng
tác
đầu
tay
“Mơ
hoa”
năm
1945.
Nhạc
sĩ
Hoàng
Giác
đệm
đàn
cho
ca
sĩ
Ánh
Tuyết
hát
(Ảnh:
Nguyễn
Thế
Thục)
Trong
thời
gian
kháng
chiến
chống
Pháp,
Hoàng
Giác
cùng
gia
đình
sơ
tán
lên
chiến
khu
Việt
Bắc.
Cuối
năm
1946,
ông
sáng
tác
bài
hát
"Ngày
về"
khi
còn
là
một
đội
viên
trong
đoàn
tuyên
truyền
của
cách
mạng
được
trở
về
thăm
gia
đình
sau
những
chuyến
đi
công
tác.
Theo
Hoàng
Giác,
đây
chính
là
ca
khúc
ông
ưng
ý
nhất.
Ca
khúc
này
đã
được
nhiều
ca
sĩ
thu
âm
nổi
bật
là
Ngọc
Bảo,
Ái
Vân,
Mai
Hoa,
Anh
Thơ...
Năm
1948,
Hoàng
Giác
trở
lại
Hà
Nội,
và
khi
đó
ông
cũng
là
một
ca
sĩ
được
nhiều
người
yêu
mến.
Nhạc
sĩ
Hoàng
Giác
sáng
tác
không
nhiều,
chỉ
khoảng
20
ca
khúc.
Trong
số
đó,
có
những
bài
hát
nổi
tiếng
và
vượt
thời
gian
như
“Mơ
hoa”,
“Ngày
về”,
“Lỡ
cung
đàn”...
Sinh
thời,
ông
khiêm
tốn
chia
sẻ:
"Tôi
sáng
tác
không
nhiều
và
so
với
các
nhạc
sĩ
cùng
thời
thì
đóng
góp
của
tôi
cho
nền
âm
nhạc
nước
nhà
không
được
bao
nhiêu."
“xét
cho
cùng
thì
bài
hát
cũng
chính
là
sức
khỏe
của
tâm
hồn”
Hoàng
Giác
Hoàng
Giác
sinh
năm
1924.
Quê
gốc
ở
làng
Chèm,
nay
thuộc
xã
Thụy
Phương,
huyện
Từ
Liêm,
Hà
Nội.
Cha
của
Hoàng
Giác
là
một
người
chơi
đàn
bầu,
ham
mê
môn
quyền
anh,
từng
giữ
chức
Chủ
tịch
Liên
đoàn
Quyền
anh
Bắc
Kỳ.
Thuở
nhỏ
Hoàng
Giác
học trường
Bưởi.
Ông
đã
tự
học
nhạc
theo
các
tài
liệu
sáng
tác
cũng
như
hòa
thanh
của
Pháp
từ
khi
còn
học
sinh,
và
nổi
tiếng
với
sáng
tác
đầu
tay Mơ
Hoa năm
1945.
Trong
thời
gian
kháng
chiến
chống
Pháp,
Hoàng
Giác
cùng
gia
đình
sơ
tán
lên
chiến
khu
Việt
Bắc.
Cuối
năm
1946,
ông
viết
bài Ngày
về khi
còn
là
một
đội
viên
trong
đoàn
tuyên
truyền
của
cách
mạng
được
trở
về
thăm
gia
đình,
theo
ông,
là
ca
khúc
ông
ưng
ý
nhất. Năm
1948,
Hoàng
Giác
trở
lại
Hà
Nội,
khi
đó
ông
cũng
là
một
ca
sĩ
được
nhiều
người
yêu
mến.
Sự
nghiệp
sáng
tác
của
Hoàng
Giác
chỉ
khoảng
20
ca
khúc.
Nhưng
trong
số
đó,
có
những
bài
hát
vượt
thời
gian
như
Mơ
hoa,
Ngày
về,
Lỡ
cung
đàn…v.v.
Ông
khiêm
tốn:
“Tôi
sáng
tác
không
nhiều
và
so
với
các
nhạc
sĩ
cùng
thời
thì
đóng
góp
của
tôi
cho
nền
âm
nhạc
nước
nhà
không
được
bao
nhiêu.”
Hoàng
Giác
chuyên
sử
dụng
đàn
Ghi-ta
Hawai,
và
từng
là
giảng
viên
ghi-ta
nhiều
năm
tại Trường
Sư
phạm
Nhạc
–
Họa
Trung
ương và
Trường
Âm
nhạc
dân
lập.
Ông
lập
gia
đình
với
bà
Kim
Châu
năm
1951.
Khoảng
nửa
sau
thập
niên
1960,
gia
đình
ông
đã
phải
sống
trong
hoạn
nạn
cơ
cực
ở
ngoài
Bắc
chỉ
vì
chính
quyền
Việt
Nam
Cộng
hòa
đã
sử
dụng
tác
phẩm
“Ngày
về”
của
ông
để
làm
nhạc
hiệu
cho
chương
trình
“Chiêu
hồi”
tại
miền
Nam
Việt
Nam.
Nhạc
sĩ
Hoàng
Giác
nay
đã
bước
qua
tuổi
90
và
hiện
sống
ở
phố
Hàng
Bạc,
Hà
Nội.
Ông
bà
còn
người
con
trai
là
nhà
thơ
Hoàng
Nhuận
Cầm.
Số
tác
phẩm
của
nhạc
sĩ
Hoàng
Giác
chỉ
đếm
trên
đầu
ngón
tay.
Nhưng
trong
số
đó
đã
có
2
tuyệt
phẩm
là
Mơ
hoa
và
Ngày
về.
Đó
là
niềm
hạnh
phúc
và
cũng
là
“tai
ương”
cho
tác
giả.
Có
một
“chiều
vàng”
trải
“nỗi
lòng”…
Định
mệnh
đã
đưa
đến
cho
nhạc
sĩ
Hoàng
Giác
một
người
vợ
“trên
cả
tuyệt
vời”
để
đồng
cam
cộng
khổ,
để
là
điểm
tựa
tinh
thần
cho
chồng
trong
giai
đoạn
lao
đao
nhất
của
đời
mình.
Nói
về
sắc
đẹp,
bà
Kim
Châu
(vợ
nhạc
sĩ)
được
tôn
vào
hàng
“giai
nhân
đất
Hà
thành”.
Biết
bao
chàng
công
tử
phong
lưu
cầu
cạnh
được
kề
cận
bên
người
đẹp,
thế
nhưng
bà
Kim
Châu
đã
rũ
bỏ
tất
cả
để
về
“nâng
khăn
sửa
túi”
cho
chàng
nhạc
sĩ
tuy
nghèo
nhưng
rất
mực
tài
hoa,
đúng
như
ước
nguyện
của
mình.
Hoàng
Giác
sinh
năm
1924,
gốc
làng
Chèm
(xã
Thụy
Phương,
Từ
Liêm,
Hà
Nội).
Làng
Chèm
có
nghề
làm
chả
giò
truyền
thống
trong
câu
thành
ngữ
“giò
Chèm,
nem
Vẽ”.
Cha
của
ông
là
một
nghệ
nhân
chơi
đàn
bầu
rất
hay
đồng
thời
cũng
là
một
võ
sĩ
quyền
anh,
từng
giữ
chức
Chủ
tịch
Liên
đoàn
Quyền
anh
Bắc
kỳ.
Hoàng
Giác
được
theo
học
ở
Trường
Bưởi
–
một
ngôi
trường
rất
nổi
tiếng
thời
đó.
Bạn
học
cùng
lớp
với
ông
nhiều
người
sau
này
trở
thành
những
nhạc
sĩ
nổi
tiếng
như
Dzoãn
Mẫn
(tác
giả
Biệt
ly),
Ngọc
Bích
(tác
giả
Mộng
chiều
xuân),
Đoàn
Chuẩn
(tác
giả
Thu
quyến
rũ)…
Hoàng
Giác
được
học
nhạc
trong
nhà
trường
nhưng
cũng
giống
bạn
bè
đồng
lứa,
còn
mày
mò
tự
học
thêm.
Những
sáng
tác
đầu
tay
của
thế
hệ
ấy
đa
phần
ra
đời
trong
giai
đoạn
này.
Người
đẹp
Hà
thành
Nhưng
bản
nhạc
đầu
tay
của
Hoàng
Giác
không
phải
làm
tặng
cho…
người
đẹp
Kim
Châu.
Ông
kể:
“Lúc
bấy
giờ,
chúng
tôi
phần
nhiều
ở
lứa
tuổi
18,
19,
cho
nên
rất
mơ
ước
có
những
bài
hát
của
người
Việt
làm
với
lời
Việt.
Lứa
tuổi
chúng
tôi
lúc
đó
hầu
hết
là
học
sinh,
đều
say
sưa
viết.
Mơ
hoa
cũng
là
một
trong
những
bài
tôi
viết
thời
đó.
Đấy
là
năm
1945,
tôi
vừa
tốt
nghiệp
Trường
Bưởi,
ở
gần
nhà
tôi
có
một
thiếu
nữ
trong
Hà
Đông
ra,
cô
mới
tuổi
16
thôi.
Dáng
người
cô
thon
nhẹ,
tóc
dài.
Chúng
tôi
gặp
gỡ,
trao
đổi
và
có
những
tình
cảm
quyến
luyến
như
những
chàng
trai,
cô
gái
tuổi
mới
lớn
khác.
Nhìn
cô,
tôi
liên
tưởng
ngay
đến
các
cô
ở
làng
hoa
Ngọc
Hà
mà
sáng
sáng
tôi
hay
gặp
trên
đường
đi
học.
Thế
là
tôi
mơ
ước
viết
một
bài
để
tặng
cô
ấy,
tức
nhiên
trong
lòng
đã
mang
một
giấc
mơ.
Và
đấy
là
bản
nhạc
đầu
tay
trong
cuộc
đời
sáng
tác
của
tôi”.
Bà
Kim
Châu
thời
trẻ
Không
chỉ
biết
sáng
tác,
cậu
thanh
niên
Hoàng
Giác
còn
sở
hữu
một
giọng
hát
trầm
ấm
và
điêu
luyện,
thế
nên
cô
thiếu
nữ
–
hoa
khôi
đường
Quán
Thánh
sau
vài
lần
theo
bố
mẹ
đến
dự
những
buổi
trình
diễn
ca
nhạc
ở
Nhà
hát
Lớn
đã
thấy
hồn
mình
rung
động,
thầm
ao
ước
chàng
nghệ
sĩ
hào
hoa
kia
là
ý
trung
nhân
của
mình.
Cách
mạng
tháng
Tám
1945
bùng
nổ,
Hoàng
Giác
hăng
hái
tham
gia.
Trong
Tuần
lễ
vàng
ở
Hà
Nội,
Hoàng
Giác
đăng
đàn
diễn
thuyết.
Tài
ăn
nói
của
chàng
đã
thu
về
nhiều
thắng
lợi
cho
ngân
sách
của
chính
phủ
non
trẻ.
Trong
đám
đông
đứng
nghe,
có
cả
“giai
nhân
đường
Quán
Thánh”,
cô
lặng
lẽ
tháo
tất
cả
vòng,
xuyến
bỏ
vào
thùng
ủng
hộ
cách
mạng.
Và
cũng
như
những
buổi
nghe
hát
ở
Nhà
hát
Lớn,
trong
tâm
tư
cô
cũng
thổn
thức
ước
nguyện.
Nhưng
cái
anh
chàng
“phổi
bò”
kia
thì
lại
quá
vô
tình…
chẳng
biết
gì
sất!
Đến
khi
toàn
quốc
kháng
chiến,
Hoàng
Giác
tham
gia
Đoàn
Tuyên
truyền
xung
phong
và
một
tuyệt
phẩm
nữa
được
ra
đời
vào
năm
1947,
ca
khúc
Ngày
về:
“Tung
cánh
chim
tìm
về
tổ
ấm.
Nơi
sống
bao
ngày
giờ
đằm
thắm.
Nhớ
phút
chia
ly,
ngại
ngùng
bước
chân
đi.
Luyến
tiếc
bao
ngày
xanh…
Tha
thiết
mong
tìm
về
bạn
cũ.
Nhưng
cánh
chim
mịt
mùng
bạt
gió.
Vắng
tiếng
chim
xanh
ngày
vui
hót
tung
mây.
Mờ
khuất
xa
xôi
nghìn
phương…”.
Tác
phẩm
của
Hoàng
Giác
không
chỉ
có
Mơ
hoa
và
Ngày
về
mà
còn
có
cả
Lỡ
cung
đàn,
Quê
hương,
Hương
lúa
đồng
quê,
Bóng
ngày
qua…
và
ba
ca
khúc
hợp
soạn
với
nhạc
sĩ
Nguyễn
Thiện
Tơ
Tiếng
hát
biên
thùy,
Qua
bến
năm
xưa
và
Trên
đường
về;
nhưng
nhắc
tới
Hoàng
Giác
là
người
ta
nhớ
ngay
đến
hai
ca
khúc
đầu
tiên,
đặc
biệt
là
Ngày
về
–
nhạc
sĩ
đã
làm
trên
đường
công
tác
được
về
thăm
nhà.
Năm
1951,
sáu
năm
sau
những
rung
động
đầu
tiên
trong
tâm
hồn
thanh
khiết
của
“giai
nhân
đường
Quán
Thánh”
–
định
mệnh
hình
như
cũng
biết
được
tâm
nguyện
thầm
kín
của
nàng
nên
đã
run
rủi
cho
song
thân
của
Hoàng
Giác
cậy
nhờ
mai
mối
đi
hỏi
cô
Kim
Châu
cho
con
trai
họ.
Cả
Hà
Nội
xôn
xao.
Bao
nhiêu
chàng
trai
thất
vọng.
Cũng
có
người
can
ngăn
bố
mẹ
nàng
không
nên
gả
con
gái
cho
“thằng
nghệ
sĩ
nghèo
rớt
mồng
tơi”.
Thế
nhưng
có
ai
biết
được
ước
mơ
của
nàng,
và
nàng
đã
hân
hoan
chấp
nhận
lời
cầu
hôn.
Thế
là
người
đẹp
Kim
Châu
trở
thành
“bà
Hoàng
Giác”
năm
19
tuổi.
Cuộc
sống
êm
đềm
của
đôi
vợ
chồng
Hoàng
Giác
–
Kim
Châu
chỉ
kéo
dài
được
khoảng
hơn
15
năm
thì
tai
họa
ập
xuống,
khi
chính
quyền
Sài
Gòn
thời
ấy
“cắc
cớ”
chọn
bài Ngày
về làm
nhạc
hiệu
cho
chương
trình
“Tiếng
chim
gọi
đàn”
(tên
một
bài
hát
của
nhạc
sĩ
Hoàng
Quý)
–
một
chương
trình
“chiêu
hồi”.
Dạo
ấy,
chính
quyền
miền
Nam
đã
sử
dụng
khá
nhiều
ca
khúc
của
“phía
bên
kia”
như
bài
Tiếng
gọi
thanh
niên
của
Lưu
Hữu
Phước
trở
thành
quốc
ca,
rồi
Sơn
nữ
ca,
Lời
người
ra
đi
của
Trần
Hoàn,
Thiên
thai,
Bến
xuân
của
Văn
Cao…
nhưng
Ngày
về
lại
rơi
vào
trường
hợp
“nhạy
cảm”
nhất
cho
nên
không
chỉ
tác
giả
mà
cả
gia
đình
của
ông
cũng
chịu
nhiều
hệ
lụy.
Tai
họa
này
đã
biến
bà
Kim
Châu
từ
một
người
vợ
yếu
đuối
đã
tự
gắng
gượng
và
trở
thành
“lao
động
chính”,
một
mình
bà
phải
chạy
vạy,
lo
toan
chuyện
cơm
áo
để
nuôi
sống
chồng
con.
Đằng
đẵng
suốt
bao
nhiêu
năm
trời
bà
cặm
cụi
may
vá,
đan
len
thuê
kể
cả
phết
hồ
dán
bao
bì.
Bà
không
từ
chối
bất
cứ
việc
gì,
cho
dù
là
nhỏ
nhặt
hoặc
lao
nhọc,
miễn
sao
đem
lại
cho
bà
chút
tiền
để
khả
dĩ
mua
được
thức
ăn
nuôi
sống
gia
đình.
Cực
khổ
như
thế
nhưng
đó
cũng
là
thời
gian
bà
cảm
thấy
rất
hạnh
phúc,
vì
bà
không
chỉ
được
chia
sẻ
hoạn
nạn
với
ông
mà
còn
thấy…
ông
che
mặt
khóc
khi
chứng
kiến
vợ
mình
quá
cơ
cực.
Và
với
bà,
như
thế
cũng
là
một
sự
đền
bù
ấm
áp.
Hà
Đình
Nguyên
Mơ
Hoa
Nhạc:
Hoàng
Giác
Tiếng
hát:
Cao
Minh
“Cánh
chim
bạt
gió”
Hoàng
Giác
Trần
Lưu
Căn
nhà
số
124
Hàng
Bạc
nằm
sâu,
khuất
sau
những
cửa
tiệm
buôn
bán.
Phía
dưới
số
124,
có
một
tấm
biển
nhỏ
màu
xanh
với
dòng
chữ
ngay
ngắn:
Hoàng
Giác
–
dạy
guitar
Bóng
hình:
Mái
tóc
bạc
thưa,
khuôn
mặt
bình
dị
với
giọng
nói
rõ
ràng,
chậm
rãi,
ông
đi
lại
trong
căn
phòng
không
có
nhiều
“dấu
vết”
của
âm
nhạc,
ngoài
một
cây
guitar
điện
cũ
treo
trên
tường.
“Người
ta
viết
về
tôi
cũng
nhiều
rồi.
Cũng
không
có
gì
mới
cả
để
anh
viết
nữa
đâu!”.
Nói
rồi
ông
đưa
ra
một
tập
báo,
có
mới,
cũ
và
cả
những
bài
được
chụp
lại
một
cách
cẩn
thận.
Rót
nước,
rút
một
điếu
thuốc
Thăng
Long
mời
tôi,
rồi
ông
cũng
châm
một
điếu.
Tôi
giở
tập
báo
xem
lướt
qua.
Ông,
vợ
ông
–
bà
Kim
Châu,
con
trai
ông
–
nhà
thơ
Hoàng
Nhuận
Cầm…
Nhiều
thật!
Không
có
dáng
của
một
nghệ
sĩ,
trông
ông
giống
như
một
người
thợ
may
hay
thợ
kim
hoàn
về
già.
Năm
21
tuổi,
viết
ca
khúc
đầu
tay.
–
Nhạc
sĩ
Hoàng
Giác
sinh
năm
1924,
tuổi
Giáp
Tý,
cùng
tuổi
với
cố
nhạc
sĩ
Đoàn
Chuẩn.
Ông
cụ
thân
sinh
ra
ông
là
một
người
chơi
đàn
bầu
rất
hay,
nhưng
lại
ham
mê
môn
quyền
Anh
và
từng
giữ
chức
Chủ
tịch
Liên
đoàn
quyền
Anh
Bắc
Kỳ.
Thuở
trẻ
say
mê
các
môn
thể
thao,
vậy
mà
ông
lại
bắt
đầu
chơi
nhạc
khi
còn
là
cậu
học
sinh
trường
Bưởi.
Đầu
năm
1945,
khi
mới
21
tuổi,
ông
viết
bài
hát
đầu
tiên
và
đây
cũng
là
bài
hát
được
nhiều
người
biết
đến,
yêu
thích
nhất
trong
những
sáng
tác
của
ông
–
bài
Mơ
hoa.
Nhưng
bài
mà
ông
tâm
đắc
nhất
là
bài
Ngày
về,
sáng
tác
vào
những
ngày
cuối
năm
1946.
Khi
đó
ông
là
một
đội
viên
trong
đoàn
tuyên
truyền
của
cách
mạng
được
trở
về
thăm
gia
đình
sau
những
chuyến
đi
công
tác.
Cũng
như
một
số
nhạc
sĩ
cùng
thời
như
Đoàn
Chuẩn,
Đặng
Thế
Phong,
Doãn
Mẫn…,
“gia
tài”
âm
nhạc
của
Hoàng
Giác
không
quá
đồ
sộ.
Thế
nhưng
cũng
như
những
người
bạn
ấy,
Hoàng
Giác
đã
chứng
minh
một
điều
là
trong
nghệ
thuật,
số
lượng
tác
phẩm
không
phải
là
quyết
định.
Hoàng
Giác
có
khoảng
20
bài
hát
qua
các
thời
kỳ,
chỉ
vừa
đủ
cho
một
đêm
tác
giả.
Mỗi
bài
hát
gắn
liền
với
những
kỷ
niệm,
là
những
cảm
xúc
chân
thật
của
con
người
ông
về
cuộc
đời
–
điều
mà
ông
cho
là
quan
trọng
nhất
khi
sáng
tác.
Mơ
hoa
là
“một
cuộc
tình
nhỏ”,
trong
trẻo
của
người
thanh
niên
vừa
bước
vào
đời;
Ngày
về
là
nỗi
lòng
của
kẻ
đi
xa
nhớ
về
tổ
ấm
gia
đình;
Quê
hương
là
cảm
xúc
khi
đi
qua
những
vùng
quê
trong
kháng
chiến
chống
Pháp…
Tất
cả
đều
là
những
nỗi
niềm
tâm
sự
của
ông
với
cuộc
đời.
Vừa
sáng
tác,
vừa
làm
ca
sĩ.
–
“Lớp
nhạc
sĩ
tiền
chiến
chúng
tôi
chẳng
còn
mấy
người,
có
thể
đếm
trên
đầu
ngón
tay
và
hầu
hết
đã
xấp
xỉ
80.
Năm
ngoái
Đoàn
Chuẩn
đã
ra
đi!
Không
biết
ai
là
tiếp
theo
đây?
Trong
số
đó,
hai
người
tôi
mang
nhiều
ấn
tượng
sâu
sắc
nhất
là
Dương
Thiệu
Tước
và
Nguyễn
Văn
Khánh.
Họ
cũng
đều
đã
mất.
Còn
người
mà
tôi
quý
mến
nhất
là
anh
Doãn
Mẫn!…”.
Ông
nói
rồi
trầm
ngâm
trong
khói
thuốc.
Người
nhạc
sĩ,
ca
sĩ
già
có
lẽ
đang
quay
về,
sống
lại
với
những
ký
ức
xa
xăm
của
mình.
Cuộc
đời
mỗi
nghệ
sĩ
ai
cũng
có
những
bước
thăng
trầm,
nhưng
cái
hay,
cái
đẹp
vẫn
luôn
luôn
tồn
tại
và
được
mọi
người
chấp
nhận.
Ông
như
người
thợ
kim
hoàn
kỹ
tính
trau
chuốt,
gửi
gắm
hồn
mình
vào
mỗi
tác
phẩm.
Không
nhiều,
nhưng
hầu
hết
đều
được
lưu
danh.
Đã
có
lúc
thế
này,
thế
khác,
nhưng
trước
sau,
những
bài
hát
như
Mơ
hoa,
Ngày
về
của
ông
vẫn
luôn
được
mọi
người
yêu
thích
và
xếp
vào
hàng
“những
tình
khúc
vượt
thời
gian”.
“Thắng
không
kiêu,
bại
không
nản!
Đó
là
bản
lĩnh
cao
nhất
của
người
nghệ
sĩ
chân
chính”.
Ông
nói
vậy
rồi
cất
tiếng
hát
một
đoạn
trong
bài
Ngày
về:
“Tung
cánh
chim
tìm
về
tổ
ấm,
nơi
sống
bao
ngày
thơ
đằm
thắm.
Nhớ
phút
chia
ly
ngại
ngùng
bước
chân
đi,
luyến
tiếc
bao
ngày
xanh…”.
Ngày
trẻ,
không
chỉ
sáng
tác,
ông
còn
là
một
ca
sĩ
khá
nổi
tiếng
trong
giới
âm
nhạc
miền
Bắc.
Khi
tôi
hỏi
ngày
trẻ
ông
có
quen
biết
nhạc
sĩ
Đặng
Thế
Phong
không,
ông
nói
có
biết
nhưng
không
chơi
thân
vì
Đặng
Thế
Phong
là
bậc
đàn
anh.
Dù
có
sự
chênh
lệch
về
tuổi
tác,
nhưng
giữa
Đặng
Thế
Phong,
Doãn
Mẫn,
Hoàng
Giác,
Đoàn
Chuẩn
có
sự
khá
giống
nhau
về
phong
cách
sáng
tác.
Họ
đều
thuộc
dòng
nhạc
tình
lãng
mạn,
sáng
tác
không
nhiều,
nhưng
lại
được
nhiều
người
biết
đến.
Đó
là
những
“nghệ
nhân”
tài
hoa
thực
sự
trong
làng
âm
nhạc
Việt
Nam
nửa
đầu
thế
kỷ
20
và
đã
có
công
rất
lớn
tạo
nên
nền
tân
nhạc
Việt
Nam.
Họ
đều
để
lại
những
ca
khúc
bất
hủ,
vượt
thời
gian
mà
bất
cứ
ai
yêu
nhạc
đều
biết
đến.
Hai
niềm
hạnh
phúc
–
hai
niềm
tự
hào.
–
Trong
câu
chuyện
của
mình,
nhạc
sĩ
Hoàng
Giác
cho
rằng:
Trong
cuộc
đời
mỗi
một
con
người,
ai
cũng
hơn
một
lần
ra
đi
và
niềm
vui
lớn
nhất
vẫn
là
được
trở
về
tổ
ấm
gia
đình.
Với
ông,
đến
lúc
này
có
hai
niềm
hạnh
phúc
lớn:
Có
một
gia
đình
đầm
ấm
hạnh
phúc
và
nhất
là
tự
hào
về
“tác
phẩm”
–
người
con
trai
đầu
của
mình
–
nhà
thơ
Hoàng
Nhuận
Cầm,
người
mà
theo
ông
“đã
đóng
góp
ít
nhiều
cho
nền
văn
học
nước
nhà”.
Niềm
hạnh
phúc
thứ
hai
là
một
số
bài
hát
của
ông
đã
lại
được
công
chúng
đón
nhận.
“Tôi
sáng
tác
không
nhiều
và
so
với
các
nhạc
sĩ
cùng
thời
thì
đóng
góp
của
tôi
cho
nền
âm
nhạc
nước
nhà
không
được
bao
nhiêu.
Bây
giờ
già
rồi,
cũng
không
làm
được
gì
nhiều
nữa.
Vì
yêu
nghệ
thuật
và
nhớ
âm
nhạc
nên
dạy
guitar
cho
thêm
vui
tuổi
già.
Phương
châm
sống
của
tôi
lúc
này
là:
sức
khỏe
trên
hết!.
Nhạc
sĩ
nào
có
được
vài
bài
hát
mà
mọi
người
yêu
thích
là
hạnh
phúc
lắm
rồi!…”
Ông
nói
chậm
rãi,
rồi
lại
châm
một
điếu
thuốc,
nhấp
chén
nước.
Căn
phòng
chợt
im
lặng.
Ông
trở
về
với
những
hoàn
cảnh,
cảm
xúc
khi
viết
các
bài
hát
của
mình.
Đó
là
một
phần
cuộc
sống
của
người
nghệ
sĩ
già
khá
trầm
lặng
này.
Có
lẽ
ông
đang
tiếc
nuối
một
điều
gì
đó?…
Chẳng
bao
giờ
ông
có
thể
biết
được
hết
những
người
yêu
thích
Mơ
hoa,
Ngày
về,
cũng
như
không
phải
ai
thích
những
bài
hát
đó
đều
gặp
được
tác
giả.
Nhưng
vậy
thôi
cũng
đủ
rồi!
Mỗi
bài
hát
có
một
“số
phận”
và
nhạc
sĩ
Hoàng
Giác
vẫn
luôn
thấy
say
mê,
hạnh
phúc
bởi
những
“mảnh
đời”
đó.
Ông
như
một
cánh
chim
bạt
gió
thời
gian,
luôn
khao
khát
được
trở
về
với
trời
xanh
tuổi
trẻ.
Trần
Lưu
“Ngày
về”
và
chính
sách
“Chiêu
hồi”
(theo
DLB)
“Tung
cánh
chim
tìm
về
tổ
ấm”
Chỉ
nghe
một
câu
ngắn
ngủi
này
thôi
là
người
dân
miền
Nam
ngày
trước
ai
cũng
biết
và
nghĩ
ngay
tới
chương
trình
Chiêu
hồi
của
chính
phủ
Việt
Nam
Cộng
hòa
trước
75.
Tung
cánh
chim
tìm
về
tổ
ấm
nơi
sống
bao
ngày
giờ
đằm
thắm
nhớ
phút
chia
ly,
ngại
ngùng
bước
chân
đi
luyến
tiếc
bao
ngày
xanh
Đó
là
4
câu
đầu
của
bài
hát Ngày
về của
Hoàng
Giác
mà
người
miền
Nam
ngày
trước
ai
cũng
nằm
lòng.
Đầu
năm
1945,
khi
mới
21
tuổi,
Hoàng
Giác
viết
bài
hát
đầu
tiên,
bài Mơ
hoa.
Đây
là
bài
hát
được
nhiều
người
biết
đến
và
yêu
thích
nhất
trong
những
sáng
tác
của
ông.
Nhưng
bài
mà
ông
tâm
đắc
nhất
là
bài Ngày
về.
Cũng
năm
1945
đó,
Cách
mạng
tháng
Tám
chống
Pháp
bùng
nổ,
cũng
như
những
người
yêu
nước
chống
ngoại
xâm
lúc
ấy,
Hoàng
Giác
hăng
hái
tham
gia.
Đến
khi
toàn
quốc
kháng
chiến,
ông
tham
gia
Đoàn
Tuyên
truyền
xung
phong
và
tuyệt
phẩm Ngày
Về được
ra
đời
sau
đó,
vào
những
ngày
cuối
năm
1946.
Hoàng
Giác
đã
làm
bài
này
trên
đường
trở
về
thăm
gia
đình
sau
những
chuyến
đi
công
tác
xa
nhà.
Mượn
hình
ảnh
con
chim
lạc
đàn,
tác
giả
bộc
lộ
nỗi
nhớ
nhung
gia
đình,
quê
hương,
bạn
bè
và
người
thương:
“Tung
cánh
chim
tìm
về
tổ
ấm,
nơi
sống
bao
ngày
giờ
đằm
thắm,
nhớ
phút
chia
ly,
ngại
ngùng
bước
chân
đi,
luyến
tiếc
bao
ngày
xanh”.
Nội
dung
bài
hát
xoáy
vào
nỗi
đau
của
người
tình
bị
thất
hẹn
và
kết
thúc
bằng
lời
than
thở,
ví
số
phận
cô
đơn
của
mình
“như
bóng
con
đò
lạc
bến,
lờ
lững
trôi
qua
cùng
ngày
tháng
phôi
pha”.
Và
cuộc
sống
êm
đềm
của
đôi
vợ
chồng
Hoàng
Giác,
Kim
Châu
kéo
dài
được
khoảng
hơn
15
năm
thì
tai
họa
ập
xuống.
Tuyệt
phẩm Ngày
về là
niềm
hạnh
phúc
và
cũng
là
tai
ương
cho
gia
đình
tác
giả.
Lý
do
chỉ
vì
ngày
ấy
chính
quyền
miền
Nam
chọn
bài Ngày
vềcủa
ông
làm
nhạc
hiệu
cho
chương
trình
“Tiếng
chim
gọi
đàn”,
chương
trình
Chiêu
hồi
của
chính
phủ
VNCH.
Chiêu
Hồi là
một
chương
trình
do
chính
phủ
VNCH
đề
ra
để
kêu
gọi
các
thành
phần
của
Mặt
trận
Giải
phóng
miền
Nam
và
bộ
đội
miền
Bắc
buông
súng
quay
về
với
chính
phủ
VNCH
để
hợp
tác
hoặc
trở
về
với
gia
đình
để
làm
ăn
sinh
sống
trong
chính
thể
Tự
Do
của
miền
Nam.
Tổng
thống
Ngô
Đình
Diệm
đã
ra
Bản
tuyên
cáo
vào
ngày
17
tháng
4
năm
1963
mở
đầu
chiến
dịch
Chiêu
hồi.
Chương
trình
này
thời
gian
đầu
trực
thuộc
Bộ
Công
dân
vụ
và
một
thời
mang
tên
“Phong
trào
Chiêu
tập
Kháng
chiến
Lầm
Đường”.
Sau
năm
1963,
phân
ban
Chiêu
hồi
đổi
qua
trực
thuộc
Phủ
Thủ
tướng.
Năm
1965,
chuyển
sang
Bộ
Thông
tin.
Sang
thời
Đệ
nhị
Cộng
hòa
thì
chính
phủ
nâng
Phủ
Đặc
ủy
Dân
vận
Chiêu
hồi
thành
Bộ
Chiêu
hồi
riêng
để
điều
hành
hệ
thống
Chiêu
hồi
trên
khắp
44
tỉnh
thành
của
bốn
vùng
chiến
thuật.
Mỗi
tỉnh
thì
có
một
Ty
Chiêu
hồi.
Theo
tài
liệu
của
Bộ
Chiêu
Hồi
thì
trong
thời
gian
từ
năm
1963
đến
1973
chương
trình
này
đã
thâu
nhận
hơn
194,000
người
hồi
chánh.
MDTG
là
một
webblog
“mở”
để
mỗi
ngày
một
hoàn
thiện,
cập
nhật
sáng
tác
mới
cho
từng
trang
và
chỉ
có
thể
hoàn
hảo
nhờ
sự
cộng
tác
của
tất
cả
các
tác
giả
và
độc
giả.
MDTG
xin
chân
thành
cảm
ơn
sự
ủng
hộ
tinh
thần
của
các
văn
hữu
đã
gởi
tặng
hình
ảnh
và
tư
liệu
đến
webblog
từ
nhiều
năm
qua.
13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay
chỉ
thư
giản
thôi.
Sắp
tới
đây
là
kỷ
niệm
22
năm
ngày
thành
lập
trang
web
cailuongvietnam.com
(13/04/2004
-
13/04/2026)
Dây
là
trang
tin
tức
đầu
tiên
của
cailuongvietnam.com
từ
năm
2004.
Còn
đuọc
gọi
là
CLVNCOM1
.
Thân
mời
các
dộc
giả
xem
những
bằi
mới
hơn
tại
trang
tin
tưc
CLVNCOM2
theo
link
dưới
dây
https://www.cailuongvietnam.com/newscl
Sắp
tới
đây
là
kỷ
niệm
21
năm
ngày
thành
lập
trang
web
cailuongvietnam.com
(13/04/2004
-
13/04/2025)
Dây
là
trang
tin
tức
đầu
tiên
của
cailuongvietnam.com
từ
năm
2004.
Còn
đuọc
gọi
là
CLVNCOM1
.
Thân
mời
các
dộc
giả
xem
những
bằi
mới
hơn
tại
trang
tin
tưc
CLVNCOM2
theo
link
dưới
dây
https://www.cailuongvietnam.com/newscl
Tối
29-9,
vòng
chung
kết
xếp
hạng
cuộc
thi
"Chuông
vàng
vọng
cổ"
2024
đã
diễn
ra
với
phần
tranh
tài
của
3
thí
sinh
là:
Dương
Thị
Mỹ
Nhung,
Nguyễn
Hùng
Vương,
Lê
Hoàng
Nghi
tại
Nhà
hát
Truyền
hình
HTV.
Ngày
18-9,
Sở
Văn
hóa
-
Thể
thao
và
Hội
Sân
khấu
TP
HCM
đã
tổ
chức
tọa
đàm
"Thực
trạng
và
giải
pháp
phát
triển
sân
khấu
cải
lương
tuồng
cổ
trên
địa
bàn
TP
HCM"
Tận
dụng
thế
mạnh
của
phim
ảnh
màn
ảnh
rộng
thời
4.0
với
hình
ảnh,
cảnh
trí,
âm
thanh
ánh
sáng,
kỷ
xảo,
hiệu
ứng,
góc
quay
mà
sân
khấu
thiếu...ngoài
ra
phim
được
công
chiếu
được
PR
vào
hệ
thống
rạp
rộng
khắp,
với
những
buối
ra
mắt
hoành
tráng
..Phim
cải
lương
có
cứu
được
cải
lương
hay
thổi
vào
đó
những
làn
gió
mới
hay
không
qua
hơn
10
năm
nhìn
lại
Cuộc
thi
"Chuông
vàng
vọng
cổ"
là
một
trong
những
chương
trình
về
nghệ
thuật
truyền
thống
do
Đài
Truyền
hình
TP
HCM
khởi
xướng
và
tổ
chức
thực
hiện
từ
năm
2006
đến
nay,
với
mục
tiêu
tìm
kiếm,
bồi
dưỡng
những
tài
năng
trẻ
trong
lĩnh
vực
sân
khấu
cải
lương.
Trước
dòng
chảy
như
vũ
bão
của
nghệ
thuật
hiện
đại
với
sự
du
nhập
của
nhiều
loại
hình
giải
trí
mới,
các
loại
hình
nghệ
thuật
truyền
thống
như
hát
bội
rơi
vào
khủng
hoảng,
bấp
bênh.
Lo
ngại
di
sản
niên
đại
hàng
trăm
năm
của
ông
cha
đứng
trước
nguy
cơ
mai
một,
thất
truyền,
các
bạn
trẻ
Gen
Z
đã
tâm
huyết,
nỗ
lực
tổ
chức
nhiều
chương
trình
giới
thiệu,
đưa
các
loại
hình
nghệ
thuật
truyền
thống
đến
gần
công
chúng,
tạo
cầu
nối
giữa
nghệ
thuật
truyền
thống
và
hiện
đại…
Vẫn
ở
vị
trí
chỉ
huy,
yểm
trợ
cho
dàn
diễn
viên
trẻ
thể
hiện
xuất
sắc
các
vai
diễn
trong
tác
phẩm
sử
Việt,
NSƯT
Chí
Linh,
Vân
Hà
đã
tạo
thêm
dấu
ấn
mới
cho
sự
nghiệp.
Nghệ
sĩ
Nhã
Thy
cùng
các
nghệ
sĩ
trẻ
tâm
huyết
với
nghệ
thuật
cải
lương
truyền
thống
đã
và
đang
tiếp
tục
ra
sức
gìn
giữ,
phát
huy,
lan
tỏa
các
giá
trị
nghệ
thuật
quý
giá
của
sân
khấu
cải
lương
trong
đời
sống
hiện
đại.
CLVNCOM
.--
Bạn
đọc,
khán
giả,
các
nghệ
sĩ
và
tất
cả
thành
viên
của
cailuongvietnam.com
vẫn
không
quên
nghệ
sĩ
Linh
Cường
vì
ông
luôn
có
mặt
trong
tất
cả
nhung
buổi
từ
thiện
hay
giao
lưu
cùa
trang
web
CLVNCOM
hàng
năm
vào
dịp
lễ
Tết
tại
Khu
Dưỡng
Lão
Nghê
Sĩ
,
đình
Nhơn
Hoà...vv....
.
Không
những
góp
công
góp
sức
góp
của
mà
nghệ
sĩ
Linh
Cưởng
vẫn
luôn
cung
nghệ
sĩ
Xuân
Lan
và
chị
Việt
Hồng
tham
gia
phẩn
văn
nghệ
giúp
vui
nữa.
Những
hình
ảnh
đều
có
trong
diễn
dàn
của
website
CLVNCOM
vốn
là
SÂN
CHƠI
DÀNH
CHO
KHÁN
GIẢ
đã
ngót
20
năm
nay!
Dưới
đây
đây
là
bài
viết
của
Soan
Giả
Nguyễn
Phương
nói
về
anh
:
NS
LINH
CƯỜNG
.
Ý kiến bạn đọc