Mái
nhà
nghệ
sĩ
CLVNCOM
-
Bao
năm
diễn
miết
miệt
xa,
Theo
đoàn
phiêu
bạt
nghĩ
nhà
mần
chi.
Nữa
đường
gánh
rả
bơ
vơ
Mới
hay
mình
sống
đời
thơ
khác
người
Thơ:
Bao
năm
diễn
miết
miệt
xa,
Theo
đoàn
phiêu
bạt
cần
nhà
mà
chi.
Nữa
đường
gánh
rả
bơ
vơ
Mới
hay
mình
sống
đời
thơ
khác
người
Vọng
cổ:
Câu
1
Nhà
triệu
đô
che
mưa
che
nắng
mái
nhà
nghệ
sĩ
cũng
che
nắng
che
mưa
che
chung
cả
một
sân
khấu
đời....
thường
Nhà
mái
đơn
sơ
đúc
chỉ
một
tấm
lòng
Tấm
lòng
nhân
ái
ôi
mấy
tầng
cao
Ven
chốn
thị
thành
bao
giải
trí
xa
hoa
Ánh
đèn
quán
bar
thay
ánh
đèn
sân
khấu
Cho
tình
mộ
điệu
hội
tụ
một
màu
Rọi
mái
nhà
chung
soi
màng
nhung
nhỏ
Sân
khấu
đời
thường
vai
tuồng
về
nghệ
sĩ
Câu
2:
Theo
tiếng
gọi
đam
mê
từ
thời
niên
thiếu,
thích
được
hoá
thân
trải
nghiệm
các
mùi
đời
Đời
gạo
chợ
nước
sông
cho
thoả
chí
tang
bồng
Quây
quần
cơm
hội
nơi
đầu
ghềnh
cuối
bãi
Ăn
quán
ngủ
đình
đâu
tính
gần
tính
xa
Dưới
mái
nhà
chung
nào
có
ai
ngờ
Cuộc
sống
xoay
chiều
biển
hoá
cồn
dâu
Gánh
hát
rã
tan
hết
lối
đi
về
Chợt
nhận
ra
rằng
thiếu
mái
nhà
riêng
Tự
sự:
Còn
đâu
nghĩ
chuyện
xa
vời
Một
đời
lầm
lũi
có
người
chưa
yên
Nhà
chung
rồi
lại
nhà
chung
Đêm
nằm
da
diết
chân
tình
tri
âm
Câu
5:
Vọng
cồ:
Tình
nào
đẹp
như
tình
cải
lương
khán
giả,
đời
nào
mộng
mơ
hơn
đời
nghệ
sĩ
tâm
hồn
Của
ít
lòng
chung
dựng
nên
sân
khấu
đời
thường
Mặc
thế
nhân
bao
người
quên
lãng
Những
mảnh
đời
dệt
quốc
hồn
Việt
Nam
Nước
mắm
quê
hương
ai
còn
ăn
còn
nhớ
Cải
lương
đậm
đà
truyền
cảm
nhất
người
ơi
Tình
nghệ
sĩ
khán
giả
tình
tri
âm
tri
kỷ
Sưởi
ấm
lòng
nhau
khi
tuổi
về
chiều
Câu
6:
Sống
thế
giới
thật
mơ
về
thế
giới
ảo
Vai
diễn
xã
hội
giữa
đường
giữa
phố
Lang
thang
không
nhà
lê
chân
bán
vé
số
Chút
tủi
chút
mừng
chợt
ai
đó
nhận
ra
Sân
khấu
đời
thường
cũng
nghệ
sĩ
tài
danh
Thiếu
ánh
đèn
màu
xiêm
y
rực
rỡ
Ta
khóc
cho
đời
hay
khóc
cho
ta
Cảnh
tình
tréo
ngoe
tan
giấc
Mộng
Lành
Về
đây
nương
náo
dưới
mái
nhà
chung
xót
thương
đồng
nghiệp
chưa
yên
nơi
yên
chỗ
Trăng
rằm
trăng
sáng
theo
chân
Sáng
cả
tâm
hồn
văng
vẳng
tiếng
đàn
ca./
Ý kiến bạn đọc