Kỳ
1:
BUÔNG
HAY
NẮM?
*
Với
hôn
nhân
cô
Út
đã
từng
tâm
sự
mình
kém
may
mắn.
Điều
đó
có
làm
cô
buồn?
-
Tôi
nhớ
một
câu
nói
rất
hay
của
môt
nhà
văn:
“Tôi
đa
khóc
vì
không
có
giày
để
đi
cho
đến
khi
tôi
nhìn
thấy
một
người
không
có
chân
để
mang
giày”.
Nếu
xe
bạn
bị
hư
dọc
đường,
phải
cuốc
bộ
vài
dặm
mới
tìm
ra
được
người
sửa
xe,
lúc
đó
bạn
hãy
nghĩ
tới
những
ai
liệt
cả
đôi
chân,
luôn
khao
khát
được
bước
đi
như
bạn.
Đó
là
lúc
khó
khăn
của
bạn,
đôi
chân
của
bạn
co
thể
đưa
bạn
đến
bất
cứ
nơi
đâu,đó
la
hạnh
phúc
và
may
mắn
khi
bạn
sinh
ra
trên
đời
được
có
quyền
đúng
trên
đôi
chân
của
mình
để
đi.
Tôi
không
buồn
mà
trái
lại
còn
cảm
ơn
cuộc
đời
đã
kiến
tạo
ngang
trái
để
tôi
đưa
vào
lời
ca
của
mình
chút
gì
đó
man
mác
buồn,
chút
gì
đó
sâu
lắng
để
tìm
sự
đồng
cảm
của
thế
nhân.
*
Khi
không
may
đôi
chân
phải
nặng
nề
hơn
trên
con
đường
đang
bước
thì
cô
Út
đã
tựa
vào
đâu
để
vững
vàng
hơn?
-
Tôi
không
vội
nản
lòng,
khó
chịu
bởi
đằng
kia
có
rất
rất
nhiều
người
đang
khao
khát
được
bước
và
được
đi
như
bạn
dù
chỉ
một
bước
chân.
Nếu
bạn
cảm
thấy
đời
mình
bị
mất
mát
và
băn
khoăn
về
ý
nghĩa
kiếp
người
thì
xin
bạn
hãy
biết
ơn
cuộc
sống
vì
có
nhiều
người
đã
không
được
sống
hết
tuổi
trẻ
của
mình
để
có
những
trải
nghiệm
như
bạn.
Đừng
bao
giờ
nghĩ
rằng
mình
kém
may
mắn
trong
cuộc
đời
này,
hãy
biết
trân
trọng
từng
phút
giây
khi
được
sinh
ra
trên
cuộc
đời
này.
Tôi
không
sợ
đôi
chân
nặng
trĩu
mà
chỉ
sợ
lòng
mình
không
đủ
nhẹ
để
bước
cho
vững.
*
Đứng
trước
những
cay
nghiệt,
dốt
nát,
nhỏ
nhen,
nghi
kỵ,
Cô
Út
thường
nghĩ
gì?.
-Tôi
tự
dặn
lòng
hãy
nhớ
rằng
việc
đời
có
khi
còn
tệ
hại
hơn
thế
rất
nhiều.
Ai
đó
ghét
mình
thì
hãy
buông
xả
tất
cả,
từ
bi
và
độ
lượng.
Sống
là
động
nhưng
lòng
không
dao
động.
Tôi
học
theo
lời
dạy
của
anh
hai
GSTS
Trần
Văn
Khê,
mỗi
sớm
mai
thức
dậy
việc
đầu
tiên
mà
ta
phải
làm
là
hãy
nở
một
nụ
cười
thật
tươi
để
trả
lại
cho
cuộc
sống
đã
cho
ta
được
sinh
ra
trên
cuộc
đời
này,
có
được
một
đôi
chân
vũng
chãi
để
bước
đi,
có
được
một
đôi
tay
lành
lặn
để
ôm
ấp
những
người
mà
ta
yêu
thương,
có
được
một
đôi
mắt
sáng
để
nhìn
ngắm
thế
giới
xung
quanh.
Với
người
nghệ
sĩ
thì
tôi
còn
có
thêm
một
giọng
ca,
một
trái
tim
mẫn
cảm
để
nói
lên
những
điều
thiện
nguyện,
gửi
gắm
những
lời
yêu
thương
đến
với
mọi
người.
*Đúng
như
lời
cô
Út
nói,
có
được
niềm
tin
và
nghị
lực
trong
mỗi
chặng
đường
đời
để
cảm
thấy
mình
hạnh
phúc
dù
ở
trong
hoàn
cảnh
nào.
Tuy
nhiên
đâu
phải
ai
cũng
sớm
nhận
ra
được
điều
này,
nhất
là
khi
ta
còn
trẻ?
-Chính
vì
thế
ta
phải
cần
có
cha
mẹ
bên
cạnh,
cần
có
người
thân,
bạn
bè
và
trên
hết
là
thầy
cô
giáo,
họ
sẽ
khuyên
ta
biết
nâng
niu
và
trân
trọng
từng
phút
giây
mà
bạn
đang
có
để
biết
yêu
thương
được
đong
đầy
như
thế
nào
trong
cuộc
đời
mình.
NSUT
Út
Bạch
Lan
và
diễn
viên
Huỳnh
Quý
trong
phòng
thu
âm
của
nhạc
sĩ
Khải
Hoàn
*
Và
những
khi
còn
trẻ,
con
người
ta
luôn
háo
thắng?
-Đúng,
háo
thằng
của
tuổi
trẻ
khiến
cho
con
người
đôi
khi
cứ
phải
mệt
mỏi
để
chạy
đua
trên
con
đường
đời
để
tranh
giành,
để
cáu
xé
và
hụt
hẫng.
Cuộc
sống
và
con
người
thay
đổi,
như
những
cơn
gió
không
bao
giờ
ngưng
hoạt
động.
Gió
trời
làm
sao
năm
giữ.
Duyên
giữa
người
với
người
cũng
vậy.
Háo
thằng
và
thù
hận
trong
tình
yêu
như
các
soạn
giả
đã
viết,
thì
rất
nhiều
câu
chuyện
tình
thắm
đẫm
nước
mắt.
Các
soạn
giả
dựa
theo
cuộc
đời,
họ
quan
sát,
lắng
nghe
để
chắt
chiu
từng
câu
hát.
Trong
tình
yêu
níu
giữ
bằng
gì?
Đôi
khi
con
người
mải
miết,
không
có
nghĩa
họ
cũng
mù
quáng
nhưng
vì
họ
khao
khát
tìm
một
nửa
của
đời
mình.
Vậy
chỉ
cần
đừng
quá
quyền
luyến,
đừng
quá
kỳ
vọng.
Rồi
mọi
sự
sẽ
lại
AN-YÊN.
Theo
tôi
biết,
có
người
phí
hoài
cả
một
quãng
đời
son
trẻ
mà
buông
hoài
vẫn
không
dứt
được
ngày
cũ.
*Cô
Út
đang
nhắc
đến
quãng
đời
đầy
ngập
yêu
thương?
-Những
cũng
có
người,
chỉ
một
sáng
tỉnh
dậy,
thấy
lòng
hết
yêu
là
hết
yêu,
nhẹ
hơn
cả
gió
thu
vờn
lá
trên
mặt
đường.
Bởi
với
tôi,
buông
tay
chẳng
qua
chỉ
là
chuyện
cầm
lên
một
đồ
vật
được
thì
ta
lại
đặt
nó
xuống
được.
Nè
nhé,
bạn
có
biết
đến
cả
con
tim
một
phút
còn
thầy
nhịp
đập
đến
mấy
chục
lần
thì
huống
hồ
phải
bận
lòng
đến
cử
động
bàn
tay
BUÔNG
hay
NẮM.
Quân
Thạch
Ý kiến bạn đọc