Điều
đáng
ngạc
nhiên
hơn
nữa
là
tôi
đứng
liên
tục
được
bên
cạnh
Kỳ
Duyên
25
năm.
Chuyện
này
mới
thật
là
lạ
bởi
vì
một
cặp
tuổi
tác
chênh
lệch
quá
lớn,
khác
nhau
về
cách
suy
nghĩ,
về
lối
sống
và
về
ảnh
hưởng
văn
hóa,
làm
việc
với
nhau
thường
khó
tránh
khỏi
xích
mích,
có
thể
cãi
nhau,
thậm
chí
đánh
nhau,
rồi
chia
tay!
Tôi
nghĩ:
Có
lẽ
chúng
tôi
bền
chặt
được
là
vì
đôi
bên
cùng
chịu
đựng
lẫn
nhau!
Tính
tôi
thì
trách
nhiệm
quá,
Kỳ
Duyên
thì
vô
tư
quá.
Tôi
lúc
nào
cũng
bận
tâm,
làm
cho
cô
ấy
bực
mình.
Trái
lại,
Kỳ
Duyên
lúc
nào
cũng
thản
nhiên,
làm
tôi
không
khỏi
sốt
ruột!
Nhưng
lâu
dần,
hiểu
tính
nhau,
nhường
nhịn
nhau
nên
cũng
thành
quen.
Tôi
hay
gay
gắt
mỗi
khi
ngồi
soạn
chương
trình
Paris
By
Night.
Kỳ
Duyên
tất
nhiên
lắm
lúc
cũng
giận
tôi.
Nhưng
chuyện
gì
cô
cũng
mau
quên,
không
để
bụng.
Cái
“văn
hóa
thù
dai”
không
có
ở
cô!
Và
tuy
là
dân
Bắc
Kỳ
nhưng
cô
không
bao
giờ
hờn
dỗi!
Tôi
nhớ
năm
1995,
khi
chuẩn
bị
thu
hình
chương
trình
“Hai
Mươi
Năm
Nhìn
Lại”
ở
đại
hí
viện
Shrine
Auditorium
tại
Hollywood,
có
thêm
Mai
Phương
bên
cạnh
Kỳ
Duyên.
Mai
Phương
lần
đầu
tiên
làm
MC
chương
trình
lớn,
cứ
tò
mò
đặt
ra
nhiều
câu
hỏi
về
ca
sĩ,
không
chú
tâm
vào
nhiệm
vụ
của
mình.
Tôi
nổi
nóng
nạt
mấy
câu
làm
cô
ngồi
khóc
hu
hu
bên
cạnh
sân
khấu.
Kỳ
Duyên
bảo
Mai
Phương:
–
Anh
Ngạn
nói
gì
kệ
anh
ấy.
Đừng
có
quan
tâm!
Nếu
Duyên
mau
nước
mắt
như
Mai
Phương
thì
lần
nào
làm
chương
trình
cũng
sẽ
phải
khóc
vì
tính
Anh
Ngạn
nóng
nảy
lắm!
Kỳ Duyên nói đúng. Nhưng tôi chỉ nóng lúc làm việc thôi vì tôi không muốn vấp váp khi thu hình Paris By Night. Tôi nhớ anh La Thoại Tân, một nghệ sĩ kỳ cựu dày dạn sân khấu mấy chục năm mà hôm làm MC cho Paris By Night ở bên Pháp, nói sai nhiều quá đến nỗi khi ráp nối (editing) cô Thủy phải xóa bỏ toàn bộ phần MC của anh, rồi mời anh qua Paris một lần nữa để giới thiệu lại tất cả mọi tiết mục trong một phòng thu không có khán giả. Tôi rất sợ chuyện đó xảy ra với mình. Mai Phương là diễn viên xinh đẹp nổi tiếng trong nước từ lúc còn trẻ, là con gái của đạo diễn Đoàn Bá, được chiều chuộng quen rồi nên không ngờ tôi dám lớn tiếng mắng cô trước mặt Kỳ Duyên. Nhưng rồi cô cũng hiểu cái thái độ nghiêm khắc của tôi chẳng qua chỉ vì tinh thần trách nhiệm mà thôi.
Cũng
từ
show
ấy
tôi
mới
thấy
thêm
được
cái
đáng
quý
hơn
nữa
ở
Kỳ
Duyên
là
hòa
đồng
với
mọi
người,
lúc
nào
cũng
vui
đùa,
không
kiêu
căng,
không
ganh
ghét
và
nhất
là
bao
giờ
cũng
thành
thật.
Nói
đúng
ra
thì
thế
hệ
con
cháu
chúng
ta
sinh
ra
hoặc
lớn
lên
ở
hải
ngoại,
không
bị
ô
nhiễm
bởi
cái
xã
hội
nhiễu
nhương
quốc
nội,
thì
chẳng
những
thật
thà
mà
còn
khinh
bỉ
sự
dối
trá.
Những
năm
sau
này
vì
nhu
cầu
của
Facebook,
Kỳ
Duyên
mới
chú
ý
đến
trang
phục
để
chụp
hình,
chứ
hơn
10
năm
đầu
đi
show
cô
chỉ
khoác
cái
áo
lạnh
cũ
rích,
đi
đường
chẳng
mấy
ai
nhận
ra!
Nhiều
khán
giả
chạy
lại
nói
chuyện
với
tôi,
một
lúc
sau
nhìn
quanh
mới
kêu
lên:
“Ơ!
chị
Kỳ
Duyên
đây
à!”
Nhắc
lại
buổi
đầu
đặt
chân
vào
thế
giới
văn
nghệ,
một
điều
mà
cho
đến
nay
tôi
vẫn
tự
hào
cho
rằng
mình
“sáng
suốt”,
là
kéo
Kỳ
Duyên
về
với
Paris
By
Night.
Lúc
ấy,
năm
1992,
tôi
chưa
lần
nào
gặp
Kỳ
Duyên
ở
ngoài
đời,
chỉ
thấy
cô
một
lần
trên
băng
Hollywood
Night
đứng
với
anh
Nam
Lộc,
tôi
đã
đề
nghị
Thúy
Nga
mời
cô
ngay.
Ông
Tô
Văn
Lai
chần
chừ
mãi,
một
năm
sau
mới
đồng
ý.
Trong
thời
gian
đó,
Kỳ
Duyên
tiếp
tục
làm
MC
chung
với
Công
Thành,
Trần
Quang,
Hoàng
Thi
Thơ,
Đức
Huy,
Quốc
Bảo.
Ai
nữa
tôi
không
nhớ,
chỉ
biết
thời
gian
ấy,
MC
nữ
chỉ
có
mình
cô
cho
nên
trung
tâm
nào
cũng
mời.
Một
điều
may
mắn
cho
Kỳ
Duyên
là
cả
thế
giới
chả
ai
thấy
cô
quan
trọng!
Cho
nên
khi
Thúy
Nga
kêu,
cô
vẫn
còn
available,
nghĩa
là
chưa
có
trung
tâm
nào
mời
cô
ký
độc
quyền!
Hóa
ra
chỉ
có
mình
tôi
nhìn
ra
tiềm
năng
của
cô
ngay
từ
phút
ban
đầu.
Dĩ
nhiên
lúc
ấy
ai
cũng
chê
tiếng
Việt
cô
chưa
rành,
nhưng
tôi
nói
với
ông
Tô
Văn
Lai:
–
Không
giỏi
tiếng
Việt
thì
có
thể
làm
cho
giỏi
được.
Nhưng
không
có
duyên
thì
không
cách
nào
làm
cho
có
duyên
được!
Anh
cứ
kêu
cô
ấy
dùm
tôi!
Tôi
nói
thế
vì
tôi
quan
niệm
rằng:
muốn
làm
ca
sĩ
thì
phải
có
giọng
hát.
Muốn
làm
MC
thì
phải
có
giọng
nói.
Đó
là
điều
căn
bản!
Kỳ
Duyên
có
giọng
nói
rất
hay
lại
được
thêm
yếu
tố
quan
trọng
nữa
là
có
duyên
sân
khấu.
Ông
Tô
Văn
Lai
là
dân
trường
Tây,
văn
chương
Pháp
rành
hơn
văn
chương
Việt,
nên
khi
vớ
được
tôi,
nghe
tôi
nói
chuyện
văn
hóa
Việt
Nam,
ông
mừng
lắm
và
ông
thấy
chỉ
mình
tôi
là
đủ
rồi.
Nhưng
tôi
hiểu
khán
giả
hơn
ông:
Một
người
đàn
ông
lớn
tuổi
như
tôi
–
khi
vào
Thúy
Nga
tôi
đã
47
–
dù
nói
hay
tới
đâu,
người
ta
cũng
dễ
chán,
nên
tôi
cần
một
người
đẹp
đứng
bên
cạnh.
Vì
vậy
tôi
mới
yêu
cầu
ông
mời
Kỳ
Duyên.
Như
vậy,
không
phải
tôi
mời
cho
tôi
mà
mời
cho
khán
giả!
Năm
sau,
mùa
Hè
1993,
nhân
kỷ
niệm
10
năm
Paris
By
Night,
Thúy
Nga
sang
Mỹ
thu
hình
lần
đầu
tiên,
đem
theo
toàn
bộ
ê-kip
chuyên
viên
của
Pháp:
Đó
là
Paris
By
Night
24
và
đó
cũng
là
lần
đầu
Kỳ
Duyên
lên
sân
khấu
với
tôi
ở
Cerritos,
Nam
Cali.
Ngày
ấy
Kỳ
Duyên
vừa
tốt
nghiệp
trường
luật,
đang
chuẩn
bị
thi
Bar
để
lấy
bằng
hành
nghề.
Thi
Bar
ở
3
tiểu
bang
California,
New
York
và
Texas
là
khó
nhất
nước
Mỹ
vì
những
nơi
này
quá
dư
luật
sư.
Nhưng
Kỳ
Duyên
vốn
thông
minh
lại
có
số
khoa
bảng
nên
thi
cái
gì
cũng
chỉ
một
lần
là
xong.
Cô
học
luật
theo
lời
hối
thúc
của
mẹ,
chứ
thực
ra
cô
không
say
mê
ngành
này.
Cô
rất
hợp
với
nghề
phóng
viên
truyền
hình,
nhưng
đối
với
cộng
đồng
Việt
Nam
thì
bác
sĩ,
luật
sư,
bao
giờ
cũng
danh
giá
hơn
những
nghề
khác,
nên
cô
chiều
ý
mẹ.
Những
người
quen
thân
với
cô,
như
tôi,
không
ngạc
nhiên
chút
nào
khi
thấy
cô
chỉ
mở
văn
phòng
luật
sư
một
thời
gian
ngắn
rồi
đóng
cửa
vì
“đi
show
vui
hơn”!
Tôi
an
ủi:
–
Cô
bỏ
nghề
là
đúng!
Tất
cả
các
thăm
dò
ở
Mỹ
đều
cho
thấy,
khi
liệt
kê
những
nghề
được
dân
chúng
kính
trọng
thì
luật
sư
luôn
luôn
đứng
gần
chót!
Rồi
tôi
nhắc
lại
hai
câu
chuyện
vui:
1-
Một
chiếc
tàu
bị
đắm
ở
vùng
biển
toàn
cá
mập.
Khi
trực
thăng
đến
cứu
thì
tất
cả
hành
khách
đều
bị
cá
mập
ăn
thịt
hết,
chỉ
có
ông
luật
sư
sống
sót.
Người
ta
hỏi
bí
quyết
thì
ông
nói:
–
Chả
có
bí
quyết
gì
cả.
Chỉ
vì
cá
mập
không
ăn
thịt
đồng
loại!
2-
Có
cặp
vợ
chồng
vừa
cưới
nhau,
trên
đường
đi
honeymoon
thì
bị
tai
nạn
chết
cả
hai.
Lên
Thiên
Đàng
thánh
Phêrô
thấy
tội
nghiệp,
cho
chung
sống
với
nhau.
Mấy
năm
sau
hai
người
đến
gặp
thánh
Phêrô
và
hỏi:
–
Thưa
ngài!
Trên
này
có
ly
dị
được
không?
Thánh
Phêrô
đáp:
–
Được
chứ
con!
Nhưng
thiên
đàng
làm
gì
có
luật
sư
mà
làm
thủ
tục
cho
các
con
ly
dị!
Dĩ
nhiên
đó
chỉ
là
những
chuyện
jokes
của
Mỹ
mà
thôi.
Luật
sư
Việt
Nam
thường
chỉ
phục
vụ
khách
Việt
Nam,
rất
ít
khi
có
những
vụ
án
hình
sự
lớn
lao
như
O.J.
Simpson
để
tính
tiền
không
nương
tay.
Trở
lại
năm
1993,
trước
ngày
thu
hình
Paris
By
Night
24,
ông
Tô
Văn
Lai
đưa
tôi
và
bà
xã
tôi
đến
nhà
Kỳ
Duyên
để
soạn
chương
trình.
Đây
là
lần
đầu
tiên
tôi
trực
tiếp
gặp
cô,
đang
sống
chung
với
mẹ
và
bà
ngoại
trong
căn
nhà
khang
trang.
Cả
nhà
đã
coi
tôi
trên
Paris
By
Night
và
ông
cậu
Đặng
Trần
Hiếu
bảo
Kỳ
Duyên
ngay
sau
khi
nhìn
thấy
tôi
lần
đầu
trong
PBN
17:
–
Cháu
muốn
làm
MC
thì
nên
làm
với
ông
này!
Rất may là Kỳ Duyên viết được tiếng Việt, tuy còn nhiều lỗi chính tả hoặc đánh vần sai. Điều đó cũng dễ thông cảm bởi tiếng Anh coi như tiếng mẹ đẻ của cô. Từ mẫu giáo và tiểu học ở Sài Gòn, cô đã học chương trình Mỹ và học thêm mấy năm tiếng Pháp. Sang đây lại học luôn một lèo ra luật sư, làm sao đòi hỏi cô giỏi tiếng Việt được. Cô viết được là đã đáng khen lắm rồi! Khi soạn kịch bản, tôi đọc cho cô đánh máy từng câu để cô dễ học thuộc lòng. Tất nhiên tôi cũng yêu cầu cô phải sửa câu văn của tôi theo lối nói đơn giản của cô, bởi người chưa rành tiếng Việt mà nói văn chương lưu loát quá thì khán giả sẽ thấy giả tạo lắm. Trước khi gặp tôi, mỗi lần sắp đi show, mẹ cô cũng chỉ cho cô từng lời giới thiệu hoặc từng câu chuyện vui.
Quả
nhiên
ngay
lần
đầu
đứng
với
tôi
trên
Paris
By
Night
24,
cô
đã
thành
công
vững
vàng
nhờ
những
đối
đáp
rất
tự
nhiên
và
thoải
mái.
Phải
nói
là
từ
khi
qua
sân
khấu
Paris
By
Night,
Kỳ
Duyên
nổi
đình
nổi
đám
rất
nhanh.
Năm
ngoái,
khi
Nguyễn
Đạt,
giám
đốc
Thời
Báo,
phỏng
vấn
tôi
trong
chương
trình
“Nhìn
Lại
Một
Chặng
Đường”,
tôi
có
kể
lại
với
khán
giả
là
mấy
năm
đầu,
có
những
ông
bầu
show
ở
nhiều
địa
phương
chỉ
mời
Kỳ
Duyên
mà
không
mời
tôi.
Họ
mời
Kỳ
Duyên
để
họ
đứng
làm
MC
chung
với
Kỳ
Duyên
vì
họ
tưởng
hễ
cứ
đứng
bên
Kỳ
Duyên
thì
họ
sẽ
nổi
tiếng.
Ý
tôi
muốn
nói
đến
cái
“duyên
sân
khấu”
của
Kỳ
Duyên
đã
tạo
sức
hút
mãnh
liệt
khiến
nhiều
ông
mong
được
đứng
làm
MC
bên
cạnh.
Chỉ
có
điều
họ
không
nhìn
ra
một
thực
tế
quan
trọng
là,
họ
phải
vượt
được
Kỳ
Duyên
về
một
mặt
nào
đó,
thì
khán
giả
mới
chú
ý
tới
họ.
Nếu
không
họ
sẽ
bị
chìm
vì
cái
hình
ảnh
Kỳ
Duyên
vốn
đã
quá
lớn
trong
ấn
tượng
mọi
người
rồi.
Kỳ
Duyên
bảo
tôi:
–
Khi
em
đứng
chung
với
anh,
anh
là
người
lead
chương
trình,
em
chỉ
phụ
họa
thôi,
thì
mới
ăn
khớp
được.
Còn
khi
em
làm
MC
với
mấy
ông
khác.
Em
bất
đắc
dĩ
trở
thành
người
lead,
mấy
ông
kia
đóng
vai
phụ
thì
không
thể
nào
hay
được!
Nói
chung,
người
đàn
ông
vẫn
phải
là
chính!
Những
năm
sau
này
cô
cũng
cho
tôi
xem
Facebook
của
cô,
trong
đó
hàng
loạt
fan
viết
cho
cô:
–
Chị
Kỳ
Duyên
ơi!
Thà
chị
đứng
một
mình.
Chị
đứng
với
ông
nào
cũng
chỉ
làm
khán
giả
nhớ
tới
chú
Ngạn!
Có
một
kỷ
niệm
khá
vui
là
năm
1995,
thu
hình
tại
Las
Vegas.
Lúc
ấy
Kỳ
Duyên
còn
độc
thân
và
còn
đang
hành
nghề
luật
sư.
Trên
sân
khấu
tôi
hỏi
Kỳ
Duyên:
–#8211;
Đối
với
cô,
người
đàn
ông
lý
tưởng
mà
cô
lựa
chọn
phải
có
những
điều
kiện
gì?
Kỳ
Duyên
đáp:
–
Kỳ
Duyên
không
cần
người
giàu,
đẹp
trai
hay
học
giỏi.
Chỉ
cần
khi
đứng
bên
cạnh,
người
đó
phải…
cao
hơn
Kỳ
Duyên!
Khi
cuốn
băng
phát
hành,
có
bà
phone
đến
văn
phòng
luật
sư,
gay
gắt
chửi
Kỳ
Duyên.
Bà
nói:
–
Bộ
cô
tưởng
cô
đẹp
lắm
hay
sao
mà
cô
cứ
chê
ông
Ngạn
hoài
vậy!
Thật
là
oan
cho
Kỳ
Duyên!
Đó
chỉ
là
một
cái
joke
do
chính
tôi
chế
ra
để
Kỳ
Duyên
nói
cho
vui.
Nhiều
lần
khác,
cô
nói
bóng
gió
chê
tôi
già
hay
thấp,
tất
cả
đều
do
tôi
nghĩ
ra
để
làm
vui
sân
khấu.
Những
câu
thơ
có
chọc
ghẹo
tôi
cũng
thế!
Đều
do
tôi
làm
hoặc
tôi
góp
ý.
Nhiều
bà
khán
giả
không
hiểu,
cứ
tội
nghiệp
tôi
rồi
trách
Kỳ
Duyên.
Cô
lớn
lên
trong
môi
trường
văn
hóa
Mỹ,
tất
nhiên
cô
thừa
biết
người
Mỹ
không
bao
giờ
nhắc
đến
mấy
chữ
“già,
lùn,
mập”
khi
nói
về
người
khác.
Bà
vợ
xấu
hoắc,
vẫn
giới
thiệu
là
“my
beautiful
wife”,
vì
đó
là
nét
lịch
sự
truyền
thống
ở
xứ
này!
Chê
một
người
thấp,
mập
hoặc
già,
xã
hội
Mỹ
coi
là
những
ngôn
từ
độc
ác!
Trên
sân
khấu,
chỉ
có
những
câu
hỏi
về
văn
hóa,
chẳng
hạn
ca
dao
tục
ngữ,
phong
tục
tập
quán,
điển
tích
văn
chương
hay
lịch
sử,
là
do
Kỳ
Duyên
tự
đặt
ra
cho
tôi
bởi
vì
chính
cô
muốn
tìm
hiểu.
Cô
nói:
Em
học
trong
sách
cũng
được.
Nhưng
nghe
anh
trả
lời
thì
dễ
hiểu
và
dễ
nhớ
hơn.
Cũng có nhiều câu do khán giả gửi tới và cô hỏi thay cho họ. Cụ thể nhất là cuốn Xuân Tha Hương, cô đã hỏi tôi biết bao nhiêu câu về phong tục ngày Tết, chẳng hạn tại sao Táo Quân lại cưỡi cá chép lên chầu Ngọc Hoàng. Những sự tích về đốt pháo, cây nêu, cành đào, bánh chưng, tịch điền, múa lân… xuất phát từ đâu? Những câu hỏi của cô chính là những thắc mắc chung của lớp khán giả ở lứa tuổi cô mà các bậc phụ huynh không có thì giờ giải đáp nên nhờ tôi nói giùm.
Làm văn nghệ một thời gian, gặp gỡ, chung đụng với nghệ sĩ, tôi học được nhiều điều ở thế hệ trẻ. Điều đầu tiên là họ thẳng thắn. Họ suy nghĩ thế nào thì họ nói ra điều đó và xong thì thôi, không để bụng. Đó là một nét văn hóa Mỹ rất đáng trân trọng. Tôi nhớ một lần lưu diễn Âu Châu. Hôm ấy đi show ở Tiệp Khắc (tên mới bây giờ gọi là Cộng hòa Séc) vào mùa Noel. Lúc bấy giờ, người Việt ở Tiệp đa số sống bằng chợ trời, bán sỉ những mặt hàng bình dân cho người địa phương. Khu chợ trời rộng lớn ngày ấy còn nghèo, mấy trăm cửa hàng san sát chỉ toàn là vách ván mái tôn, mùa Đông rét căm căm mà đồng bào mình thì ai cũng sẵn sàng chịu thương chịu khó để gây dựng vốn liếng, nuôi con cái đi học hoặc gửi về giúp đỡ quê nhà. Năm ấy bỗng chợ trời bị cháy. Ngọn lửa lan đi rất nhanh bởi các gian hàng đều sát vách với nhau mà lại cháy giữa đêm khuya. Khi đội cứu hỏa đến nơi thì chỉ còn thấy cả một khoảng trời mênh mông chìm trong biển lửa. Bao nhiêu người thất nghiệp, đứng nhìn tài sản bị thiêu rụi, gào khóc mà không xông vào được vì cảnh sát và lính cứu hỏa triệt để canh giữ, sợ nguy hiểm đến tính mạng. Họ đồn nhau có người đốt chứ không phải vô tình. Mất hết hàng hóa đã đành mà đa số chủ nhân lại để tiền mặt hoặc vàng ở ngay tại tiệm, vì họ ra bán hàng từ 3 giờ sáng, tiền bạc để ở nhà không an toàn. Hàng loạt người trắng tay, thậm chí nhiều người toan tự tử!
Trong
hoàn
cảnh
như
thế,
còn
tâm
trí
đâu
mà
đi
coi
văn
nghệ!
Cho
nên
show
hôm
ấy
chỉ
có
chưa
đầy
nửa
rạp.
Bầu
show
gặp
tôi
xin
bớt
tiền
cát-xê.
Tôi
đồng
ý
ngay.
Một
lúc
sau
Kỳ
Duyên
gặp
tôi,
gay
gắt
mắng:
–
Tại
sao
anh
bớt
tiền
mà
không
hỏi
ý
tụi
em?
Tôi
ngơ
ngác
không
hiểu
tại
sao
mình
bớt
tiền
mà
lại
phải
xin
phép
người
khác!
Kỳ
Duyên
giải
thích:
–
You
make
me
look
bad!
Bấy
giờ
tôi
mới
hiểu.
Tôi
chưa
gặp
trường
hợp
này
lần
nào.
Tôi
bớt
tiền,
bầu
show
đem
tôi
ra
“làm
gương”
để
xin
mấy
người
kia
cùng
bớt.
Họ
không
bớt
thì
cảm
thấy
áy
náy
vì
tôi
đã
bớt
rồi!
Tôi
nhận
cái
lỗi
đó!
Từ
nay
không
bớt
tiền
nữa.
Bớt
tiền
đã
tiếc
lắm
rồi
lại
còn
bị
cằn
nhằn!
Thật ra thì Kỳ Duyên và mấy nghệ sĩ kia đúng chứ không sai! Họ cứng rắn áp dụng nguyên tắc công bằng. Tổ chức show ca nhạc tức là làm business, mà business thì phải có khi lỗ, có khi lời. Khi vé sold out, bầu show có lời lớn, họ đâu có trả thêm bonus cho ca sĩ. Như vậy thì khi bị lỗ tại sao ca sĩ phải bớt tiền!
Đó
là
những
kinh
nghiệm
mà
khi
mới
đi
show
tôi
không
rành.
Điều
tôi
muốn
nói
ở
đây
là
giới
trẻ
như
Kỳ
Duyên
không
ấm
ức
để
bụng
rồi
thù
vặt.
Cần
là
nói
ra
ngay.
Nói
xong
rồi
quên,
như
vậy
mới
làm
việc
với
nhau
lâu
dài
được.
Thế
hệ
của
tôi
thường
bị
căn
bệnh
cả
nể,
nhiều
điều
bực
bội
nhưng
cứ
giấu
trong
lòng
và
nuôi
mãi
sự
giận
hờn
ngấm
ngầm.
Đó
là
“nền
văn
hóa
thù
dai”
nên
xóa
bỏ!
Có
một
dạo
Huỳnh
Thi
định
đem
truyện
của
tôi
thực
hiện
thành
phim,
cả
phim
ngắn
lẫn
phim
bộ.
Đó
là
lý
do
Thúy
Nga
sang
tận
Hàn
Quốc
thu
Paris
By
Night,
vì
muốn
cộng
tác
với
đài
truyền
hình
Hàn
Quốc
vốn
nổi
tiếng
là
sản
xuất
phim
bộ
đẹp
nhất
Á
Châu.
Kỳ
Duyên
với
Lưu
Bích
hăm
hở
muốn
đóng
phim.
Tôi
lắc
đầu
bảo
Kỳ
Duyên:
–
Cô
chỉ
đóng
được
những
vai
cà
chớn
thôi!
Điều
này
thì
tôi
nói
thật,
dù
có
thể
sai,
nhưng
tôi
nghĩ
như
vậy.
Tôi
xem
phim
Mỹ
rất
nhiều
và
để
ý
thấy
rằng:
Những
tài
tử
chuyên
đóng
các
vai
nghiêm
trang
như
Marlon
Brando,
Clint
Eastwood
hoặc
thậm
chí
Robert
De
Niro,
lâu
lâu
vẫn
có
thể
chuyển
sang
phim
hài
và
thành
công
nhờ
kịch
bản.
Nhưng
những
diễn
viên
chuyên
về
hài
như
Jim
Carrey,
Adam
Sandler,
Eddied
Murphy
v.v…
khi
chuyển
sang
đóng
phim
đứng
đắn
thì
rất
khó
thành
công.
Không
phải
họ
diễn
xuất
dở
mà
vì
cái
hình
ảnh
hài
hước
của
họ
đã
nằm
sâu
trong
ký
ức
khán
giả
mất
rồi.
Kỳ
Duyên
đóng
những
tiểu
phẩm
hài
trên
Paris
By
Night
rất
hay,
như
Tiểu
Long
Nữ
hoặc
Hoa
Hậu
Cà
Chớn,
vô
tình
tạo
cho
khán
giả
thấy
đó
mới
là
lãnh
vực
sở
trường
của
cô.
Bởi
vậy
khi
cô
muốn
chuyển
sang
chính
kịch,
đóng
vai
nghiêm
chỉnh,
thì
rất
khó
thay
đổi
được
thành
kiến
của
khán
giả.
Cô
quả
quyết
với
tôi:
–
Em
đóng
được!
Đóng
vai
bi
được!
Anh
không
tin,
em
khóc
cho
anh
coi!
Tôi
bảo:
–
Cô
khóc
thì
khán
giả
sẽ
cười!
Thấy
tôi
tỏ
ý
nghi
ngờ
khả
năng
đóng
phim,
Kỳ
Duyên
và
Lưu
Bích
liền
rủ
nhau
đi
Hollywood,
ghi
danh
học
khóa
diễn
xuất
ngay.
Ngày
ấy
Kỳ
Duyên
và
Lưu
Bích
rất
thân
nhau.
Lưu
Bích
tốt
nghiệp
cử
nhân
thương
mại,
làm
cho
ngân
hàng
mấy
năm
rồi
mới
nghỉ
để
đi
hát
full
time.
Có
đến
hơn
10
năm,
show
nào
hễ
có
Kỳ
Duyên
là
có
Lưu
Bích.
Thế
hệ
của
họ
khác
hẳn
thế
hệ
của
tôi:
Họ
quyết
định
nhanh
và
chịu
học
hỏi.
Thấy
tôi
không
sốt
sắng
mời
họ
đóng
phim,
họ
đi
học
ngay,
không
phân
trần
mất
thì
giờ.
Rất
tiếc
là
ý
định
làm
phim
của
Thúy
Nga
phải
bỏ
cuộc
vì
nạn
sang
băng
lậu
lúc
ấy
bắt
đầu
lan
tràn
khắp
nơi,
sản
xuất
ra
sẽ
mất
nghiệp!
Các
đài
truyền
hình
hải
ngoại
đều
còn
nghèo,
làm
phim
bộ
dù
hay
đến
đâu,
họ
cũng
không
đủ
khả
năng
mua.
Tôi
hay
đọc
tạp
chí
văn
nghệ
của
Mỹ
nói
về
hậu
trường
sân
khấu
phim
ảnh
và
các
show
truyền
hình.
Ở
đó
tôi
khám
phá
ra
là
có
những
show
mà
các
diễn
viên
Mỹ
kèn
cựa
nhau
từng
chút,
người
viết
kịch
bản
hoặc
đạo
diễn
phải
phân
chia
thật
đều
từng
lời
thoại,
không
thể
để
người
này
lấn
lướt
người
kia,
diễn
viên
này
nói
nhiều
hơn
diễn
viên
khác.
Tôi
và
Kỳ
Duyên
thì
hoàn
toàn
ngược
lại.
Khi
thu
hình
Paris
By
Night,
không
ai
muốn
nói
nhiều,
không
ai
muốn
xuất
hiện
nhiều.
Tôi
muốn
chia
đều,
nhưng
dứt
khoát
Kỳ
Duyên
không
chịu,
thành
ra
gần
như
mục
nào
tôi
cũng
phải
ra
sân
khấu,
hoặc
một
mình
tôi
hoặc
với
Kỳ
Duyên.
Tuổi
càng
lớn,
tôi
cần
muốn
nghỉ
bớt,
mà
Kỳ
Duyên
thì
ngại
phải
ra
đứng
một
mình
vì
sân
khấu
đổi
cảnh
lắm
khi
kéo
dài
lâu
quá.
Nói
về
Mỹ
thì
có
thể
nói
cả
ngày.
Nhưng
nói
về
văn
hóa
Việt
thì
tất
nhiên
kiến
thức
cô
có
giới
hạn.
Như
tôi
thường
nói:
Làm
MC
cho
Paris
By
Night
có
thể
nói
là
khó
nhất
thế
giới,
bởi
mỗi
bài
hát
là
một
cảnh
khác
nhau.
MC
phải
nói
cho
đến
khi
nào
sân
khấu
đổi
xong
thì
mới
giới
thiệu
mục
kế
tiếp.
Nhưng
cũng
nhờ
khó
như
vậy
Paris
By
Night
mới
tạo
được
một
dấu
ấn
nổi
bật
về
nghệ
thuật
và
về
phổ
biến
văn
hóa
mà
quốc
nội
không
theo
kịp,
dù
nhân
lực
và
tài
chính
dồi
dào
gấp
bội
hải
ngoại.
Và
vì
khó
khăn
như
vậy
nên
khi
soạn
chương
trình
tôi
hay
gắt
gỏng
với
Kỳ
Duyên,
chẳng
qua
là
vì
muốn
toàn
hảo.
Kỳ
Duyên
cũng
có
cái
hay
nữa
là
bao
nhiêu
truyện
cười
cô
sưu
tầm
được
trên
net
hoặc
các
fan
hâm
mộ
gửi
về,
cô
đều
đưa
cho
tôi
mặc
dầu
tôi
luôn
luôn
khuyến
khích
cô
kể.
Nhưng
cô
cứ
đẩy
cho
tôi
và
bảo:
–
Anh
kể
đi!
Anh
kể
hay
hơn
em
nhiều!
Cô
nhận
ra
như
vậy
là
đã
giỏi
rồi
bởi
ngôn
ngữ
tiếng
Việt
làm
sao
cô
rành
hơn
tôi
được.
Kể
chuyện
cười
căn
bản
là
phải
chọn
chữ
cho
đúng
và
câu
văn
chỉ
vừa
đủ,
dài
quá
sẽ
bị
nhạt,
không
thể
cười
được!
Điểm
nổi
bật
nhất
của
Kỳ
Duyên
trên
sân
khấu
có
lẽ
là
sự
thản
nhiên,
sự
điềm
tĩnh.
Ca
sĩ
hát
sai
một
câu,
MC
nói
sai
một
lời,
thường
dễ
mất
tinh
thần,
đâm
ra
lúng
túng.
Cô
thì
không.
Giới
thiệu
sai,
cô
cười
cười
nói
lại.
Thí
dụ
bài
Tàn
Tro
cô
giới
thiệu
là
Tro
Tàn.
Bài
Hành
Trang
Giã
Từ
cô
giới
thiệu
là
Giã
Từ
Hành
Trang.
Cái
hay
của
cô
là
không
chút
bận
tâm,
mục
kế
tiếp
sẽ
ra
đính
chính
lại.
Rất
khó
có
ai
tập
được
cái
tính
tỉnh
bơ
như
cô!
Năm
rồi,
2017,
bầu
show
khắp
nơi,
từ
Hoa
Kỳ,
Âu
Châu
sang
tới
Úc,
đã
liên
tục
tổ
chức
cho
tôi
chương
trình
“Nguyễn
Ngọc
Ngạn
25
năm
sân
khấu”.
Rất
may
là
chỗ
nào
cũng
thành
công.
Dĩ
nhiên
tôi
phải
cảm
ơn
các
bầu
show
vì
đó
là
một
niềm
hãnh
diện
lớn
cho
tôi:
Đem
tên
một
cụ
già
73
tuổi
ra
làm
chủ
đề
mà
khán
giả
vẫn
còn
nồng
nhiệt
chiếu
cố
thì
lịch
sử
văn
nghệ
Việt
Nam
ít
khi
thấy!
Thời
Báo
cũng
có
hảo
ý
tổ
chức
25
năm
cho
tôi
tại
đất
nhà
Toronto,
Montreal,
và
Vancouver.
Nhưng
tôi
bàn
với
Nguyễn
Đạt,
muốn
hoãn
lại
thêm
một
năm,
vì
2018
sẽ
đánh
dấu
đúng
25
năm
Kỳ
Duyên
đứng
với
Nguyễn
Ngọc
Ngạn
trên
sân
khấu
Paris
By
Night.
Tổ
chức
kỷ
niệm
chung
cho
hai
người
thì
tiện
hơn.
Vâng!
Đó
là
chủ
đề
năm
nay
của
đêm
văn
nghệ
Quỹ
Cộng
Đồng
Thời
Báo.
Đó
cũng
là
dịp
để
Kỳ
Duyên
và
tôi
ngỏ
lời
cảm
ơn
quý
đồng
hương
tại
Canada
đã
ủng
hộ
chúng
tôi
trong
một
phần
tư
thế
kỷ
vừa
qua.
Trân trọng kính chào và hẹn gặp.
Nguyễn
Ngọc
Ngạn

Kính
mời
quí
vị
tham
dự
chương
trình
Đại
Nhạc
Hội
Thời
Báo
2018
chủ
đề
“25
Năm
Sân
Khấu
Nguyễn
Ngọc
Ngạn
và
Kỳ
Duyên”
vào
ngày
thứ
Bảy
30
tháng
6
năm
2018,
tại
Living
Arts
Center
–
Hammeron
Hall,
4141
Living
Arts
Drive,
Mississauga.
Mọi
chi
tiết
xin
liên
lạc
VP
Thời
Báo:
(416)
925-8607

































Ý kiến bạn đọc