Ánh
hào
quang
cuộc
đời
Nghệ
sĩ
Thiên
Kim
(SN
1934)
sinh
ra
trong
một
gia
đình
không
có
truyền
thống
nghệ
thuật.
Nói
cho
đúng,
thì
ông
cụ
thân
sinh
của
bà
cũng
từng
làm
kẻ
"thử
dạo"
bước
vào
con
đường
này
cho
thoả
ước
mong
một
lần
đứng
trên
sân
khấu.
Nhưng
rồi
sau
đó,
ông
cũng
nhanh
chóng
từ
bỏ
"ánh
hào
quang"
bởi
quan
niệm
nó
quá
phù
phiếm,
và
cuộc
đời
thì
cần
nhiều
điều
thực
tế
hơn
để
sống.
Rồi
người
cha
ấy
cũng
bỏ
gia
đình
ra
đi,
khi
đó
cô
bé
Thiên
Kim
vừa
tròn
một
tuổi.
Bà
chưa
đủ
lớn
để
biết
rằng
từ
đó
bà
sẽ
mất
đi
chỗ
dựa
vững
chãi
nhất,
cũng
chưa
đủ
để
cảm
nhận
được
sự
mất
mát
lớn
lao
trong
đời
người
khi
không
có
người
cha
bên
cạnh.
Mẹ
bà,
người
phụ
nữ
vĩ
đại
nhất
mà
bà
từng
biết
đã
một
mình
nuôi
ba
đứa
con
khôn
lớn.
Chưa
một
lần,
bà
thấy
mẹ
khóc.
Cũng
chưa
một
lần,
bà
thấy
mẹ
kêu
than,
dù
cuộc
sống
của
một
phụ
nữ
nghèo
khó
với
một
nách
ba
đứa
con
Nghệ
sĩ
Thiên
Kim
chia
sẻ:
"Thời
đó,
chiến
tranh
loạn
lạc,
đất
nước
ngập
chìm
trong
mưa
bom
bão
đạn,
mẹ
của
tôi
phải
làm
đủ
thứ
nghề
để
có
tiền
đong
gạo.
Tôi
là
con
gái
út,
nên
phần
nào
được
mẹ
và
các
anh
chị
ưu
ái,
nhưng
không
vì
thế
mà
tôi
đỡ
vất
vả
hơn.
Chưa
đầy
5
tuổi,
tôi
phải
ở
nhà
một
mình
cho
mẹ
đi
chợ,
anh
chị
đi
làm
thuê.
Lớn
lên
một
chút,
tôi
lân
la
đến
các
rạp
hát
gần
nhà
xem
người
ta
tập
kịch,
rồi
dần
dần
những
câu
hát
cải
lương,
những
vai
diễn
ngấm
vào
máu
thịt
tôi
lúc
nào
không
hay.
Năm
tròn
8
tuổi,
tôi
một
mực
đòi
mẹ
cho
theo
đoàn
Năm
Châu
học
hát.
Mẹ
tôi
ban
đầu
nhất
quyết
chối
từ,
bởi
nỗi
ám
ảnh
về
cái
nghiệp
"xướng
ca
vô
loài,
bởi
những
gian
truân
cuộc
đời
và
nỗi
ám
ảnh
về
người
chồng
có
máu
nghệ
sỹ
nửa
vời
đã
khắc
sâu
vào
tâm
khảm
bà".
Nghệ
sĩ
Thiên
Kim
tâm
sự
rất
thật
rằng:
"Lúc
ấy,
chỉ
bằng
niềm
đam
mê
cháy
bỏng,
tôi
mới
thuyết
phục
được
mẹ
cho
theo
đuổi
con
đường
nghệ
thuật".
Từ
đó,
bà
đi
theo
đoàn
hát.
Những
ngày
đầu
bà
là
đào
con,
thường
đóng
vai
trẻ
con
hoặc
sẽ
đóng
vai
lính
hay
con
hầu.
Suốt
thời
gian
dài,
bà
đi
theo
đoàn
hát
chỉ
được
nuôi
ăn
hai
bữa
cơm
và
chút
tiền
phụ
cấp
ít
ỏi,
bởi
những
gánh
hát
ngày
xưa
kinh
tế
chật
vật,
người
ta
đi
hát
vì
đam
mê,
vì
cái
nghiệp
đã
vận
vào
thân
chứ
không
phải
làm
nghệ
thuật
vì
tiền.
Nhưng
không
vì
thế
mà
bà
nản
chí.
Mỗi
đêm
sau
khi
cánh
màn
nhung
khép
lại,
cả
đoàn
ai
nấy
đều
đi
ngủ
sau
một
ngày
làm
việc
vất
vả,
bà
vẫn
một
mình
miệt
mài
tập
trong
bóng
tối,
để
mong
một
ngày
nào
đó
mình
được
đóng
một
vai,
dù
là
vai
phụ
thôi
cũng
được,
ít
ra
cũng
được
ca
vài
câu
ngắn,
chứ
không
phải
chỉ
dạ
vâng
như
mấy
vai
tên
lính
và
con
hầu.
Trời
cũng
không
phụ
lòng
bà.
Năm
22
tuổi,
bà
được
làm
đào
chính.
Bà
còn
nhớ
như
in
vai
chính
đầu
tiên
bà
được
đóng,
đó
là
vai
Điêu
Thuyền
trong
vở
cải
lương
Lữä
Bố
-
Điêu
Thuyền.
Khi
đêm
diễn
đầu
tiên
kết
thúc,
được
nghe
tiếng
vỗ
tay
rầm
trời
của
khán
giả,
bà
đã
muốn
trào
nước
mắt,
nhưng
bà
cố
kìm
nén
lại
để
diễn
tròn
vai.
Sau
khi
diễn
xong,
bà
chạy
vội
ra
ngoài
và
khóc
như
chưa
từng
khóc.
Với
bà,
niềm
hạnh
phúc
vô
bờ
bến
ấy
không
cảm
xúc
nào
có
thể
diễn
tả
nổi.
Vai
Điêu
Thuyền
từ
đó
trở
thành
vai
diễn
làm
nên
danh
tiếng
của
bà.
Ngày
đó,
đi
bất
cứ
nơi
đâu,
người
dân
miền
Tây
Nam
bộ
đều
nhắc
tên
bà
như
một
thần
tượng,
bởi
bà
nhập
vai
Điêu
Thuyền
quá
ngọt.
Bà
lâng
lâng
trong
cảm
xúc,
nhưng
không
vì
thế
mà
bà
ngủ
quên
trên
chiến
thắng.
Sau
đó
được
giao
nhiều
vai
chính
nữa,
nhưng
vai
Điêu
Thuyền
vẫn
là
vai
bà
nhớ
nhất.
Có
lẽ,
bà
sẽ
mãi
mãi
chỉ
là
một
cô
đào
cải
lương
trên
sân
khấu,
nếu
như
không
có
một
ngày
một
người
bạn
nói
nhỏ
vào
tai
bà
mời
đi
thử
vai
để
đóng
phim.
Ngày
đó,
bà
còn
chưa
biết
cái
máy
quay
phim
ngang
dọc
như
thế
nào,
nhưng
cứ
nghe
được
đóng
phim
là
sướng
rơn
nên
đi
thử
xem
sao.
Dù
lúc
đó,
hơn
chục
năm
đứng
trên
sân
khấu,
nhưng
bà
vẫn
cảm
thấy
ngại
ngần
khi
đi
thử
vai.
Bà
còn
nhớ
bà
cứ
thập
thò
ngoài
cửa
mãi,
tận
tới
khi
người
ta
lần
lượt
ra
về
hết
bà
mới
mon
men
lại
gần
đạo
diễn
xin
được
thử
vai.
Đạo
diễn
nhìn
bà
từ
đầu
xuống
chân.
Có
vẻ
như,
ông
đã
nhìn
ra
thần
thái
để
trở
thành
diễn
viên
trên
màn
ảnh
của
cô
đào
Thiên
Kim.
Nhưng
bằng
sự
chuyên
nghiệp
của
một
đạo
diễn,
ông
vẫn
muốn
bà
thử
vai.
Sau
đó,
bà
được
cái
gật
đầu
đầy
mãn
nguyện
của
đạo
diễn,
và
vai
đầu
tiên
bà
được
xuất
hiện
trên
màn
ảnh
là
vai
chính
trong
phim
Huyền
Trân
Công
Chúa.
Nghệ
sĩ
Thiên
Kim
tâm
sự:
"Ngày
đó,
đóng
phim
không
được
như
bây
giờ,
máy
móc
thiết
bị
hỗ
trợ
diễn
xuất
không
có,
mọi
thứ
phải
thật,
tôi
cũng
không
được
học
hỏi
diễn
xuất.
Khi
đọc
kịch
bản,
được
đạo
diễn
hướng
dẫn
cho
một
chút,
người
diễn
viên
phải
tưởng
tượng
ra
nhân
vật
đó
sẽ
như
thế
nào
và
diễn.
Nhưng
tôi
hoàn
thành
xuất
sắc
vai
diễn
chỉ
trong
một
thời
gian
ngắn,
bởi
thật
ra
thời
của
tôi,
tự
trau
dồi
nghề
nghiệp
là
chính
chứ
cũng
chưa
có
ai
được
học
qua
trường
lớp
mà
học
hỏi
lẫn
nhau.
Lâu
lâu
đi
xem
phim
rồi
học
người
ta,
cái
nào
hay
thì
tiếp
thu,
cái
nào
dở
thì
bỏ
qua".
Cứ
vậy
mà
bà
thành
danh,
cả
trên
sân
khấu
lẫn
truyền
hình.
"Ngay
cả
hiện
nay,
ở
tuổi
78,
tôi
vẫn
bận
rộn
với
những
vai
diễn
trên
sân
khấu
và
lời
mời
đóng
phim",
bà
tâm
sự.
Tình
nghệ
sỹ
như
bến
đậu
phù
du?
Khi
nói
về
nghệ
thuật,
chúng
tôi
có
cảm
giác
như
bà
nói
không
muốn
ngừng,
cái
dòng
cảm
xúc
ấy
như
mạch
nước
lớn
mạnh
và
bất
tận
đang
trào
dâng
trong
con
người
nghệ
sỹ
đáng
kính
ấy.
Nhưng
khi
nói
về
hạnh
phúc
và
tình
yêu,
bà
dường
như
chùng
lại.
Đôi
mắt
bà
mênh
mang
một
nỗi
niềm
không
thể
gọi
thành
tên.
Bà
nói
cuộc
đời
bà
cũng
như
dòng
sông
vậy,
lúc
hiền
hòa,
khi
cuộn
sóng.
Nhưng
theo
bà
nghĩ,
thì
cuộc
đời
của
nghệ
sỹ
đa
số
hạnh
phúc
chỉ
là
phù
hoa,
bởi
ông
trời
không
cho
ai
được
toàn
vẹn,
họ
có
tình
yêu
vô
bờ
bến
của
những
khán
giả
yêu
mến
mình,
thì
trong
cuộc
đời
tư,
hạnh
phúc
cũng
ít
khi
trọn
vẹn.
Theo
nghệ
sĩ
Thiên
Kim,
ngày
nhỏ
bà
xác
định
sẽ
chỉ
có
duy
nhất
một
người
đàn
ông,
và
cũng
mong
mãi
mãi
sẽ
giữ
vững
cái
hạnh
phúc
nhỏ
nhoi
ấy.
Hơn
ai
hết,
bà
sợ
sự
đổ
vỡ,
sợ
con
cái
mình
sẽ
tổn
thương.
Nhưng
hạnh
phúc
không
như
bà
mong
muốn,
người
chồng
đầu
tiên
của
bà
không
may
qua
đời
khi
đứa
con
mới
chào
đời
được
3
tháng.
Một
mình
nuôi
con,
phải
tha
con
theo
những
đêm
diễn
triền
miên
khắp
mọi
miền
đất
nước.
Có
những
lúc,
bà
nghĩ
hay
mình
bỏ
nghề
đi,
nhưng
máu
nghệ
sỹ
trong
bà
lại
trỗi
dậy,
và
cổ
vũ
bà
tiếp
tục
những
cuộc
hành
trình
rong
ruổi
với
con
đường
nghệ
thuật
đầy
chông
gai
của
mình.
Sau
đó,
có
người
đàn
ông
thương
bà,
thương
phận
cô
đào
hồng
nhan
đa
truân,
chuyên
diễn
những
vai
công
chúa
hoàng
hậu
trên
phim,
nhưng
ngoài
đời
biết
bao
gian
nan
cực
khổ,
nên
đã
về
gánh
chung
vất
vả
cùng
bà.
Nhưng
buồn
thay,
hạnh
phúc
này
rồi
cũng
bỏ
bà
ra
đi.
Con
cái
giờ
đã
trưởng
thành,
có
gia
đình
riêng,
nhưng
đứa
nào
cũng
nghèo.
Quay
đi
ngoảnh
lại,
bà
mới
nhận
ra
bà
chẳng
có
nổi
một
mái
nhà
để
nương
thân.
Rồi
bà
xin
được
về
nương
náu
nơi
viện
dưỡng
lão
nghệ
sỹ
này,
ngày
ngày
thảnh
thơi
ngồi
nhìn
dòng
người
qua
lại
trên
con
hẻm
nhỏ,
lâu
lâu
con
cái
đến
thăm,
mua
cho
mẹ
chút
quà
rồi
hối
hả
ra
đi
trên
hành
trình
mưu
sinh
nhọc
nhằn.
Ý kiến bạn đọc